Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 954: Mục 955

TRANG 478# 1

> Chương 954: Thiên Điều Hóa Kim Ô

>

>

>

>

>

>

> Ở bên trong Tử Vi cung, Tử Vi Đại Đế ngồi trên thần tọa, phía dưới là Vũ Khúc Tinh Quân, Mão Nhật Tinh Quân, Lôi Chấn Tử, Bắc Sơn Thần Tướng, Trấn Ma Thần Tướng cùng mười mấy vị Thiên Thần.

>

> Tử Vi Đại Đế trầm giọng nói:

>

> - Cơ hội trời cho, mọi chuyện đã chuẩn bị sẵn sàng, giờ cũng là lúc đổi Thiên Đế rồi.

>

> Tử Vi Đại Đế vừa nói xong, tất cả Tinh Quân, Thần Tướng đều lập tức đứng lên, ôm quyền quát:

>

> - Mời Đại Đế hạ lệnh!

>

> Tử Vi Đại Đế nghiêm túc nói:

>

> - Các ngươi trở về triệu hoán thủ hạ, đợi trẫm ra lệnh, khi đó các ngươi đồng thời xuất binh, đánh hắn trở tay không kịp.

>

> Tất cả Tinh Quân Thần Tướng quát:

>

> - Vâng!

>

> Rồi tất cả quay người nhanh chân đi ra ngoài.

>

> Tử Vi Đại Đế ngồi ở bên trong đại điện trống trải, kiềm chế lại sự kích động ở trong lòng, lấy điện thoại ra, mở cuộc gọi video.

>

> Sau vài tiếng chuông, bóng người của Như Lai xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Tử Vi Đại Đế vội vàng đứng lên, cung kính, cúi đầu nói:

>

> - Bái kiến Như Lai Phật Tổ!

>

> Giọng nói trang nghiêm của Như Lai từ bên trong điện thoại truyền tới:

>

> - Tử Vi tìm bản tọa có chuyện gì?

>

> Tử Vi Đại Đế kích động nói:

>

> - Khởi bẩm Phật Tổ, cơ hội chúng ta chờ đợi đã đến, mong rằng Phật Tổ phát binh, nhất cử quét sạch Thiên Đình, gột rửa hoàn vũ.

>

> Ở bên trong Đại Lôi Âm Tự, con mắt của Như Lai bỗng nhiên trừng lớn. Cơ hội … Cơ hội gì? Ta làm sao lại không biết? Ngươi lại muốn làm cái gì? Thành thành thật thật làm nằm vùng không tốt sao? Tại sao phải muốn chết đây?

>

> Tử Vi Đại Đế kêu lên:

>

> - Phật Tổ … Phật Tổ, ngài có nghe thấy ta nói gì không?

>

> Như Lai hoàn hồn, sắc mặt bình thản nói:

>

> - Bản tọa đã biết.

>

> Tử Vi Đại Đế kích động hỏi:

>

> - Phật Tổ, ngài định khi nào thì phát binh?

>

> Như Lai Phật Tổ chắp tay, nói lời sâu xa:

>

> - Đến như không đến, không chỗ nào có cho nên đâu đâu cũng có.

>

> Tử Vi Đại Đế suy nghĩ một chút, cung kính cúi đầu kính nể nói:

>

> - Phật Tổ đại thần thông, pháp thân trải rộng đại thiên thế giới, đâu đâu cũng có, không gì không biết. Tử Vi minh bạch.

>

> Như Lai gật đầu cười nói:

>

> - Thiện.

>

> Tử Vi Đại Đế cảm thấy cực kỳ vui vẻ, ngắt cuộc gọi video, lại một lần nữa liên hệ mấy vị đại năng của yêu tộc như Phi Liêm Yêu Thánh, Yêu Thánh cũng vỗ bộ ngực cam đoan, mười vạn yêu binh đã chờ sẵn, chỉ cần Thiên Đình vừa loạn, hắn sẽ lập tức suất lĩnh yêu binh đánh lên Thiên Đình.

>

> Tử Vi Đại Đế được hai phe cam đoan, hào hứng đi ra Tử Vi Đế cung, kêu lên:

>

> - Vũ Khúc Tinh Quân!

>

> Vũ Khúc Tinh Quân vội vàng từ đằng xa bay tới, cung kính nói:

>

> - Đại Đế!

>

> Tử Vi Đại Đế hăng hái nói:

>

> - Vũ Khúc Tinh Quân, ngươi tìm cách dẫn Dương Tiễn ra khỏi Tư Pháp Thiên Thần Điện!

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cung kính nói:

>

> - Vâng!

>

> Rồi hắn lập tức quay người đi ra ngoài.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân nhanh chóng đi xuyên qua bên trong Quỳnh Lâu Ngọc Vũ cuả Thiên Cung, đi đến trước một gian Tư Pháp Thần Điện trang nghiêm màu đen. Lần này, Hạo Thiên Khuyển cũng không có thủ vệ ở trước Tư Pháp Thần Điện, trước cửa là hai hàng Thiên Binh đứng nghiêm trang.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân nói:

>

> - Làm phiền tiến vào thông bẩm Tư Pháp Thiên Thần một tiếng, nói Vũ Khúc Tinh Quân cầu kiến.

>

> Một vị Thiên Binh đứng ra, cung kính nói:

>

> - Vâng!

>

> Rồi hắn quay người đi vào bên trong đại điện

>

> Chỉ trong chốc lát, người Thiên Binh này đã đi ra và cung kính nói với Vũ Khúc Tinh Quân:

>

> - Thần Quân, mời ngài đi vào.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân sải bước đi vào, dọc theo đường lớn tiến vào bên trong đại điện. Vào lúc này, ở bên trong đại điện, Dương Tiễn đang ngồi ở chủ vị, lẳng lặng chờ.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân chắp tay cười ha hả nói:

>

> - Gặp qua Tư Pháp Thiên Thần.

>

> Dương Tiễn nở nụ cười và nói:

>

> - Tinh Quân không cần đa lễ. Không biết lần này Tinh Quân đến đây là có chuyện gì quan trọng vậy?

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cười nói:

>

> - Thần Quân nhậm chức Tư Pháp Thiên Thần cũng đã được một khoảng thời gian, trong lúc đó nhóm mấy Tinh Quân chúng ta một mực không có cơ hội tới chơi, rất là thất lễ. Thừa dịp giờ phút rảnh rỗi này, cho nên ta muốn mời Tư Pháp Thiên Thần qua phủ ta chơi một lần.

>

> Dương Tiễn do dự một chút rồi lắc đầu nói:

>

> - Chuyện này e rằng rất khó . . . Ở nơi này, ta còn có rất nhiều chuyện công vụ cần xử lý.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cười ha hả nói:

>

> - Chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Ngài cứ giao cho phụ quan làm là được. Chỉ cần về kiểm tra lại là không sao.

>

> - Lần này chúng ta mời Tư Pháp Thiên Thần cũng là vì tăng thêm tình cảm, lẫn nhau hiểu rõ, về sau cũng có thể đoàn kết góp sức hiệu lực cho Thiên Đình.

>

> Rất nhiều Tinh Quân đã chờ ở phủ của ta, Tư Pháp Thiên Thần có thể cho chúng ta chút mặt mũi hay không? Chẳng lẽ là ngài xem thường chúng ta hay sao?

>

> Dương Tiễn do dự một chút rồi cười nói:

>

> - Nếu Tinh Quân đã có thành ý mời, ta cũng không tiếp tục cự tuyệt nữa, chúng ta cùng đi thôi.

>

> Vũ Khúc Tinh Quân cười ha ha nói:

>

> - Tư Pháp Thiên Thần quả là người thú vị. May mắn ngài không có để ta mất thể diện ở trước mặt đồng liêu.

>

> Hai người ra Tư Pháp Thần Điện, đi về phía nơi xa.

>

> Hai người vừa đi một lát, thân hình của Tử Vi Đại Đế bí mật xuất hiện ở bên trong Tư Pháp Thần Điện, nhanh chóng đi đến chỗ hậu điện của Thần Điện. Thiên Binh Thần Tướng trên đường đi đều bị hắn tiện tay định trụ.

>

> Chỗ hậu điện của Tư Pháp Thần Điện có một cung điện được canh gác nghiêm ngặt, hai đội Thiên Binh tinh nhuệ đứng gác ở ngoài cửa, cấm chỉ người khác tới gần.

>

> Không gian quanh người Tử Vi Đại Đế hơi vặn vẹo rồi hắn tuỳ tiện đi qua trước mặt Thiên Binh thủ vệ nhưng những Thiên Binh kia không hề phát giác.

>

> Ở chỗ trung tâm bên trong cung điện có một khối Thần thạch mười màu dựng thẳng đứng, ở bên ngoài có từng cái ký tự lưu chuyển, trông cực kỳ thần dị.

>

> - Thì ra đây chính là Thiên Điều Thần thạch

>

> Tử Vi Đại Đế thầm nói trong lòng rồi tiến lên, duỗi tay ra, đặt ở bên trên Thần thạch. Sau đó, hắn nhắm mắt lại và truyền hình tượng Dương Thiền cùng Trầm Hương từ trong đầu mình vào bên trong Thiên Điều Thần thạch.

>

> Thần thạch hơi rung động, áp lực nặng nề lan tràn ra.

>

> Dương Tiễn đang đi trong Thiên Đình, đột nhiên sắc mặt biến đổi, tỏ ra kinh sợ rồi chỉ trong nháy mắt thân hình đã biến mất.

>

> Sau một khắc, một tiếng nổ ầm vang lên, chấn động Thiên Đình.

>

> - Kíu.

>

> - Kíu.

>

> - Kíu.

>

> . ..

>

> Từng tiếng kêu to thanh thúy truyền khắp toàn bộ Thiên Đình.

>

> Tất cả Tiên Thần đều kinh hãi ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy trên bầu trời mười con Kim Ô giống như mười vầng mặt trời nhỏ kích động gương cánh, bay lên. Chỉ trong nháy mắt , Thiên Đình đã nóng rực lên.

>

> Mười con Kim Ô vung vẩy hai cánh, bay về phía Hạ giới.

>

> Ở bên trong Dao Trì, Ngọc Đế kinh sợ đứng bật dậy, bóng người lóe lên và biến mất.

>

> Vương mẫu cũng giận dữ nói:

>

> - Là ai? Đáng chết!

>

> Bóng người cũng chỉ trong nháy mắt là đã biến mất!

>

> Phía trên Hoa Sơn, mười con Kim Ô hiện thân.

>

> - Lệ.

>

> - Lệ.

>

> . ..

>

> Từng tiếng hót vang lên, vọng khắp cả Hồng Hoang. Tất cả mọi người kinh hoảng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trời hiện mười một mặt trời thế này thì làm sao có thể sống được đây?

>

> Bên trong Địa Phủ, Bình Tâm nương nương ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, cảnh tượng thật sự là quen thuộc! Trong lúc hoảng hốt, nàng tựa như là trở về đến thời kỳ Viễn Cổ.

>

> Ở bên trong một cung điện giống như là tổ chim trên Linh Sơn, ánh mắt của Đại Nhật Như Lai xuyên qua vô số không gian trùng điệp, nhìn thấy mười con Kim Ô trên bầu trời, thì thầm nói:

>

> - Các ca ca!

>

> Ở bên trong Đại Lôi Âm Tự, Như Lai Phật Tổ kinh sợ kêu lên:

>

> - Thiên điều hóa Kim Ô, Tử Vi đến cùng là đã làm cái gì vậy? Xong! Làm lớn chuyện rồi.

>

> Mười Đại Kim Ô cùng nhau đánh tới Hoa Sơn, chúng còn không có hạ xuống thì đất đai trên Hoa Sơn đã bắt đầu khô cạn, cỏ cây chết khô, người bình thường sinh hoạt dưới chân núi Hoa Sơn đều sợ hãi kêu lên thảm thiết rồi mù quáng chạy trốn.

>

> Ở bên trong một sơn thôn nhỏ, Tam Thánh Mẫu dắt theo Trầm Hương cái gì cũng đều không hiểu đi tới, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng.

>

> Trầm Hương dùng cánh tay nhỏ béo múp míp của mình kéo kéo tay của Dương Thiền rồi hắn ngẩng đầu nhìn Dương Thiền, nói với giọng ngây thơ:

>

> - Mẫu thân, ta nóng!

>

> Tam Thánh Mẫu duỗi tay ra, Bảo Liên Đăng hiện lên ở lòng bàn tay. Nàng cúi đầu ôn nhu nhìn Trầm Hương rồi nói:

>

> - Trầm Hương, mẫu thân sẽ không để cho con có chuyện gì. Về sau, không có mẫu thân cũng đừng nên khóc nhè nữa, biết hay chưa?

>

> Trầm Hương ngẩng đầu nhìn Bảo Liên Đăng trong tay Tam Thánh Mẫu, hưng phấn kêu lên:

>

> - Mẫu thân, cái đèn kia có thể bay này! Ta muốn chơi.

>

> Tam Thánh Mẫu mỉm cười, buông cánh tay cuả Trầm Hương ra, dứt khoát kiên quyết liền muốn bay lên trời.

>

> - Rầm rầm rầm ~

>

> Một vách ngăn màu vàng tím đột nhiên xuất hiện, ngăn ở phía trước mười Đại Kim Ô. Cho dù mười Đại Kim Ô có cố gắng đến mấy, cho dù Thái Dương Chân Hỏa có trải rộng khắp thì vách ngăn màu vàng tím kia vẫn không hề có chút suy chuyển.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!