TRANG 483# 2
> Chương 965: Tế Tái Quốc
>
>
>
>
>
>
> Qua một hồi lâu, một tiếng kêu to từ phía trước truyền đến:
>
> “Trương Minh Hiên, có người tìm ngươi, là người của thiên đình, ngươi thật giống như đánh không lại hắn! Trốn mau.”
>
> Trương Minh Hiên mở to mắt, từ trên cây nhảy xuống, nghi ngờ đi ra ngoài, hiện tại người của Thiên Đình tới làm cái gì? Chẳng lẽ là mấy người Văn Trọng hay sao?
>
> Phía trước, bên trong đình nghỉ mát cạnh hồ nước, Thái Bạch Kim Tinh xấu hổ đứng trước mặt mấy người Lý Thanh Tuyền đang tỏ ra cảnh giác.
>
> Thái Bạch Kim Tinh nhìn thấy Trương Minh Hiên đi đến, ánh mắt sáng lên vội vàng chắp tay nói:
>
> “Gặp qua Tiêu Dao Thần Quân!”
>
> Trương Minh Hiên đi tới, cười ha hả nói:
>
> “Nguyên lai là Thái Bạch Kim Tinh đến chơi, nhất định là Ngọc Đế có dặn dò gì phải không?”
>
> Nói đến đây, con mắt của Trương Minh Hiên đột nhiên sáng lên, chờ mong nói:
>
> “Chẳng lẽ là Ngọc Đế đưa hoa quả tới cho ta hay sao?”
>
> Lúc này, lỗ tai của Lý Thanh Tuyền dựng thẳng lên, nàng kêu lên:
>
> “Hoa quả là sao? Hoa quả gì? Chẳng lẽ ông ấy không phải đến bắt ngươi hay sao?”
>
> Thái Bạch Kim Tinh cung kính nói:
>
> “Lý nhị tiểu thư nói đùa, tiểu lão nhân cũng không dám bắt Tiêu Dao Thần Quân.”
>
> Rồi ông cười ha hả nói:
>
> “Bệ hạ nói bàn đào trong kho hàng đều nhanh thả hỏng, để tiểu thần đưa một chút đến, cho các ngươi giải khát.”
>
> Trương Minh Hiên cười ha ha nói:
>
> “Vẫn là Ngọc Đế hiểu lòng ta. Thái Bạch Kim Tinh, lúc ngài trở về có thể nhờ Ngọc Đế kiểm tra xem bên trong nhà kho có món Tiên Thiên Linh Bảo rỉ sét nào không dùng hay không? Nếu được thì đưa ta mười món hay là tám món thôi cũng được.”
>
> Nghe được câu nói này của Trương Minh Hiên, khóe miệng của Thái Bạch Kim Tinh khẽ co giật hai lần, ông cười ngượng ngùng nói:
>
> “Thần Quân, ngài thật biết nói đùa.”
>
> Rồi Thái Bạch Kim Tinh duỗi tay ra, một cái túi không gian xuất hiện ở trong lòng bàn tay, ông nói:
>
> “Thần Quân, đây chính là phần bàn đào bệ hạ để tiểu lão nhân mang cho ngài, ba nghìn quả loại ba văn, hai nghìn quả loại sáu văn, một nghìn quả loại chín văn.”
>
> Trương Minh Hiên tán thưởng:
>
> “Bệ hạ thật sự là quá khách khí, như vậy ta từ chối thì bất kính, ta miễn cưỡng tiếp nhận.”
>
> Mặc dù nói thế nhưng Trương Minh Hiên vẫn duỗi tay ra, nhanh chóng thu lấy túi không gian trên tay Thái Bạch Kim Tinh.
>
> Nụ cười trên mặt Thái Bạch Kim Tinh lập tức cứng ngắc. Miễn cưỡng tiếp nhận ư? Đưa bàn đào cho ngươi mà ngươi còn ủy khuất đúng không? Có bản lĩnh ngươi đừng lấy đi!
>
> Thái Bạch cung kính cúi đầu nói:
>
> “Bàn đào đã đưa đến, tiểu thần cũng xin cáo từ.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Thái Bạch Kim Tinh vất vả. Nếu không ngài lưu lại, ăn cơm tối với chúng ta đi! Nếm thử tay nghề của Thanh Nhã tỷ.”
>
> Thái Bạch Kim Tinh vội vàng khoát tay nói:
>
> “Không dám, không dám! Tiểu thần xin phép được trở về.”
>
> Rồi hắn vội vàng chạy ra ngoài.
>
> Trương Minh Hiên kêu to:
>
> “Thái Bạch Kim Tinh đi thong thả!”
>
> Chỉ trong giây lát, bóng người của Thái Bạch Kim Tinh đã biến mất ở phía chân trời.
>
> Trương Minh Hiên ước lượng số quả bàn đào rồi cười ha hả nói:
>
> “Đến! Mỗi người lấy trước một quả, nếm thử xem.”
>
> Lý Thanh Tuyền, Tấn Dương, Nữ Oa, còn có Tiểu Tuyết mỗi người đều lấy một quả bàn đào loại ba văn rồi cười đùa chạy đi chơi.
>
> Trương Minh Hiên nhìn về phía tượng băng đứng thẳng bên trong hồ nước, quơ quơ bàn đào trong tay nói:
>
> “Tiểu Bạch muốn ăn hay không?”
>
> Tiểu Bạch trợn mắt nhìn hắn.
>
> Trương Minh Hiên đi vào bên hồ nước, cởi giày ngồi tại trên tảng đá, đem chân đặt ở hồ nước bên trong vẩy nước, không cao hứng nói:
>
> “Tiểu Bach, không phải là ta muốn mắng cô chứ ta thật sự không hiểu được cô bị làm sao nữa? Không phải hồ ly rất thông minh hay sao? Làm sao bị một con hươu lừa gạt chạy xoay quanh vậy?”
>
> Ở bên trong tượng băng, Tiểu Bạch tức giận đến mức gương mặt xinh đẹp biến thành trắng bệch. Thằng khốn kia, ngươi lại … lại … lại tới rửa chân nữa sao?
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục nói:
>
> “Hiện tại, ta cũng không tiện động đến hắn, đợi đến khi mấy người Đường Tam Tạng đến Bỉ Khâu quốc, Thanh Nhã tỷ sẽ đích thân mang cô đi một chuyến. Đến lúc đó, cô hẳn là có thể nhìn thấy khuôn mặt thật của vị tình lang kia.”
>
> Cũng không biết hiện tại mấy người Đường Tam Tạng đi tới chỗ nào rồi?
>
> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, ở bên trong tượng băng, Tiểu Bạch tỏ ra lo lắng. Lục lang, hãy chạy mau đi, tuyệt đối đừng lưu lại ở Bỉ Khâu quốc, nhanh lên, chạy đi.
>
> . ..
>
> Mấy thầy trò Đường Tam Tạng ngồi xe ngựa, đi trên đường lớn. Hiện tại, bọn họ đã rời khỏi khu vực Hỏa Diệm Sơn không biết bao nhiêu dặm, trên đường dần dần xuất hiện thôn làng có người ở.
>
> Sa Ngộ Tịnh đang đánh xe, bỗng nhiên cười ha hả nói:
>
> “Sư phó, phía trước có thành trì.”
>
> Đường Tam Tạng thanh âm từ bên trong xe ngựa truyền ra, nói:
>
> “Ngộ Tịnh, ngươi tìm người tìm hiểu một phen, nơi này là thuộc địa phận của quốc gia nào?”
>
> Sa Ngộ Tịnh kêu lên:
>
> “Dạ vâng.”
>
> Sau đó, hắn đỗ xe ngựa ở dưới một bóng cây, nhảy xuống xe và đi tới trước hỏi thăm.
>
> Chỉ trong chốc lát Sa Ngộ Tịnh trở lại ngồi lên xe ngựa, tiếp tục đánh xe đi về phía trước, nói:
>
> “Sư phó, nơi này là thuộc về khu vực biên giới của Tế Tái quốc, đi về phía Tây khoảng hơn mười ngày có thể tới quốc đô của Tế Tái quốc.”
>
> Đường Tam Tạng mừng rỡ nói:
>
> “Lại là một quốc gia nữa sao? Như thế rất tốt!”
>
> Một đoàn người tiếp tục đi về phía quốc đô của Tế Tái quốc, ban đêm dừng chân, ban ngày đi đường, nhưng mà chuyện làm cho Đường Tam Tạng cảm thấy kinh ngạc chính là mỗi lần bọn họ dừng chân thì chưởng quỹ cùng với những khách nhân khác đều tỏ ra kinh hoảng, thậm chí còn có mấy lần, bị khách sạn chưởng quỹ báo quan, phái quan binh tới đuổi bắt, đương nhiên đều bị Tôn Ngộ Không ra tay chế trụ. Nhờ thế cho nên, bọn họ mới có thể bình yên đi đến quốc đô của Tế Tái quốc.
>
> Trước thành trì khổng lồ, một cái xe ngựa chậm rãi đi đến, người đánh xe chính là hai đại hán, trên mui xe là một hành khách cao gầy nằm vắt chân.
>
> Một đoàn người tiến vào thành trì, đúng lúc này trùng hợp có một đội hòa thượng khoác gông mang khóa bị lôi kéo đi đến nơi xa.
>
> Đường Tam Tạng cũng trùng hợp thông qua màn xe nhìn ra ngoài. Thấy cảnh này, ông chắp tay trước ngực buồn khổ nói:
>
> “A Di Đà Phật. lại là một quốc gia không thờ Phật.”
>
> Ngoài xe ngựa, Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó, nếu không ngài phái Hầu ca ra ngoài, giáo huấn đám quan binh kia một phen, cứu đám hòa thượng này ra bể khổ.”
>
> Đường Tam Tạng do dự một chút, lắc đầu nói:
>
> “Không ổn! Không ổn! Các con chớ có quên chuyện ở Xa Trì quốc, cần cẩn thận làm việc.”
>
> Tôn Ngộ Không ngồi tại trần xe, không cao hứng nói:
>
> “Thằng béo ngốc kia, vì sao lại định giật dây hòa thượng sai sử lão Tôn ta, sao ngươi không tự mình làm đi?”
>
> Trư Bát Giới cười hắc hắc nói:
>
> “Là do ta không có lợi hại như đại sư huynh mà.”
>
> Trong khi bọn họ đang nói chuyện, một đám binh sĩ từ đằng xa đi tới, dẫn đầu là một người mặc quan phục lộng lẫy, một đoàn người ngăn ở trước đường đi của xe ngựa.
>
> Sa Ngộ Tịnh lập tức kéo dây cương, Bạch Long Mã dừng chân lại.
>
> Viên quan cười nói:
>
> “Trong xe ngựa có phải là cao tăng tới từ Đông thổ Đại Đường hay không?”
>
> Nghe được lời nói của viên quan này, Đường Tam Tạng đi ra khỏi xe ngựa, nhảy xuống đường, chắp tay trước ngực nói:
>
> “A Di Đà Phật. Bần tăng đúng là tới từ Đông Thổ Đại Đường .”
>
> Viên quan kia cười nói:
>
> “Mấy ngày trước đây có mấy đám người mang tin tức từ phương xa đến, nói có một vị cao tăng của Đại Đường dẫn theo mấy vị đồ đệ có pháp lực cao cường tiến vào nước ta, quốc vương bệ hạ đặc biệt phái ta lại đây để nghênh đón ngài.”
>
> Đường Tam Tạng vội vàng nói:
>
> “Đa tạ ý tốt của bệ hạ.”
>
> Trư Bát Giới ở bên cạnh miệng lẩm bẩm:
>
> “Cao tăng cái gì? Sợ là nói yêu tăng đi?”
>
> Viên quan kia liền tựa như là không nghe thấy, cười nói:
>
> “Nếu cao tăng đã tới, mời theo hạ quan đi dịch quán nghỉ ngơi!”
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực cúi đầu, nói:
>
> “Làm phiền đại nhân!”
>
> Một nhóm binh sĩ cưỡi ngựa mở đường, đi về phía nơi xa, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đánh ngựa theo sau. Không lâu sau đó, bọn họ đi đến một chỗ dịch quán, dưới sự an trí của viên quan kia, mấy người tạm thời ở lại.
>
> Viên quan kia nói:
>
> “Các vị đại sư đi đường mệt nhọc, hãy cứ tạm thời nghỉ ngơi một đêm. Ngày mai, khi tảo triều, bệ hạ tự sẽ triệu kiến, hạ quan xin cáo từ trước.”
>
> Nói xong, viên quan này thi lễ rồi đi ra ngoài.
>
> Đường Tam Tạng vội vàng kêu lên:
>
> “Đại nhân, xin dừng bước!”
>
> Viên quan dừng chân lại, quay đầu, nghi hoặc hỏi:
>
> “Thánh tăng còn có chuyện gì phân phó?”
>
> Đường Tam Tạng do dự một chút hỏi:
>
> “Lúc trước vào thành, bần tăng nhìn thấy không ít tăng lữ khoác gông mang khóa, không biết bọn họ phạm phải sai lầm gì?”
>
> Viên quan lắc đầu nói:
>
> “Thánh tăng chính là cao tăng đắc đạo, lại tới từ Thiên bang Thượng quốc, tất nhiên là khác biệt với những kẻ lừa đời lấy tiếng kia.”
>
> “Nhưng hạ quan vẫn muốn khuyên thánh tăng rằng ngài đừng nhúng tay vào chuyện này, ngày mai sớm đổi văn điệp thông quan rồi rời đi thôi!”
>
>
>
>