TRANG 486# 1
> Chương 970: Tiểu Bạch Long Báo Thù
>
>
>
>
>
>
> Sau khi mấy thầy trò Đường Tam Tạng trở lại dịch trạm, bọn họ lập tức tụ lại ở bên trong một gian phòng.
>
> Đường Tam Tạng hỏi:
>
> “Ngộ Không, Cửu Đầu Trùng kia có bản lĩnh gì mà thậm chí ngay cả con cũng không xử lý được?”
>
> Tôn Ngộ Không ngồi xổm ở trên một cái ghế, bực bội nói:
>
> “Cửu Đầu Trùng kia có võ nghệ bất phàm, đặc biệt là khi hóa về nguyên hình, chín cái đầu rắn thật khó đối phó.”
>
> Trư Bát Giới gặm một cái quả táo, tùy ý nói:
>
> “Sư phó, theo lão Trư thấy chúng ta vẫn nên tìm Tiêu Dao Thần Quân đi! Hắn khẳng định có thể hàng phục Cửu Đầu Trùng.”
>
> Nghe được lời nói này của Trư Bát Giới, Đường Tam Tạng cũng động tâm. Từ khi rời khỏi Đại Đường đi thỉnh kinh đến bây giờ, qua bao nhiêu kiếp nạn, Đường Tam Tạng đã minh bạch một đạo lý, có chuyện tìm Tiêu Dao, cuộc sống sẽ rất tiêu dao (thoải mái).”
>
> Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên:
>
> “Không được! Lão Tôn ta không tin, rời khỏi hắn ta thì ngay cả một con tiểu yêu quái đều không đánh lại.”
>
> “Đại sư huynh chớ nên tức giận, ta biết phương pháp hàng phục con yêu quái kia.”
>
> Bỗng nhiên một thanh âm từ bên ngoài truyền đến.
>
> Một tiếng kẽo kẹt vang lên, cửa bị đẩy ra, một thanh niên mặc quần áo màu trắng, đầu đội ngọc quan, Phong Thần tuấn lãng xuất hiện ở trước cửa.
>
> Tôn Ngộ Không từ trên ghế nhảy xuống tới, kinh ngạc kêu lên:
>
> “Tiểu Bạch Long.”
>
> Thanh niên đi tới, chắp tay thở dài nói:
>
> “Ngao Liệt bái kiến sư phó, bái kiến mấy vị sư huynh.”
>
> Đường Tam Tạng cười nói:
>
> “Không cần đa lễ!”
>
> Tôn Ngộ Không liền vội vàng hỏi:
>
> “Tiểu Bạch Long, đệ biết làm sao để đối phó với con yêu quái kia ư?”
>
> Tiểu Bạch Long oán hận nói:
>
> “Cửu Đầu Trùng thuộc về chi nhánh Cửu Đầu Huyền Xà của Hắc Thủy Huyền Xà nhất tộc, mà ở thời kì Thái Cổ, Hắc Thủy Huyền Xà chính là thị tộc phụ thuộc vào Long tộc, có thể nói Long tộc chính là khắc tinh của bọn họ.”
>
> Tôn Ngộ Không kinh hỉ kêu lên:
>
> “Nói cách khác, sư đệ có thể đối phó hắn?”
>
> Tiểu Bạch Long hơi đỏ mặt, lắc đầu nói:
>
> “Ta không được, tu vi của ta còn quá thấp. Nhưng mà sư huynh có thể mời mấy vị Bồ Tát trong Bát Bộ Thiên Long của Phật giáo ra tay, tự nhiên có thể hàng phục Cửu Đầu Trùng kia.
>
> Tôn Ngộ Không lập tức chần chờ, mời đại năng của Phật giáo ra tay chẳng phải là nói lão Tôn ta không có bản sự hay sao.
>
> Trư Bát Giới ở bên cạnh miệng lẩm bẩm:
>
> “Ta thấy vẫn là đừng để Phật giáo ra tay đi! Đám người Phật giáo kia mà gặp yêu quái, không phải độ hóa chính là diệt sát, thực sự quá mức tuyệt tình.”
>
> Tiểu Bạch Long nổi nóng nói:
>
> “Nhị sư huynh, Cửu Đầu Trùng nghiệt súc kia ngay trong đêm tân hôn của ta, cướp thê tử của ta, xấu nhân duyên của ta, chẳng lẽ không đáng chết?”
>
> Đường Tam Tạng khuyên bảo ra:
>
> “Ngao Liệt chớ có kích động, Bát Giới chỉ là tâm địa thuần thiện mà thôi.”
>
> Tôn Ngộ Không gật đầu, nói:
>
> “Tốt. Vậy thì lão Tôn ta đi tìm Bát Bộ Thiên Long.”
>
> Nói rồi, hắn nhảy ra khỏi phòng, hóa thành một vệt sáng xám phóng lên tận trời, chỉ trong một cái nháy mắt đã biến mất không thấy gì nữa.
>
> Tôn Ngộ Không đi lần này chính là một ngày, thẳng đến sáng sớm hôm sau mới trở về.
>
> Sáng sớm, trong sân, mấy người Đường Tam Tạng đang dùng cơm, một vệt sáng màu xám từ trên trời giáng xuống, rơi vào trong viện, đảo quanh một cái khôi phục thành dáng vẻ của Tôn Ngộ Không.
>
> Đường Tam Tạng buông đồ ăn trong tay xuống, vội vàng hỏi:
>
> “Ngộ Không, con có mời được Bồ Tát tới hay không?”
>
> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu, cười hắc hắc nói:
>
> “Mời tới. Mời tới. Lão Tôn ta xuất mã, bọn họ sao có thể không đến!”
>
> Đường Tam Tạng ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn quanh một hồi rồi nghi hoặc hỏi:
>
> “Vậy viện binh ở đâu? Vi sư tại sao không có trông thấy?”
>
> Tôn Ngộ Không nói:
>
> “Tốc độ của bọn họ quá chậm, lão Tôn ta về tới trước. Bát Giới, đi! Theo ta đi Bích Ba Đầm.”
>
> Trư Bát Giới cố gắng nhét nốt hai cái bánh bao vào miệng, đứng lên ma quyền sát chưởng nói:
>
> “Lão Trư ta hôm nay liền muốn báo thù rửa hận, trả thù sự nhục nhã của việc bị bắt ngày hôm qua.”
>
> Đúng lúc này, Ngao Liệt từ hậu viện đi tới, ôm tay cúi đầu nói:
>
> “Hai vị sư huynh, lần này ta muốn tham chiến cùng các ngươi.”
>
> Tôn Ngộ Không kinh ngạc ồ một tiếng.
>
> Trong mắt Ngao Liệt mang theo hào quang cừu hận, hắn nghiến răng nói:
>
> “Ta muốn nhìn thấy tên nghiệt súc kia chết!”
>
> Đường Tam Tạng nhíu nhíu mày nói:
>
> “A Di Đà Phật. Ngao Liệt, người không có thiện ác, thiện ác chính do tâm, nhất niệm thiện thành Phật, nhất niệm ác nhập ma.”
>
> “Tâm không sát niệm mới chứng được đại tự tại, cừu hận vĩnh viễn không thể hóa giải cừu hận, chỉ có từ bi mới có thể hóa giải cừu hận.”
>
> Ngao Liệt cúi đầu nói:
>
> “Đệ tử minh bạch!”
>
> Bịch một tiếng.
>
> Sau đó hắn lại quỳ xuống, dập đầu nói:
>
> “Sư phó, đây là tâm ma của đệ tử, cần đệ tử tự mình hóa giải, bằng không cho dù đến Linh Sơn, gặp Phật Tổ, tâm của đệ tử vẫn sẽ trầm luân bên trong biển khổ. Mong rằng sư phó thành toàn cho ta!”
>
> Đường Tam Tạng nhìn Ngao Liệt, Ngao Liệt quỳ trên mặt đất, không ngẩng đầu.
>
> Tôn Ngộ Không vò đầu bứt tai nói:
>
> “Các ngươi đến cùng có đi hay không?”
>
> Nghe được lời nói này của Tôn Ngộ Không, Ngao Liệt vội vàng đứng lên rồi bay lên bầu trời.
>
> Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới cũng nhanh chóng bay lên không trung.
>
> Đường Tam Tạng lớn tiếng kêu lên:
>
> “Ngao Liệt.”
>
> Ngao Liệt cúi đầu nhìn lại.
>
> Đường Tam Tạng chắp tay trước ngực nói:
>
> “Biển khổ vô biên quay đầu là bờ.”
>
> Ngao Liệt nói:
>
> “Đa tạ sư phó dạy bảo.”
>
> Thân hình của ba người nhanh chóng xẹt qua bầu trời, đảo mắt cái đã biến mất không thấy gì nữa.
>
> Đường Tam Tạng đứng ở trong viện, thở dài nói:
>
> “Ngộ Tịnh, con nói Ngao Liệt có thể nghĩ thông suốt hay không?”
>
> Sa Ngộ Tịnh lắc đầu, cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó! Ta không biết Phật gia làm sao hóa giải tâm ma, nhưng nếu lấy thân phận một tu sĩ thì khẳng định là không tiếc một trận chiến, chỉ cầu suy nghĩ thông suốt.”
>
> . ..
>
> Phía trên Bích Ba Đầm, ba người Tôn Ngộ Không đáp xuống.
>
> Ngao Liệt nhìn Bích Ba Đầm với ánh mắt phức tạp, nói:
>
> “Chính là nơi này, năm đó ta từng đến nơi này để đưa sính lễ.”
>
> Tôn Ngộ Không hắc hắc nói:
>
> “Sư đệ yên tâm, sư huynh sẽ báo thù cho ngươi.”
>
> Nói xong, Tôn Ngộ Không đưa tay, móc lỗ tai, Kim Cô Bổng tinh xảo xuất hiện ở trong lòng bàn tay, chỉ trong một cái nháy mắt đã biến lớn.
>
> Tôn Ngộ Không cầm một đầu của Kim Cô Bổng và cho đầu bên kia xuống mặt hồ phía dưới rồi nói:
>
> “Lớn. Lớn. Lớn.”
>
> Kim Cô Bổng nhanh chóng biến lớn, kéo dài chui vào bên trong hồ nước.
>
> Tôn Ngộ Không cầm một đầu của Kim Cô Bổng rồi dùng sức khuấy mạnh, hắc hắc cười quái dị nói:
>
> “Yêu quái. Để xem Tôn gia gia của ngươi có quấy cái hồ của người long trời lở đất hay không?”
>
> Theo động tác khuấy của Tôn Ngộ Không, nước hồ xoay tròn, hình thành một cái vòng xoáy khổng lồ, bên trong vòng xoáy có thể nhìn thấy vô số lính tôm tướng cua đầu óc choáng váng.
>
> “Tôn Ngộ Không, chớ có làm càn.”
>
> Uỳnh.
>
> Một tiếng nổ thật lớn từ dưới nước truyền ra, Kim Cô Bổng lập tức trì trệ, đồng thời một lực đẩy từ Kim Cô Bổng truyền đến làm cho cả Tôn Ngộ Không và ôm Kim Cô Bổng bị húc bay.
>
> Mặt nước sôi trào, hai cột nước dâng lên, bên trên cột nước chính là Cửu Đầu Trùng cùng Vạn Thánh công chúa.
>
> Cửu Đầu Trùng quát chói tai:
>
> “Tôn hầu tử không biết tốt xấu kia, hôm qua ta niệm tình ngươi đã từng có chút giao tình cùng Tiêu Dao Thần Quân, liền chưa từng làm ngươi khó xử, không chỉ hạ thủ lưu tình còn thả ngươi đi, hôm nay ngươi lại náo tới cửa đến, thật sự cho rằng ta không dám làm gì ngươi hay sao?
>
> Tôn Ngộ Không thu hồi Kim Cô Bổng to lớn, đứng ở trên mây, cười lạnh nói:
>
> “Tốt! Một con yêu tinh chỉ biết khoác lác. Có bản lĩnh gì thì cứ thi triển hết ra đi, để Tôn gia gia của ngươi nhìn một cái.”
>
> Tiểu Bạch Long đứng ở trên đám mây, hai mắt hiện ra tơ máu, nhìn chằm chằm vào Vạn Thánh công chúa quát:
>
> “Tiện nhân, hãy nhìn xem ta là ai?”
>
> Vạn Thánh công chúa nhìn về phía Tiểu Bạch Long cười hì hì nói:
>
> “U. Đây không phải là Nhạc Mỹ Diễm sao? Biến thành hình người làm ta kém chút nữa đã không nhận ra. Hôm nay tại sao không có mặc nữ trang vậy? Có muốn ta cho ngươi mượn mấy món hay không?”
>
> Tiểu Bạch Long nghe Vạn Thánh công chúa trào phúng không lưu tình chút nào, lập tức thù mới hận cũ tuôn ra, máu chạy lên não, giận dữ nói:
>
> “Tiện nhân, ta muốn ngươi chết!”
>
> Cửu Đầu Trùng nhíu mày, nhìn về phía Tiểu Bạch Long lạnh giọng nói:
>
> “Vẫn là ngươi chết trước đi!”
>
> Chỉ trong một cái nháy mắt, hăn đã đánh về phía Tiểu Bạch Long phóng đi, Nguyệt Nha Sạn chém thẳng về phía đầu của Tiểu Bạch Long.
>
>
>
>