Virtus's Reader
Tây du đại giải trí

Chương 976: Mục 977

TRANG 489# 1

> Chương 976: Đối Thoại Trong Oa Hoàng Cung

>

>

>

>

>

>

> Viên Hồng ngưng trọng hỏi:

>

> “Vậy chúng ta làm như thế nào để tiến vào Hỗn Độn? Coi như tiến vào Hỗn Độn lại nên làm như thế nào để tìm đến Oa Hoàng Thiên?”

>

> Na Tra cười nói:

>

> “Các huynh cứ đi theo ta là được rồi.”

>

> Tôn Ngộ Không lại hiếu kỳ hỏi:

>

> “Na Tra, quan hệ của cậu cùng Nữ Oa Nương Nương là như thế nào vậy?”

>

> Na Tra giải thích:

>

> “Ta vốn là một viên linh châu mà Nữ Oa Nương Nương thường xuyên đeo. Về sau, nhờ được Nương Nương điểm hóa mà sinh ra linh trí, hoá hình làm Linh Châu Tử và trở thành đạo đồng hầu hạ bên cạnh Nương Nương, nhưng bởi vì ta trời sinh có tính bạo ngược, năm lần bảy lượt gây ra đại họa, Nương Nương dưới cơn nóng giận đánh ta đầu thai xuống dưới thế gian, trước đây không lâu mới được Nương Nương chiếu cố, khôi phục chân thân.”

>

> Tôn Ngộ Không cười đùa nói:

>

> “Nguyên lai là như vậy.”

>

> Na Tra cường điệu nói:

>

> “Chẳng những là ta, Nhị ca cũng có quan hệ với Oa Hoàng cung.”

>

> Tôn Ngộ Không liên tục gật đầu nói:

>

> “Lão Tôn ta biết, bên trong Thần Đăng Truyện có nói Dương Thiền là đệ tử của Nữ Oa Nương Nương, Dương Tiễn cũng coi như là một nửa người của Oa Hoàng cung.”

>

> Na Tra gật đầu nói:

>

> “Không sai!”

>

> Ba người vừa bay vừa nói, chỉ trong chốc lát đã đi đến Tây Thiên Môn của Thiên Đình.

>

> Sau đó, ba người cũng thoải mái sải bước đi vào.

>

> Sau Tây Thiên môn, dưới sự hướng dẫn của Na Tra, Viên Hồng cùng Tôn Ngộ Không đi vào tầng trời thứ 33.

>

> Bên trong tầng trời thứ 33, Viên Hồng liếc mắt nhìn chung quanh, toàn bộ tầng trời này là một cảnh tượng tường hòa, gió mát trăng thanh, dị thú đua tiếng, sáu tòa cung điện khổng lồ đứng ở trên không trung, tường vân vờn quanh, tản ra ánh sáng nhiều màu khiến cho người ta có cảm giác thần thánh.

>

> Viên Hồng miệng lẩm bẩm:

>

> “Ở Thiên Đình đã bao nhiêu năm nhưng cho tới bây giờ, ta còn chưa có tới nơi này.”

>

> Tôn Ngộ Không cũng nhìn chung quanh nói:

>

> “Lão Tôn ta cũng chưa từng có tới.”

>

> Na Tra mang theo bọn họ bay về phía một tòa miếu thờ, nói:

>

> “Nơi này là Đại La Thiên, tầng trời thứ 33, bình thường là không mở ra, cũng không có Tiên Thần tồn tại, tác dụng chính của Đại La Thiên là cung phụng mấy toà miếu thờ này.

>

> Nghe đến đây, sắc mặt của Viên Hồng lập tức biến đổi, hắn nói:

>

> “Là miếu thờ của mấy vị Thánh nhân sao?”

>

> Na Tra gật đầu nói:

>

> “Không sai! Chúng ta cần thông qua miếu thờ của Nương Nương để tiến vào Oa Hoàng Thiên.”

>

> Na Tra mang theo bọn họ đáp xuống trước Oa Hoàng miếu, hai cánh cửa lớn cao mấy chục nghìn dặm vẫn đang đóng chặt, bên trên mỗi cánh cửa lớn có vẽ hình một loại phi cầm, một con Thanh Loan đứng ở đỉnh núi giương cánh, một con Thải Phượng bay lượn trên chín tầng trời.

>

> Na Tra ôm quyền, cúi đầu thật sâu, trang nghiêm nói:

>

> “Linh Châu Tử cầu kiến Nương Nương.”

>

> Viên Hồng cùng Tôn Ngộ Không cũng cúi đầu, học bái theo Na Tra.

>

> Hai tiếng hót thanh thúy vang vang lên, một vệt thần quang nở rộ ra từ phía trên cửa lớn, ba người Na Tra vô ý thức híp con mắt lại.

>

> Thần quang qua đi, cửa lớn ầm một tiếng rồi mở ra.

>

> Na Tra mang theo Tôn Ngộ Không, Viên Hồng thấp thỏm đi vào, bên trong đại điện giống như một phương thiên địa rộng lớn, mấy cây cột to lớn những ngọn núi chọc trời đứng ở giữa miếu thờ, phía trên những cây cột này có khắc hình rồng bay lượn, xung quanh còn có tường vân quấn quanh.

>

> Ở chỗ sâu trong đại điện có một nữ tử ngồi xếp bằng bên trên giường mây, người mặc Bạch Y Lưu Vân Váy, đầu đội Bát Bảo Kim Quang Trâm, da trắng nõn nà tựa như người sống, chỉ là khuôn mặt bị một vầng sáng bao phủ, nhìn không rõ tướng mạo.

>

> Nhìn thấy nữ tử này, Na Tra lập tức quỳ xuống, dập đầu trên mặt đất, kích động nói:

>

> “Linh Châu Tử cầu kiến Nương Nương!”

>

> Viên Hồng cùng Tôn Ngộ Không cũng học theo, quỳ xuống đất nói:

>

> “Viên Hồng (Tôn Ngộ Không) cầu kiến Nương Nương.”

>

> Ngay sau đó, ba người chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng rồi đã xuất hiện ở trước một tòa cung điện.

>

> Một giọng nói thanh thúy vang lên:

>

> “Đứng lên đi! Nương Nương đã đang chờ các ngươi rồi.”

>

> Na Tra, Tôn Ngộ Không, Viên Hồng liền vội vàng đứng lên.

>

> Na Tra cười ngượng ngùng nói:

>

> “Thanh Loan tỷ!”

>

> Thanh Loan hài lòng gật đầu nói:

>

> “Linh Châu Tử, hạ phàm lịch luyện quả nhiên có chỗ tốt với cậu. Ít nhất, so với trước kia, cậu có lễ phép hơn nhiều. Tất cả đi theo ta đi!”

>

> Thanh Loan quay người đi vào bên trong đại điện, ba người Na Tra đều có chút thấp thỏm, bất an nhưng vẫn vội vàng đuổi theo.

>

> Bên trong sự bất an của Na Tra là mang theo kích động, bên trong sự bất an của Viên Hồng là mang theo e ngại, bên trong sự bất an của Tôn Ngộ Không là mang theo chút mê mang.

>

> Thanh Loan mang theo bọn họ một bước ngàn dặm, xuyên qua mấy hành lang điêu long họa phượng ( điêu khác hình rồng, vẽ hình phượng), đi vào ở bên trong một tòa cung điện, Nữ Oa Nương Nương chính đang ngồi xếp bằng ở bên trên giường mây, mỉm cười nhìn bọn họ.

>

> Thanh Loan cung kính nói:

>

> “Nương Nương, bọn họ đã đến.”

>

> Bịch một tiếng.

>

> Na Tra lập tức quỳ xuống, kích động nức nở kêu lên:

>

> “Linh Châu Tử bái kiến Nương Nương.”

>

> Nữ Oa Nương Nương gật đầu, cười nói:

>

> “Đã chuyển thế, sau này cậu sẽ là Na Tra!”

>

> Na Tra thút thít gật đầu, kích động khó mà kìm lòng mình. Đã bao nhiêu năm, rốt cục hắn lại một lần nữa nhìn thấy Nương Nương.

>

> Thanh Loan mỉm cười, thối lui đến bên cạnh.

>

> Bịch một tiếng.

>

> Viên Hoằng cùng Tôn Ngộ Không cũng quỳ xuống, cùng kêu lên:

>

> “Bái kiến Nữ Oa Nương Nương!”

>

> Nữ Oa mở miệng nói:

>

> “Thanh Loan, ngươi mang Viên Hoằng đi vào bên trong Sơn Hà Xã Tắc đồ, để hắn lấy lại nhục thân, từ đó linh nhục hợp nhất, khôi phục thực lực.”

>

> Thanh Loan đáp:

>

> “Vâng!”

>

> Bành bành bành.

>

> Viên Hoằng dập mạnh đầu ba cái, kích động nói:

>

> “Đa tạ Nữ Oa Nương Nương. Đa tạ Nữ Oa Nương Nương.”

>

> Thanh Loan đứng ra nói:

>

> “Ngươi đi theo ta!”

>

> Viên Hoằng đứng lên, mang theo tâm tình kích động, theo Thanh Loan đi ra ngoài.

>

> Nữ Oa nói:

>

> “Na Tra, cậu đi tìm Thải Phượng đi! Trong khoảng thời gian cậu hạ phàm, nàng rất là lo lắng cho cậu.”

>

> Na Tra cung kính nói:

>

> “Vâng!”

>

> Nói rồi hắn đứng lên, nhẹ nhàng đi ra ngoài.

>

> Bên trong đại điện lập tức chỉ còn lại hai người Nữ Oa và Tôn Ngộ Không, hai người không ai nói chuyện, đại điện yên tĩnh im ắng.

>

> Rốt cục, Nữ Oa cũng đành mở miệng trước, nàng ôn nhu nói:

>

> “Ngộ Không, ngẩng đầu lên!”

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu lên, một đôi mắt khỉ có chút phiếm hồng.

>

> Nữ Oa cười nói:

>

> “Lúc trước có lẽ ta không nên để con bái nhập Phật giáo.”

>

> Giọng nói của Tôn Ngộ Không có chút trầm thấp:

>

> “Người . . . Người thật sự là mẹ của ta hay sao?”

>

> Nữ Oa gật đầu nói:

>

> “Phải!”

>

> Tôn Ngộ Không nhịn không được hỏi:

>

> “Vậy người . . . Người vì sao mặc kệ không để ý đến ta?”

>

> Nữ Oa Nương Nương giải thích:

>

> “Không phải là ta đến con mà không để ý, mà là ta cảm thấy con càng thích hợp gia nhập vào bên trong đại giáo của bọn họ.”

>

> “Con dung hợp bản nguyên của Hỗn Độn Ma Viên, chú định vì chiến mà sinh, mà Oa Hoàng cung ta lại rời xa, đứng bên ngoài tam giới, không nhúng tay vào việc phân tranh của đại giáo, bất lợi cho sự trưởng thành của con. Cho nên năm đó, khi Chuẩn Đề tới cửa muốn thu con làm đồ đệ, để con thành Hộ Pháp của Phật giáo, ta đáp ứng, Phật giáo nhất định hưng thịnh một lượng kiếp, con gia nhập Phật giáo cũng có ích lợi lớn.”

>

> Tôn Ngộ Không trầm thấp nói:

>

> “Ta càng hi vọng là người một mực bồi tiếp ta, dạy ta bản lĩnh.”

>

> Nghe được câu nói này của Tôn Ngộ Không, trong mắt của Nữ Oa Nương Nương lóe lên một tia trìu mến, nàng ôn nhu nói:

>

> “Nếu như con nguyện ý thì lúc nào cũng có thể trở về.”

>

> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói:

>

> “Không được, ta không thể cô phụ tổ sư.”

>

> Nữ Oa Nương Nương cười nói:

>

> “Vậy con có cái nguyện vọng gì?”

>

> Trong lòng của Tôn Ngộ Không hơi động, một ý niệm khó mà tự kiềm chế xuất hiện ở trong lòng, như giòi bò đầy trong xương, muốn vung đi mà không được.

>

> Tôn Ngộ Không ngẩng đầu nhìn về phía Nữ Oa Nương Nương, trong mắt mang theo khát vọng nồng đậm nói:

>

> “Nương Nương, người chính là Thánh Mẫu của nhân tộc, Tiên Thiên đại thần, vậy người có biện pháp gì để trở nên càng mạnh mẽ hơn hay không?”

>

> Nữ Oa Nương Nương đánh giá Tôn Ngộ Không một phen, nhíu mày nói:

>

> “Con muốn mình mạnh mẽ hơn sao?”

>

> Tôn Ngộ Không gật đầu, tức giận nói:

>

> “Trước kia, lão Tôn ta náo Đông Hải lấy Kim Cô Bổng, náo Địa Phủ hủy Sổ Sinh Tử, náo Thiên cung, loạn yến hội bàn đào, đại chiến mười vạn Thiên Binh không rơi hạ phong, tự xưng là Tề Thiên Đại Thánh!”

>

> “Nhưng sau khi bị Như Lai trấn áp năm trăm năm, bảo hộ một tiểu hòa thượng Đi Tây Thiên thỉnh chân kinh, trên đường tùy tiện gặp được một Yêu Vương, lão Tôn ta đều không phải đối thủ của nó, thậm chí ngay cả tọa kỵ của thần phật đều không đối phó được. Thậm chí còn bị người tùy tiện lừa gạt, trêu đùa, thể diện đều mất hết, danh hiệu Tề Thiên Đại Thánh thành một chuyện cười.”

>

> Nữ Oa Nương Nương chậm rãi nói:

>

> “Thời gian tu hành của con còn rất ngắn, có thể có được tu vi như thế này cũng coi như là khá lắm rồi. Chả có mấy ai trong ngàn năm ngắn ngủi tu luyện được đến cảnh giới như con đâu”

>

>

>

>

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!