Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 975: Mục 976

TRANG 488# 2

> Chương 975: Tiến Về Oa Hoàng Thiên

>

>

>

>

>

>

> Bên trên Huyền Không Đảo, Trương Minh Hiên vừa nhìn điện thoại vừa nhét bánh bao vào trong miệng.

>

> Trong lòng Trương Minh Hiên đắc ý nói:

>

> “Các ngươi nói ta có phải là công đức vô lượng hay không? Người xuyên việt cần gì phải chém chém giết giết đâu! Thành tiên làm tổ cũng không có gì thú vị cả. Cải biến thế giới mới là chuyện mà chúng ta phải làm, những người xuyên việt khác vì tranh thủ một chút hi vọng sống cho bản thân, mà ta sáng tạo ra hi vọng cho vô số cô nhi quả lão trên Hồng Hoang. Chậc chậc chậc. Cho dù chính ta đều cảm thấy bội phục mình.”

>

> Trương Tiểu Phàm nói:

>

> “Công đức vô lượng, có chết cũng vinh dự!”

>

> Tiêu Viêm kêu lên:

>

> “Văn thành võ đức, nhất thống giang hồ.”

>

> Long Thiên Ngạo:

>

> “Đời đời bất hủ!”

>

> Lâm Lôi:

>

> “Ách. ngươi vĩnh viễn sống ở trong lòng chúng ta!”

>

> Trương Minh Hiên:

>

> “ . . .”

>

> Đám hóa thân mắc dịch này!

>

> . ..

>

> Lý Thanh Nhã nhẹ giọng nói:

>

> “Trọng sự kiện ởTế Tái quốc lần này, mấy người Vạn Thánh bị Phật giáo khi dễ rất thảm.”

>

> Trương Minh Hiên lấy lại tinh thần, không cao hứng nói:

>

> “Bọn họ có thể trách ai chứ? Biết mấy người Đường Tam Tạng đến cũng không nhắn tin hay gọi điện cho ta, mình tự cậy mạnh, chết cũng là đáng đời. Nhưng mà không nghĩ tới Cửu Đầu Trùng vậy mà lại có liên lạc cùng Vô Thiên Phật Tổ, hơn nữa còn trở thành Hắc Liên Thánh Sứ.”

>

> Lý Thanh Tuyền thở phì phì nói:

>

> “Phật giáo khinh người quá đáng, ta muốn báo thù cho mấy người Vạn Thánh.”

>

> Trương Minh Hiên lật ra cái liếc mắt, nói:

>

> “Cô vẫn nên tỉnh lại đi thì hơn!”

>

> Xong hắn cố gắng giải thích:

>

> “Thay vì nói là Phật giáo đối phó mấy người Vạn Thánh, không bằng nói là Tây Hải Long cung ra tay với bọn họ. Chuyện lần này, Cửu Đầu Trùng cũng có lỗi sai, đúng ngày tân hôn lại bỏ trốn với nương tử của người ta làm cho Tây Hải Long cung bị mất hết mặt mũi, cũng khó trách Tây Hải Long cung sẽ trả thù.”

>

> “Nếu như là ta mà gặp được loại chuyện này, đã sớm kéo người, đánh tới cửa rồi.”

>

> “Chuyện này nói cho cùng vẫn là mấy người Vạn Thánh đuối lý, nếu hai bên đã chịu hòa giải, cô cũng đừng đi làm loạn thêm.”

>

> Lý Thanh Nhã gật đầu nói:

>

> “Minh Hiên nói rất đúng, Thanh Tuyền không được phép làm loạn mọi chuyện nữa.”

>

> Lý Thanh Tuyền bĩu môi, bất mãn nhìn Trương Minh Hiên.

>

> Trương Minh Hiên kẹp một cái đùi gà lên, bỏ vào trong bát cơm của Lý Thanh Tuyền, nói:

>

> “Ăn đi! Cái cuối cùng đó.”

>

> Lúc này, Lý Thanh Tuyền mới tươi cười hớn hở, cầm đùi gà lên gặm.

>

> Sau khi ăn cơm xong, Trương Minh Hiên thản nhiên đi đến phía sau núi, nhảy lên một cái đã ngồi lên ngọn cây, lấy điện thoại ra do dự một chút rồi ấn gọi video.

>

> Tích tích tích tích tích. Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Trương Minh Hiên yên lặng chờ đợi.

>

> Qua một hồi lâu, video mới kết nối, Tôn Ngộ Không xuất hiện ở bên trong ống kính.

>

> Tôn Ngộ Không chán ghét nói:

>

> “Ngươi tìm ta làm cái gì? Lại nghĩ lừa gạt lão Tôn ta hay sao?”

>

> Trương Minh Hiên thở dài một hơi nói:

>

> “Ngộ Không, tâm tình của huynh đã thay đổi rồi!”

>

> Tôn Ngộ Không sửng sốt một chút, buồn cười nói:

>

> “Lão Tôn ta vốn là khó lường như thế mà.”

>

> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói:

>

> “Lúc ở Bích Ba Đầm, các huynh rõ ràng có thể xử lý theo cách hòa bình, Bát Giới cũng năm lần bảy lượt nhắc nhở huynh.”

>

> “Nhưng mà huynh vì khoe khoang bản lãnh của mình, cũng vì chứng minh mình lợi hại hơn ta, dùng vũ lực bức bách mấy người Cửu Đầu Trùng, cuối cùng thậm chí còn đi mời Bát Bộ Thiên Long ép Cửu Đầu Trùng phải nhập ma.”

>

> “Huynh suy nghĩ cẩn thận lại đi, cách làm của huynh còn có nửa điểm phong thái của Tề Thiên Đại Thánh hay sao?”

>

> Tôn Ngộ Không trầm mặc một hồi rồi tự giễu cười nói:

>

> “Tề Thiên Đại Thánh ư? Chỉ là một âm mưu mà thôi. Lão Tôn ta chính là người trong Phật giáo, chuyện lần này cũng là việc người trong Phật giáo phải làm.”

>

> Trương Minh Hiên nhíu mày quát:

>

> “Tôn Ngộ Không, huynh đang cam chịu đọa lacjdosd sao?”

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói:

>

> “Nếu không thì ta phải làm như thế nào?”

>

> Trương Minh Hiên trì trệ, giọng nói cũng không khỏi trầm xuống:

>

> “Ngộ Không, huynh đã từng đi qua Oa Hoàng cung chưa?”

>

> Tôn Ngộ Không do dự một chút, lắc đầu nói:

>

> “Không có!”

>

> Trương Minh Hiên nói:

>

> “Nhục thân của tam ca Viên Hồng của huynh vẫn còn ở bên trong Sơn Hà Xã Tắc đồ tại Oa Hoàng cung, huynh dẫn huynh ấy đi một chuyến đi!”

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng lắc đầu cự tuyệt nói:

>

> “Huynh ấy có thể tự mình đi!”

>

> Trương Minh Hiên nở nụ cười tươi nói:

>

> “Huynh ấy không dám!”

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Còn có đại ca, Nhị ca, bọn họ có thể cùng đi.”

>

> Trương Minh Hiên không cao hứng nói:

>

> “Huynh cho rằng Oa Hoàng cung là chỗ nào? Bất luận kẻ nào đều có thể đi lên hay sao? Nếu Nữ Oa Nương Nương không truyền lệnh, tự tiện xông vào Oa Hoàng Thiên chính là đang tìm cái chết!”

>

> Không đợi Tôn Ngộ Không trả lời, Trương Minh Hiên liền lập tức nói:

>

> “Cứ quyết định như vậy đi, chờ một lát ta để Viên Hồng đi tìm huynh.”

>

> Đinh một tiếng.

>

> Trương Minh Hiên đã dập máy!

>

> Trên đường Tây Du, chỗ đỉnh chóp của xe ngựa, Tôn Ngộ Không đột nhiên trừng to mắt kêu lên:

>

> “Này. Này. Ta còn chưa có đáp ứng mà?”

>

> Nhưng lúc này Trương Minh Hiên đã dập máy, Tôn Ngộ Không tức giận kêu lên:

>

> “Trương Minh Hiên đáng ghét!”

>

> Trên mặt lộ ra thần sắc bối rối.

>

> Trên chỗ đánh xe, Trư Bát Giới cười ngây ngô nói:

>

> “Hầu ca, có chuyện gì vậy?”

>

> Tôn Ngộ Không chớp mắt, hỏi:

>

> “Ngộ Năng, đệ có biết nữ nhân thích nam nhân mặc quần áo như thế nào hay không?”

>

> Trư Bát Giới đắc ý nói:

>

> “Ta đương nhiên biết, nhớ năm đó ở trên Thiên Đình, Thiên Bồng ta thế nhưng mà được vinh dự gọi là tài tử phong lưu đó!”

>

> Nghe Trư Bát Giới nói thế, ánh mắt của Tôn Ngộ Không không khỏi sáng lên hỏi:

>

> “Đệ giúp ta tham mưu một chút, đợi chút nữa lão Tôn ta muốn đi gặp người, nên mặc cái gì là tốt nhất?”

>

> Trư Bát Giới cười nói:

>

> “Hầu ca muốn gặp ai? Thân phận khác nhau, sở thích cũng không giống, lão Trư ta có nghiên cứu về chuyện này.”

>

> Đường Tam Tạng cũng đưa đầu từ bên trong xe ngựa ra, hiếu kì hỏi:

>

> “Ngộ Không, con muốn đi gặp ai? Sẽ không là Bạch Tinh Tinh chứ?”

>

> Tôn Ngộ Không tùy ý nói:

>

> “Không phải!”

>

> Đường Tam Tạng bất mãn nói:

>

> “Ngộ Không, con làm như vậy là không đúng. Sao có thể làm một con khỉ hoa tâm như vậy được?”

>

> Tôn Ngộ Không quát lên chói tai:

>

> “Đường Tam Tạng, lão muốn ăn đòn phải không?

>

> Đường Tam Tạng lập tức bị dọa đến rụt cổ lại.

>

> Sa Ngộ Tịnh cũng cười ha hả nói:

>

> “Đúng vậy! Đại sư huynh, rốt cuộc là huynh muốn đi gặp ai?”

>

> Tôn Ngộ Không do dự một chút nói:

>

> “Nữ Oa Nương Nương.”

>

> Nghe được mấy chữ này, đầu của Đường Tam Tạng lập tức lùi về bên trong xe ngựa.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Đầu của hắn đâm vào trên bảng xe, phát ra một tiếng ai u.

>

> Sa Ngộ Tịnh, Trư Bát Giới ngẩng đầu ưỡn ngực, nhìn về phía trước.

>

> Tôn Ngộ Không vội vàng kêu lên:

>

> “Bát Giới, đệ nói đi! Lão Tôn ta nên ăn mặc như thế nào đây?”

>

> Trư Bát Giới kịch liệt lắc đầu, một chữ không phát ra.

>

> Tôn Ngộ Không nói:

>

> “Tam sư đệ, đệ hãy nói đi!”

>

> Sa Ngộ Tịnh sợ hãi rụt rè nói:

>

> “Đại sư huynh, huynh cũng đừng hỏi nữa, chúng ta cũng không dám nói.”

>

> Thấy thế, trong lòng của Tôn Ngộ Không lập tức có cảm giác bất an. Không thể nào! Nữ Oa Nương Nương đáng sợ như vậy sao?

>

> Trong khi mấy thầy trò Đường Tam Tạng vẫn còn đang trầm mặc , cho xe ngựa đi tiếp một lúc thì đột nhiên hai vệt thần quang từ trên trời giáng xuống, lơ lửng ở phía trước xe ngựa. Sau đó, hai bóng người hiện ra, một là Viên Hồng mặc áo xám, một người là Na Tra chân đạp Phong Hỏa Luân.

>

> Bạch Long Mã lập tức dừng chân lại.

>

> Na Tra cười ha hả nói:

>

> “Tôn Ngộ Không, nguyên lai huynh cũng có xuất thân từ Oa Hoàng cung, khó trách lúc trước ta đã cảm thấy huynh có chút thân thiết.”

>

> Tôn Ngộ Không bay lên không trung, mừng rỡ kêu lên:

>

> “Nhị ca!”

>

> Viên Hồng gật đầu, trên mặt căng cứng cũng hiện ra nụ cười tươi nói:

>

> “Làm phiền Tứ đệ.”

>

> Na Tra nói với mấy người Đường Tam Tạng trong xe ngựa:

>

> “Tam Tạng đại sư, ta mượn Tôn Ngộ Không một lúc, lát nữa sẽ trả về.”

>

> Đường Tam Tạng đưa đầu từ bên trong xe ngựa ra ngoài, cười nói:

>

> “Làm phiền Tam thái tử chiếu cố Ngộ Không một chút, hắn không biết nói chuyện, miễn cho trêu ra mầm tai vạ.”

>

> Na Tra cười ha hả nói:

>

> “Dễ nói! Dễ nói!”

>

> Rồi Na Tra nói:

>

> “Chúng ta đi thôi!”

>

> Ba người bay thẳng lên không trung, chẳng mấy chốc đã biến mất ở nơi xa.

>

> Trong quá trình bay lượn, Tôn Ngộ Không nhìn về phía chiến giáp hoa lệ trên người Na Tra cùng Viên Hồng, chớp mắt. Rồi đột nhiên, trên người hắn có ánh sáng màu vàng lóe lên, sau đó, Na Tra cùng Viên Hồng thấy Tôn Ngộ Không đã mặc vào Hoàng Kim Giáp, Tử Kim Phượng Dực Quan, Bạch Ty Vân Bộ Ngoa.

>

> Sau khi đã mặc xong một thân chiến giáp hoa lệ, Tôn Ngộ Không hiếu kì hỏi:

>

> “Na Tra, chúng ta bây giờ muốn đi đâu? Là Oa Hoàng Cung của Nữ Oa Nương Nương hay sao?”

>

> Na Tra giải thích:

>

> “Chúng ta lên Hỗn Độn đã. Nữ Oa Nương Nương mở Oa Hoàng Thiên ở bên trong Hỗn Độn vô biên, Oa Hoàng cung ngay ở bên trong Oa Hoàng Thiên.”

>

> Tôn Ngộ Không hiếu kì hỏi:

>

> “Hỗn Độn là cái gì?”

>

> Na Tra giải thích:

>

> “Hỗn Độn chính là thiên địa bên ngoài Hồng Hoang, Hỗn Độn vô biên vô hạn, Hỗn Độn chi khí có thể hủy diệt nhục thân, đồng hóa Nguyên Thần, tu vi không đến Đại La thì không thể sống bên trong Hỗn Độn được.”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!