Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 959: Mục 960

TRANG 480# 2

> Chương 959: Ngọc Đế Chiến Phật Giáo

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế mặt không biểu tình đạp xuống một cước.

>

> Bành.

>

> Chỉ trong nháy mắt, đóa hoa sen vàng kia đã bị vỡ nát, hóa thành vô số mảnh nhỏ, dư ba của vụ nổ khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

>

> - Phụt.

>

> - Phụt.

>

> - Phụt.

>

> . ..

>

> Vô số Phật Đà ngửa mặt, phun ra một búng máu tươi, rồi giống như là lưu tinh bay tứ tán ra ngoài, hung hăng nện ở phía trên Linh Sơn, thanh âm ầm ầm vang lên không dứt ở bên tai, vô số Phật điện bị phá hủy, vài ngọn núi cao sụp đổ, đất rung núi chuyển, chỉ trong chốc lát Linh Sơn đã tan hoang.

>

> Như Lai giận dữ nói:

>

> - Ngọc Đế, ngươi lấn Phật quá đáng rồi!

>

> Vào lúc này, sắc mặt của Nhiên Đăng, Phật Di Lặc cũng cực kỳ khó coi, hai người đứng ở bên cạnh Như Lai, giận dữ nhìn chằm chằm vào Ngọc Đế. Dưới một đòn của Ngọc Đế, trong Chúng Phật trên Linh Sơn, chỉ còn sót có ba người bọn họ đã hoàn hảo không tổn thương gì.

>

> Từ bên trong phế tích, Định Quang Hoan Hỉ Phật trắng noãn chống người đứng thẳng lên, e ngại nhìn về phía Ngọc Đế. Thực lực của nam nhân này thật đáng sợ!

>

> Ngọc Đế lạnh lùng nhìn Như Lai, trầm giọng nói:

>

> - Chỉ là một tên hậu bối mà dám tính toán ta! Chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng trẫm sẽ một mực nhường nhịn ngươi hay sao?

>

> Như Lai giận dữ nói:

>

> - Tốt! Tốt! Tốt! Ngọc Đế, có dám đến Hỗn Độn đánh một trận?

>

> - Tốt!

>

> Chỉ trong nháy mắt, bốn người Ngọc Đế, Như Lai, Nhiên Đăng, Phật Di Lặc đã hóa thành mấy tia sáng bay thẳng lên trời.

>

> Đến lúc này, từ dưới ngọn núi, Quan Âm trọng thương mới bay ra ngoài, từng tia từng tia đạo vận thuộc về Ngọc Đế còn quấn quanh ở trên người nàng, cố mãi cũng không loại trừ được. Nhìn Linh Sơn tan hoang, sắc mặt của Quan Âm phi thường khó coi nhưng không biết làm sao cả.

>

> Ở bên trong Hỗn Độn, Ngọc Đế một tay cầm Hạo Thiên Kiếm, một tay nâng Hạo Thiên Kính giằng co cùng Tam Thế Phật ( Tam Thế Phật bao gồm Quá Khứ Phật Nhiên Đăng, Hiện Tại Phật Như Lai; Tương Lai Phật Di Lặc), hai bên đều một câu không nói, Hạo Thiên Kính giương lên, chính là một tia sáng màu vàng bắn về phía Phật Di Lặc.

>

> Phật Di Lặc cười ha hả nói:

>

> - Bụng lớn có thể chứa thiên hạ, khó chứa chuyện!

>

> Rồi ông ta mở miệng ra, khẽ hút, tia sáng màu vàng chỉ trong nháy mắt bị hút vào trong.

>

> Nhưng đột nhiên sắc mặt của Phật Di Lặc biến đổi, ông ta cúi đầu nôn khan, chỉ trong nháy mắt, tia sáng màu vàng của Hạo Thiên Kính bị phun ra, bắn ra Hỗn Độn, chia cắt Hỗn Độn, thanh khí lên cao, trọc khí hạ xuống, hình thành một phương tiểu thiên địa, nhưng cũng chỉ trong nháy mắt phương tiểu thiên địa đã bị Hỗn Độn nuốt hết.

>

> Ngọc Đế nói:

>

> - Nguyên lai là Di Lặc còn am hiểu Không Gian Pháp Tắc, nhưng ta Hạo Thiên Kính cũng là Thần Khí hệ Không Gian, ngươi nuốt không được.

>

> Nghe được lời nói của Ngọc Đế, sắc mặt của Phật Di Lặc lập tức khó coi giống như là vừa ăn phân vậy, không ngờ thủ đoạn mạnh nhất của mình lại bị phế đi dễ dàng như vậy.

>

> Lúc này, trên đỉnh đầu của Như Lai có một tòa bảo tháp xuất hiện, tháp có ba mươi ba tầng, chuông gió ở bốn góc tháp leng keng rung động, từ bên trong bảo tháp, vô số pháp bảo bay ra, nhanh chóng tạo thành thành một tòa đại trận – đó là Ngụy Tru Tiên Kiếm Trận!

>

> Như Lai quát:

>

> - Tru Tiên!

>

> Như Lai vừa nói xong, từ bên trong mỗi một kiện pháp bảo đều có một đạo linh quang bắn xuống, tụ hợp thành một thanh trường kiếm, trên chuôi kiếm vô số phù văn tụ họp thành ba chữ lớn - Tru Tiên Kiếm.

>

> Như Lai vung tay lên, Tru Tiên Kiếm gào thét, chém tới Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế duỗi tay ra, Cửu Long Ngọc Tỷ xuất hiện ở trong lòng bàn tay, Ngọc Tỷ vừa ném đi đã lập tức biến thành một một ngọn núi đánh tới Tru Tiên Kiếm.

>

> Một tiếng nổ ầm vang lên.

>

> Hai thứ va chạm nhấc lên sóng lớn ở bên trong Hỗn Độn, Tru Tiên Kiếm vỡ nát, Cửu Long Ngọc Tỷ bay ngược trở về, thu nhỏ lại và bị Ngọc Đế thu vào trong tay áo.

>

> Nhiên Đăng vừa sải bước ra xuất hiện trên đỉnh đầu của Ngọc Đế, quát:

>

> - Tịch Diệt!

>

> Một ánh nến đột nhiên cháy lên từ dưới chân Ngọc Đế.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Ngọc Đế bị ánh nến thiêu đốt, hình thành một cái ngọn đuốc hình người, ánh nến yếu ớt không ngừng thiêu đốt pháp lực, ma diệt đạo hạnh, tiêu hao khí huyết.

>

> Ngọc Đế sải bước ra xuất hiện ở trước mặt Nhiên Đăng, quát:

>

> - Tịch Diệt Đại Đạo sao? Ngươi trước tịch diệt cho ta!

>

> Nói xông, ông đánh ra một quyền, thần quang óng ánh, cánh tay tựa như là một con rồng màu tím đánh tới, nắm đấm chính là đầu rồng gào thét.

>

> Thấy thế, sắc mặt của Nhiên Đăng lập tức biến đổi, ông ta vội vàng khoanh hai tay, ngăn trở ở trước ngực.

>

> Bành.

>

> Một tiếng nổ thật lớn vang lên. Chỉ trong nháy mắt, Nhiên Đăng đã bị đập bay, thân hình biến thành lưu tinh biến mất ở chỗ sâu trong Hỗn Độn.

>

> Như Lai quát:

>

> - Tru Tiên, Lục Tiên, Hãm Tiên, Tuyệt Tiên!

>

> Bốn chuôi pháp kiếm to lớn do đại trận hình thành phóng tới chỗ Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế bay lên không trung, đón đầu pháp kiếm, tóc dài bay múa, Hạo Thiên Kiếm phát ra kiếm quang sáng chói.

>

> Rầm rầm rầm. Hạo Thiên Kiếm Khí màu tím, Tru Tiên kiếm khí không màu tùy ý tung hoành ở bên trong Hỗn Độn, đảo loạn một vùng không gian.

>

> Một tiếng nổ đột nhiên vang lên, Ngọc Đế chật vật từ chiến trường bay ngược trở về, bốn chuôi pháp kiếm xông ra chiến trường, đuổi giết theo.

>

> Phật Di Lặc quát:

>

> - Không gian giam cầm!

>

> Thân hình của Ngọc Đế dừng lại, không gian quanh người kịch liệt chấn động.

>

> Bộp một tiếng.

>

> Tất cả đều vỡ vụn, Phật Di Lặc dốc toàn lực ra tay cũng chỉ vẻn vẹn cầm giữ Ngọc Đế trong một giây mà thôi.

>

> Nhưng mà trên chiến trường ở cấp độ này, một giây cũng đã đủ làm rất nhiều việc rồi, bốn chuôi pháp kiếm đã đi đến trước mặt Ngọc Đế.

>

> Uỳnh một tiếng.

>

> Bốn chuôi pháp kiếm đâm trúng người Ngọc Đế, đẩy ông bay ra xa hơn mười nghìn dặm. Sau đó, Ngọc Đế mới đứng vững lại được.

>

> Như Lai nhìn chằm chằm vào Ngọc Đế nói:

>

> - Nhục thân thật là mạnh mẽ!

>

> Ngọc Đế hét lớn một tiếng:

>

> - Đứt cho ta!

>

> Vừa nói xong, con ngươi của Ngọc Đế cũng biến thành màu tím.

>

> Bịch.

>

> Một tiếng nổ giòn vang lên, bốn chuôi pháp kiếm cùng nhau đứt gãy, vỡ nát.

>

> Ngọc Đế bước ra một bước, vượt qua không gian xuất hiện ở trước mặt Như Lai, Hạo Thiên Kiếm chém xuống.

>

> Như Lai giơ tay đẩy ra một chưởng, Phật quang chợt hiện, một chưởng ấn màu vàng nhạt đón đầu Hạo Thiên Kiếm, thân thể của Như Lai cũng thay đổi, hóa thành Kim Thân khổng lồ.

>

> Keng.

>

> Kiếm chưởng va chạm, thanh âm như sắt thép va chạm vang lên.

>

> Kiếm khí màu tím cùng Phật quang màu vàng nhạt phân nhau, chia nửa bầu trời, mỗi bên chiếm lấy nửa phương.

>

> - A Di Đà Phật.

>

> Phật Di Lặc hiện ra Kim Thân, từ phía sau lao lên đánh tới Ngọc Đế.

>

> Tay phải của Ngọc Đế nắm lại rồi đột nhiên đánh một quyền về phía sau.

>

> Keng.

>

> Quyền chưởng tương giao, Phật Di Lặc giống như là một quả bóng da bị một quyền của Ngọc Đế đánh bay rớt ra ngoài, khuấy động Hỗn Độn.

>

> Nhân cơ hội này, Như Lai thì thầm:

>

> - A Di Đà Phật! Chưởng Trung Thế Giới!

>

> Một cái tay khác đánh về phía Ngọc Đế, không gian vặn vẹo giống như là sụp đổ.

>

> Ngọc Đế quát lạnh:

>

> - Thật can đảm!

>

> Từ trên đỉnh đầu của Ngọc Đế, một con rồng màu vàng đậm xông ra, gầm thét phóng lên trên không. Một tiếng ầm thật lớn vang lên. Thần long màu vàng đậm cùng Phật chưởng màu vàng nhạt va chạm, thế giới trong Phật chưởng bị hủy diệt, thần long cũng vỡ nát, uy lực to lớn lập tức khiến cho hai người bị bắn bay ra sau.

>

> Một chiếc quan tài cổ xưa bay ra từ bên trong Hỗn Độn, miệng quan tài mở rộng và chỉ trong nháy mắt đã nuốt Ngọc Đế vào.

>

> Keng một tiếng.

>

> Nắp quan tài đậy kín lại, trên một đầu của quan tài có xuất hiện một ngọn đèn dầu đang cháy, từ bên trong ngọn đèn dầu này có thanh âm phiêu miểu truyền ra:

>

> - Ta dùng cái quan tài này chôn cất cả vạn cổ thương thiên!

>

> Uỳnh.

>

> Uỳnh.

>

> Uỳnh.

>

> Tiếng va chạm to lớn khôn ngừng truyền ra từ bên trong quan tài rồi sau một tiếng nổ thật lớn vang lên, hào quang màu tím rực sáng lên.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Quan tài nổ tung, Ngọc Đế long hành hổ bộ đi tới.

>

> Những mảnh vỡ của quan tài tụ hợp lại rồi hóa thành Nhiên Đăng Phật Tổ. Lúc này, trước ngực hắn nhuốm máu, mặt xám như tro, da dẻ nứt ra, trông rất là khủng bố.

>

> Như Lai phẫn nộ quát:

>

> - Ngọc Đế, đối thủ của ngươi là ta!

>

> Nói rồi Kim Thân khổng lồ phóng tới chỗ Ngọc Đế.

>

> Thân hình của Ngọc Đế cũng hóa lớn rồi sải bước đi tới chỗ Như Lai với tốc độ nhanh như sấm sét.

>

> - Bành.

>

> Hai người khổng lồ vung quyền đấm nhau, uy lực khủng bố tạo ra sóng xung kích khuếch tán ra bốn phương tám hướng, làm cho Hỗn Độn giống như biển cả bị bão tố cuốn lên sóng lớn, mà hai người khổng lồ chính là đang chiến đấu ở trung tâm của cơn bão.

>

> Uỳnh.

>

> Bành.

>

> . ..

>

> Hai vị Chuẩn Thánh Chí Cường đại chiến ở bên trong Hỗn Độn, mỗi quyền mỗi cước đều phát huy ra sức mạnh khai thiên tịch địa, ở chung quanh bọn họ không ngừng có thế giới sinh ra rồi bị phá diệt!

>

> Một phe là Phật giáo chi chủ, phật quang phổ chiếu, Xá Lợi Tử vờn quanh. Một phe là Thiên Đình chi chủ, Cửu Long gào thét, kiếm khí tung hoành. Hai người ở bên trong Hỗn Độn đánh đến khó phân thắng bại.

>

> Phật Di Lặc cùng Nhiên Đăng cũng hiện ra Kim Thân tham dự đại chiến, nhưng chiến tích rất là ít, bị Ngọc Đế lần lượt đánh bay, Kim Thân đều bị đánh nứt ra.

>

> Một quyền của Ngọc Đế đánh vào giữa ngực của Như Lai, đánh hắn bay ra ngoài, lạnh giọng nói:

>

> - Như Lai, sử dụng đại đạo của ngươi đi! Ta đúng là rất hiếu kì, không biết đại đạo của ngươi đến cùng là cái gì?

>

> Ngọc Đế bước nhanh về phía trước, Hạo Thiên Kiếm khổng lồ vung ra, từng tia từng tia đạo vận hiển hiện, lấy hoàng đạo làm chủ, trật tự, cân bằng vờn quanh.

>

> Bang.

>

> Một tiếng nổ thật lớn vang lên. Hạo Thiên Kiếm không chút lưu tình chém lên Kim Thân của Như Lai, hoa lửa văng tung tóe.

>

> Chỉ trong nháy mắt, Như Lai bị một kiếm này đánh bay rớt ra ngoài ngàn dặm rồi mới ổn định thân hình lại được, trước ngực Kim Thân xuất hiện một vết kiếm sâu hoắm, vô số điểm sáng màu vàng chui ra từ bên trong vết thương.

>

> Ở phía sau, Phật Di Lặc hét lớn:

>

> - Không gian giam cầm! Không gian giam cầm! Không gian giam cầm!

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!