Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 952: Mục 953

TRANG 477# 1

> Chương 952: ‘U Linh Kỵ Sĩ’ Toàn Kịch Chung

>

>

>

>

>

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người lập tức sững sờ, toàn thân máy móc run rẩy.

>

> Độc Giác Quỷ Vương ha ha cười nói:

>

> - Phẫn nộ rồi sao? Tuyệt vọng rồi sao?

>

> Bên trong Địa Ngục Hỏa Xa, Bạch Băng Băng trong trạng thái khô lâu cũng ngây người, trong hai hốc mắt có huyết lệ (nước mắt máu) chảy ra, nàng không hề hay biết Địa Ngục Hỏa đang phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, ngọn lửa màu đỏ ngòm biến thành màu đen nhánh, thân thể khô lâu cũng hoàn toàn biến mất, lúc này nàng đã giống như là một ngọn Địa Ngục Hỏa hình người.

>

> Ở bên ngoài, Địa Ngục Hỏa Xa dạng người dần dần hóa thành tro tàn.

>

> Thấy thế, sắc mặt của Độc Giác Quỷ Vương đột nhiên biến đổi, hắn đưa tay đánh tới Địa Ngục Hỏa Xa.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Địa Ngục Hỏa Xa dạng người không hề có động tác ngăn cản nào, nó dễ dàng bị Độc Giác Quỷ Vương đánh nát nhưng sau đó, một ngọn lửa màu đen tạo thành hình người lơ lửng ở giữa không trung.

>

> Độc Giác Quỷ Vương kinh hãi kêu lên:

>

> - Đây là cái gì?

>

> Ngọn Địa Ngục Hỏa màu đen kia mở miệng thì thầm nói:

>

> - Chỉ có trải qua tuyệt vọng, mới có thể chưởng khống sức mạnh của Địa Ngục.

>

> Độc Giác Quỷ Vương cười lạnh nói:

>

> - Buồn cười! Quỷ hỏa.

>

> Trong chốc lát, toàn bộ thiên địa biến thành một cái biển lửa, quỷ hỏa màu xanh lục sôi trào mãnh liệt. Nhưng chỉ sau một khắc, quỷ hỏa màu xanh lục lại biến thành Địa Ngục Hỏa màu đen, sôi trào mãnh liệt đánh tới Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Độc Giác Quỷ Vương sợ hãi kêu lên:

>

> - Ngươi đây là cái gì? A ~ Không nên lại đây! A!! Cút đi cho ta!

>

> Ở bên trong biển Địa Ngục Hỏa màu đen cuộn trào mãnh liệt, Độc Giác Quỷ Vương ra sức giãy dụa, hắn bay lên không trung vừa kinh ngạc vừa sợ hãi.

>

> Địa Ngục Hỏa Bạch Băng Băng không nhúc nhích nhìn hết thảy mọi việc, nàng duỗi tay ra, Trảm Phách Liêm Đao xuất hiện ở trong tay rồi nàng thì thầm nói:

>

> - Trảm Phách Liêm Đao vạn giải, tụ hợp đi, Vạn Nhận phong bạo.

>

> Trảm Phách Liêm Đao vỡ nát, hóa thành từng lưỡi liêm đao rét lạnh, lít nha lít nhít lơ lửng ở trên không trung rồi những lưỡi liêm đao này vây quanh Độc Giác Quỷ Vương và nhanh chóng xoay tròn hóa thành một vòi rồng lửa.

>

> - A ~

>

> Bên trong vòi rồng, Độc Giác Quỷ Vương không ngừng kêu thảm, thống khổ tuyệt vọng giãy dụa.

>

> Sau một hồi lâu, tiếng kêu thảm của Độc Giác Quỷ Vương biến mất, từng điểm sáng màu trắng loáng từ bên trong vòi rồng Địa Ngục Hỏa bay ra và tiêu tán giữa thiên địa.

>

> Cuối cùng, vòi rồng Địa Ngục Hỏa tán đi, bầu trời khôi phục trong xanh.

>

> Địa Ngục Hỏa lại hóa thành Bạch Băng Băng, rơi vào trên mặt đất hoang tàn.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Bạch Băng Băng quỳ xuống, nước mắt không ngừng chảy ra, cảm xúc tuyệt vọng đau đớn, ảm đạm cô tịch ảnh hưởng đến thiên địa, một mưa nhỏ đột nhiên rơi xuống.

>

> Một người mặc trường bào màu đen xuất hiện ở trước mặt Bạch Băng Băng, cây dù che đầu khiến cho nước mưa không rơi xuống nữa.

>

> Bạch Tinh Tinh ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Tần Quảng Vương mặc màu đen áo dài, che dù đen đang đứng ở trước mặt.

>

> Tần Quảng Vương cười nói:

>

> - Chúc mừng cô đã thành công tiêu diệt Độc Giác Quỷ Vương.

>

> Bạch Băng Băng đau đớn tuyệt vọng nói:

>

> - Ngộ Phạn chết!

>

> Tần Quảng Vương xoay người kéo Bạch Băng Băng đứng lên, cười nói:

>

> - Vậy cô nhìn xem ta mang theo ai tới đây?

>

> Tần Quảng Vương chỉ tay ra, một điểm huỳnh quang hiện lên ở không trung rồi nhanh chóng hóa thành Tôn Ngộ Phạn.

>

> Bạch Băng Băng kinh hỉ kêu lên:

>

> - Ngộ Phạn!

>

> Tần Quảng Vương gật đầu cười nói:

>

> - Đây là hồn phách của hắn.

>

> Bạch Băng Băng tiến lên, bỗng nhiên ôm lấy Tề Thiên Đại Thánh.

>

> Thân hình của Tần Quảng Vương chậm rãi trở thành nhạt rồi biến mất, cơn mưa ngừng hẳn, mặt trời rực rỡ chiếu sáng, cầu vồng xuất hiện ở phía chân trời, phía trên mặt đất đen nhánh, hoa cỏ tranh nhau mọc lên, trăm hoa đua nở, Bạch Băng Băng cùng Tề Thiên Đại Thánh ôm nhau ở trong biển hoa.

>

> Cảnh tượng thay đổi, xuất hiện ở trong màn đêm, bên trong một tòa thành trì, một chiếc xe bị Địa Ngục Hỏa màu đỏ ngòm bao phủ xuyên qua, bên trong chiếc xe có hai người ngồi, một nữ tử nét mặt tươi cười như hoa, một nam tử phong thần tuấn lãng.

>

> Màn hình tối sầm lại, xuất hiện ba chữ ‘Toàn kịch chung’!

>

> Phía trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đóng màn hình lại, nhìn về phía Lý Thanh Nhã với ánh mắt mong đợi rồi nói:

>

> - Thanh Nhã tỷ thấy bộ phim này thế nào?

>

> Lý Thanh Nhã cười nói:

>

> - Rất tốt!

>

> Nha Nha ở bên cạnh nhàm chán nói:

>

> - Còn không có đẹp mắt bằng Hỉ Dương Dương, ta thích nhìn Hỉ Dương Dương hơn.

>

> Lý Thanh Tuyền miệng lẩm bẩm:

>

> - Không hợp lý!

>

> Trương Minh Hiên hỏi:

>

> - Làm sao lại không hợp lý rồi?

>

> Lý Thanh Tuyền hoài nghi nhìn Trương Minh Hiên rồi nói:

>

> - Thập Điện Diêm La là Thập Phương Cứu Khổ Thiên Tôn phải không? Cũng chính là Thái Ất chân nhân!

>

> Trương Minh Hiên gật đầu nói:

>

> - Không sai !

>

> Lý Thanh Tuyền kỳ quái nói:

>

> - Ngươi vậy mà không có bôi đen hình tượng của bọn họ, chuyện này không bình thường đâu!

>

> Rồi nàng trừng mắt nói:

>

> - Mau nói, ngươi lại cất giấu âm mưu quỷ kế gì vậy?

>

> Trương Minh Hiên không cao hứng nói:

>

> - Chuyện này vốn rất hợp lý, ta với hắn không oán không cừu, tại sao phải bôi đen hình tượng của bọn họ? Lại nói ta là loại người chuyên giở âm mưu quỷ kế kia hay sao?

>

> Sau đó, Trương Minh Hiên còn nói thầm trong lòng:

>

> - Bôi đen Địa Phủ ư? Ta cũng phải có lá gan đó đã! Phòng tối ở trong Địa Phủ vẫn còn trống không đấy!

>

> Tấn Dương ở bên cạnh cười hì hì nói:

>

> - Chẳng phải người trong Phật giáo đều nói hoàng thúc là tiểu nhân âm hiểm hay sao?

>

> Trương Minh Hiên thở phì phì nói:

>

> - Nói xấu, đơn thuần nói xấu.

>

> Bên trong Địa Phủ, Thập Điện Diêm La tề tụ một đường, sau khi nhìn thấy ba chữ ‘Toàn kịch chung’, mới thở ra một hơi dài, rốt cục xong

>

> Mười người lại một lần nữa cẩn thận suy nghĩ kịch bản một chút, tựa hồ là thật sự không có chi tiết nào nhằm vào bọn họ rồi mới liếc nhìn nhau, cùng nở một nụ cười. Sau đó, tất cả mười người đều đứng dậy rời đi, trở về các điện.

>

> Thế giới U Minh, bên trong Bình Tâm điện, Bình Tâm nương nương ngồi tại chủ vị, Xi Vưu, Hình Thiên, Phong Bá, Vũ Sư ngồi ở phía dưới, một cái màn hình to lớn lơ lửng ở trên không trung.

>

> Xi Vưu cười hắc hắc nói:

>

> - Tiểu gia hỏa này vẫn là rất thức thời mà.

>

> Hình Thiên trầm giọng nói:

>

> - Đó là hắn không dám mà thôi!

>

> Bình Tâm nương nương giống như có điều suy nghĩ, nói:

>

> - Có lẽ chúng ta thật sự có thể chế tạo ra U Linh Kỵ Sĩ.

>

> Xi Vưu trừng to mắt kêu lên:

>

> - Nương nương, chế tạo U Linh Kỵ Sĩ này để làm cái gì?

>

> Phong Bá cũng khuyên bảo:

>

> - Đúng vậy a! Nương nương, Địa Phủ tự có trật tự, thưởng người hành thiện, phạt kẻ làm ác, nhưng đều phải chờ đến sau khi chết mới có thể quyết toán.

>

> Bình Tâm nương nương nhàn nhạt nói:

>

> - Hồng Hoang rộng lớn, có nhiều lệ quỷ oan hồn chiếm cứ Nhân Gian, còn có Thi Ma huyết quái làm hại một phương, đây đều là do Địa Phủ thất trách, nếu đám Đầu Trâu, Mặt Ngựa, Hắc Bạch Vô Thường không thể xử lý, vậy thì chúng ta cũng không ngại bồi dưỡng mấy cái U Linh Kỵ Sĩ hành tẩu Nhân Gian, một là để cảnh cáo thế nhân, thứ hai cũng là để thanh tra Nhân Gian.

>

> Hình Thiên hỏi:

>

> - Nương nương, ngài có Địa Ngục Hỏa hay sao?

>

> Bình Tâm nương nương cười nói:

>

> - Địa Ngục Hỏa có thể giao phó cho túc chủ năng lực hành tẩu âm dương, còn có thể phân rõ thiện ác, các ngươi có cảm giác rất quen thuộc hay không?

>

> Xi Vưu kinh hãi kêu lên:

>

> - Nghiệp Hỏa! Là Nghiệp Hỏa Hồng Liên! !

>

> Bình Tâm cười nhạt nói:

>

> - Không sai, Nghiệp Hỏa Hồng Liên, thiêu đốt tội nghiệt. Minh Hà giáo chủ, cầu lấy mấy đóa Nghiệp Hỏa Hồng Liên.

>

> Bình Tâm nương nương vừa dứt lời, ở bên trong đại sảnh bỗng nhiên có gợn sóng xuất hiện, chín đóa hoa sen được bao quanh bởi ngọn lửa màu đỏ xuất hiện ở trên không trung, sen thành tứ phẩm đều là hậu đại do Huyết Liên thập nhị phẩm diễn sinh, có thể xưng thiên địa dị bảo.

>

> Bình Tâm nương nương thu lấy Nghiệp Hỏa Hồng Liên, nói:

>

> - Các ngươi đều đi thôi!

>

> Xi Vưu, Hình Thiên, Phong Bá, Vũ Sư đứng lên, cung kính nói:

>

> - Vâng!

>

> Tất cả rời khỏi Bình Tâm điện.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Cửa điện đóng lại.

>

> Trên Linh Sơn, Như Lai, Di Lặc, Nhiên Đăng xem hết video, khóe miệng không tự giác run rẩy hai lần, tên hỗn đản Trương Minh Hiên kia, quay phim cho Địa Phủ mà vẫn không quên buồn nôn Phật giáo, vòng kim cô trên đầu Tề Thiên Đại Thánh kia nhìn hết sức chướng mắt.

>

> Di Lặc cười ha hả nói:

>

> - Phật Tổ, nếu không ngài vẫn nên thu hồi vòng kim cô lại đi! Dù sao hiện tại, nó cũng không có tác dụng gì.

>

> Nhiên Đăng cũng nói:

>

> - Ngộ Không đã biết thân phận sư phó của hắn, ngày sau tất nhiên sẽ không làm loạn, vòng kim cô có hay không cũng thế.

>

> Như Lai nói:

>

> - Nếu như thu lấy vòng kim cô, ngược lại là sẽ khiến cho người khác tưởng rằng Phật giáo chột dạ, không bằng không thu.

>

> Di Lặc nói:

>

> - Chỉ sợ Ngộ Không sẽ có khúc mắc.

>

> Như Lai cười nói:

>

> - Hiện tại, Ngộ Không sẽ còn tin Trương Minh Hiên hay sao?

>

> Ba tôn Phật Tổ liếc nhìn nhau và đều nhìn thấy ý cười ở trong mắt của đối phương.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!