TRANG 478# 2
> Chương 955: Ngọc Đế Chiến Kim Ô
>
>
>
>
>
>
> Thân hình của Ngọc Đế xuất hiện ở phía sau vách ngăn, một tay vươn về trước, thần lực bàng bạc vô song phát ra, ngăn trở mười con Kim Ô lớn, tóc dài bay múa, áo bào bay phất phới.
>
> Ở bên trong sơn thôn phía dưới, Trầm Hương kinh hỉ ngẩng đầu kêu lên:
>
> - Mẹ, người mau nhìn kìa, người kia tựa như là thần tiên vậy! Thật chói mắt.
>
> Trong mắt Dương Thiền chảy ra nước mắt kích động, nàng kìm lòng không được kêu lên:
>
> - Cậu.
>
> Trên không trung Ngọc Đế cúi đầu nhìn thoáng qua Dương Thiền cùng Trầm Hương rồi lại một lần nữa ngẩng đầu, tiến lên trước một bước, dùng sức đẩy.
>
> Ầm một tiếng.
>
> Vách ngăn màu vàng đậm nổ tung, mười con Kim Ô bay rớt ra ngoài, ở trên trời chỉ còn lưu lại mười vệt lửa mãi không tan.
>
> Dao Trì lóe lên xuất hiện ở bên người Ngọc Đế, sắc mặt âm trầm nói:
>
> - Ta tới giúp người, chuyện của Dao Cơ tuyệt đối không thể lại phát sinh lần thứ hai.
>
> Ngọc Đế hất tay áo lên, cười nói:
>
> - Muội hãy đi bảo hộ Dương Thiền và Trầm Hương. Chỗ này có ta rồi
>
> Dao Cơ do dự một chút, gật đầu nói:
>
> - Tốt!
>
> Rồi nàng quay người bay xuống phía dưới.
>
> Ngọc Đế nhanh chân đi về phía mười con Kim Ô lớn, mười con rồng màu vàng đậm chui ra từ phía sau.
>
> - Ngang
>
> Mười con rồng này đồng thời ngửa mặt lên trời, từng tiếng long ngâm vang vọng khắp nơi, sau đó chúng đánh về phía mười con Kim Ô lớn kia.
>
> Một tiếng ầm vang mười con rồng màu vàng đậm cùng mười con Kim Ô đụng vào nhau, hào quang màu vàng đậm cùng ánh lửa màu trắng che đậy bầu trời, mười con Kim Ô lớn bị hủy diệt.
>
> Sau một khắc, lại có mười con Kim Ô sống lại từ bên trong ánh lửa, hót vang một tiếng rồi tiếp tục đánh tới Ngọc Đế, thực lực còn mạnh hơn cả trước đó.
>
> Ngọc Đế cầm trong tay Hạo Thiên Kiếm chiến đấu với cùng mười con Kim Ô lớn, kiếm quang màu vàng đậm tung hoành, lần lượt chém giết Kim Ô nhưng Kim Ô đạt được thiên địa pháp tắc gia trì lại có thể lần lượt sống lại, càng đánh càng mạnh.
>
> . ..
>
> Trên Thiên Đình, Dương Tiễn phẫn nộ vung vẩy Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao chiến đấu với Tử Vi Đại Đế, ở phía dưới là đông đảo thần linh chém giết lẫn nhau, cung điện liên tiếp vỡ vụn, Thiên Đình biến thành đổ nát thê lương.
>
> Ở bên trong Dao Trì, Hằng Nga cùng Cửu Thiên Huyền Nữ đứng chung một chỗ, quan sát chiến trường.
>
> Hằng Nga nói:
>
> - Chúng ta cần hỗ trợ sao?
>
> - Tử Vi đáng chết!
>
> Cửu Thiên Huyền Nữ cũng tỏ ra tức giận nhưng vẫn lắc đầu nói:
>
> - Không cần, Tử Vi liền giao cho Dương Tiễn, để cho hắn phát tiết một chút.
>
> Cửu Thiên Huyền Nữ liếc nhìn chiến trường vẫn đang khó phân thắng bại, nói:
>
> - Muội đi Phong Điệu Hóa Thần Trì.
>
> Hằng Nga gật đầu nói:
>
> - Tốt!
>
> Nói xong, Hằng Nga phi thân lên, bay về nơi xa.
>
> . ..
>
> Trên chiến trường, một tiếng nổ ầm vang lên, Lôi Chấn Tử đánh bay Viên Hồng, quát lạnh:
>
> - Chỉ bằng con khỉ nhà ngươi cũng muốn ngăn ta hay sao?
>
> Viên Hồng chật vật bò dậy từ dưới đất, Nhất Mạch Thủy Hỏa Côn chỉ lên trời và quát:
>
> - Tứ Phế Cổ Tinh!
>
> Lôi Chấn Tử cười ha ha nói:
>
> - Đại ca của ta mới xứng đáng là quần tinh chi chủ. Huynh ấy vừa ra lệnh một tiếng, ngươi còn có tư cách gì để điều động tinh thần chi lực đây?
>
> Vừa dứt lời, một tiếng nổ trầm đục vang lên.
>
> Lôi Chấn Tử bỗng nhiên bị đập xuống, đạp nát một đình nghỉ mát.
>
> Hai cánh của Lôi Chấn Tử chấn động, gạt văng đá vụn, bay lên rồi hắn phẫn nộ quát:
>
> - Là ai đánh lén ta?
>
> Một đại hán mặc áo giáp màu vàng xuất hiện ở trên không trung, trên trán có sinh con mắt thứ ba, cầm trong tay Roi Vàng, trầm giọng nói:
>
> - Đô Thiên Đại Linh Quan, Vương Linh Quan!
>
> Hai cánh của Lôi Chấn Tử chấn động, mang theo sấm sét đánh tới Vương Linh Quan.
>
> Con mắt thứ ba trên trán Vương Linh Quan trợn to, một tia sáng màu vàng phóng ra, tất cả sấm sét đều bị tiêu tán.
>
> - Keng
>
> Gậy Phong Lôi màu vàng cùng Roi Vàng va chạm, tóe lên hoa lửa màu vàng, hai người liếc nhìn nhau rồi đồng thời nhấc quyền đánh tới.
>
> Bịch một tiếng.
>
> Hai quyền đấm trúng nhau. Phẩn lực làm cho hai người phải đồng thời lùi bước, kéo dãn khoảng cách rồi chỉ trong nháy mắt, cả hai lại một lần nữa vọt tới.
>
> Keng keng keng
>
> Thân hình của hai người nhanh như tia chớp giao phong ở trên không trung, bóng người lấp lóe hoa lửa văng khắp nơi.
>
> Ở nơi xa, trận đại chiến giữa Dương Tiễn cùng Tử Vi Đại Đế càng thêm kịch liệt, mỗi một đòn đều có thể khiến cho không gian vỡ vụn. Từ xa xa nhìn lại thân hình của hai người đều đang vặn vẹo, tựa như là đặt mình vào một chiều không gian khác vậy.
>
> Tử Vi Đại Đế mặc đế bào màu tím, quanh người có hư ảnh sao trời vờn quanh, chân đạp Tinh Hà, quyền như lưu tinh, trông tôn quý khó có thể miêu tả được.
>
> Dương Tiễn mặc trang phục màu đen, khuôn mặt lạnh lùng, nghiêm túc, quanh người có sát khí bốc lên, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao hiển lộ sát cơ.
>
> Tử Vi Đại Đế vung tay lên, một ngôi sao ở bên người hóa thành lưu tinh đánh tới Dương Tiễn.
>
> Một vệt sáng lạnh người hiện lên, ầm một tiếng, sao trời vỡ vụn. Sau đó, thế đi của vệt sáng này không giảm, tiếp tục đâm về phía Tử Vi Đại Đế.
>
> Tử Vi Đại Đế chập hai tay lại, một dòng Tinh Hà hiện ra, vắt ngang ở trước mặt hắn. Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao đâm vào bên trong Tinh Hà, diệt nát được vô số ngôi sao trong đó nhưng lại chưa từng chặt đứt Tinh Hà.
>
> Tử Vi Đại Đế cười nói:
>
> - Thật không hổ danh là Chiến Thần của Thiên Đình. Dương Tiễn, cậu còn mạnh hơn Ngọc Đế nhiều. Cho tới bây giờ ngay cả dũng khí để đối mặt với trẫm, hắn cũng không có, chỉ dám phái cậu đi ra nghênh chiến. Thật sự là buồn cười!
>
> Dương Tiễn phẫn nộ quát:
>
> - Ngậm miệng lại!
>
> Vừa quát xong, thân hình của Dương Tiễn đã lập tức biến lớn, giống như là một ngọn núi cao, một cước đá tới Tử Vi Đại Đế, không gian vỡ vụn, xuất hiện một vết nứt đen nhánh.
>
> Tử Vi Đại Đế biến sắc, vội vàng lôi mấy dòng Tinh Hà ra chắn ngang trước người, một tiếng nổ ầm vang lên. Tinh Hà không ngừng vỡ vụn, Tử Vi Đại Đế cũng giống như lưu tinh bị Dương Tiễn đạp bay, phá hủy một dãy kiến trúc.
>
> Dương Tiễn nện bước đuổi theo Tử Vi Đại Đế, thân hình khổng lồ làm cho mỗi bước đi đều như là tạo thành động đất, rung chuyển cả Thiên Đình.
>
> Đột nhiên, bầu trời tối sầm lại, từng viên thiên thạch to lớn từ trên trời giáng xuống.
>
> Rầm rầm rầm
>
> Thiên thạch liên tiếp nện ở trên người Dương Tiễn, làm cho hắn khó chịu, buộc hắn phải giải trừ pháp tướng thiên địa, thu nhỏ thân hình tránh né vô số thiên thạch đang đánh xuống.
>
> Từ bên trong phế tích, Tử Vi Đại Đế bay ra, tay cầm một thanh trường kiếm màu tím, thân kiếm giống như tinh không, từng ngôi sao trời lấp lánh ở trên thân kiếm.
>
> - Đang
>
> Kiếm nhận tương giao, sắc mặt của Dương Tiễn lập tức biến đổi. Chỉ trong nháy mắt, hắn bay ngược trở về, bàn chân dùng sức đạp mạnh trên mặt đất.
>
> Bịch một tiếng.
>
> Mặt đất vỡ vụn nhưng Dương Tiễn vẫn không khống chế nổi, thân thể tiếp tục trượt về phía sau, tạo thành hai cái rãnh sâu hoắm.
>
> Tử Vi Đại Đế lơ lửng trên không trung, không thèm để ý nói:
>
> - Dương Tiễn, mặc dù thực lực của ngươi cũng không tầm thường nhưng vẫn yếu hơn trẫm một bậc. Chịu thua đi!
>
> Nhưng mà Dương Tiễn cũng không thèm đáp lời, bàn chân giẫm mạnh trên mặt đất một cái. Ùynh một tiếng. Mặt đất sụp đổ. Dương Tiễn hóa thành một tia sáng đánh về phía Tử Vi Đại Đế.
>
> Tử Vi Đại Đế vội vàng vung kiếm nghênh tiếp, thân hình của Dương Tiễn hơi nghiêng sang một bên, thân kiếm từ trước mặt xẹt qua, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao đâm thẳng vào lồng ngực của Tử Vi Đại Đế. Lúc này, trước ngực của Tử Vi Đại Đế hiện lên một ngôi sao, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao đâm vào bên trên ngôi sao này.
>
> Bịch một tiếng.
>
> Tử Vi Đại Đế bay rớt ra ngoài, trông có chút chật vật.
>
> Dương Tiễn cười lạnh nói:
>
> - Tu vi cao không có nghĩa là chiến lực cao!
>
> Sau đó, hắn lại lập tức vọt tới, hai người lại một lần nữa quấn lấy nhau, tiếp tục chiến đấu.
>
> Một người có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, một người có tu vi cao siêu hơn một bậc, trong lúc nhất thời, hai bên khó phân thắng bại.
>
> Thiên Đình, trên chiến trường, mỗi thời mỗi khắc đều có thần linh vẫn lạc. Thần Huyết, Thần Thi trải rộng khắp Thiên Đình, hàng ngàn hàng chục ngàn Thiên Binh đẫm máu chiến đấu, máu nhuộm Thiên Đình, chiến cuộc càng ngày càng lâm vào thế giằng co.
>
> Càng chiến đấu lâu, ưu thế tu vi của Tử Vi Đại Đế lại càng được hiển lộ rõ, hắn bắt đầu đè đánh Dương Tiễn, dù sao Đại La đỉnh phong cùng Đại La trung kỳ, nhìn như cách không xa chứ thực tế thì giống như là hồng câu.
>
> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói:
>
> - Dương Tiễn, đầu hàng đi! Ngươi cần gì phải bán mạng cho tên hôn quân Ngọc Đế kia? Chỉ cần ngươi chịu đầu nhập vào trẫm, ngươi muốn cái gì trẫm đều có thể ban thưởng cho ngươi, thậm chí vị trí Đông Cực Thanh Hoa Đại Đế đều có thể cho ngươi.
>
> Dương Tiễn lạnh lùng quát to:
>
> - Ta muốn ngươi chết!
>
> Nghe được câu trả lời của Dương Tiễn, nụ cười trên mặt Tử Vi Đại Đế lập tức cứng đờ. Hắn tức giận, ra tay càng dùng sức mấy phần, Dương Tiễn ứng đối cũng càng thêm gian nan.
>
>
>
>