TRANG 488# 1
> Chương 974: Chuyện ở Tế Tái Quốc
>
>
>
>
>
>
> Trư Bát Giới ngồi ở trên một cái ghế, cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó, chuyện là như thế này. Chúng ta đến Bích Ba Đầm đầu tiên là đánh một trận cùng Cửu Đầu Trùng và Vạn Thánh công chúa. Trận chiến kia thật đúng là kịch liệt! Lão Trư ta cùng Cửu Đầu Trùng kia chiến đấu đến mức long trời lở đất, ta một đinh ba, hắn một cái xẻng, đại chiến ba trăm hiệp còn không phân thắng bại . . .”
>
> Đường Tam Tạng đánh gãy nói:
>
> “Con cũng ít tự khen mình thôi, nói chuyện chính đi!”
>
> Trư Bát Giới nói:
>
> “Đây chính là trọng điểm mà!”
>
> Thẳng đến khi ăn xong cơm trưa, Trư Bát Giới mới kể xong. Ở một bên, Tôn Ngộ Không ngồi im, cũng không có vạch trần lời chém gió của Trư Bát Giới như thường ngày, ngơ ngác không biết suy nghĩ cái gì.
>
> Đường Tam Tạng giấu chắp tay trước ngực, nói:
>
> “A Di Đà Phật. Vạn Thánh công chúa cùng Cửu Đầu Trùng yêu nhau, chuyện này cũng không sai. Nhưng hai người lựa chọn lúc tân hôn để chạy ra Tây Hải thì đúng là không được. Dù sao hành động của họ cũng khiến cho Tây Hải mất mặt, Ngao Liệt trở thành trò cười trong Long tộc.”
>
> Vạn Thánh công chúa cùng Cửu Đầu Trùng có lỗi sao? Không có! Bọn họ yêu nhau thật lòng.
>
> Tây Hải Long tộc có lỗi sao? Cũng không, bọn họ Vạn Thánh công chúa cùng Cửu Đầu Trùng bị hung hăng tát một cái thật đau, đương nhiên sẽ nghĩ cách rửa sạch sỉ nhục.
>
> Hết thảy mọi chuyện sai lầm đều là từ việc ép duyên, nếu như không có chuyện lập hôn ước lúc trước thì cũng không có một loạt bi kịch sau này.
>
> Trư Bát Giới uốn nắn nói:
>
> “Sư phó, là chỉ lập hôn ước chứ chưa lập gia đình.”
>
> Đường Tam Tạng không cao hứng nói:
>
> “Vi sư biết.”
>
> Tôn Ngộ Không lấy lại tinh thần, vui cười nói:
>
> “Tiểu hòa thượng, bây giờ, cách nói chuyện của ông càng ngày càng bình thường. Nếu như lúc trước thì ông tất nhiên sẽ trích dẫn kinh điển, đổ lỗi cho Vạn Thánh công chúa cùng Cửu Đầu Trùng rồi trách cứ bọn họ một phen.”
>
> Trư Bát Giới cũng gật đầu nói:
>
> “Không sai! Sư phó hiện tại mở miệng tình, ngậm miệng yêu, lão Trư ta cũng còn không kịp thích ứng.”
>
> Đường Tam Tạng ho khan một cái, không cao hứng nói:
>
> “Người cuối cùng sẽ trưởng thành, vi sư cùng các ngươi đi này trăm núi ngàn sông, tao ngộ đủ chuyện, tự nhiên sẽ có chỗ cải biến.”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Theo lão Trư ta thấy! Để sư phó trưởng thành không phải quãng đường trăm núi ngàn sông này, cũng không phải là đủ loại trắc trở kia, mà là quốc vương bệ hạ của Nữ Nhi quốc.”
>
> Đường Tam Tạng lập tức trừng mắt, đưa tay chỉ về phía Trư Bát Giới và kêu lên:
>
> “Ngộ Không, đánh hắn!”
>
> Tôn Ngộ Không cười toe toét rồi nói:
>
> “Lão Tôn ta cảm thấy Bát Giới nói rất đúng!
>
> Đường Tam Tạng trì trệ, nhìn bọn họ một lúc lâu rồi xấu hổ đứng dậy, ho khan nói:
>
> “Quốc bảo xá lợi cũng đã tìm về rồi. Bây giờ, vi sư sẽ đi cầu kiến quốc chủ đặc xá cho những tăng nhân kia.”
>
> Trư Bát Giới đứng dậy kêu lên:
>
> “Sư phó. Sư phó. Để con đi cùng người.
>
> Đường Tam Tạng gật đầu, trở về phòng mặc vào cà sa, dẫn theo thiền trượng đi đến hoàng cung.
>
> . ..
>
> Ban đêm hôm ấy, đỉnh tháp trong Kim Quang Tự lại toả hào quang rực rỡ, tường vân vờn quanh, bách tính trong thành đều vô ý thức đi đến chỗ Kim Quang Tự, ngẩng đầu chiêm ngưỡng kỳ cảnh trên đỉnh tháp.
>
> Mấy ngày sau, ở dưới sự chủ trì của quốc chủ Tế Tái quốc, một cái cửa hàng điện thoại nhãn hiệu Tiêu Dao được thành lập. Bởi vì trước đó đã dùng qua điện thoại di động nhãn hiệu Linh Sơn cho nên khi vừa nghe nói có cửa hàng điện thoại mới được mở ra, tất cả dân chúng của Tế Tái quốc đều mừng rỡ như điên. Cửa hàng điện thoại vừa mới mở cửa, dân chúng đã chen chúc, tranh nhau, chen lấn mua điện thoại. Trước đây không có thì không sao nhưng khi Linh Sơn bắt đầu buôn bán điện thoại di động, người dân cũng được nếm ngon ngọt, về sau Linh Sơn lại tự dưng ngắt kết nối, có không biết đã kêu than.
>
> Đường Tam Tạng cũng cao hứng không ngậm miệng được, điện thoại bán tốt như vậy, phần hoa hồng hắn được chia khẳng định không thể thiếu.
>
> Vì biểu đạt lòng biết ơn của mình với sự ủng hộ của dân chúng, Đường Tam Tạng lại mời người phụ trách của ba viện đi vào Tế Tái quốc, từng cái viện dưỡng lão, cô nhi viện, viện chăm sóc người tàn tật mới tinh được mở ra ở mỗi cái thành trì trên Tế Tái quốc, để người già có chỗ nuôi, trẻ em cơ nhỡ có chỗ theo, người tàn tật có chỗ dùng. Trong khoảng thời gian này, các nơi trên Tế Tái quốc đều sôi trào, từng cái tin tức tốt truyền đến, làm cho bọn họ vui mừng đến chóng mặt, tựa như là mỗi ngày đều đang ở trên mây, danh hiệu Thánh tăng cũng triệt để vang vọng khắp toàn bộ Tế Tái quốc.
>
> Mặt trời chiều ngã về tây, mấy thầy trò Đường Tam Tạng cưỡi xe ngựa chậm rãi đi trên đường lớn. Hai bên đường có lít nha lít nhít người đang đi lại, có bách tính phổ thông, có phú thương, quan lớn, còn có trẻ nhỏ, lão nhân mặc quần áo mới, còn có người tàn tật lắp tay chân giả do Mặc gia sả xuất. Tất cả bọn họ nghe nói Thánh tăng hôm nay rời đi, đều không hẹn mà cùng tự phát đến đây tiễn đưa, cảm kích Thánh tăng của Đại Đường cố gắng cho cuộc sống của bọn họ tốt đẹp hơn.
>
> Từ bên trong cửa sổ xe, Đường Tam Tạng thò đầu ra, nhìn thoáng qua, cảm thán:
>
> “Ngộ Không, các ngươi nhìn thấy chưa? Bần tăng không phải tham tài mà là đang phổ độ chúng sinh.”
>
> Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:
>
> “Sư phó, ta thừa biết, đối với người, lấy tiền mới là chủ yếu, phổ độ bọn họ chỉ là thuận tay mà làm thôi. Lại nói đây cũng không phải là công lao của người mà! Vẫn là ba viện của đạo môn xâm nhập lòng người.:
>
> Đường Tam Tạng không còn gì để nói, con heo mập chết tiệt này, chẳng lẽ ngươi không thể thuận theo lời vi sư mà nịnh ta mấy câu hay sao? Chẳng trách lại bị biếm hạ phàm.
>
> . ..
>
> Sáng sớm hôm sau, Thiên Môn Sơn, bên trên Huyền Không Đảo, mấy người Trương Minh Hiên, Lý Thanh Nhã, Hoàng Hậu vây quanh cái bàn ăn cơm, giữa bàn cơm là một cái điện thoại đang chiếu chương trình ‘Tiêu điểm thăm hỏi’.
>
> Bên trong màn hình, Trương Tuấn ngồi ở sau bục giảng, nói:
>
> “Mấy ngày trước đây, ba viện của đạo môn chính thức được phép xây dựng ở Tế Tái quốc, thu dưỡng mấy chục nghìn cô nhi, quả lão, còn có người tàn tật. Để phóng viên của chúng tôi đến tận nơi, đưa tin cho mọi người xem kỹ càng.”
>
> Hắn vừa nói xong, màn hình được phóng đại, tập trung về một hướng. Bên trong màn hình, từng đội, từng đội trẻ nhỏ dơ bẩn, bừa bộn ở dưới sự chỉ huy của hai đạo sĩ, sắp xếp thành một hàng xiêu xiêu vẹo vẹo đi vào trong một ngôi nhà nhỏ, phía trên cửa lớn của ngôi nhà này có treo một tấm bảng, trên bảng viết:
>
> “Tổng viện của cô nhi viện trong Tế Tái quốc.”
>
> Một người phóng viên mặc nho phục quay mặt, đối diện với ống kính, nói:
>
> “Nơi này chính là cô nhi viện ở quốc đô của Tế Tái quốc, cũng là tổng viện của cô nhi viện trong Tế Tái quốc, chúng ta có thể nhìn thấy đang có hơn một ngàn cô nhi tự phát đi tới bên trong cô nhi viện, để chúng ta đi nghe suy nghĩ trong lòng bọn họ lúc này.”
>
> Phóng viên đi đến bên cạnh một đứa bé, ngồi xổm người xuống, nói:
>
> “Cháu bé, chúc sức khỏe! Chú là phóng viên của chương trình ‘Tiêu điểm thăm hỏi’, chú có thể hỏi con mấy vấn đề hay không?”
>
> Trong ánh mắt của đứa bé kia hiện lên thần sắc bối rối.
>
> Phóng viên nở nụ cười và nói:
>
> “Cháu không cần sợ! Ở trong cô nhi viện, không ai có thể tổn thương đến các cháu nữa. Bây giờ, cháu chỉ cần trả lời ta mấy vấn đề là được rồi. Xin hỏi, tại sao cháu lại muốn tới cô nhi viện?”
>
> Đứa bé kia chần chờ một chút rồi nói:
>
> “Bởi vì bọn họ nói trong cô nhi viện có quần áo mới, mỗi ngày đều có thể ăn cơm no.”
>
> Vừa nói xong, bụng của đứa bé đã kêu rột rột.
>
> Phóng viên hỏi:
>
> “Cháu không sợ bọn họ là đang lừa mình hay sao?”
>
> Tiểu hài thấp giọng nói:
>
> “Có sợ thật nhưng mà, ta thật đói!”
>
> Phóng viên nhìn đứa bé gầy trơ cả xương, đột nhiên hỏi không nổi nữa.
>
> Trước điện thoại, không ít nữ nhân cũng bị câu ta thật đói này của đứa bé mà động lòng, chỉ trong một cái nháy mắt đã có tiếng thút thít vang lên, nước mắt chảy xuống.
>
> Cảnh tượng biến đổi, ống kính xuất hiện ở bên trong cô nhi viện, từng đưa trẻ mặc quần áo mới, sắc mặt hồng nhuận đang nô đùa, đuổi bắt trong sân nhà, ở bên cạnh còn có mấy trò chơi, cầu trượt trơn bóng, đu dây, các cỗ xe mô hình, có mấy đứa trẻ đang chơi đến quên cả trời đất.
>
> Lúc này, người phóng viên kia lại xuất hiện ở trước ống kính, cười nói:
>
> “Ba viện đã mở ra được ba ngày, có thể nhìn thấy trạng thái của những đưa trẻ ở đây rất tốt, cô nhi viện cũng thực hiện hứa hẹn của bọn họ là cho những đứa trẻ này một ngôi nhà.”
>
> “Mọi người có thể nhìn thấy trong sân có rất nhiều công trình giải trí, những công trình giải trí này đều là do học viện kỹ thuật của Mặc gia quyên tặng cô nhi viện, không có tốn một phân tiền nào.
>
>
>
>