Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 961: Mục 962

TRANG 481# 2

> Chương 961: Nữ Oa và Trầm Hương

>

>

>

>

>

>

> - A.

>

> Lôi Chấn Tử thống khổ gầm thét lên.

>

> Ầm ầm.

>

> Trong chốc lát, trên bầu trời, mây đen dày đặc, cuồng phong gào thét, sấm sét rền vang.

>

> Từng tia sét to đến doạ người vạch phá mây đen đánh vào trên người Lôi Chấn Tử, tạo thành một quả cầu lôi điện to lớn bọc hắn lại ở trong đó.

>

> - A. a. a.

>

> Ở bên trong quả cầu lôi điện, Lôi Chấn Tử không ngừng thống khổ gào thét.

>

> Tiên Hạnh ở phía dưới chân Lôi Chấn Tử cũng có lôi điện quấn quanh, một cái vòi rồng trống rỗng sinh ra, bao phủ Lôi Chấn Tử ở trong đó. Vòi rồng cuốn lên hỏa diễm lôi quang thông thiên triệt địa, tiếng kêu thảm thiết của Lôi Chấn Tử không ngừng phát ra từ bên trong vòi rồng.

>

> Ở bên trong vòi rồng, chẳng những Lôi Chấn Tử phát sinh biến đổi, mà ngay cả pháp bảo của hắn là Gậy Phong Lôi màu vàng, Lôi Công đục cũng biến đổi.

>

> Lôi điện thiêu đốt trên cây Tiên Hạnh không ngừng rèn đúc hai thanh Thần khí này, Gậy Phong Lôi màu vàng chậm rãi thu ngắn lai biến thành một đoản côn, Lôi Công đục trở nên mượt mà, nặng nề hình thành một cái chùy, rồi keng một tiếng, đoản côn cùng chùy thể hợp làm một thể, chùy lôi quang đại phóng.

>

> Sau một hồi lâu, vòi rồng do lôi quang cùng hỏa diễm hỗn hợp chậm rãi tán đi, Lôi Chấn Tử nửa quỳ ở trên không trung, hai cánh phía sau bọc hắn lại ở trong đó.

>

> Phải thêm một lúc nữa, hai cánh của hắn chấn động rồi mở ra, cánh trái trải rộng Lôi Văn, cánh trái trải rộng Phong Văn, Phong Lôi Văn sáng lên rồi một tiếng nổ ầm vang lên, Phong Lôi Chi Lực quấn quanh trên mỗi một cái cánh, cũng không còn phân biệt Phong Sí (cánh gió) hay Lôi Sí (cánh sấm sét) nữa.

>

> Lôi Chấn Tử đứng lên duỗi tay ra, Lôi thần chi chùy gào thét bay tới, rơi vào trong tay hắn.

>

> Lôi Chấn Tử hắc hắc cười quái dị nói:

>

> - Dương Tiễn, Na Tra, hiện tại, ta không yếu hơn các ngươi rồi chứ? Lôi Chấn Tử ta chưa từng yếu hơn người nào cả.

>

> Lôi Chấn Tử dùng tay sờ mặt mình. Lúc này, khuôn mặt của hắn đã càng thêm dữ tợn, đáng sợ, như là ác điểu, đã không có nửa điểm dáng vẻ của nhân loại.

>

> Một tiếng cười khẽ vang lên ở trên trời:

>

> - Lôi Chấn Tử, con làm được ta chuyện không dám làm.

>

> - Ai?

>

> Nghe được lời nói này, trong mắt của Lôi Chấn Tử lóe lên một tia lệ mang, Lôi thần chi chùy rời khỏi tay, gào thét đập tới.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Ở nơi xa, trên đỉnh núi, sấm sét nổ tung, thân hình của một lão giả hiện ra, một tay tiếp được Lôi thần chi chùy, dưới chân lảo đảo lui lại mấy bước, bàn chân giẫm xuống khiến cho ngọn núi kêu răng rắc một tiếng và vỡ ra mấy khe nứt to lớn.

>

> Lôi Chấn Tử vồ tay một cái. Chỉ trong một cái nháy mắt, Lôi thần chi chùy đã bay trở về trong tay hắn.

>

> Lôi Chấn Tử khàn khàn nói:

>

> - Sư phó.

>

> Vân Trung Tử ngạc nhiên nhìn Lôi Chấn Tử, hưng phấn hét lớn:

>

> - Tốt! Tốt! Tốt! Lôi Chấn Tử, con quả thật là làm cho ta ngoài ý muốn.

>

> Vân Trung Tử bay thấp xuống, vây quanh Lôi Chấn Tử hưng phấn nói:

>

> - Cực kỳ lâu trước kia, vi sư đột nhiên có một ý tưởng, lấy thiên địa pháp tắc bồi dưỡng linh căn, kết thành linh quả cho tu sĩ ăn, phải chăng có thể làm cho tu sĩ hòa hợp với thiên địa pháp tắc, giúp tu sĩ có chiến lực siêu cường.

>

> - Vi sư bồi dưỡng Phong Lôi Tiên Hạnh nhiều năm như vậy, con là vật thí nghiệm thứ nhất của vi sư cũng là vật thí nghiệm thành công nhất. Năm đó vi sư cũng chỉ dám cho con ăn hai quả, không nghĩ tới hiện tại, chính con lại dám ăn nhiều như vậy, hơn nữa còn thành công.

>

> - Ha ha ha. Chuyện này nói rõ phương hướng nghiên cứu của vi sư quả nhiên là chính xác.

>

> Hai cánh của Lôi Chấn Tử chấn động, sấm sét bộc phát ra, hình thành một tia chớp bắn Vân Trung Tử ra xa, sau đó tia sét này đột nhiên co vào, bao trùm ở trên người và ngưng tụ thành một bộ chiến giáp.

>

> Lôi Chấn Tử nhìn chằm chằm vào Vân Trung Tử khàn khàn nói:

>

> - Thì ra dung mạo người không ra người quỷ không ra quỷ này của ta là do ngươi tạo thành.

>

> Vân Trung Tử chỉnh lý mái tóc khét lẹt vì bị sét đánh của mình một chút, không thèm để ý nói:

>

> - Bề ngoài có làm được cái gì? Ở Hồng Hoang, hết thảy mọi chuyện không phải là muốn lấy thực lực làm chủ hay sao? Hiện tại, con một bước lên trời, trở thành Đại La Kim Tiên, ai dám chế giễu bề ngoài của con?

>

> Vân Trung Tử ho khan một cái, cười nói:

>

> - Hơn nữa con trở thành Đại La Kim Tiên là đã có tư cách trở thành Chiến Thần Hộ Pháp của Xiển giáo ta. Bây giờ, vi sư sẽ đi nhờ sư phó phong con làm Chiến Thần Hộ Pháp của Xiển giáo, hưởng thụ khí vận của Xiển giáo.

>

> Nghe được lời này của Vân Trung Tử, thần sắc trên mặt Lôi Chấn Tử khẽ đổi.

>

> Vân Trung Tử cười nói:

>

> - Nhưng nếu như con không nguyện ý, vi sư cũng không bắt buộc.

>

> Lôi Chấn Tử quỳ một chân xuống, cúi đầu nói:

>

> - Đa tạ sư tôn!

>

> Vân Trung Tử cười ha ha nói:

>

> - Không cần khách khí, ai bảo chúng ta là sư đồ đâu! Mau tới để sư phó nghiên cứu một chút.

>

> - Vâng! Sư phó!

>

> Lôi Chấn Tử đi theo Vân Trung Tử vào trong Ngọc Trụ Động.

>

> . ..

>

> Dao Trì, ở bên trong một tòa cung điện, Ngọc Đế, Vương mẫu, Dương Tiễn đều ở trong đó, ở trước mặt ba người là một chiếc giường nhỏ, trên đó, Trầm Hương đang nằm ngủ say.

>

> Vương Mẫu ngồi ở bên giường, đau lòng vuốt ve khuôn mặt nhỏ của Trầm Hương, thở dài nói:

>

> - Hazz. hài tử đáng thương.

>

> Ngọc Đế hối hận nói:

>

> - Đều tại ta, đã sớm biết đám người Bá Ấp Khảo kia không an phận, nhưng không có để ý, không nghĩ tới cuối cùng sẽ liên lụy Thiền nhi.

>

> Ngọc Đế nhanh chân đi ra ngoài, nói:

>

> - Hiện tai, ta đi tìm Nữ Oa Nương Nương!

>

> - Tiểu sư đệ là muốn hỏi tội sao?

>

> Bên trong đại điện, một đám mây năm màu hiện ra rồi ngưng tụ thành hình dạng của Nữ Oa Nương Nương.

>

> Ngọc Đế dẫm chân xuống, chắp tay thở dài nói:

>

> - Bái kiến Nữ Oa Nương Nương!

>

> Vương Mẫu cũng chậm rãi đứng lên nói:

>

> - Bái kiến Nữ Oa Nương Nương.

>

> Dương Tiễn cũng xoay người ,hành lễ, nói:

>

> - Tham kiến Nữ Oa Nương Nương!

>

> Nữ Oa cười nói:

>

> - Không cần đa lễ!

>

> Ngọc Đế ngồi dậy, lo lắng hỏi:

>

> - Sư tỷ, hiện tại, chuyện Thiền nhi sinh con đã bại lộ, ta bất đắc dĩ phải trấn áp nàng ở dưới Hoa Sơn. Không biết đến khi nào thì ngài mới có thể sửa đổi thiên điều, thả Thiền nhi ra.

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nhạt nói:

>

> - Thiên điều đã thai nghén ở bên trong Hoa Sơn, hai mươi năm sau mới có thể hiện thế.

>

> Ngọc Đế kinh hỉ kêu lên:

>

> - Chỉ hai mươi năm thôi sao? Tốt! Quá tốt rồi.

>

> Nữ Oa Nương Nương nói:

>

> - Nhưng còn thiếu một người bổ ra thiên điều cũ, tạo thành thiên điều mới người này cần phải có đại công đức, đại khí vận, mới có thể ngăn trở lực phản phệ của thiên điều cũ.

>

> Ngọc Đế chắp tay cúi đầu, nghiêm túc nói:

>

> - Ta nguyện ý làm việc này.

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói:

>

> - Sư đệ cần phải nghĩ rõ ràng, sau khi Tây Du kết thúc, khí vận của Phật giáo sẽ cực kỳ cường thịnh, hiện lên đại hưng chi thế. Nếu như đệ vì tạo thiên điều mới mà tiêu hao đại lượng khí vận của Thiên Đình thì bên trong tam giới, lực ảnh hưởng của Thiên Đình sẽ vĩnh viễn ở dưới Linh Sơn, tu vi của đệ cũng sẽ nhận ảnh hưởng.

>

> Ngọc Đế lập tức nghiêm túc lên, nếu như chỉ liên quan đến bản thân, ông nhất định là không chút do dự mở ra thiên điều mới. Nhưng mà nếu như quan hệ đến toàn bộ Thiên Đình thì ông lại không thể không thận trọng, đại thế trong tam giới có khả năng vì vậy mà thay đổi.

>

> Nữ Oa cười ha hả nói:

>

> - Sư đệ không cần xoắn xuýt, ta đã chọn được người mở ra thiên điều mới rồi.

>

> Ngọc Đế liền vội vàng hỏi:

>

> - Là ai?

>

> Nữ Oa Nương Nương nhìn về phía tiểu Trầm Hương đang ngủ say trên giường, cười nói:

>

> - Hắn!

>

> Ngọc Đế kinh ngạc kêu lên:

>

> - Trầm Hương sao?

>

> Sau đó, ông lắc đầu liên tục nói:

>

> - Không ổn! Không ổn! Nương Nương nói mở ra thiên điều mới cần đại công đức, đại khí vận. Trầm Hương lấy đâu ra công đức khí vận đây? Hắn không ngăn được lực phản phệ của thiên điều.

>

> Vương Mẫu cũng không ngừng gật đầu và nói:

>

> - Đúng vậy! Nương Nương, ngài sẽ không nói sai đi?

>

> Nữ Oa Nương Nương ha ha cười nói:

>

> - Các ngươi có chỗ không biết, kiếp trước Trầm Hương không phải là phàm nhân, hắn chính là Địa Tạng Vương Phật của Phật giáo chuyển thế.

>

> Ở Âm Sơn dưới Địa phủ, Địa Tạng Vương Phật phổ độ ác quỷ vô số năm, tự nhiên có đại công đức mang theo.

>

> Hơn nữa một khi hắn bái nhập môn hạ của Phật giáo tu hành công pháp của Phật giáo, liền có thể tương liên cùng khí vận của Phật giáo, được khí vận của Phật giáo che chở.

>

> Ngọc Đế kinh hãi kêu lên:

>

> - Hắn . . . Hắn là Địa Tạng vương chuyển thế sao?

>

> Nữ Oa gật đầu cười nói:

>

> - Đúng vậy! Cho nên không có người thích hợp làm việc này hơn hắn.

>

> Ngọc Đế nhíu mày nói:

>

> - Nếu như hắn về sau tu hành có thành tựu, thức tỉnh trí nhớ kiếp trước thì nên làm như thế nào?

>

> Nữ Oa Nương Nương nói:

>

> - Ta sẽ mời Bình Tâm ra tay, triệt để tẩy đi trí nhớ kiếp trước của hắn.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!