Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 958: Mục 959

TRANG 480# 1

> Chương 958: Chuyện của Thiên Đình

>

>

>

>

>

>

> Nhìn thấy Thiên Đình tàn tạ, Vương Mẫu vung tay áo dài lên, từng đạo thần văn lấp lánh hiện ra khắp các nơi trên Thiên Đình. Sau đó, tất cả các kiến trúc đều được sửa chữa, dù cho chúng có đổ nát thê lương thì khi thần văn hiển hiện cũng sẽ khôi phục lại như cũ, giống như thời gian ngược dòng quay về điểm bắt đầu, kể cả một hạt cát bụi cũng chưa từng giảm bớt, trong chốc lát Thiên Đình lại một lần nữa khôi phục thành Quỳnh Lâu Ngọc Vũ thụy khí bốc lên dáng vẻ, tựu liền vết máu đều biến mất không gặp.

>

> Vương Mẫu nói:

>

> - Làm phiền các vị đã giúp Thiên Đình bình định phản tặc. Hết thảy công tội sẽ được bệ hạ phán định khi trở về. Hiện tại mong rằng chư vị trở về vị trí của mình, giữ gìn trật tự thiên địa.

>

> Tất cả Thần Linh cung kính nói:

>

> - Vâng!

>

> Vương Mẫu ôm Trầm Hương đi về hướng Dao Trì, Dương Tiễn vội vàng đuổi theo.

>

> Trước cửa Dao Trì, Hằng Nga cùng Cửu Thiên Huyền Nữ đã sớm chờ đợi, nhìn thấy Vương Mẫu trở về, cả hai cùng nhau phúc thân thi lễ (kiểu chào của nữ tử trong cung hồi xưa, hai tay đặt lên hông, đầu gối hơi cong nhưng lưng phải thẳng, đầu hơi cúi xuống) nói:

>

> - Cung nghênh Vương Mẫu hồi cung.

>

> Vương Mẫu thở dài một hơi nói:

>

> - Hai vị muội muội đi về trước đi! Hôm nay, ta có chút chuyện cần phải làm.

>

> Hằng Nga cùng Cửu Thiên Huyền Nữ đồng thanh, kêu lên:

>

> - Vâng!

>

> Cả hai hiếu kì nhìn Trầm Hương đang ngủ trong ngực Vương Mẫu rồi khẽ thi lễ, đi ra ngoài rồi bay về phương xa.

>

> Vương Mẫu mang theo Dương Tiễn trở lại bên trong Dao Trì, cho người phục vụ lui ra.

>

> Thấy đã không còn ai, Dương Tiễn liền vội vàng hỏi:

>

> - Mợ, em gái của con thế nào rồi ạ?

>

> Vương Mẫu vuốt vuốt mái tóc của tiểu Trầm Hương, ảm đạm nói:

>

> - Bị Cậu của con trấn áp ở dưới Hoa Sơn, tựa như trấn áp mẹ của con lúc trước vậy.

>

> Dương Tiễn chán nản, thì thầm nói:

>

> - Tại sao có thể như vậy?

>

> Vương Mẫu nói:

>

> - Cậu của con đã cố gắng, nhưng hắn vẫn không thể đạt tới cảnh giới lấy sức một mình đối kháng toàn bộ pháp tắc của Hồng Hoang.

>

> Dương Tiễn thở một hơi, ảm đạm nói:

>

> - Còn sống là được rồi, còn sống là còn có hi vọng.

>

> Rồi hắn nhìn về phía đứa bé trong ngực Vương Mẫu và nói:

>

> - Đứa bé chính là tiểu Trầm Hương đi?

>

> Vương Mẫu gật đầu, khóe miệng hơi nhếch lên tạo thành một nụ cười tươi, bà nói:

>

> - Phải! Ta tạm thời để hắn ngủ thiếp đi.

>

> Dương Tiễn vươn tay nắm chặt cánh tay nhỏ bé cuả Trầm Hương, nghiêm túc nói:

>

> - Trầm Hương, mẹ của con đã vì con mà hi sinh rất nhiều rất nhiều. Về sau, con nhất định phải cố gắng, cố gắng trở nên mạnh mẽ!

>

> Vương Mẫu cúi đầu nhìn Trầm Hương nói:

>

> - Hắn sẽ! Chúng ta sẽ hết sức bồi dưỡng hắn.

>

> Dương Tiễn hỏi:

>

> - À! Mợ, Cậu của con đâu rồi? Làm sao mà cậu còn không có trở về?

>

> Nghe được câu hỏi của Dương Tiễn, sắc mặt của Vương Mẫu cũng trở nên lạnh lẽo, bà nghiến răng nói:

>

> - Hắn hẳn là đi tính sổ rồi!

>

> Hạ giới, Ngọc Đế ngồi xếp bằng trên đỉnh Hoa Sơn, một lượng lớn Tiên Linh chi khí tràn vào trong cơ thể. Chỉ trong một đoạn thời gianngắn ngủi, ông đã khôi phục lại trạng thái toàn thịnh. Lúc này, ông mở mắt ra, một đạo thần quang màu vàng đậm hiện lên.

>

> Ngọc Đế đứng lên, nói:

>

> - Thiền nhi, Cậu đi báo thù cho con!

>

> Nghe được câu nói này của Ngọc Đế, từ bên trong Hoa Sơn có thanh âm như có như không truyền ra:

>

> - Cậu.

>

> Ngọc Đế bước ra một bước, xuất hiện không trung, khí tức toàn bộ triển khai, bầu trời trong chốc lát bị nhuộm thành màu tím, không gian vặn vẹo.

>

> Chín con thần long vô cùng to lớn, màu vàng đậm xuất hiện ở phía sau lưng của Ngọc Đế. Chúng gào thét bay lượn bên trong mây tím, hai mắt khép mở giống như có thể so với năm tháng, trên mỗi một cái vảy đều có một cái phù văn Bất Hủ lóng lánh, tràn đầy khí tức chí tôn đến thần thánh.

>

> Ngọc Đế từ Nam Chiêm Bộ Châu bước từng bước một đến Linh Sơn, lấy Thiên Đế vị cách không ngừng điều động thiên địa chi lực của Hồng Hoang. Chín con rồng khổng lồ ở phía trước gầm thét mở đường, phía sau là một biển mây màu tím, giống như chín con rồng khổng lồ kia đang kéo màn trời màu tím, bao phủ về phía tây phương.

>

> Ở phía dưới, tất cả bách tính đều bị hù đến run lẩy bẩy, bọn họ quỳ trên mặt đất, cuống quít dập đầu cầu nguyện, những tu sĩ cũng đều tỏ ra, bay lên giữa không trung khiếp sợ nhìn cảnh tượng Cửu Long kéo màn trời, đây là tận thế tai kiếp hay sao? Hay là Thiên Ma kiếp của ta đột nhiên tới? Làm sao lại có người tu luyện có thực lực khủng bố như vậy chứ?

>

> Không ít người tu luyện bị cảnh tượng này hù dọa đến mức pháp lực mất khống chế, phun ra một búng máu tươi.

>

> Tất cả Yêu Vương trên đường đi của Cửu Long cũng bị dọa cho xanh mặt, bọn họ đều vội vàng phong kín cửa động, bế quan không ra.

>

> Bắc Câu Lô Châu, Yêu Hoàng Cung ẩn nấp không gặp.

>

> Linh Sơn, Đại Lôi Âm Tự, Như Lai buồn khổ nhìn về phía Nam. Lúc này, ông ta có thể cảm giác được một luồng khí tức cường đại hơn bản thân rất nhiều đang chậm rãi đi đến, khiến cho nội tâm cảm thấy áp lực.

>

> Thân hình của Nhiên Đăng, Phật Di Lặc đột nhiên hiển hiện, xếp bằng ở phía trên đài sen.

>

> Nhiên Đăng tức giận nói:

>

> - Phật Tổ, sao ngài lại trêu chọc Ngọc Đế vậy? Hiện tại, cục diện biến thành như thế này. Chúng ta nên làm như thế nào cho phải đây?

>

> Nụ cười thường trực trên mặt Phật Di Lặc cũng biến mất không thấy gì nữa, ông ta lắc đầu nói:

>

> - Phật Tổ, chuyện lần này ngài xác thực là đã làm sai, hành vi này thực sự là không khôn ngoan. Dù sao, ở bên trong Hồng Hoang, hắn vẫn là Thiên Đế, lúc này ngài chỉ sợ không phải là địch thủ của hắn.

>

> Nghe được câu nói này của Phật Di Lặc, sắc mặt của Như Lai cũng trở nên khó coi, hắn cắn răng nói:

>

> - Bản tọa xác thực không biết rõ chi tiết về hành động lần này của Tử Vi.

>

> Phật Di Lặc ngưng trọng nói:

>

> - Nhưng mà Ngọc Đế sẽ không nghe ngài giải thích, hiện tại chỉ có thể đánh một trận.

>

> Như Lai hỏi:

>

> - Khổng Tuyên đâu?

>

> Nghe được câu hỏi của Như Lai, sắc mặt của Phật Di Lặc không khỏi trở nên cổ quái, ông ta nói:

>

> - Người hầu trong Minh Vương điện nói, Đại Minh Vương Bồ Tát đã đi đến chỗ Khổng Tước nhất tộc rồi. Ừm, là vừa đi!

>

> Vào lúc này, đột nhiên có vô số tiếng ồn ào từ bên ngoài truyền vào trong đại điện, tiếng tụng kinh vang lên, tiếng Phật xướng vang vọng khắp Linh Sơn.

>

> Ba người Như Lai ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, Cửu Long kéo màn trời đã bao trùm khắp toàn bộ Linh Sơn. Mặt trời bị che lấp, không còn ánh sáng, thiên địa chỉ còn có một màu tối đen, Phật quang trên Linh Sơn cũng giống như là ánh nến chìm vào bên trong bóng tối, lung lay sắp đổ..

>

> Chỉ trong nháy mắt, Như Lai, Nhiên Đăng, Phật Di Lặc đã biến mất trong đại điện cỉ còn ánh nến chập chờn. Thân hình của ba vị Phật Tổ hiển hiện ở phía trên Linh Sơn, ba người ngồi xếp bằng phía trên đài sen vàng, vô lượng Phật quang chiếu sáng thiên địa.

>

> Thanh âm hùng vĩ vang lên:

>

> - Ngọc Đế, hãy nghe bần tăng giải thích đã.

>

> Đáp lại lời của Như Lai là một giọng nói trầm thấp:

>

> - Không cần giải thích nữa. Chết đi.

>

> - Ngang.

>

> - Ngang.

>

> - Ngang.

>

> . ..

>

> Chín con thần long khổng lồ gầm thét một tiếng rồi từ không trung lao xuống, phía sau những con thần long này là biển mây màu tím vô biên vô tận, chính là thiên địa chi lực do Ngọc Đế tích súc trên đường đi đến đây. Trong chốc lát, biển mây đánh xuống, giống như thương thiên sụp đổ, Thiên Hà rơi xuống.

>

> Thấy thế, sắc mặt của Như Lai lập tức biến đổi, ông ta quát:

>

> - Dốc toàn lực ra tay, ngăn trở!

>

> Định Quang Hoan Hỉ Phật, Dược Sư Lưu Ly Phật, Đại Nhật Như Lai Phật, Quan Âm Bồ Tát, Văn Thù Bồ Tát, Phổ Hiền Bồ Tát và vô số cao thủ của Phật giáo cùng nhau xuất hiện ở trên trời, Từ trong cơ thể của bọn họ, vô lượng Phật quang bạo phát ra, liên hợp thành một đóa hoa sen vàng khổng lồ, che ở phía trên Linh Sơn.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên, thiên địa rung chuyển, Thương Khung Phá nát, chín con rồng khổng lồ đâm vào phía trên đài sen vàng. Chỉ trong chốc lát, mấy cánh hoa to lớn đã bị phá hủy, sắc mặt của Quan Âm, Văn Thù, Phổ Hiền cùng mấy vị Bồ Tát cũng hơi ửng hồng, khóe miệng chảy ra một dòng máu tươi.

>

> Ngay sau đó, biển mây màu tím vô biên vô tận trút xuống, nện ở bên trên đóa sen vàng kia.

>

> Ầm Ầm

>

> Hai vầng sáng màu tím cùng màu vàng đụng nhau. Đóa sen vàng kia lập tức bị đè thấp xuống mấy ngàn trượng, những mảnh vỡ nhỏ bé của cánh hoa văng tung tóe đi khắp nơi, không ít Phật Đà khẽ rên lên một tiếng, trong ánh mắt lóe lên một tia sợ hãi. Ngọc Đế thật sự là quá mạnh. Mặc dù biển mây này được tạo thành là mượn thiên địa chi lực, nhưng trong này cũng ẩn chứa đạo của Ngọc Đế, lấy đạo của bản thân trấn áp chúng Phật của Linh Sơn, thực lực quả thật là mạnh đến mức đáng sợ.

>

> Sau một lát, biển mây màu tím gần như là đã biến mất nhưng đóa hoa sen vàng kia cũng đã tàn tạ không chịu nổi, trong lòng của không ít Phật Đà xuất hiện cảm giác may mắn, rốt cục bọn họ cũng đã chịu nổi.

>

> Cuối cùng, khi biển mây màu tím sắp sửa tiêu tán thì một bóng người lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía trên đóa hoa sen màu vàng, long bào chấn động, mái tóc màu đen bay múa.

>

> Thấy thế, sắc mặt của Như Lai lập tức biến đổi. Không được!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!