Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 957: Mục 958

TRANG 479# 2

> Chương 957: Đại Chiến Kết Thúc

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế đưa tay vuốt vuốt Dương Thiền đầu, trấn an nói:

>

> - Thiền nhi, cả con và tiểu Trầm Hường đều không cần phải chết, nhưng mà Cậu cần trấn áp con, ngăn cách thiên địa, giấu diếm thiên điều. Nhưng con cứ việc yên tâm, cuối cùng cũng có một ngày Cậu sẽ thả con ra, để hai mẹ con con đoàn tụ.

>

> Dương Thiền đột nhiên mở to mắt ngạc nhiên nhìn Ngọc Đế.

>

> - Diệt.

>

> Đột nhiên, Ngọc Đế quát to, lại một tia sáng có uy lực khủng bố bắn ra từ bên trong Hạo Thiên Kính

>

> Bành bành bành.

>

> Nhưng lần này lại có sự khác biệt, trong mười con Kim Ô lớn thì chỉ vẻn vẹn có năm con bị tiêu diệt, còn có năm con Kim Ô màu vàng nhạt khác cuốn theo ngọn lửa màu vàng óng nóng bỏng đánh tới Ngọc Đế.

>

> Thấy thế, sắc mặt cuả Ngọc Đế lập tức biến đổi, Hạo Thiên Kiếm quét ngang ra, một đạo kiếm quang sáng chói nở rộ, năm con Kim Ô còn thừa lại cũng lập tức bị tiêu diệt.

>

> Ngọc Đế biết không thể kéo dài nữa, mình đã dốc toàn lực ra tay nếu còn tiếp tục trì hoãn thì chỉ sợ cũng ngăn không được Kim Ô đại biểu cho thiên điều nữa.

>

> Ngọc Đế quát:

>

> - Lên!

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Dãy núi Hoa Sơn khổng lồ chậm rãi bay lên không trung.

>

> Ngọc Đế quát:

>

> - Trấn!

>

> Một đạo phù văn màu vàng đậm xuất hiện ở trên người Dương Thiền rồi nó mang theo nàng hóa thành một tia sáng bay xuống dưới đáy Hoa Sơn.

>

> Giọng nói buồn vui đan xen của Dương Thiền vang lên ở trên trời:

>

> - Tạ ơn Cậu!

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Hoa Sơn đè xuống, mặt đất chấn động, bụi mù tràn ngập, một tòa bảo tháp màu vàng đậm hiện lên ở trên đỉnh Hoa Sơn, tỏa sáng khắp bốn phương.

>

> Mười con Kim Ô lớn kêu to, chúng xoay quanh ở trên trời một lúc lâu rồi mới chậm rãi tiêu tán.

>

> Vương Mẫu ôm Trầm Hương đang chìm vào trong giấc ngủ bay đến bên người Ngọc Đế, hai người đáp xuống đỉnh Hoa Sơn.

>

> Vương Mẫu thở dài nói:

>

> - Hạo Thiên, huynh cần phải trở về, chuyện ở trên Thiên Đình cũng cần kết thúc.

>

> Ngọc Đế đứng ở trên đỉnh Hoa Sơn, trong mắt mang theo thần sắc tức giận nhìn về phương tây, nói:

>

> - Muội cứ đi về trước đã! Chuyện này vẫn chưa xong.

>

> Vương Mẫu do dự một chút, gật đầu ôm Trầm Hương hóa thành một tia sáng bay đi.

>

> . ..

>

> Trên Thiên Đình, Tử Vi Đại Đế tóc tai bù xù đứng ở trước Lăng Tiêu Bảo Điện, bên người còn có Bắc Sơn Thần Tướng, Vũ Khúc Tinh Quân và mấy vị thân tín, những Thần Tướng, Tinh Quân còn lại đều đã bị chém giết hầu như không còn, ngay cả Lôi Chấn Tử cũng không thấy tung tích.

>

> Dương Tiễn và Na Tra cầm chặt vũ khí trong tay đứng ở phía đối diện với Tử Vi Đại Đế.

>

> Na Tra quát:

>

> - Tử Vi lớn mật, ngang ngược nghịch thiên đạo, lấy hạ phạm thượng, bây giờ đại thế của ngươi đã mất, còn không thúc thủ chịu trói?

>

> Tử Vi cười ha ha nói:

>

> - Ngang ngược nghịch thiên đạo? Hạo Thiên có thể đại biểu thiên đạo hay sao? Từ khi hắn ngồi vào vị trí Ngọc Đế đến nay thì có công lao hiển hách gì không?

>

> - Tứ đại châu lá mặt lá trái với nhau, Tứ Hải Long Vương không tuân theo hiệu lệnh, thậm chí Địa Phủ còn tự thành hệ thống, đường đường Thiên Đình giờ lại chỉ còn là một cái bài trí, hắn còn có tư cách gì để xưng Thiên Đế? Chỉ có quả nhân! Chỉ có trẫm mới hẳn là Thiên Đế!

>

> - Nếu như trẫm là Thiên Đế, nhất định có thể áp đảo tứ hải, chưởng khống Địa Phủ, thuần phục yêu tộc, lực áp Phật giáo, để Thiên Đình ta chân chính chưởng khống tam giới, để chúng sinh trong Hồng Hoang đều chịu sự quản lý của bản đế. Ta mới hẳn là Thiên Đế!

>

> Dương Tiễn lạnh lùng nói:

>

> - Ngươi đáng chết!

>

> Tử Vi Đại Đế tóc tai bù xù cười to nói:

>

> - Còn có ngươi nữa. Dương Tiễn, thân là Tư Pháp Thiên Thần, đúng lý ra phải thực thi thiên điều pháp lệnh. Nhưng ngươi thì sao? Phóng túng em gái của mình sinh hạ dòng dõi, ngươi còn có tư cách gì để chấp pháp tam giới đây?

>

> Na Tra khiếp sợ quay đầu nhìn về phía Dương Tiễn, Tiên Thần còn lại trên chiến trường cũng đều tỏ ra kinh hãi.

>

> Trong mắt Dương Tiễn mặt hiện lên sát khí, Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao chấn động, hóa thành một đạo tàn ảnh chém tới Tử Vi Đại Đế.

>

> Na Tra hét lớn:

>

> - Nhị ca cẩn thận!

>

> Một dòng Tinh Hà xuất hiện ở trước mặt Dương Tiễn, Tinh Hà xoay tròn hình thành một cái vòi rồng bao phủ Dương Tiễn ở trong đó, vô số ngôi sao ở bên trong vòi rồng đánh tới Dương Tiễn.

>

> - Càn khôn nhất trịch! !

>

> Càn Khôn Quyển mang theo sức mạnh của một phương Đại Thế Giới nhanh chóng xoay tròn, hung hăng nện ở phía trên vòi rồng.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Vòi rồng chấn động, tiếp đó từ bên trong vòi rồng có một đạo đao quang màu trắng như tuyết sáng lên.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Vòi rồng vỡ vụn, đao quang chợt lóe lên.

>

> Một đóa hoa máu nở rộ ở trước ngực Tử Vi Đại Đế. Chỉ trong nháy mắt sau, hắn bay rớt ra ngoài, nện ở bên trên mặt đất cách đó không xa.

>

> Na Tra vội vàng đi đến bên người Dương Tiễn, oán trách:

>

> - Nhị ca, huynh quá xúc động rồi!

>

> Dương Tiễn nhìn chằm chằm vào Tử Vi Đại Đế, nói:

>

> - Đa tạ!

>

> Na Tra cười ha hả nói:

>

> - Huynh đệ chúng ta không cần khách khí như vậy.

>

> Từ dưới đất, Tử Vi Đại Đế bò dậy, giận dữ nói:

>

> - Các ngươi thật sự cho rằng mình đã giành chiến thắng rồi hay sao? Thật sự cho rằng ta không có chuẩn bị át chủ bài nào hay sao?

>

> Nói xong, hắn duỗi tay ra, một cái bình gốm sứ xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Tử Vi Đại Đế cười lạnh nói:

>

> - Bây giờ nhìn các ngươi còn làm như thế nào để ngăn cản được ta?

>

> Na Tra kinh hãi kêu lên:

>

> - Đó là cái gì? Khí tức thật là đáng sợ.

>

> Dương Tiễn cũng khẽ nhíu mày, bên trong cái bình kia có ẩn chứa khí tức Đại La cực kỳ nồng đậm. Chẳng lẽ Tử Vi Đại Đế còn có thủ đoạn gì để lật bàn hay sao?

>

> Nghĩ đến đây, Dương Tiễn không khỏi dùng sức, nắm chặt Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao.

>

> Na Tra kêu lên:

>

> - Nhị ca, chúng ta ngăn cản hắn.

>

> Dương Tiễn gật đầu, hai người đồng thời lao về phía Tử Vi Đại Đế.

>

> Tử Vi Đại Đế cười ha ha nói:

>

> - Trải nghiệm sự tuyệt vọng chân chính đi! Coi như không có Như Lai, một mình trẫm cũng có thể trấn áp Thiên Đình.

>

> Một mảnh Tinh Hải khổng lồ bao phủ Tử Vi Đại Đế vào bên trong đó, Tinh Hải xoay tròn.

>

> Đòn công kích của Dương Tiễn, Na Tra đánh vào bên trên Tinh Hải làm cho vô số ngôi sao vỡ vụn.

>

> Tinh Hải nhìn như lung lay sắp đổ nhưng vẫn không có bị phá hủy.

>

> Tử Vi Đại Đế mở nắp bình gốm ra, một quầng sáng màu vàng dâng lên từ bên trong bình gốm.

>

> Tử Vi Đại Đế châm chọc cười một tiếng Dương Tiễn và Na Tra đang ra sức công kích Tinh Hải rồi nâng bình gốm lên, uống một hơi cạn sạch.

>

> Trong lòng Dương Tiễn, Na Tra có cảm giác nặng nề. Hỏng bét! Vẫn là để Tử Vi Đại Đế thành công. Đến cùng là hắn đã ăn cái gì?

>

> Bịch một tiếng.

>

> Tinh Hải vỡ vụn nhưng mà Dương Tiễn và Na Tra lại không có tiến công, cả hai đồng thời xoay người lui lại về phía sau, cảnh giác kéo đã khoảng cách với Tử Vi Đại Đế.

>

> Tử Vi Đại Đế nhấc bình gốm sứ ra khỏi miệng mình, cười ha hả nói:

>

> - Có chút nhạt, xem ra là người làm không có cho muối!

>

> Đột nhiên, phịch một tiếng, nụ cười trên mặt Tử Vi Đại Đế trì trệ, bình gốm sứ rơi trên mặt đất, từ trên người hắn, khói đen bốc lên cuồn cuộn.

>

> - A

>

> Bịch.

>

> Tử Vi Đại Đế hét thảm một tiếng rồi ngửa mặt té ngã trên đất, thống khổ lăn lộn, giãy dụa trên mặt đất, khuôn mặt chỉ trong chốc lát đã biến thành màu đen nhánh, từng đường vân dữ tợn màu đỏ ngòm đang chậm rãi bò lên trên khuôn mặt.

>

> Na Tra kinh ngạc nói:

>

> - Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ át chủ bài của Tử Vi Đại Đế sẽ khiến cho hắn thống khổ như vậy sao? Chẳng lẽ hắn định dùng thống khổ để đổi lấy thực lực hay sao?

>

> Dương Tiễn nhíu mày nói:

>

> - Tạm thời nhìn, bảo trì cảnh giác.

>

> Tử Vi Đại Đế ngẩng đầu gầm thét:

>

> - Trương Minh Hiên, con mẹ nó ngươi âm ta.

>

> Sau đó, bịch một tiếng, Tử Vi Đại Đế ngã ngửa trên mặt đất, không nhúc nhích nữa. Dùng mắt thường cũng có thể thấy được, Thần thể nhanh chóng mục nát và hóa thành tro bụi, Chân linh của Tử Vi Đại Đế cũng nhanh chóng bay lên Phong Thần Bảng.

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên đang nằm nghỉ trưa ở trên ghế, không kìm lòng được mà hắt xì hơi, hắn sờ lên cái mũi, miệng lẩm bẩm:

>

> - Chẳng lẽ có người nhớ ta hay sao?

>

> Rồi hắn nở nụ cười, cảm thán nói:

>

> - Lớn lên đẹp trai chính là phiền não như vậy!

>

> . ..

>

> Trên Thiên Đình, tất cả những người còn lại đều ngây ra.

>

> Tại sao trước khi chết Tử Vi Đại Đế lại mắng Trương Minh Hiên? Chẳng lẽ trong này còn có mưu đồ gì của Tiêu Dao Thần Quân hay sao?

>

> Văn Trọng cầm roi vàng nhiễm máu, cảm thán nói:

>

> - Ta liền biết tiểu lão gia sẽ không tuỳ tiện bỏ qua bọn họ, chỉ là không nghĩ tới lần này, ngài ấy lại có mưu đồ lớn như thế!

>

> Nghe được lời nói cuả Văn Trong, mấy người Lữ Nhạc, Triệu Công Minh đều gật đầu. Tiểu lão gia thật sự là quá khủng bố!

>

> Viên Hồng cũng thầm than trong lòng, Tiêu Dao Thần Quân thật là đáng sợ, Tử Vi Đại Đế thật đáng thương! Trêu chọc ai không trêu sao lại cứ trêu vào Thần Quân cơ chứ?

>

> Dương Tiễn cười lạnh một tiếng, vung Tam Tiên Lưỡng Nhận Đao trong tay lên, đao quang màu trắng như tuyết trải rộng khắp chiến trường, những Thần Linh tham dự mưu phản còn lại kêu thảm một tiếng rồi đều hóa thành hai nửa, bị một trảm của Dương Tiễn tiêu diệt!

>

> Một bóng người từ trên không trung chậm rãi bay xuống, đứng ở bên người Dương Tiễn.

>

> Những Thiên Binh, Thần Tướng còn lại cùng nhau xoay người, đồng thanh hô to:

>

> - Bái kiến Vương Mẫu nương nương!

>

> Na Tra cũng thu hồi vũ khí, thở dài nói:

>

> - Bái kiến Vương Mẫu nương nương!

>

> Vương Mẫu gật đầu, nói:

>

> - Miễn lễ!

>

> Tất cả Thần Linh cùng kêu lên nói:

>

> - Tạ Vương Mẫu nương nương!

>

> Không ít Thần Linh đều vô ý thức nhìn về phía đứa trẻ đang ngủ ở trong ngực Vương Mẫu thêm vài lần. Đứa bé này chính là con trai của Dương Thiền hay sao?

>

> Dương Tiễn vội vàng lo lắng hỏi:

>

> - Mợ, Tam muội thế nào rồi?

>

> Vương Mẫu nói:

>

> - Nàng không có việc gì! Chờ chút nữa ta sẽ nói rõ với con.

>

> Dương Tiễn gật đầu, nhìn về phía đưa bé trai ở trong ngực Vương Mẫu. Thấy khuôn mặt rất giống em gái của mình, trong lòng không khỏi mềm nhũn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!