TRANG 489# 2
> Chương 977: Tâm Kết của Tôn Ngộ Không
>
>
>
>
>
>
> Tôn Ngộ Không không cam lòng kêu lên:
>
> “Nhưng mà lão Tôn ta muốn càng mạnh hơn, mạnh mẽ đến mức không có người nào dám trêu đùa, lừa dối ta nữa.”
>
> Nữ Oa Nương Nương ôn nhu nói:
>
> “Ngộ Không, đạo tâm của con đã loạn.”
>
> “Từ khi xuất sư đến nay, tất cả mọi chuyện của con đều là thuận buồm xuôi gió, náo Địa Phủ náo Thiên cung cố nhiên nuôi dưỡng được Vô Địch Chi Tâm của con, nhưng đồng thời cũng tạo ra sơ hở trong lòng con. Con cần biết cứng quá thì dễ gãy.”
>
> Trên đường đi Tây Thiên thỉnh chân kinh, con không ngừng gặp khó khăn, ngăn trở. Sự kiêu ngạo, tự tin của con lần lượt bị đả kích, hiện tại đạo tâm của con đã chệch hướng chính đạo. Chỉ biết cầu sức mạnh nhưng không có đạo tâm khống chế sức mạnh này thì cuối cùng sẽ hủy chính con.”
>
> Tôn Ngộ Không lắc mạnh đầu, tranh luận nói:
>
> “Không! Lão Tôn ta chỉ là không đủ mạnh, chỉ cần lão Tôn ta đủ mạnh, ai còn có thể trêu đùa ta? Chỉ cần lão Tôn ta đủ mạnh, yêu ma nào dám làm càn ở trước mặt lão Tôn ta?”
>
> Nữ Oa Nương Nương nhìn về phía Tôn Ngộ Không, hơi nhíu cau mày. Chuẩn Đề đáng chết!
>
> Nàng hít sâu mấy hơi rồi chậm rãi nói:
>
> “Ở nơi này của ta cũng không có phương pháp có thể để con nhanh chóng mạnh lên, tu hành tu chính là mình, không thể ỷ vào ngoại vật.”
>
> Tôn Ngộ Không nhìn Nữ Oa Nương Nương, có chút thất lạc cúi đầu nói:
>
> “Ta biết!”
>
> Nữ Oa Nương Nương gật đầu cười nói:
>
> “Con đi tìm hai người Na Tra đi!”
>
> “Vâng!
>
> Tôn Ngộ Không đi ra ngoài.
>
> Sau khi Tôn Ngộ Không rời khỏi, sắc mặt của Nữ Oa Nương Nương dần dần trầm xuống. Lúc đầu, nàng thấy những chuyện kia cũng không có ảnh hưởng quá lớn đến Ngộ Không nên cũng không có nói đến, không nghĩ tới hiện tại trạng thái của Ngộ Không đã tệ đến mức này.
>
> Nữ Oa Nương Nương lấy điện thoại ra ấn gọi video.Sau vài tiếng tích tích tích, vẻ mặt tươi cười của Trương Minh Hiên xuất hiện ở bên trong màn hình, hắn nói:
>
> “Nương Nương cát tường.”
>
> Nữ Oa Nương Nương nói:
>
> “Ta muốn ngươi làm giúp ta một chuyện.”
>
> Nghe được lời nói của Nữ Oa Nương Nương, Trương Minh Hiên sững sờ rồi cười càng xán lạn. Làm việc xoát độ thiện cảm của Nữ Oa Nương Nương hay sao? Vậy thì nhất định phải làm! Nếu làm tốt, về sau Nữ Oa Nương Nương chắc cũng không tiện bắt hắn mặc nữ trang nữa chứ?
>
> Trương Minh Hiên làm dáng như không biết sợ, vỗ ngực nói:
>
> “Nương Nương ra lệnh một tiếng, tiểu nhân nhất định sẽ liều chết đi xông pha khói lửa, thịt nát xương tan không chối từ!”
>
> Nữ Oa Nương Nương nghiêm túc nói:
>
> “Ta cũng không đến mức bắt ngươi đi chết. Chỉ có điều …”
>
> Hơi dừng lại một chút, nàng nói tiếp:
>
> “Đạo tâm của Ngộ Không đã loạn.”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi:
>
> “Đạo tâm? Của Tôn Ngộ Không?”
>
> Nữ Oa Nương Nương nói:
>
> “Trước kia, tính cách của Tôn Ngộ Không là ngạo thị thiên hạ, truy cầu tự do tiêu dao.”
>
> Rồi nàng nhướng mày không cao hứng nói:
>
> “Nhưng bởi vì ngươi lừa gạt, Chuẩn Đề lừa gạt, cùng một nhóm yêu ma trên đường đi Tây Thiên thỉnh kinh này làm cho hắn có cảm giác bị thất bại, khiến cho hắn hiện tại cố chấp tìm cách mạnh mẽ lên, trong lòng tràn đầy khát vọng đối với sức mạnh, tiếp tục như vậy sẽ hủy diệt hắn.”
>
> Trương Minh Hiên nghi hoặc hỏi:
>
> “Đệ tử nhớ được trước đó sư phó của đệ tử đã nói qua, Bát Cửu Huyền Công, Cửu Chuyển Huyền Công đều là công pháp hộ đạo, không tham thiền không ngộ đạo, giảng chính là lấy lực xưng hùng. Truy cầu sức mạnh hẳn là không sai chứ? Không cầu đạo, như thế nào lại có đạo tâm?”
>
> Nữ Oa Nương Nương giải thích:
>
> “Không ngộ đạo là nói bọn họ không cần lĩnh hội pháp tắc, chỉ cần không ngừng tu luyện Cửu Chuyển Huyền Công, cảnh giới đến tự nhiên sẽ đột phá, có thể thoải mái tiến vào Chuẩn Thánh mà không có bình cảnh gì, nhưng mấy môn công pháp này cũng có khuyết điểm, đó chính là vĩnh viễn không có khả năng bước vào cảnh giới Chuẩn Thánh Chí Cường, càng đừng nói đến chuyện thành tựu Thánh Nhân.”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu, lúc trước sư phó của hắn Thông Thiên Giáo Chủ cũng nói giống như vậy.
>
> Nữ Oa Nương Nương tiếp tục nói:
>
> “Nhưng đạo tâm là thứ mà người tu luyện nào cũng có, đạo tâm quyết định tương lai của bọn họ, có người lĩnh ngộ thủ hộ chi tâm, có người lĩnh ngộ sát lục chi tâm, có người lĩnh ngộ tâm niệm hồng trần, có người lĩnh ngộ đoạn tình tuyệt dục, vô số loại lĩnh ngộ đều từ đạo tâm.”
>
> Nói rồi, Nữ Oa Nương Nương nhìn chằm chằm vào Trương Minh Hiên và nói:
>
> “Còn có người lại lĩnh ngộ cá ướp muối chi tâm (ý chỉ main là thằng lười).”
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc gật đầu, đồng ý nói:
>
> “Nương Nương nói có đạo lý, đạo tâm của ta chính là thủ hộ chi tâm, thủ hộ Thanh Nhã tỷ, thủ hộ Thiên Môn Sơn, không tiếc cùng thế giới là địch.
>
> Nghe được lời nói của Trương Minh Hiên, khóe miệng của Nữ Oa Nương Nương không tự chủ run rẩy hai lần, ngươi còn dam nói mình lĩnh ngộ thủ hộ chi tâm hay sao? Tại sao không nói bị thủ hộ chi tâm đâu? Nếu không phải trốn ở chỗ mấy nàng Lý Thanh Nhã, Phật giáo không biết đã giết ngươi bao nhiêu lần rồi.
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một lúc rồi nói:
>
> “Theo như lời Nương Nương nói thì hiện tại, đạo tâm của Ngộ Không đã thay đổi, hắn cảm thấy mình bị lừa gạt mấy lần là bởi vì chính mình không đủ mạnh, hắn cảm thấy đánh không thắng yêu ma quỷ quái trên đường đi Tây Thiên thỉnh kinh cũng là bởi vì mình không đủ mạnh.”
>
> Nữ Oa Nương Nương gật đầu nói:
>
> “Không sai!”
>
> Sau đó, nàng híp mắt lại, nhìn Trương Minh Hiên, trầm giọng nói:
>
> “Chủ yếu là chuyện ngươi lừa gạt làm cho hắn nhận đả kích quá lớn, đạo tâm mới có thể dần dần sụp đổ.”
>
> Trương Minh Hiên ho khan một cái, ánh mắt lấp lóe nói:
>
> “Chuyện này cũng không trách đệ tử chứ! Đệ tử chỉ nói sự thật, có điều là nói không đủ cụ thể mà thôi.”
>
> Nữ Oa Nương Nương nói:
>
> “Ta muốn ngươi cố gắng cứu đạo tâm của Ngộ Không, chớ để hắn hủy hoại chính mình.”
>
> Trương Minh Hiên kinh ngạc nói:
>
> “Nương Nương, chuyện trọng đại như vậy sao người lại giao cho đệ tử? Nếu như đệ tử làm hư hại thì sao bây giờ?”
>
> Nữ Oa Nương Nương yếu ớt nói:
>
> “Vậy ta cũng sẽ đập nát ngươi.”
>
> Sau đó, Nữ Oa Nương Nương liền dập máy.
>
> Bên trên Huyền Không Đảo, bên trong đình nghỉ mát, trong lòng Trương Minh Hiên chợt lạnh, chỉ trong một cái nháy mắt, hắn nhảy lên một cái, ngẩng đầu kinh hoảng hét lớn:
>
> “Nương Nương, Nương Nương. Ta chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi, không gánh được loại chức trách lớn này đâu! Nương Nương vẫn nên tìm người khác đi thì hơn! Ta thấy Thanh Loan tỷ cũng rất tốt mà. Nương Nương, người nghe thấy hay không?”
>
> Một lát sau, Trương Minh Hiên chán nản ngã ngồi trên ghế, thì thầm nói:
>
> “Xong đời rồi. Cảm giác phải chết.”
>
> Long Thiên Ngạo không cao hứng nói:
>
> “Ai bảo ngươi đáp ứng? Còn nói cái gì mà xông pha khói lửa như bình thường, thịt nát xương tan cũng không sợ.”
>
> Tiêu Viêm tán dương:
>
> “Long Nhị ca, tài văn chương của huynh quá tốt rồi!”
>
> Long Thiên Ngạo đắc ý nói:
>
> “Đó là chuyện đương nhiên!”
>
> Trương Minh Hiên đau khổ nói:
>
> “Những lời đó không phải là lời khách khí hay sao? Ta làm sao biết được Nữ Oa Nương Nương lại tưởng thật. Nếu như lầ này, chúng ta không làm cho nàng hài lòng, e rằng nàng sẽ thật để cho ta thịt nát xương tan đó!”
>
> Tần Vũ hỏi:
>
> “Bản tôn, hiện tại, ngài định làm như thế nào?”
>
> Trương Minh Hiên suy nghĩ một chút nói:
>
> “Chờ một chút ta thử khuyên nhủ Tôn Ngộ Không xem sao.”
>
> Long Thiên Ngạo lập tức nói:
>
> “Còn chờ cái gì? Nhanh khuyên đi!”
>
> Trương Minh Hiên không cao hứng nói:
>
> “Hiện tại, nói không chừng, Tôn Ngộ Không vẫn còn đang ở trong Oa Hoàng cung, chúng ta khuyên như thế nào? Lại nói, ta cũng phải nghĩ xem nên nói như thế nào mới có thể khuyên hắn quay đầu đây!
>
> ..
>
> Một ngày trôi qua, bởi vì một đêm không ngủ, Trương Minh Hiên sớm rời giường, lên tiếng chào hỏi mấy người Lý Thanh Nhã một câu rồi bay ra Huyền Không Đảo đáp xuống một chỗ đỉnh núi không, xếp bằng ở bên trên một tảng đá xanh, kéo mấy đám mây trắng từ trên trời xuống cho chúng chầm chậm lưu động trên đỉnh núi, rất có khí chất xuất trần tự tại, nhìn mây gió.
>
> Trương Minh Hiên cố định màn hình điện thoại di động ở trước mặt, nói:
>
> “Tiểu Phàm, giúp ta kết nối với Tôn Ngộ Không.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói:
>
> “Vâng!”
>
> Điện thoại di động vang lên hai tiếng, khuôn mặt khỉ của Tôn Ngộ Không xuất hiện ở bên trong màn hình.
>
> Trương Minh Hiên cười hỏi:
>
> “Ngộ Không, hôm qua đi Oa Hoàng cung cảm giác như thế nào?
>
> sắc mặt của Tôn Ngộ Không biến đổi, ngã nhào một cái bay lên không trung, xuất hiện ở trên trời, ngồi xếp bằng phía trên một đám mây trắng.
>
> Trương Minh Hiên sững sờ, đánh giá Tôn Ngộ Không đang ngồi xếp bằng bên trên mây trắng, sờ lên cái cằm râu mọc lưa thưa của mình, ta làm sao lại không nghĩ tới nhỉ? Ngồi xếp bằng đám mây giống như cũng không tệ.
>
> Tôn Ngộ Không bất mãn nói:
>
> “Ngươi giám thị ta hay sao?”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Không phải ta giám thị huynh, là đại ca Lục Nhĩ của huynh tương đối quan tâm huynh, thời khắc chú ý đến huynh. Hôm qua biết huynh đi Oa Hoàng cung, liền lập tức tới tìm ta, để ta nói mấy câu trước mặt ở Nữ Oa Nương Nương giúp huynh.”
>
> Nghe được lời nói này của Trương Minh Hiên, sắc mặt của Tôn Ngộ Không mới hơi dịu lại.
>
>
>
>