Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 962: Mục 963

TRANG 482# 1

> Chương 962: An Bài Trầm Hương

>

>

>

>

>

>

> Ngọc Đế cảm kích nói:

>

> - Đa tạ sư tỷ. Không biết sư tỷ cho rằng, Trầm Hương nên bái nhập làm môn hạ của ai?

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói:

>

> - Các ngươi cảm thấy Ngộ Không như thế nào?

>

> Sắc mặt cuả Ngọc Đế khẽ thay đổi rồi ông cười nói:

>

> - Như thế rất tốt!

>

> Xong chuyện, thân hình của Nữ Oa Nương Nương lại hóa thành một đám mây năm màu rồi tiêu tán.

>

> Ngọc Đế quay đầu nhìn về phía tiểu Trầm Hương, trầm mặc một hồi nói:

>

> - Để hắn Hạ giới đi thôi!

>

> Dương Tiễn nhịn không được kêu lên:

>

> - Cậu.

>

> Vương Mẫu cũng trừng mắt quát:

>

> - Hạo Thiên, huynh có ý gì? Dương Thiền vừa bị trấn áp, huynh muốn khắt khe với tiểu Trầm Hương hay sao?

>

> Ngọc Đế không cao hứng nói:

>

> - Muội nói bậy bạ gì đó?

>

> Rồi hắn cố giải thích:

>

> - Hai mươi năm sau, muốn mở ra thiên điều mới, hắn nhất định phải có được thực lực cường đại, như thế mới có thể bảo vệ chính mình tốt hơn.

>

> Cừu hận cùng quyết tâm cứu mẫu thân có thể để cho hắn tiến bộ nhanh chóng hơn, tựa như là Nhị Lang của năm đó vậy.

>

> Dương Tiễn suy nghĩ một lúc rồi nói:

>

> - Ý của cậu là để Trầm Hương cũng giống như ta năm đó, thêm một lần phá núi cứu mẹ hay sao?

>

> Ngọc Đế gật đầu nói:

>

> - Không sai! Ta sẽ sửa đổi ký ức của Trầm Hương, ở trong trí nhớ của hắn sẽ không có mười con Kim Ô lớn, cũng không có ta, có chỉ là Tư Pháp Thiên Thần phát hiện mẹ hắn xúc phạm thiên điều, gả cho phàm nhân, đồng thời sinh ra hắn. Cho nên Tư Pháp Thiên Thần giận dữ trấn áp Tam Thánh Mẫu dưới Hoa Sơn, vĩnh thế không được ra ngoài!

>

> Dương Tiễn trầm mặc một lát, gật đầu nói:

>

> - Tốt!

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nhìn về phía Dương Tiễn nói:

>

> - Tiễn nhi, con phải không ngừng khích lệ hắn tiến bộ, thẳng đến hai mươi năm sau, khi thời cơ mở ra thiên điều mới đến.

>

> Vương Mẫu sầu lo nói:

>

> - Trên khu video của điện thoại di động có bộ phim Thần Đăng Truyện, ta lo lắng Trầm Hương xem Thần Đăng Truyện là có thể đoán ra dụng ý của chúng ta.

>

> Ngọc Đế nhàn nhạt nói:

>

> - Vậy thì cứ giết sạch người đứng bên cạnh hắn, thôn dân trong làng, thân bằng hảo hữu của hắn, người nuôi dưỡng hắn lớn lên, tất cả đều giết sạch. Bỏ đi sự hoài nghi trong lòng hắn!

>

> Dương Tiễn do dự nói:

>

> - Cậu, cố ý giết chóc người vô tội sẽ dính nhân quả quá lớn.

>

> Ngọc Đế không cao hứng nói:

>

> - Cũng không phải để con thật sự giết người, chỉ cần để Trầm Hương cho rằng bọn họ bị con giết là được.

>

> Dương Tiễn suy nghĩ một lúc rồi nói:

>

> - Cám ơn cậu! Con đã minh bạch!

>

> Vương Mẫu lại hỏi:

>

> - Các ngươi cảm thấy nên phái ai xuống Hạ giới nuôi dưỡng tiểu Trầm Hương đây?

>

> Ngọc Đế nói:

>

> - Ta tính để Thái Bạch Kim Tinh đi!

>

> Vương Mẫu phản bác:

>

> - Không được, Thái Bạch Kim Tinh là nam nhân, chiếu cố hài tử không có cẩn thận như nữ tử, ta cảm thấy Hằng Nga tương đối phù hợp.

>

> Dương Tiễn lắc đầu nói:

>

> - Cậu, mợ, vô luận Thái Bạch Kim Tinh hay là Hằng Nga Tiên Tử đều giữ chức vị quan trọng trên Thiên Đình, không nên ở lâu dưới Hạ giới, ta có một thí sinh thích hợp.

>

> Ngọc Đế nhẹ kêu một tiếng, hỏi:

>

> - Người nào?

>

> Dương Tiễn xấu hổ nói:

>

> - Tứ công chúa của Tây Hải, Ngao Thốn Tâm, nàng có quan hệ cá nhân rất tốt với ta, ta có thể mời nàng tạm thời chiếu cố Trầm Hương.

>

> Nghe được lời này của Dương Tiễn, ánh mắt của Vương Mẫu sáng lên, bà nở nụ cười tươi và nói:

>

> - Xem ra ta nên quan tâm đến Ngao Thốn Tâm này kỹ càng một chút.

>

> Dương Tiễn vội vàng nói:

>

> - Mợ, ta cùng nàng chỉ là bằng hữu bình thường mà thôi.

>

> Vương Mẫu mỉm cười nói:

>

> - Ta cũng không nói giữa các con có chuyện khác mà!

>

> Dương Tiễn há to miệng, trong lúc nhất thời không biết nên nói cái gì.

>

> Ngọc Đế nói:

>

> - Nhị Lang cũng lớn rồi, chuyện tình cảm cứ để chính hắn xử lý đi, chuyện chăm sóc Trầm Hương liền nhờ Ngao Thốn Tâm đi! Sau khi chuyện qua đi, ta sẽ điều Ngao Thốn Tâm đến Thiên Đình nhậm chức.

>

> Dương Tiễn do dự một chút, cung kính cúi đầu nói:

>

> - Cảm ơn Cậu!

>

> Ngọc Đế gật đầu, ba người đều quay đầu nhìn về phía Trầm Hương. Hài tử đáng thương, về sau con phải chịu khổ rồi.

>

> Xuân qua hạ đến, chuyện Tử Vi mưu phản Thiên Đình, Ngọc Đế trấn áp Phật giáo lưu truyền rất rộng giữa cao tầng ở tam giới, nhưng Ngọc Đế và Như Lai đồng thời ra tay ép chuyện này xuống, cũng không có truyền đến Hạ giới, trên điện thoại di động cũng không có tin đồn nào.

>

> Tất cả Thần Linh tham gia tạo phản trên Thiên Đình đều bị Ngọc Đế phục sinh rồi xử vạn tiễn xuyên tâm, cũng cấm túc giam giữ, Tinh Quân không được rời khỏi ngôi sao của mình, tất cả Thần Tướng đều bị cấm túc ở bên trong Thần Điện của mình, muôn đời không được ra.

>

> Về phần Tử Vi thì thỉnh thoảng bị Ngọc Đế phục sinh rồi giết một lần, luân hồi ở giữa sinh cùng tử, trải nghiệm Khô Vinh Đại Đạo.

>

> . ..

>

> Trên Huyền Không Đảo, mấy người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Tuyền ở dưới một cây đại thụ, mỗi người ôm một thùng kem rất là thơm ngọt, ăn thoải mái ngay cả Nha Nha cũng không ngoại lệ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn dính đầy màu trắng của kem.

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía Tấn Dương nói:

>

> - Tấn Dương, cháu không cần đi lên lớp nữa hay sao?

>

> Tấn Dương đắc ý nói:

>

> - Tiên sinh nói, học thức của cháu đã đầy đủ, đằng sau cháu chỉ cần tự học là được. Hoàng thúc, cháu chính là người tốt nghiệp đầu tiên của học viện chúng ta.

>

> Trương Minh Hiên đả kích không nhân nhượng:

>

> - Chuyện này có cái gì tốt mà đắc ý? Chẳng lẽ cháu không biết chuyện sóng sau vượt sóng trước sao? Cẩn thận bị đám người còn đang học kia vượt qua.

>

> Tấn Dương lắc đầu nói:

>

> - Không có khả năng!

>

> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nhìn trời, kêu lên:

>

> - Chúng ta đi phường thị ăn cơm đi!

>

> Trương Minh Hiên tùy ý nói:

>

> - Thanh Nhã tỷ còn đang nấu cơm, nếu như chúng ta xuống dưới ăn có phải là quá không lễ phép hay không?

>

> Nha Nha xếp bằng ở bên trong cái ghế, ôm một thùng kem nhỏ, nghiêm túc gật đầu.

>

> Đúng lúc này, giọng nói của Lý Thanh Nhã từ bên trong tiệm sách truyền ra:

>

> - Các ngươi cứ đi đi! Hôm nay, ta không muốn làm cơm.

>

> Nha Nha ngẩng đầu, đôi mắt nhỏ mê mang nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên ho khan một cái, hỏi:

>

> - Vậy các ngươi muốn ăn cái gì?

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn kêu lên:

>

> - Ta muốn ăn ở quán mì sợi của Ngưu Ma Vương!

>

> Nha Nha gật đầu giọng ngây thơ nói:

>

> - Ta cũng ăn!

>

> Tấn Dương cười hì hì nói:

>

> - Trời quá nóng, ta muốn ăn mì lạnh.

>

> Nha Nha nghĩ nghĩ, gật đầu kêu lên:

>

> - Ta cũng phải ăn mì lạnh .

>

> Trương Minh Hiên đứng dậy nói:

>

> - Vậy thì tốt, chúng ta cùng đi ăn quán mì sợi của Ngưu Ma Vương, ta còn không có nếm qua đâu!

>

> Một đoàn người buông thùng kem xuống, tiện tay đóng băng, rồi đi xuống phường thị.

>

> Một đoàn người từ bên trên Huyền Không Đảo bay thấp xuống, đáp xuống trên đường phố của phường thị. Chỉ trong một cái nháy mắt, bên cạnh rỗng một mảng lớn, yêu ma quỷ quái đi ngang qua đều tránh xa xa, tất cả đều nở nụ cười nịnh nọt.

>

> Mấy người Trương Minh Hiên dọc theo đường đi về phía trước. Ở những nơi bọn họ đi qua, tất cả yêu ma quỷ quái đều sớm tránh sang hai bên, mặt nở nụ cười chân thành.

>

> Nữ Oa nhìn hai bên một chút, nghi ngờ ngẩng đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên nói:

>

> - Bọn họ tựa hồ cũng rất sợ ngươi.

>

> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi:

>

> - Ta làm sao biết? Trước kia bọn họ không phải như vậy đâu!

>

> Một đoàn người đi vào một cái tửu lâu tráng lệ, hai bên cửa lớn phân biệt đều có một pho tượng Kim Ngưu đứng thẳng, bên trên bảng hiệu của tửu lâu viết vài cái chữ to : Quán mì sợi của Ngưu Ma Vương.

>

> Lý Thanh Tuyền hưng phấn kêu lên:

>

> - Chính là nơi này!

>

> Trương Minh Hiên ngẩng đầu nói:

>

> - Ngưu Ma Vương thật sự làm mì sợi hay sao? Nhưng mà cái tiệm này quá hào hoa rồi, tuyệt đối không đơn giản.

>

> Một đoàn người đi vào, bên trong đại sảnh do Lưu Ly lát đường, tơ vàng điểm xuyết khắp nơi, trên tường chỗ khảm minh châu, chỗ khảm đá quý, nói ngắn gọn chỉ cần hai từ ‘phú quý’.

>

> Lúc này, khách nhân ngồi trong đại sảnh cũng không tính là ít, gần như là đã ngồi đầy, từng yêu quái trên mỗi bàn đều đang thì thầm nói chuyện, không ai nói chuyện lớn tiếng, trông rất có tố chất.

>

> Mấy người Trương Minh Hiên mới vừa đi vào, liền có một thị nữ tiến lên đón, phúc thân thi lễ, cung kính nói:

>

> - Gặp qua Tiêu Dao Thần Quân!

>

> Nghe được câu nói này của thị nữ, thân thể của tất cả người ăn cơm đều trì trệ, bọn họ quay đầu cười nịnh nọt với Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên hơi nhíu mày nói:

>

> - Chuẩn bị cho ta một cái ghế lô.

>

> Thị nữ cung kính nói:

>

> - Vâng!

>

> - Ta tới đi.

>

> Bỗng nhiên một giọng nói ngọt ngào mị hoặc từ bên cạnh truyền đến.

>

> Mấy người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Ngọc Diện công chúa chính đang đi đến, vẻ mặt tươi cười.

>

> Thị nữ vội vàng xoay người thối lui.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!