Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 960: Mục 961

TRANG 481# 1

> Chương 960: Đại Chiến Dừng

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế cũng không thèm quay đầu, Hạo Thiên Kính trong tay lật qua, mặt kính chiếu về phía sau, tia sáng màu vàng bắn ra, không gian bị Phật Di Lặc giam cầm liên tiếp vỡ vụn, thế đi của tia sáng màu vàng vẫn không giảm, chỉ trong một cái chớp mắt đã xuyên qua thân thể của Phật Di Lặc, Bị trúng đòn, Phật Di Lặc phun ra một búng máu tươi, dưới chân lảo đảo.

>

> Kim Thân của Như Lai giơ hai tay ra, một tay chỉ bên trên, một tay phía dưới, quát:

>

> - Thượng Thiên Hạ Địa Duy Ngã Độc Tôn( Trên trời dưới đất mình ta độc tôn)!

>

> Ngọc Đế sững sờ, ngưng trọng nói:

>

> - Độc Tôn Đại Đạo, đại đạo chí cường trong truyền thuyết sao? Khó trách ngươi một mực giấu diếm. Như Lai, mưu đồ của ngươi thật là không nhỏ đó!

>

> Rồi trong mắt lóe lên sự tàn khốc, Ngọc Đế nói tiếp:

>

> - Bởi vậy có thể thấy được, quả nhiên ngươi chính là người đã ở sau lưng bày mưu đặt kế chuyện của Dương Thiền, ngươi muốn độc tôn thì cũng phải nhìn xem trẫm có đáp ứng hay không?

>

> Hiện tại, Như Lai cũng đã nhác giải thích, dù sao Ngọc Đế đã nhận định Tử Vi Đại Đế chính là con cờ của mình, có giải thích thêm thì hắn cũng thấy đó chỉ là giảo biện mà thôi.

>

> Hơn nữa chiến một trận chưa hẳn đã là chuyện không tốt, từ sau khi đột phá Chuẩn Thánh Chí Cường, bản thân còn chưa từng có cơ hội để ra tay toàn lực, lần này là cơ hội tốt để xác minh đại đạo của bản thân.

>

> Như Lai nắm chặt nắm đấm màu vàng nhạt khổng lồ của mình rồi nghiêm túc nói:

>

> - Đại đạo của ta vừa hiện, tất cả đại đạo khác phải tránh lui! Ngọc Đế, ngươi sẽ làm như thế nào để tiếp Độc Tôn Đại Đạo của bần tăng đây?

>

> Như Lai đánh ra một quyền. Chỉ trong một cái nháy mắt, nắm đấm màu vàng nhạt của ông ta đã xuất hiện ở trước mặt Ngọc Đế, phía trên có đạo vận duy ngã độc tôn quấn quanh, Ngọc Đế có thể cảm giác được rõ ràng đại đạo do mình thi triển đang chậm rãi lui tán.

>

> Ngọc Đế không có thời gian để suy nghĩ, một quyền nghênh đón Như Lai.

>

> Bành.

>

> Một tiếng nổ thật lớn vang lên, Như Lai không nhúc nhích còn Ngọc Đế bay ngược ra xa đến ngàn dặm mới dừng lại được.

>

> Như Lai chỉ tay về phía vô số pháp bảo dày đặc ở trên không trung rồi quát:

>

> - Tru Lục Hãm Tuyệt.

>

> Vô số đạo bảo quang bắn xuống, bốn thanh tiên kiếm ngưng tụ thành hình ở bên trong bảo quang, vờn quanh thân hình của Như Lai.

>

> Như Lai nhanh chân đi đến chỗ Ngọc Đế, bốn thanh pháp kiếm tề phát, tựa như là lưu tinh vọt tới Ngọc Đế.

>

> Ngọc Đế vung Hạo Thiên Kiếm lên, kiếm quang sáng chói nở rộ, kiếm quang tỏa ra khí tức đường hoàng để người muốn quỳ lạy thần phục.

>

> Bành.

>

> Bành.

>

> Bành.

>

> Bành.

>

> Những tiếng nổ liên tiếp vang lên, bốn thanh tiên kiếm bị Hạo Thiên Kiếm đánh bay, đảo quanh ở bên trong Hỗn Độn.

>

> Như Lai kinh hãi nói:

>

> - Không có khả năng! Đại đạo của ngươi không phải là đã bị Độc Tôn Đại Đạo của ta áp chế hay sao?

>

> Ngọc Đế nói:

>

> - Đa Bảo, hôm nay, sư thúc sẽ cố công dạy cho ngươi một bài học. Trên đời này không có loại đại đạo nào là tối cường cả, nước có thể dập tắt lửa, lửa cũng có thể làm nước bốc hơi, Bàn Cổ cũng có thể lấy Lực Chi Đại Đạo trảm không gian diệt thời gian hủy diệt những Đại Đạo còn lại. Ngươi đau khổ ẩn tàng, tu luyện cái gọi là tối cường chi đạo căn bản không có chút ý nghĩa nào, đến cuối cùng vẫn là phải nhìn sự lĩnh ngộ đối với đạo của mình, mà lĩnh ngộ của ta đối với đạo mạnh hơn ngươi rất nhiều.

>

> Nghe Ngọc Đế nói xong, Như Lai lập tức nhắm hai mắt lại rồi đột nhiên mở ra, hai mắt trở nên trong suốt, bên trong tinh quang lập loè, ông ta cúi đầu, nói:

>

> - Đa tạ sư thúc giáo dạy bảo! Vãn bối thụ giáo!

>

> Nói xong, Như Lai đánh một quyền về phía Ngọc Đế, không gian giống như sụp đổ, thiên băng địa liệt, đạo vận tràn ngập ra.

>

> Ngọc Đế cũng đồng dạng đánh ra một quyền để nghênh tiếp, giống như là có tiếng cự long gầm thét vang khắp Hỗn Độn.

>

> Uỳnh.

>

> Ánh sáng màu vàng và ánh sáng màu tím đồng thời nổ tung.

>

> Chỉ trong một cái nháy mắt, thân hình của hai người đã chuyển động, quyền cước đan xen, kiếm quang tung hoành. Ở bên trong Hỗn Độn, sóng khí lăn lộn, thanh âm ầm ầm không dứt bên tai.

>

> Ngọc Đế cùng Như Lai đại chiến ở bên trong Hỗn Độn một tháng có thừa, Như Lai đã dần dần yếu thế. Dù sao so với Ngọc Đế, nội tình của Như Lai vẫn hơi có vẻ không đủ, nhưng thực sự muốn phân ra thắng bại thì còn không biết muốn tới thời đại nào.

>

> - Dừng ở đây đi!

>

> Một thanh âm đột nhiên vang lên giữa chiến trường, thanh âm không lớn nhưng lại có thể ép tiếng chiến đấu xuống.

>

> Một bóng người nho nhỏ vô thanh vô tức xuất hiện ở giữa Ngọc Đế cùng Như Lai, người mặc tăng y màu trắng, chân đi giày sợi đay, tay cầm trúc trượng, trên người không có chút ba động của pháp lực nào, nhìn qua thì giống như là người bình thường.

>

> Nhưng mà khi nhìn thấy người này, sắc mặt của Ngọc Đế lại lập tức biến đổi, ông nhanh chóng thu tay lại, thân hình thu nhỏ cung kính cúi đầu nói:

>

> - Bái kiến Chuẩn Đề sư huynh!

>

> Như Lai cũng tán đi Kim Thân, chắp tay trước ngực cúi đầu nói:

>

> - Bái kiến Phật Mẫu!

>

> Chuẩn Đề cười nói:

>

> - Cả hai đều miễn lễ đi!

>

> - Vâng!

>

> Ngọc Đế, Như Lai đứng lên.

>

> Chuẩn Đề nhìn về phía Ngọc Đế nói:

>

> - Chuyện lần này xác thực không có quan hệ với Như Lai, Phật giáo cũng không biết chút nào, chính là do Tử Vi Đại Đế một mình hành động.

>

> Ngọc Đế nhịn không được nói:

>

> - Sư huynh, Bá Ấp Khảo luôn mồm kêu lên, chính là Như Lai nói cho hắn biết thời cơ đã tới.

>

> Chuẩn Đề cười nói:

>

> - Tử Vi Đại Đế đã bỏ mình, chân linh đã lên Phong Thần Bảng, nếu như sư đệ không tin thì có thể đến tra hỏi là biết.

>

> Ngọc Đế trầm mặc một hồi, gật đầu nói:

>

> - Ta tự nhiên sẽ đến hỏi rõ ràng, nhưng chuyện này dù cho không phải Như Lai chỉ huy, hắn cũng không thoát khỏi liên can.

>

> Chuẩn Đề cười khẽ nói:

>

> - Cho nên trước đó, ta cũng không có ngăn cản sư đệ. Lần này, sư đệ không chỉ đại náo Linh Sơn còn đả thương chư Phật, thế cũng đầy đủ cho đệ bớt giận rồi chứ? Hiện tại dừng tay đi!

>

> Ngọc Đế khẽ thở dài, cúi đầu thi lễ với Chuẩn Đề rồi quay người rời đi.

>

> Như Lai thở dài nói:

>

> - Phật Mẫu, hết thảy mọi chuyện đều là lỗi của ta.

>

> Chuẩn Đề hỏi:

>

> - Ngươi sai ở nơi nào?

>

> Trong mắt Như Lai xuất hiện thần thái như đại ngộ, ông ta nói:

>

> - Bần tăng sai là không nên đùa nghịch những âm mưu quỷ kế này, cuối cùng liên lụy Phật giáo.

>

> Chuẩn Đề cười nói:

>

> - Không! Chuyện ngươi chỉ vẻn vẹn là chọn sai đồng đội mà thôi. Trở về đi! An ổn Phật giáo, chờ đợi chuyện thỉnh kinh kết thúc.

>

> Như Lai cung kính cúi đầu nói:

>

> - Vâng!

>

> Chuẩn Đề vô thanh vô tức biến mất ở bên trong Hỗn Độn, Như Lai, Nhiên Đăng, Phật Di Lặc cũng sau đó biến mất, Hỗn Độn khôi phục lại sự an bình.

>

> . ..

>

> Ở một bên khác, khi nhìn thấy Na Tra liên thủ cùng Dương Tiễn đại chiến Tử Vi Đại Đế, Lôi Chấn Tử liền cảm thấy không ổn, thừa dịp loạn chiến thoát khỏi sự dây dưa của Vương Linh Quan, trốn xuống Hạ giới.

>

> Nam Chiêm Bộ Châu, Chung Nam Sơn chính là Tiên gia phúc địa nổi danh trên Hồng Hoang, ở chỗ sâu trong Chung Nam Sơn có một động phủ tên là Ngọc Trụ Động.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Lôi Chấn Tử bay tới từ đằng xa và đáp xuống trước cửa Ngọc Trụ Động, bối rối kêu lên:

>

> - Đạo đồng, mau mở cửa!

>

> Nghe được lời nói của Lôi Chấn Tử, chỗ cửa lớn của Ngọc Trụ Động sáng lên rồi một tiểu đạo đồng từ bên trong đi ra tới, cung kính thi lễ cười nói:

>

> - Đại sư huynh, ngài đã trở về.

>

> Lôi Chấn Tử liền vội vàng hỏi:

>

> - Sư phó đâu? Ta có chuyện muốn cầu kiến sư phó!

>

> Đạo đồng nói:

>

> - Sư phó đi qua chỗ Ngọc Đỉnh sư bá làm khách, đến nay vẫn chưa về.

>

> Lôi Chấn Tử nhanh chân đi vào trong động phủ, nói:

>

> - Ta đi vào chờ sư phó!

>

> Đi đến trước động phủ thì một màn sáng bỗng nhiên hiển hiện.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Lôi Chấn Tử bị bắn ngược trở về.

>

> Lôi Chấn Tử lảo đảo lui lại mấy bước, sắc mặt khó coi nói:

>

> - Đây là có chuyện gì?

>

> Đạo đồng áy náy nói:

>

> - Sau đại chiến Phong Thần, lão gia lại có đột phá, có lĩnh ngộ mới cho nên đã thay đổi trận pháp bên ngoài động phủ.

>

> Sư huynh ngài một mực không trở về, sư phó cũng quên nói cho ngài phương pháp phá giải.

>

> Lôi Chấn Tử sợ hãi nói:

>

> - Nói cách khác, hiện tại ta cũng không đi vào trong động phủ hay sao?

>

> Đạo đồng áy náy nhìn Lôi Chấn Tử, gật đầu.

>

> Lôi Chấn Tử đi tới đi lui ở trước cửa động phủ, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời, sợ Dương Tiễn hoặc Na Tra đuổi theo, càng ngày càng bực bội, sư bực bội dần dần biến thành cảm xúc không cam lòng. Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà hai người bọn họ có thể mạnh như vậy? Lúc trước, trong đại chiến Phong Thần, rõ ràng là thực lực cả ba không sai biệt lắm tu vi, dựa vào cái gì bọn họ hiện tại mạnh như vậy?

>

> Lôi Chấn Tử dẫm chân xuống, đột nhiên nghĩ đến một chuyện, hai cánh khẽ vỗ, bay lên không trung, ở trên không trung chuyển bay về phương xa.

>

> Đạo đồng hét lớn:

>

> - Sư huynh, ngươi đi nơi nào vậy?

>

> Lôi Chấn Tử nhanh như điện chớp xuyên qua dãy núi, thoáng cái đã đi vào phía sau núi, lơ lửng ở trước vách núi cheo leo, thần sắc khó coi nhìn vào một gốc Tiên Hạnh sinh trưởng trên vách đá.

>

> Lúc trước chính là Vân Trung Tử thừa dịp mình tuổi nhỏ đút cho mình ăn hai quả Tiên Hạnh, mới khiến cho mình biến thành dáng vẻ người không ra người quỷ không ra quỷ này.

>

> Lôi Chấn Tử phi thân đáp xuống bên trên cây Tiên Hạnh, đưa tay hái một quả Tiên Hạnh, thì thầm nói:

>

> - Giờ ta đã biến thành hình dạng này, ta còn sợ cái gì nữa chứ?

>

> Rồi hắn phẫn nộ quát:

>

> - Ta muốn trở nên mạnh hơn!

>

> Sau đó Lôi Chấn Tử nhanh chóng hái tất cả quả bên trên cây Tiên Hạnh xuống rồi mở miệng ăn hết.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!