Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 956: Mục 957

TRANG 479# 1

> Chương 956: Na Tra, Dương Tiễn Chiến Tử Vi

>

>

>

>

>

>

> Thời điểm hai bên còn đang chiến đấu say sưa, từ bên trong đại điện của Lý Thiên Vương, một cái to lớn vòi rồng đột nhiên lao ra, càn quét tiên linh chi khí bàng bạc của Thiên Đình.

>

> Trên chiến trường, tất cả Tiên Thần đều vô ý thức nhìn lại về phía đại điện của Lý Thiên Vương, một thiếu niên bay ra từ bên trong vòi rồng, chân đạp Phong Hỏa Luân, vai khoác Càn Khôn Quyển, cầm trong tay Hỏa Tiêm Thương, cánh tay quấn Hỗn Thiên Lăng, đương nhiên đó là Tam Đàn Hải Hội đại thần Na Tra.

>

> Uy áp khổng lồ bốc phát ra từ trên người Na Tra làm cho tất cả Tiên Thần đang đại chiến không kìm lòng được mà trì trệ. Thật là quá mạnh mẽ! Na Tra làm sao lại mạnh như vậy?

>

> Na Tra bay đến chiến trường, cười ha hả nói:

>

> - Các ngươi đang làm cái gì đây? Chơi đùa hay sao?

>

> Trên chiến trường, Lý Tĩnh thiếu cánh tay cụt chân kinh hỉ kêu lên:

>

> - Na Tra, bọn họ đang mưu phản, mau ngăn cản bọn họ!

>

> Na Tra trợn trừng mắt, kinh hãi kêu lên:

>

> - Mưu phản sao? Bọn họ làm sao dám? Ngọc Đế đâu?

>

> Là Linh Châu Tử theo hầu ở bên người Nữ Oa Nương Nương từ thời kì Thái Cổ, Na Tra đương nhiên là biết được thân phận chân chính của Ngọc Đế, kẻ dám tạo phản Thiên Đình, tâm là lớn bao nhiêu đây!

>

> Lôi Chấn Tử đang đánh nhau cùng Vương Linh Quan, liếc mắt nhìn Na Tra một cái, trong lòng sóng cả mãnh liệt, sắc mặt càng thêm dữ tợn, hắn làm sao có thể trở nên mạnh như vậy?

>

> Trước đó, khi Dương Tiễn trở thành Đại La Kim Tiên, trong lòng Lôi Chấn Tử liền có chút ghen ghét, cũng may trong ba chiến tướng thời Phong Thần thì vẫn còn có Na Tra cũng là Thái Ất Kim Tiên giống mình. Nhưng hiện tại Na Tra cũng đột phá, trở thành Đại La Kim Tiên, trong nội tâm của Lôi Chấn Tử lập tức liền mất cân bằng.

>

> . ..

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, Dương Tiễn bay ngược trở về. Phong Hỏa Luân dưới chân Na Tra khẽ động, chỉ trong nháy mắt hắn đã bay đến sau lưng Dương Tiễn, một tay đè lại đầu vai của Dương Tiễn giúp cho Dương Tiễn không tiếp tục lui về sau nữa.

>

> Dương Tiễn quay đầu nhìn về phía Na Tra nói:

>

> - Cậu tới rồi!

>

> Na Tra nhếch miệng cười một tiếng nói:

>

> - Nhị ca, chúng ta cùng tiến lên.

>

> Dương Tiễn lập tức cảm thấy tinh thần phấn chấn, hắn thấp giọng quát:

>

> - Tốt!

>

> Hai người đồng thời đánh tới Tử Vi Đại Đế, một cây trường thương, một thanh Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, hai kiện vũ khí xé rách hư không.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, Tử Vi Đại Đế bay rớt ra ngoài, Dương Tiễn và Na Tra đuổi theo sát, đao thương đột nhiên vung ra.

>

> Đột nhiên, bên người Tử Vi Đại Đế hiển hiện một mảnh tinh không, vô số ngôi sao ở trong đó nhanh chóng xoay tròn, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao, Hỏa Tiêm Thương lập tức bị giam cầm ở bên trong tinh không, khó mà tránh thoát.

>

> Na Tra hét lớn một tiếng, Càn Khôn Quyển bay ra, đánh vào mảnh tinh không kia.

>

> Rầm Rầm Rầm

>

> Toàn bộ tinh không bị một đòn này đánh nát.

>

> - Phụt!

>

> Tử Vi Đại Đế phun ra một búng máu tươi, lảo đảo rút lui.

>

> Dương Tiễn nắm lấy cơ hội, lao lên trước, đánh ra một quyền vào đúng chính giữa ngực của Tử Vi Đại Đế.

>

> - Phụt.

>

> Tử Vi Đại Đế lại một lần nữa phun ra một búng máu tươi, thân hình giống như lưu tinh bay ngược lại, hung hăng nện ở trên mặt đất, đá vụn văng tung tóe khắp nơi.

>

> Từ bên trong phế tích, Tử Vi bay ra, kinh sợ kêu lên:

>

> - Mời Như Lai Phật Tổ ra tay!

>

> Dương Tiễn cùng Na Tra biến sắc, cảnh giác nhìn bốn phía, một cơn gió thổi qua, không có chuyện gì xảy ra.

>

> Tử Vi Đại Đế biến sắc hét lớn:

>

> - Mời mấy vị Đại Thánh của yêu tộc ra tay!

>

> Bốn phía vẫn không có chút biến hóa nào.

>

> Na Tra cười lạnh nói:

>

> - Làm sao? Đánh không lại liền bắt đầu hư trương thanh thế hay sao?

>

> Na Tra và Dương Tiễn liếc nhìn nhau, chỉ trong nháy mắt lại vọt tới.

>

> Tử Vi Đại Đế hoảng mở, kêu lên:

>

> - Phật Tổ, chính là ngài nói Thiên Đế vô đức muốn thay đổi đế vị, là ngài nói thời cơ đã tới, vì cái gì mà ngài không ra tay? Ra tay đi!

>

> Linh Sơn

>

> Ở bên trong Đại Lôi Âm Tự, sắc mặt của Như Lai đột nhiên biến đổi. Tử Vi đáng chết! Ngươi muốn chết thì cũng đừng kéo ta chứ!

>

> Dưới Hạ giới, lúc này, mười con cự long màu vàng đậm vẫn đang chém giết cùng mười con Kim Ô, thần lực chấn thiên động địa, bầu trời cũng giống như là bị đánh nát, biến thành hư không đen nhánh, bên trong hư không có thần long ngao du, Kim Ô chiếu rọi.

>

> Ngọc Đế đứng ở giữa mười con rồng màu vàng đậm, nổi giận nói:

>

> - Như Lai, nguyên lai là do ngươi gây chuyện.

>

> Bành.

>

> Một con rồng màu vàng đậm đột nhiên nổ tung, thân thể của Ngọc Đế khẽ run lên, một con Kim Ô màu vàng nhạt đã đột phá được đường vây của Ngọc Đế, lao xuống Hạ giới.

>

> Dưới Hạ giới, Vương Mẫu đứng ở trên đỉnh Hoa Sơn, sắc mặt đột nhiên biến đổi, trong tay xuất hiện một cây quyền trượng. Bà vung quyền trượng lên, vô số dây leo từ bên trong hư không duỗi ra, phía trên dây leo được bao phủ bởi phù văn Bất Hủ, dây leo lít nha lít nhít như linh xà đánh tới Kim Ô, trói buộc nó lại, giam cầm ở trên không trung.

>

> - Kíu. Kíu..

>

> Kim Ô ra sức giãy dụa, ngọn lửa màu vàng nhạt hừng hực không ngừng thiêu đốt dây leo.

>

> Đột nhiên, một thanh thần kiếm màu tím từ trên trời giáng xuống, cắm thẳng vào trong cơ thể của Kim Ô.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Kim Ô nổ tung. Không lâu sau, bên trong bầy Kim Ô lại có một con Kim Ô màu vàng nhạt được sinh ra.

>

> Vương Mẫu thở dài một hơi, từ trên đỉnh Hoa Sơn bay xuống bên người Dương Thiền.

>

> Dương Thiền lo lắng kêu một tiếng:

>

> - Mợ!

>

> Vương Mẫu ngưng trọng nói:

>

> - Cậu của con không ngăn được lâu nữa đâu.

>

> Dương Thiền khẩn trương nói:

>

> - Vậy phải làm thế nào bây giờ? Mợ, van xin người, nhất định phải cứu lấy tiểu Trầm Hương!

>

> Đột nhiên nghĩ đến cái gì, Dương Thiền kinh hỉ kêu lên:

>

> - Có phải là nếu ta chết đi thì có thể cứu Trầm Hương hay không? Ta có thể chết, người nhất định phải cứu lấy Trầm Hương!

>

> Vương Mẫu ngẩng đầu kêu lên:

>

> - Hạo Thiên, đừng cố nữa, huynh không chống lại được thiên điều đâu.

>

> Tiếng gầm thét của Ngọc Đế vang lên ở trên trời:

>

> - Ta không tin! Giết.

>

> Bành bành bành.

>

> Ba ánh lửa nổ tung ở trên trời, lại có ba con Kim Ô bị Ngọc Đế đánh nổ.

>

> Nhưng theo đó cũng có một con Kim Ô đột phá trói buộc, bay xuống Hạ giới, Ngọc Đế phẫn nộ quát:

>

> - Chết đi cho ta!

>

> Một chiếc gương bay lên từ bên người Ngọc Đế, một tia sáng màu vàng từ bên trong tấm gương bắn ra. Tia sáng bắn trúng trên người con Kim Ô đang bay xuống Hạ giới kia.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Kim Ô vỡ vụn.

>

> Vương Mẫu kêu lên:

>

> - Hạo Thiên, huynh không phải là thánh nhân, pháp lực của huynh là có hạn, đợi đến khi huynh không còn sức nữa mà muốn cứu Dương Thiền thì sẽ trễ!

>

> Trên bầu trời, Ngọc Đế trầm mặc thật lâu, một đạo kiếm quang màu tím mỹ lệ đến cực điểm đảo qua bầu trời. Chỉ trong nháy mắt, mười con Kim Ô đều bị diệt sát, không còn một mống.

>

> Ngọc Đế cúi đầu nhìn về phía Dương Thiền, đưa tay chộp một cái, Dương Thiền chậm rãi bay lên không trung.

>

> Tiểu Trầm Hương kêu khóc nói:

>

> - Mẫu thân! Mẫu thân, người đi đâu vậy? Ngươi trả lại mẹ cho ta!

>

> Vương Mẫu ngồi xuống ôm lấy Trầm Hương, tinh thần chán nản, năm đó chuyện của Dao Cơ cũng kết thúc như vậy. Bây giờ, bi kịch còn tiếp diễn hay sao?

>

> Tiểu Trầm Hương giãy dụa kêu khóc nói:

>

> - Mẫu thân! Ngươi trả lại mẹ cho ta. Người xấu! Các ngươi đều là người xấu! Ô ô ô. Mẫu thân ...

>

> Dương Thiền nhìn Trầm Hương đang kêu khóc ở phía dưới, nhẹ buông tay cho Bảo Liên Đăng rơi xuống chỗ Trầm Hương.

>

> Mười con Kim Ô lớn căn bản không cho Ngọc Đế thời gian thở dốc, chúng lại một lần nữa xuất hiện ở trên không trung, đánh tới Dương Thiền.

>

> Ngọc Đế quát lạnh một tiếng:

>

> - Diệt.

>

> Một tia sáng từ bên trong Hạo Thiên Kính bắn ra. Chỉ trong nháy mắt, mười con Kim Ô lớn vừa sinh ra đã bị phá diệt.

>

> Dương Thiền đáp xuống trước mặt Ngọc Đế, ngẩng đầu rơi lệ nhìn Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế xòe bàn tay ra, run rẩy lau nước mắt cho nàng.

>

> Trong mắt của Dương Thiền vẫn còn nước mắt chảy ra, nàng cười nói:

>

> - Cậu, tạ ơn ngài! Cầu ngài giúp ta chiếu cố tốt Trầm Hương.

>

> Ngọc Đế gật đầu, trầm thấp nói:

>

> - Là cậu vô năng!

>

> Rồi ông quát lên:

>

> - Diệt cho ta! ! !

>

> Bịch một tiếng.

>

> Mười con Kim Ô lớn lại một lần nữa bị phá diệt.

>

> Dương Thiền tiến lên, ôm lấy Ngọc Đế, cười nói:

>

> - Không! Ở trong lòng của ta, Cậu là đại anh hùng, vì ta chống lên một khoảng trời.

>

> Thân hình của Ngọc Đế khẽ run lên, da mặt không tự chủ mà khẽ run rẩy.

>

> Dương Thiền buông Ngọc Đế ra, nhắm mắt lại và nói:

>

> - Tới đi! Chỉ cần có thể cứu Trầm Hương, ta nguyện ý lấy thân chịu thiên điều trừng phạt.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!