Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 969: Mục 970

TRANG 485# 2

> Chương 969: Bắt giữ Trư Bát Giới

>

>

>

>

>

>

> Lúc này, Trư Bát Giới lại vô thanh vô tức, âm thầm xuất hiện ở sau lưng Cửu Đầu Trùng, giơ Cửu Xỉ Đinh Ba lên rồi quát to một tiếng:

>

> “Yêu quái nhận lấy cái chết!”

>

> Chỉ trong một cái nháy mắt, hai trong chín cái đầu của Cửu Đầu Trùng quay lại nhìn Trư Bát Giới rồi một cái đầu lâu nhanh như chớp cắn ngang người Trư Bát Giới rồi phù phù một tiếng xông vào bên trong Bích Ba Đầm, biến mất không thấy gì nữa.

>

> Tôn Ngộ Không đứng ở trên không trung, nhìn hồ nước sóng cả mãnh liệt ở phía dưới mà vò đầu bứt tai, yêu quái này thật là quá lợi hại rồi!

>

> Bên trong Long cung dưới đáy Bích Ba Đầm, Cửu Đầu Trùng thu nguyên hình, thả Trư Bát Giới xuống, ôm quyền nói:

>

> “Nguyên soái, đã đắc tội rồi!”

>

> Trư Bát Giới lắc đầu nói:

>

> “Vô sự, vô sự.”

>

> Vạn Thánh Long Vương cùng Vạn Thánh công chúa từ đằng xa nhanh chóng đi tới.

>

> Vạn Thánh công chúa chạy đến bên người Cửu Đầu Trùng, nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới rồi lo lắng hỏi:

>

> “Chàng không sao chứ?”

>

> Cửu Đầu Trùng cười ha hả nói:

>

> “Yên tâm, Tôn Ngộ Không còn chưa đủ thực lực để làm tổn thương được ta.”

>

> Vạn Thánh Long Vương lo lắng nói:

>

> “Hiền tế, không bằng chúng ta trả Xá Lợi Tử lại cho bọn họ đi!”

>

> Cửu Đầu Trùng lắc đầu nói:

>

> “Chỉ là một viên Xá Lợi Tử cấp bậc La Hán, Phật giáo cũng sẽ không để ý như thế, trong này khẳng định còn có những người khác đang chọc ngoáy, đổ thêm dầu vào lửa cháy.”

>

> Hiện tại đã không phải là chuyện về Xá Lợi Tử mà sợ là Bích Ba Đầm chúng ta đã sớm bị Phật giáo liệt vào một trong tám mươi mốt kiếp nạn trên đường lấy kinh rồi, coi như là lúc này ta có trả Xá Lợi Tử cũng vô dụng, bọn họ sẽ còn có cớ khác.

>

> Trư Bát Giới gật đầu ha ha nói:

>

> “Không sai!”

>

> Vạn Thánh công chúa tức giận nói:

>

> “Nam Hải Long tộc, nhất định là mấy tên khốn của Nam Hải Long tộc ở phía sau tính toán chúng ta.”

>

> Tinh quang trong mắt Trư Bát Giới lóe lên, hắn nói:

>

> “Cửu Đầu Trùng huynh phải chú ý hai tên thủ hạ Bôn Ba Nhi Bá, Bá Ba Nhi Bôn kia một chút.”

>

> Cửu Đầu Trùng gật đầu, nói:

>

> “Đa tạ nguyên soái nhắc nhở.”

>

> Trư Bát Giới cười ha hả nói:

>

> “Dù sao ta cũng là fan hâm mộ của phò mã. Vai diễn của huynh trong Phật Ma Kiếp cùng Thần Đăng Truyện đều quá tuyệt, lão Trư ta cũng không muốn huynh chết oan uổng. Để phòng vạn nhất huynh vẫn nên liên hệ với Tiêu Dao Thần Quân đi! Mời hắn ra mặt.”

>

> Vạn Thánh lão Long Vương liên tục gật đầu nói:

>

> “Không sai! Không sai! Hiền tế không phải là con có giao hảo cùng Tiêu Dao Thần Quân hay sao? Nhanh đưa tin mời hắn ra mặt đi!”

>

> Cửu Đầu Trùng do dự một chút, lắc đầu nói:

>

> “Tiêu Dao Thần Quân là người như thế nào? Làm sao mà ta có thể mời được? Coi như mời hắn tới, với ân tình lớn như thế, chúng ta nên đổi như thế nào? Phụ vương yên tâm, hài nhi tự có tính toán, nhất định sẽ không hủy một mạch Bích Ba Đầm của ta.”

>

> Lão Long Vương buồn khổ nói:

>

> “Vậy con định tính thế nào?”

>

> Trư Bát Giới ho khan một cái nói:

>

> “Nên nhắc nhở, ta cũng nhắc nhở, vậy ta liền đi trước đây.”

>

> Cửu Đầu Trùng ôm quyền thở dài nói:

>

> “Nguyên soái cứ việc rời đi, trước đó ta đã đắc tội, mong rằng nguyên soái thứ lỗi. Ngày khác, ngài có rảnh, Cửu Đầu sẽ thiết yến tiệc ở Thiên Môn Sơn, mời vợ chồng nguyên soái đến dự tiệc, xem như bồi tội.”

>

> Trư Bát Giới cười ha ha nói:

>

> “Dễ nói. dễ nói.”

>

> Rồi hắn nghênh ngang đi ra ngoài và bơi lên trên.

>

> Sau khi Trư Bát Giới rời đi, Vạn Thánh công chúa nghi hoặc hỏi:

>

> “Phò mã, vì sao chàng khách khí đối với hắn như vậy? Người này tham tài háo sắc, bản lĩnh thường thường, có gì đáng để phu quân lễ ngộ như thế chứ?

>

> Cửu Đầu Trùng lắc đầu nghiêm túc nói:

>

> “Nương tử nói sai rồi! Bất kể là trong Đại Thoại Tây Du hay Tình Điên Đại Thánh , Tiêu Dao Thần Quân đều lấy nhóm người Tây Du này là nhân vật chính, đủ để chứng minh Tiêu Dao Thần Quân coi trọng bọn họ như thế nào.”

>

> “Trong Hồ Yêu Tiểu Hồng Nương cũng có Tôn Ngộ Không, bên trong Thần Đăng Truyện có Trư Cương Liệp, ở bên trong những tác phẩm của Tiêu Dao Thần Quân, hai người bọn họ có số lần ra sân là nhiều nhất.”

>

> “Từ đó có thể thấy được bên trong nhóm người Tây Du này, Trư Bát Giới cùng Tôn Ngộ Không là người làm cho Tiêu Dao Thần Quân xem trọng nhất, có thể nhiều lần xuất hiện ở bên trong tác phẩm của Tiêu Dao Thần Quân, là đủ chứng minh bọn họ không giống bình thường.”

>

> “Hơn nữa, trước đó, khi ta tham gia quay Thần Đăng Truyện, vì để diễn tốt hơn, ta còn chuyên môn đi tìm mấy lão nhân trong tộc để nghe ngóng về Trư Cương Liệt này, không hỏi thì không biết, hỏi rồi mới thấy được thân phận của người này đáng sợ đến mức nào, Thiên Hà Thủy Quân đại nguyên soái, người đứng đầu trong Bắc Cực bốn thánh, đệ tử đích truyền của Nhân giáo.

>

> Vạn Thánh công chúa khiếp sợ, há hốc miệng, một lúc lâu sau mới lấy lại tinh thần, thì thầm nói:

>

> “Hắn làm sao lại lợi hại như vậy? Sao bây giờ lại biến thành dáng vẻ xấu xí như này?”

>

> Cửu Đầu Trùng lắc đầu nói:

>

> “Chuyện này thì ta không biết! Nhưng giao hảo với hắn, đối với chúng ta, về sau tuyệt đối có được chỗ tốt khó có thể đo lường.”

>

> Vạn Thánh công chúa gật đầu.

>

> Một bên khác, Trư Bát Giới rẽ nước bơi đi, rất nhanh đã lên tới mặt nước. Vừa thò đầu ra, hắn liền phun nước từ trong miệng ra rồi lắc lắc đầy đầu nước.

>

> Bên bờ sông, Tôn Ngộ Không kinh hỉ kêu lên:

>

> “Bát Giới, đệ trở về rồi? Lão Tôn ta còn tính đợi một lát lại đi cứu đệ.”

>

> Trư Bát Giới bay lên không trung, đáp xuống bên bờ, may mắn nói:

>

> “May mắn mấy tiểu yêu kia trông giữ không cẩn thận, lão Trư ta mới có cơ hội trốn thoát.”

>

> Tôn Ngộ Không cười ha hả nói:

>

> “Thằng ngốc nhà ngươi đánh nhau không được nhưng chạy trốn ngược lại là lành nghề.”

>

> Trư Bát Giới đi qua, nói:

>

> “Hầu ca, huynh đừng nói ta nữa. Huynh cũng thấy rồi đấy, con yêu quái này lợi hại như vậy. Hiện tại, chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, nói:

>

> “Yêu quái này quả thật có chút thủ đoạn, chờ lão Tôn ta trở về nghĩ đối sách đã.”

>

> Trư Bát Giới liên tục gật đầu nói:

>

> “Tốt. tốt. Đánh lâu như vậy, lão Trư ta cũng đói bụng rồi.”

>

> Hai người cưỡi mây trở về Tế Tái quốc. Không lâu sau đã đi vào trong quốc đô của Tế Tái quốc, lần theo khí tức của Đường Tam Tạng, bọn họ đáp xuống bên trong ngự hoa viên của Tế Tái quốc.

>

> Trong ngự hoa viên, Quốc vương của Tế Tái quốc đang nói chuyện vui vẻ cùng Đường Tam Tạng và Sa Ngộ Tịnh, trước mặt mỗi người đều có một cái bàn nhỏ, trên mặt bàn trưng bày thức ăn chay và nước trà.

>

> Tôn Ngộ Không cùng Trư Bát Giới đáp xuống, lập tức kinh động đến mấy người trong ngự hoa viên.

>

> Trư Bát Giới thấy thế, bất mãn nói:

>

> “Sư phó, ta cùng Hầu ca không chối từ vất vả đuổi bắt yêu quái, các ngươi thì ở nơi này ăn ngon uống sướng, lão Trư ta đến bây giờ còn đói bụng đây này!”

>

> Quốc vương của Tế Tái quốc vội vàng nói:

>

> “Đều có, mọi người đều có. Người tới, nhanh an bài chỗ ngồi, thêm cơm chay cho hai vị trưởng lão.”

>

> Lập tức liền có mấy thám giám xách cái bàn xếp ở dưới vị trí của Sa Ngộ Tịnh, Đường Tam Tạng, còn có cung nữ bưng cơm chay, hoa quả để lên bàn.

>

> Đường Tam Tạng hỏi:

>

> “Ngộ Không, các ngươi có bắt được tặc tử trộm bảo kia hay không?”

>

> Tôn Ngộ Không nhảy lên một cái ghế, cầm lấy một quả chuối tiêu lột vỏ, xấu hổ nói:

>

> “Yêu quái kia có chút thủ đoạn, trong lúc nhất thời, lão Tôn ta vẫn không bắt được hắn.”

>

> Trư Bát Giới và cơm vào miệng, thì thầm nói:

>

> “Sư phó, thực lực của Cửu Đầu Trùng kia không yếu hơn Hầu ca đâu.”

>

> Đường Tam Tạng cũng kinh ngạc nói:

>

> “Kẻ này lợi hại như vậy hay sao?”

>

> Trư Bát Giới liên tục gật đầu.

>

> Ăn được một lúc, Tôn Ngộ Không đứng lên nói:

>

> “Tiểu hòa thượng, lão Tôn ta đi về trước, cẩn thận nghĩ cách đối phó với con yêu quái kia.

>

> Đường Tam Tạng cũng đứng lên, chắp tay trước ngực cúi đầu, nói:

>

> “Bệ hạ, bần tăng cũng cáo từ.”

>

> Quốc vương của Tế Tái quốc cười nói:

>

> “Thánh tăng cũng không cần sốt ruột, nếu đã tìm được tung tích của tặc tử. Quả nhân tin tưởng Thánh tăng cùng cao đồ nhất định có thể đưa quốc bảo trở về.

>

> Đường Tam Tạng cười nói:

>

> “Bần tăng đã đáp ứng bệ hạ tìm về quốc bảo, tự nhiên sẽ nói lời giữ lời.”

>

> Rồi hắn hơi cúi đầu, quay người đi ra ngoài.

>

> Sa Ngộ Tịnh cùng Tôn Ngộ Không đi theo ở phía sau.

>

> Trư Bát Giới bưng một cái đĩa lên, chạy chậm theo:

>

> “Sư phó, người chờ con một chút đã! Con còn chưa có ăn no mà!”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!