Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 964: Mục 965

TRANG 483# 1

> Chương 964: Thiết Phiến, Ngọc Diện Thành Khuê Mật

>

>

>

>

>

>

> Nụ cười trên mặt Trương Minh Hiên dần dần ngưng kết lại, video này vậy mà lại là thật? Tử Vi Đại Đế chết giẫm kia, bản thân chết còn chưa đủ hay sao mà còn muốn kéo ta xuống nước!

>

> Lý Thanh Tuyền ngẩng đầu nhìn về phía Trương Minh Hiên, kinh hãi nói:

>

> - Ta liền cảm giác trong khoảng thời gian này ngươi thần thần bí bí, cả ngày vụng trộm một người chạy đến sau núi, nguyên lai là đang tính kế Tử Vi Đại Đế! Ngươi quả nhiên là người xấu.

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên vang lên một bài ca thê lương, ta chạy đến phía sau núi là bởi vì ta đang lười biếng, muốn tìm chỗ đi ngủ thôi mà!

>

> Nữ Oa cũng sợ hãi thán phục kêu lên:

>

> - Thật là lợi hại! Trên mạng đã sớm có truyền thuyết, Tiêu Dao Thần Quân tính toán không bỏ sót, trước đó, ta còn một mực không quá tin tưởng, hiện tại không muốn cũng phải tin, so với truyền thuyết còn đáng sợ hơn nữa!

>

> Tấn Dương đắc ý nói:

>

> - Đây coi là cái gì? Hoàng thúc còn có lợi hại hơn đâu!

>

> Nghe lời nói này của Tấn Dương, ánh mắt của Nữ Oa không khỏi sáng lên, nàng nói:

>

> - Nhanh cùng ta nói một chút.

>

> Tấn Dương nhỏ giọng nói:

>

> - Vậy ta liền nói cho tỷ biết một chuyện nói về Tiêu Dao thần toán phán tung tích địch, Hao Thiên hạ phàm diệt Huyết Lang đi! Đây là Ngao Bích Đồng tỷ nói với ta, là nàng tận mắt nhìn thấy lúc xoa bóp cho hoàng thúc.

>

> Nữ Oa liên tục gật đầu, vẻ mặt chờ mong.

>

> Đột nhiên một tiếng kẽo kẹt vang lên, Ngưu Ma Vương đẩy cửa phòng ra đi đến, đằng sau có một đám thị nữ bưng đồ ăn đi theo.

>

> Ngưu Ma Vương tùy tiện ngồi ở giữa Thiết Phiến công chúa cùng Ngọc Diện công chúa, thị nữ đặt mì lạnh, tương liệu, trái cây ở trên mặt bàn, sau đó lui ra.

>

> Ngưu Ma Vương cười ha hả nói:

>

> - Mọi người không cần khách khí, mau mời dùng. nếm thử tài nấu nướng cuả lão Ngưu ta xem.

>

> Mấy người Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Nữ Oa lập tức đứng lên, cười nháo tranh cướp nhau, lấy mì vào trong chén, thuận tiện cũng lấy thêm cho Nha Nha một chén nữa.

>

> Ngưu Ma Vương nghi hoặc nhìn về phía Trương Minh Hiên đang tỏ ra u buồn ở một bên nói:

>

> - Sư đệ sao không ăn?

>

> Trương Minh Hiên uể oải nói:

>

> - Đệ không thấy ngon miệng!

>

> Ngưu Ma Vương cười ha ha nói:

>

> - Sư đệ là bởi vì Tử Vi Đại Đế bại lộ chuyện của ngươi đi! Yên tâm, có Đại sư tỷ tại, Ngọc Đế không làm gì được ngươi.

>

> Trương Minh Hiên nhìn về phía Ngưu Ma Vương, bất lực nói:

>

> - Loại truyền ngôn hoang đường này mà huynh cũng tin hay sao?

>

> Ngưu Ma Vương liên tục gật đầu nói:

>

> - Tin chứ! Đây chẳng phải là tác phong của tiểu sư đệ hay sao?

>

> Rồi hắn hiếu kì hỏi:

>

> - Tử Vi Đại Đế thế nào lại đắc tội đệ vậy?

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> - Thiên Đình không nói sao?

>

> Ngưu Ma Vương nói:

>

> - Thiên Đình cũng có mấy lời đồn đại truyền tới, có cái nói Tử Vi Đại Đế đụng đến ngươi, có cái nói Tử Vi Đại Đế có ngôn ngữ bất kính đối với ngươi, có cái nói Tử Vi Đại Đế đối xử lạnh lùng với ngươi và còn rất nhiều nữa, cũng không biết cái nào mới là thật.

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên lập tức khóc ròng. Tung tin đồn nhảm! Nghiệp chướng! Một thế anh danh của ta! Thiên Đình, ta phải kiện các ngươi tội phỉ báng!

>

> . ..

>

> Sau khi ăn uống no đủ, mấy người Trương Minh Hiên đứng dậy rời đi. Đi ra tiệm cơm, những nơi bọn họ đi qua, chúng yêu ma nhao nhao lộ ra khuôn mặt tươi cười cứng ngắc và hốt hoảng tránh đi, tựa như là gặp phải thiếu gia ăn chơi dắt chó và đàn em đi dạo phố vậy.

>

> Sau khi Trương Minh Hiên rời đi, Ngưu Ma Vương trở về phòng bếp, Ngọc Diện cười với Thiết Phiến công chúa rồi cáo từ, định trở về gian phòng của mình.

>

> Thiết Phiến công chúa do dự một chút rồi kêu lên:

>

> - Ngọc Diện.

>

> Ngọc Diện công chúa dừng chân, quay đầu cười hì hì nói:

>

> - Thiết Phiến tỷ tỷ, có chuyện gì sao?

>

> Thiết Phiến công chúa chần chờ nói:

>

> - Ngươi nói việc ta vừa làm không tốt đối với danh dự cuả lão Ngưu hay sao?

>

> Ngọc Diện đi tới, cười nói:

>

> - Đúng vậy! Bọn họ là giống đực, đều là kẻ sĩ diện, mặc kệ ở trong nhà như thế nào nhưng ở bên ngoài nhất định phải cho hắn đủ mặt mũi.

>

> Thiết Phiến công chúa xấu hổ nói:

>

> - Chuyện này ta không hiểu, muội có thể giảng giải cho ta hay không?

>

> Thấy Thiết Phiến công chúa thay đổi xưng hô, ánh mắt của Ngọc Diện công chúa sáng lên, nàng cười hì hì nói:

>

> - Tốt! Chẳng những là nam nhân sĩ diện, nữ nhân chúng ta cũng phải có sĩ diện, muốn học được cách ăn mặc, trang điểm. Giống như tỷ tỷ, ngàn năm vạn năm cũng vẫn chỉ mặc một bộ quần áo như thế này là không thể được.

>

> - Ta biết ở bên trong Hư Hoang giới có một con đường chuyên môn bán sản phẩm dành cho nữ giới chúng ta, không chỉ có quần áo rất xinh đẹp còn có trang sức, đồ trang điểm,… ta bồi tỷ tỷ đi mua mấy món!Động vật giống đực đều thích những thứ mới mẻ, nữ nhân chúng ta cần phải bảo trì loại cảm giác mới mẻ này.

>

> Thiết Phiến công chúa do dự một chút nói:

>

> - Tốt!

>

> Ngọc Diện công chúa cười hì hì tiến lên, ôm một cánh tay của Thiết Phiến công chúa rồi đi lên lầu.

>

> Thiết Phiến công chúa không kìm lòng được mà hơi ngây ra, thân thể cứng ngắc đi theo Ngọc Diện công chúa lên lầu.

>

> Ngọc Diện công chúa vừa đi vừa nói:

>

> - Thiết Phiến tỷ tỷ, ta nói với tỷ này! Động vật giống đực đều như nhau, càng áp bách càng phản kháng, có thời điểm tỷ hẳn là nên cho hắn chút tự do.

>

> Thiết Phiến công chúa suy nghĩ một lúc rồi gật đầu.

>

> Đôi môi của Ngọc Diện công chúa dán bên tai của Thiết Phiến công chúa, nàng cười hì hì nói:

>

> - Hơn nữa trong chuyện vợ chồng, nữ nhân chúng ta tuyệt đối đừng quá cường thế, như thế sẽ dọa chạy hắn.

>

> Thiết Phiến công chúa hơi đỏ mặt, oán trách trừng mắt với Ngọc Diện công chúa.

>

> Thấy thế, Ngọc Diện công chúa lại cười không ngừng.

>

> Sau khi Trương Minh Hiên trở lại Huyền Không Đảo, hắn lập tức bảo mấy người Lý Thanh Tuyền chiếu cố Nha Nha còn mình thì chạy về phòng nghỉ.

>

> Sau khi trở lại phòng, Trương Minh Hiên lấy điện thoại ra rồi vội vàng gọi video cho Ngọc Đế, tiếng chuông điện thoại di động thanh thúy vang lên vài tiếng, khuôn mặt uy nghiêm của Ngọc Đế xuất hiện ở bên trong màn hình.

>

> Vừa thấy được Ngọc Đế, Trương Minh Hiên lập tức ủy khuất khóc lóc kể lể:

>

> - Bệ hạ, ta là bị oan uổng!

>

> Ngọc Đế bất động thanh sắc hỏi:

>

> - Làm sao lại oan uổng ngươi?

>

> Trương Minh Hiên vội vàng giơ một cánh tay lên, nghiêm túc nói:

>

> - Ta thề chuyện Dương Thiền công chúa thật sự không có một chút xíu quan hệ với ta. Ta căn bản không biết chuyện Dương Thiền sinh con mà!

>

> - Ta cũng không có cổ động Tử Vi tạo phản, chuyện này thật sự là không có một chút quan hệ nào với ta cả, đều là thằng khốn Tử Vi kia oan uổng ta! Bệ hạ ngài cần phải làm chủ cho ta!

>

> Ngọc Đế nhàn nhạt nói:

>

> - Ta biết!

>

> - Dát.

>

> Biểu lộ của Trương Minh Hiên lập tức ngưng kết tại trên mặt. Ngọc Đế biết sao?

>

> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần, cười hắc hắc nói:

>

> - Ta liền biết bệ hạ nhìn rõ mọi việc, làm sao lại bị thằng khốn Tử Vi kia lừa dối? Nếu bệ hạ đã tra rõ thì hãy nhanh công bố ra ngoài đi! Cũng tốt trả lại anh danh cho ta.

>

> Ngọc Đế quả quyết nói:

>

> - Không được!

>

> Trương Minh Hiên kinh hãi kêu lên:

>

> - Vì cái gì?

>

> Ngọc Đế suy nghĩ một chút rồi nói rõ ràng từ đầu đến cuối mọi chuyện kể cả kế hoạch dành cho Trầm Hương cho Trương Minh Hiên nghe.

>

> Trương Minh Hiên chỉ mình, trừng to mắt kêu lên:

>

> - Nói cách khác, ta nhất định gánh vác cái ô danh này rồi?

>

> Rồi hắn khóc lóc kêu lên:

>

> - Thế nhân sẽ nhìn ta như thế nào đây! Một thế anh danh của ta!

>

> Ngọc Đế không cao hứng nói:

>

> - Coi như không có chuyện này, ngươi cho rằng thanh danh của ngươi rất tốt sao? Còn một thế anh danh? Chuyện này đối với ngươi mà nói nhiều lắm là xem như dệt hoa trên gấm.

>

> Trương Minh Hiên trì trệ, miệng lẩm bẩm:

>

> - Bệ hạ, ngài có phải là dùng sai thành ngữ hay không?

>

> Ngọc Đế nghiêm túc nói:

>

> - Ta còn muốn ngươi làm ác nhân đến cùng, đợi đến khi Trầm Hương đi tìm ngươi báo thù, hãy giúp ta ma luyện hắn một phen.

>

> Trương Minh Hiên bất đắc dĩ gật đầu nói:

>

> - Tốt! Nhưng mà ta mới ăn hết bàn đào rồi.

>

> Ngọc Đế không cao hứng nói:

>

> - Ta cũng không có.

>

> Rồi màn hình lập tức tối đen.

>

> Trương Minh Hiên tức giận kêu lên:

>

> - Quá phận, quá mức, mời ta hỗ trợ, lại còn dám cúp máy trước. Chẳng lẽ một thế anh danh của ta còn không bằng mấy quả bàn đào kia của ngươi hay sao? Chọc giận ta, ta đi Bàn Đào viên, tự mình hái bây giờ.

>

> Trương Minh Hiên thở phì phò đi ra khỏi phòng, dự định đến sau núi ngủ một giấc, an ủi tâm linh bị tổn thương của mình.

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!