TRANG 485# 1
> Chương 968: Cửu Đầu Trùng Đại Chiến Tôn Ngộ Không
>
>
>
>
>
>
> Trên long ỷ, quốc vương nói:
>
> “Hòa thượng, nghe nói ngươi từ Đông Thổ Đại Đường đi đến đây?”
>
> Đường Tam Tạng khom người nói:
>
> “Vâng! Bần tăng đến từ Đông Thổ Đại Đường, muốn đi phương tây bái Phật cầu chân kinh đi, nơi này có văn điệp thông quan, mong rằng bệ hạ ngự lãm.
>
> Đường Tam Tạng lấy văn điệp thông quan ra nâng ở trong tay.
>
> Một thái giám đi tới tiếp nhận văn điệp thông quan, kiểm tra một phen rồi mới cung kính tiến lên đưa cho quốc vương.
>
> Quốc vương liếc nhìn văn điệp thông quan rồi cảm thán:
>
> “Thật không hổ là Thánh tăng đến từ thượng quốc, không chối từ vất vả, bôn ba ngàn vạn dặm tiến về Linh Sơn vì Đại Đường cầu lấy chân kinh. Mà hòa thượng ở nước ta lại chỉ biết làm tặc, biển thủ công quỹ.”
>
> Đường Tam Tạng nói:
>
> “Bệ hạ, bần tăng có một chuyện muốn nói.”
>
> Quốc vương a một tiếng, ngẩng đầu nói:
>
> “Thánh tăng cứ việc nói thẳng.”
>
> Đường Tam Tạng nghiêm túc nói:
>
> “Hôm qua, bần tăng cùng mấy đồ đệ có đến Kim Quang Tự bái Phật, lúc quét tháp thì có phát hiện hai con yêu quái nên đã bắt lấy chúng, theo lời cung khai thì bọn họ chính là người trộm cắp quốc bảo Xá Lợi Tử, hòa thượng của Kim Quang Tự là bị oan uổng.”
>
> Quốc vương kinh hỉ kêu lên:
>
> “Tặc nhân đã bắt được hay sao? Hắn ở đâu?”
>
> Đường Tam Tạng nói:
>
> “Tặc nhân bị đệ tử thứ ba của ta trông coi ở ngoài cửa cung.”
>
> Quốc vương lập tức nói:
>
> “Mời truyền bọn họ vào!”
>
> “Truyền đệ tử thứ ba của Thánh tăng Đông Thổ vào yết kiến.”
>
> “Truyền đệ tử thứ ba của Thánh tăng Đông Thổ vào yết kiến.”
>
> “Truyền đệ tử thứ ba của Thánh tăng Đông Thổ vào yết kiến.”
>
> . ..
>
> Từng tiếng truyền lời liên tiếp, truyền ra ngoài.
>
> Sau một lát, Sa Ngộ Tịnh nắm hai con yêu quái mang theo khăn trùm đầu đi đến, cúi đầu nói:
>
> “Sa Ngộ Tịnh bái kiến quốc vương bệ hạ.”
>
> Quốc vương đánh giá yêu quái đội khăn trùm đầu sau lưng Sa Ngộ Tịnh nói:
>
> “Bọn họ chính là tặc nhân đã trộm Xá Lợi Tử hay sao?”
>
> Sa Ngộ Tịnh gật đầu nói:
>
> “Vâng!”
>
> Quốc vương nói:
>
> “Mau bỏ miếng vải đen xuống, để bản vương nhìn cho rõ ràng.”
>
> Sa Ngộ Tịnh do dự một chút nói:
>
> “Bệ hạ, hai con yêu quái này cực kỳ xấu xí, sợ rằng sẽ hù dọa quý nhân trong điện.”
>
> Quốc vương cười ha hả nói:
>
> “Không sao. Nước ta thường được tứ di triều bái, bát phương cộng tôn, tuyệt không có người nhát gan như vậy.”
>
> Sa Ngộ Tịnh chần chờ một chút rồi ngẩng đầu nhìn quanh và xốc miếng vải đen lên, hai khuôn mặt dữ tợn hiện ra, đầu giống như đầu cá, con mắt đỏ ngầu, bên trong cái miệng khổng lồ thì đầy răng nanh bén nhọn, trông rất là dữ tợn khủng bố.
>
> “Má ơi.”
>
> “Đây là cái gì vậy?”
>
> . ..
>
> Khi miếng vải đen vừa được xốc lên quan viên ở trong đại điện lập tức bị dọa đến kinh hồn táng đảm, rối loạn co lại một chỗ.
>
> Quốc vương cũng dọa đến thân thể mềm nhũn, nhìn bộ dạng đáng sợ của yêu quái, lắp bắp kinh hoảng nói:
>
> “Bọn . . . Bọn họ chính là yêu quái đã trộm bảo hay sao?”
>
> Tôn Ngộ Không hắc hắc nói:
>
> “Bọn họ là yêu quái của Bích Ba Đầm, người trộm bảo chính là phò mã của Bích Ba Đầm bọn họ.”
>
> Quốc vương liền vội vàng đứng lên, chạy xuống tới chỗ Đường Tam Tạng, nắm lấy tay hắn, thở dài nói:
>
> “Thánh tăng, cao tăng, các vị là người có pháp lực cao cường, nhất định phải giúp quả nhân tìm quốc bảo trở về!
>
> Nói xong, hắn còn liên tục thở dài.
>
> Tôn Ngộ Không cười toe toét nói:
>
> “Yên tâm, yên tâm. Chuyện này giao cho lão Tôn ta. Bát Giới, mang theo hai tên yêu quái, chúng ta đi.”
>
> Trư Bát Giới nói:
>
> “Được rồi.”
>
> Hai người cưỡi mây, bay về phía Bích Ba Đầm.
>
> Quốc vương nhìn Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới cưỡi mây rời đi, kích động kêu lên:
>
> “Thánh tăng quả nhiên là cao tăng có pháp lực cao cường, chỉ đồ đệ đã lợi hại như vậy, không biết sư phó sẽ còn mạnh mẽ đến mức nào.”
>
> Rồi hắn hét lớn:
>
> “Người tới, phân phó chuẩn bị cơm chay ở ngự hoa viên, quả nhân muốn khoản đãi Thánh tăng.”
>
> Nói xong, Tế Tái quốc vương kéo Đường Tam Tạng đi ra phía ngoài, Sa Ngộ Tịnh theo ở phía sau.
>
> Hai người vừa đi vừa nói chuyện, Đường Tam Tạng hỏi:
>
> “Bệ hạ, ngài biết điện thoại sao?”
>
> Quốc vương tiếc hận nói:
>
> “Biết chứ! Mấy năm trước đó, nước ta cũng có phổ biến điện thoại do Linh Sơn sản xuất nhưng mà cuối cùng đều hỏng.”
>
> Đường Tam Tạng cười ha hả nói:
>
> “Bần tăng nơi này có phương pháp chế tác của điện thoại hiệu Tiêu Dao, bệ hạ ngài muốn không?”
>
> Quốc vương kích động kêu lên:
>
> “Muốn! Muốn chứ! Ta đương nhiên là muốn rồi!”
>
> Đường Tam Tạng lại hỏi:
>
> “Bệ hạ, ngài biết ba viện sao?”
>
> Quốc vương lắc đầu nói:
>
> “Không biết! Mong Thánh tăng chỉ giáo.”
>
> Đường Tam Tạng cười ha hả bắt đầu giải thích, hai người càng chạy càng xa.
>
> . ..
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới đáp xuống tại một đỉnh núi, cúi đầu nhìn lại đầm nước trong quần sơn, đầm nước tĩnh mịch, sâu không thấy đáy mà diện tích cũng có khoảng trăm dặm vuông.
>
> Hai người nhảy xuống chỗ bên đầm nước, Tôn Ngộ Không vội vàng nói:
>
> “Bát Giới, đệ ném hai con yêu quái này xuống dưới, để bọn họ đi báo tin.”
>
> Trư Bát Giới kêu lên:
>
> “Được rồi.”
>
> Rồi hắn vung tay lên, hai con tiểu yêu trong tay lập tức bay lên không trung, phù phù một tiếng rơi vào trong đầm nước, hóa thành một con cá chạch và một con cá chuối to lớn rồi chúng nhanh chóng xoay người biến mất ở trên mặt hồ.
>
> Một lát sau, một tiếng nổ ầm vang lên, một cột nước to lớn phóng lên tận trời, bên trên cột nước là một thanh niên có khuôn mặt kiên nghị, tay cầm Nguyệt Nha Sạn (vũ khí này giống của Sa Tăng), người mặc áo bào màu tím đang đứng thẳng.
>
> Cửu Đầu Trùng ha ha cười nói:
>
> “Ta tưởng là ai, nguyên lai là Tề Thiên Đại Thánh đến.”
>
> Nhìn thấy Cửu Đầu Trùng, Tôn Ngộ Không lại nhớ tới Trương Minh Hiên cho nên không chút khách khí nói:
>
> “Yêu quái, nhìn thấy Tôn gia gia của ngươi ở đây, còn không mau mau quỳ xuống đất xin hàng?”
>
> Trư Bát Giới cũng lớn tiếng kêu lên:
>
> “Không sai! Nhanh giao Xá Lợi Tử ra, miễn cho phải mất oan tính mệnh.”
>
> Cửu Đầu Trùng cười lạnh nói:
>
> “Nguyên lai là ra mặt vì Phật giáo đến! Tôn Ngộ Không, nghe nói ngươi trở mặt cùng Tiêu Dao Thần Quân. Hôm nay ta liền giáo huấn ngươi một phen, để trút cơn giận thay cho Tiêu Dao Thần Quân.”
>
> Nghe Cửu Đầu Trùng nhắc đến Trương Minh Hiên, Tôn Ngộ Không hú lên quái dị:
>
> “Muốn ăn đòn!”
>
> Bóng người lóe lên xuất hiện ở trên không trung, Kim Cô Bổng đánh xuống.
>
> Cửu Đầu Trùng đưa tay dùng Nguyệt Nha Sạn ngăn trở đòn công kích của Tôn Ngộ Không. Keng.
>
> Uỳnh.
>
> Uy lực từ đòn đánh của hai người làm mặt hồ nhấc lên sóng lớn.
>
> Chỉ trong một cái nháy mắt, hai người tách ra rồi lại lao vào nhau, cứ thế đến mấy chục lần, côn ảnh tung bay, Nguyệt Nha Sạn chậm vững, tiếng sắt thép va chạm không ngừng vang vọng trong quần sơn làm cho mặt hồ nổi sóng lớn.
>
> Sau ba mươi, năm mươi hiệp, hai người vẫn bất phân thắng bại.
>
> Ở phía dưới, Trư Bát Giới hét lớn:
>
> “Hầu ca, ta đến giúp ngươi.”
>
> Nói xong, hắn cầm Cửu Xỉ Đinh Ba bay lên, một bừa cào, chín vệt sáng lạnh người đánh tới Cửu Đầu Trùng.
>
> Nguyệt Nha Sạn xoay tròn ở trong lòng bàn tay Cửu Đầu Trùng rồi bay ra, giống như một vệt sáng trắng đánh tới Cửu Xỉ Đinh Ba.
>
> Bịch một tiếng nổ thật lớn vang lên.
>
> Trư Bát Giới kêu ai u một tiếng rồi lập tức bay ngược trở về, Cửu Xỉ Đinh Ba trong tay run rẩy kịch liệt, kém chút nữa là rời khỏi tay.
>
> Tôn Ngộ Không giận dữ nói:
>
> “Yêu quái to gan, dám đả thương sư đệ của ta.”
>
> Kim Cô Bổng quét ngang vung ra.
>
> Cửu Đầu Trùng thu xẻng lại, chắn trước người.
>
> Bịch một tiếng.
>
> Kim Cô Bổng đánh vào trên cán Nguyệt Nha Sạn.
>
> Cửu Đầu Trùng lập tức lảo đảo lui lại mấy bước, ánh mắt phát lạnh, ngẩng đầu nổi giận gầm lên một tiếng biến thành nguyên hình. Thân rắn, bụng sinh hai chân, chín cái đầu dữ tợn bay lên, mười tám con mắt lạnh lùng nhìn hai người Tôn Ngộ Không.
>
> Trư Bát Giới kinh hãi kêu lên:
>
> “Nguyên lai tên này thật sự là một con rắn chín đầu. Hầu ca huynh định làm thế nào?”
>
> Tôn Ngộ Không kêu lên:
>
> “Chỉ là một con rắn nhỏ mà thôi, hãy xem thủ đoạn của lão Tôn ta đây.”
>
> Chỉ trong một cái nháy mắt, Tôn Ngộ Không đã hóa thành chín, chín Tôn Ngộ Không cầm Kim Cô Bổng đánh về phía chín cái đầu rắn của Cửu Đầu Trùng.
>
> Chín cái đầu của Cửu Đầu Trùng cùng nhau rít lên một tiếng, thanh âm bén nhọn chấn động dãy núi, một cái đầu lâu há miệng phun ra một luồng khói đen, một cái đầu lâu há miệng phun ra một tia chớp, một cái đầu lâu há miệng phun ra một cột lửa, còn có miệng phun kiếm mang, nước đen, chín cái đầu lâu mỗi cái đều mang thần thông khác biệt.
>
> Phanh phanh phanh .
>
> Chín cái phân thân của Tôn Ngộ Không liên tiếp bị đánh nổ, bản thể cũng theo đó xuất hiện, ngã nhào một cái, bay rớt ra ngoài, không ngừng lui về phía sau, kinh sợ, xấu hổ giận dữ, nhìn Cửu Đầu Trùng.
>
> Chín cái đầu rắn kia thật là lợi hại!
>
>
>
>