TRANG 484# 1
> Chương 966: Ngọn Nguồn của Kim Quang Tự
>
>
>
>
>
>
> Viên quan dặn dò mấy câu rồi lập tức xoay người rời đi.
>
> Ở bên trong phòng ốc, Đường Tam Tạng đi qua đi lại một lúc lâu rồi dẫm chân xuống nói:
>
> “Ngộ Không, Ngộ Năng, Ngộ Tịnh, chờ một chút chúng ta ra ngoài tìm tăng nhân hỏi rõ tình hình một chút, đến cùng là chuyện gì xảy ra.”
>
> Trư Bát Giới uể oải nằm ở trên giường, nói:
>
> “Sư phó, đây là chuyện trong quốc gia của bọn họ, chúng ta là người ngoài cũng không nên nhúng tay vào thì hơn?”
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói:
>
> “Nhiều tăng nhân mang trọng hình trên người như thế, trong đó tất có oan tình, vi sư sao có thể làm như không thấy được?”
>
> Đến chạng vạng tối, mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi ra khỏi dịch trạm, trên đường tìm kiếm tăng nhân, cuối cùng ở trong một góc nhỏ, nhìn thấy mấy hòa thượng mang theo gông xiềng tựa hồ là đang nghỉ ngơi.
>
> Thấy thế, ánh mắt của Đường Tam Tạng sáng lên, hắn đi qua hỏi:
>
> “A Di Đà Phật! Các vị là tăng chúng ở nơi nào? Vì sao phải chịu nỗi khổ này?”
>
> Một hòa thượng bi thương nói:
>
> “Chúng ta là hòa thượng của Kim Quang Tự.”
>
> Tôn Ngộ Không nghi hoặc hỏi:
>
> “Kim Quang Tự ở nơi nào?”
>
> Hòa thượng kia trả lời:
>
> “Chỉ cần đi qua mấy góc phố nữa là tới.”
>
> Đường Tam Tạng hỏi:
>
> “Các ngươi sao phải chịu trọn hình như thế này? Không ngại nói cho bần tăng nghe một chút xem. Nhỡ đâu bần tăng có thể giải quyết được thì sao?”
>
> Hòa thượng kia chần chờ một chút, lặng lẽ dò xét bốn phía rồi mới cẩn thận nói:
>
> “Nếu như chư vị trưởng lão muốn biết rõ nội tình, không ngại đi Kim Quang Tự nhìn xem.”
>
> Lúc này, mấy binh si từ đằng xa đi tới, quát:
>
> “Tất cả các ngươi đều tới đây cho ta!”
>
> Đám hòa thượng mang gông xiềng, vội vàng đứng lên hướng quan binh chạy tới.
>
> Đường Tam Tạng bi thương thở dài nói:
>
> “Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, bầu bí thương nhau. Các đồ đệ, trong lòng bần tăng có cảm giác rất khó chịu. Chúng ta đi Kim Quang Tự một chuyến.”
>
> Mấy thầy trò vừa đi vừa hỏi đường, đi vào một chỗ chùa miếu rách nát trước, cửa chùa bên trên hoành viết bảy chữ to:
>
> “Sắc xây hộ quốc (chùa được vua sai xây dựng) Kim Quang Tự.”
>
> Đường Tam Tạng đẩy nhẹ cánh cửa chùa. Một tiếng kẽo kẹt vang lên. Cửa chùa bị mở ra, bụi bặm rơi xuống nhiều đến mức làm cho Đường Tam Tạng liên tục ho khan.
>
> Mấy thầy trò đi vào, chỉ thấy trong nội viện, cỏ dại rậm rạp, côn trùng, kiến, thú vật hoành hành, cây tùng già rủ xuống cành khô, hành lang lá quét gió.
>
> Sa Ngộ Tịnh che chở Đường Tam Tạng đi vào đại điện. Bên trong đại điện là một mảnh u ám, Phật tượng dính bụi, ngọn đèn cạn dầu, nhện kết lưới đầy trên xà nhà, chuột đào hang xuyên tường.
>
> Đường Tam Tạng thở dài một tiếng nói:
>
> “Lư hương nguội lạnh, vạn sự giai không, A Di Đà Phật.”
>
> Đột nhiên, lỗ tai của Tôn Ngộ Không khẽ động, hắn kêu lên:
>
> “Có người.”
>
> Rồi Tôn Ngộ Không nhảy lên một cái, biến mất không còn tăm tích. Một lúc sau, hắn trở về, trên tay còn mang theo một hòa thượng người đầy bụi đất rồi tiện tay vứt hòa thượng này lên trên mặt đất.
>
> Hòa thượng bị quẳng xuống đất, vội vàng bò lên quỳ trên mặt đất, cuống quít dập đầu nói:
>
> “Tha mạng! Các vị đại nhân hãy tha mạng cho tiểu tăng!”
>
> Đường Tam Tạng khom người, đỡ hòa thượng kia dậy và nói:
>
> “Tiểu sư phó, mau mau đứng dậy.”
>
> Tiểu hòa thượng kia ngẩng đầu, nhìn về phía Đường Tam Tạng kinh hỉ kêu lên:
>
> “Ngài là Thánh tăng của Đại Đường.”
>
> Đường Tam Tạng kinh ngạc nói:
>
> “Làm sao cậu biết bần tăng là từ Đại Đường tới?”
>
> Hòa thượng rơi lệ nói:
>
> “Tất cả tăng nhân trong chùa đều bị bỏ tù oan khuất, tiểu tăng được chư vị sư trưởng giấu diếm mới may mắn còn sống sót. Mỗi ngày, bần tăng đều thành tâm cầu nguyện ở trước Phật tượng trên lầu hai, hi vọng chuyện này có thể rơi vào trong tai của Phật Tổ, nhờ ngài cứu giúp sư huynh, sư trưởng trong chùa khỏi biển khổ.”
>
> “Mấy ngày trước, khi tiểu tăng đang cầu nguyện thì có Bồ Tát hiển thánh, nói có Thánh tăng từ Đông Thổ Đại Đường đến, có thể cứu chúng ta thoát khỏi cực khổ.”
>
> Đường Tam Tạng thì thầm:
>
> “A Di Đà Phật, không biết Kim Quang Tự có oan khuất gì, có thể nói với ta hay không?”
>
> Tiểu hòa thượng nói:
>
> “Nơi đây tên là Tế Tái quốc, lúc trước có tứ di triều cống, bát phương đến chầu.”
>
> Đường Tam Tạng liên tiếp gật đầu nói:
>
> “Đã có tứ di triều cống, bát phương đến chầu, nói rõ quốc vương nơi này là bậc minh quân, thần tử có tài có đức.”
>
> Tiểu hòa thượng lắc đầu rơi lệ nói:
>
> “Tế Tái quốc chúng ta được như vậy không phải là vì quốc vương là bậc minh quân, thần tử có tài có đức mà là bởi vì trên đỉnh bảo tháp của Kim Quang Tự có cung phụng một viên Xá Lợi, mỗi khi đến ban đêm đều có tường vân bao phủ, hào quang chiếu rọi khắp ngàn vạn dặm sơn hà, vì vậy mới có tứ di triều cống, bát phương triều bái, cùng xem kỳ cảnh Xá Lợi Tử tạo thành.”
>
> “Nhưng vào một đêm trong mấy năm trước, trên trời rơi xuống mưa máu, một luồng gió màu đen thổi qua, Xá Lợi Tử không biết làm sao lại biến mất. Tên hôn quân kia liền nói là tăng nhân trong chùa ta trộm Xá Lợi Tử, ra lệnh đuổi bắt toàn bộ người trong chùa về nghiêm hình tra tấn, trong những năm gần đây có không biết bao nhiêu sư huynh, sư thúc, sư bá vì thế mà viên tịch.”
>
> Bịch một tiếng.
>
> Tiểu hòa thượng quỳ xuống, rên rỉ kêu lên:
>
> “Cầu Thánh tăng niệm tình chúng ta cùng là tín đồ nhà Phật, thi triển đại pháp lực, cứu chúng ta thoát ly biển khổ.”
>
> Đường Tam Tạng vội vàng đỡ hắn lên, nói:
>
> “Ngày mai, bần tăng sẽ lên triều, xin dấu thông quan. Đến lúc đó, ta nhất định sẽ tìm cách minh oan cho Kim Quang Tự, trả lại một cái công đạo cho các ngươi.”
>
> Tiểu hòa thượng kia cảm kích nói:
>
> “Đa tạ Thánh tăng.”
>
> Đường Tam Tạng nhìn về phía chùa miếu rách nát, thương cảm nói:
>
> “Ngày xưa, trước khi rời khỏi Trường An, ở bên trong Pháp Môn Tự, ta từng lập nguyện: Trên đường lấy kinh, gặp miếu thắp hương, gặp chùa bái Phật, thấy tháp quét tháp. Hôm nay đến tận đây gặp chùa miếu tàn tạ này, bần tăng muốn quét dọn bảo tháp, cũng tiện thể dò xét ngọn nguồn, trả lại sự trong sạch cho Kim Quang Tự.”
>
> Tinh quang trong mắt Tôn Ngộ Không lóe lên, hắn nhìn về phía đỉnh tháp vui cười nói:
>
> “Còn cần dò xét cái gì? Trên trời rơi xuống mưa máu nhất định là có yêu quái quấy phá.”
>
> Trư Bát Giới chớp mắt, vội vàng ôm bụng kêu khổ:
>
> “Sư phó, không biết vì sao đệ tử bỗng nhiên đau bụng, chắc là buổi trưa ăn phải đồ không sạch sẽ rồi!”
>
> Đường Tam Tạng nghiêng đầu nhìn Trư Bát Giới, nghiêm túc nói:
>
> “Bát Giới. Ta và con đều là đệ tử Phật môn, gặp chùa bái Phật, thấy tháp quét tháp là bổn phận, Sao có thể lười biếng sợ phiền phức như thế được?”
>
> Trư Bát Giới kêu khổ nói:
>
> “Sư phó, không phải là lão Trư ta lười biếng, tòa tháp này thế nhưng mà có những mười ba tầng đó. Nếu quét thì đến bao giờ mới xong.”
>
> Đường Tam Tạng quay đầu nhìn về phía tiểu hòa thượng cười nói:
>
> “Làm phiền tiểu sư phó mở cửa tháp ra giúp chúng ta.”
>
> Tiểu hòa thượng gật đầu rồi quay đầu chạy lên trên lầu. Chỉ trong chốc lát, hắn bưng một cái hương nến, cầm một chuỗi chìa khoá đi xuống tới, mang theo mấy thầy trò Đường Tam Tạng đi vào phía sau chùa miếu. Mấy người nhanh chóng thấy được một tòa tháp cao ngất hùng vĩ hiện ra trước mắt.
>
> Sa Ngộ Tịnh tìm tới mấy cây chổi, chia cho mỗi người một cây rồi đi vào.
>
> Một giờ sau, Đường Tam Tạng đứng thẳng lưng lên, nhìn tầng thứ nhất vẫn còn bụi bặm, trong lòng dao động, có lẽ Ngộ Năng nói đúng.
>
> Đường Tam Tạng ho khan một cái, xấu hổ nói:
>
> “Quét tháp quý ở thành tâm, chỉ cần chúng ta tâm ý đến, tháp có sạch sẽ hay không thật ra là cũng không trọng yếu, chỉ cần trong tâm của chúng ta, tòa tháp này sạch sẽ chính là sạch sẽ như mới.”
>
> Trư Bát Giới nâng người lên, oán trách:
>
> “Sư phó, người nên sớm nói như vậy rồi! Để ta làm mệt đến gần chết rồi.”
>
> Đường Tam Tạng vung cây chổi lên nói:
>
> “Đi! Chúng ta lên tầng thứ hai!”
>
> Tầng thứ hai, Đường Tam Tạng phi thường thành tâm lậy ba lậy với Phật tượng, sau đó tùy tiện quét mấy lần và tiếp tục đi lên tầng trên, Phật Tổ! Bần tăng tâm ý đã đủ.
>
> Cứ như thế, bốn thầy trò rất nhanh đã đi lên tầng thứ mười, cho dù chỉ là tùy ý quét dọn nhưng đến tầng thứ mười, Đường Tam Tạng cũng đã mệt mỏi đến mức thở hồng hộc.
>
> Đường Tam Tạng vứt cây chổi sang một bên, ngồi ở trên bậc thang nói:
>
> “Ngộ Không, Bát Giới, Ngộ Năng, vi sư thực sự không quét nổi nữa rồi, ba ngươi con quét nốt ba tầng cuối cùng nhé.”
>
> Tôn Ngộ Không cười hắc hắc nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, ta xem ngươi về sau còn muốn thể hiện nữa không, trở về đi ngủ dễ chịu biết bao không làm mà nhất định phải chịu tội như này.”
>
> Sa Ngộ Tịnh cười ngây ngô nói:
>
> “Đại sư huynh, Nhị sư huynh, ta ở nơi này bảo hộ sư phó, phía trên ba tầng liền nhờ các ngươi rồi.”
>
> Trư Bát Giới nói:
>
> “Đơn giản! Đại sư huynh, chúng ta đi!”
>
> Hai người nhanh chân đi lên trên, tùy ý phủi đi hai lần coi như quét xong, còn tùy ý hơn cả Đường Tam Tạng.
>
>
>
>