TRANG 490# 1
> Chương 978: Minh Hiên Khuyên Ngộ Không
>
>
>
>
>
>
> Trương Minh Hiên trầm giọng nói:
>
> “Ngộ Không, Nữ Oa Nương Nương nói huynh đã thay đổi.”
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu phản bác:
>
> “Không có! Lão Tôn ta chỉ là nhìn mọi chuyện thêm minh bạch mà thôi.”
>
> Trương Minh Hiên cười nói:
>
> “Ta cũng cảm thấy huynh không có, huynh chính là Tề Thiên Đại Thánh cơ mà.”
>
> Tôn Ngộ Không bực bội nói:
>
> “Đừng nói với lão Tôn ta cái danh hiệu Tề Thiên Đại Thánh này nữa! Trương Minh Hiên, rốt cục thì ngươi muốn nói cái gì?”
>
> Trương Minh Hiên nói:
>
> “Ngộ Không, ta biết, huynh cảm thấy mình bị lừa gạt, cho nên cảm thấy bất mãn với ta, đồng thời cũng bất mãn với mình.”
>
> “Nhưng mà ta muốn huynh minh bạch, chúng ta lừa huynh nhưng không có tổn thương huynh, mà là vì trợ giúp huynh, trên đời này có lúc nói dối có thiện ý lại tốt hơn nói thật, huynh phải học được tiếp nhận.”
>
> Tôn Ngộ Không cười nhạo một tiếng, miệt thị nhìn Trương Minh Hiên, giống như là có ý nói tiếp đi, ngươi cứ nói tiếp đi, lão tử không nghe đâu.
>
> Trương Minh Hiên lập tức trì trệ, con khỉ này vì sao lại bướng bỉnh như thế đây?
>
> Trương Minh Hiên quyết định rót cho hắn một liều thuốc mạnh luôn cho nên trực tiếp nói:
>
> “Ta biết, bây giờ huynh đang nghĩ trăm phương ngàn kế để cầu sức mạnh, nhưng huynh lại căn bản không hiểu được thế nào là sức mạnh.”
>
> Tôn Ngộ Không cười ha ha nói:
>
> “Ngươi nói lão Tôn ta không hiểu thế nào là sức mạnh?”
>
> Trương Minh Hiên gật đầu nghiêm túc nói:
>
> “Phải! Huynh là đệ tử Phật môn, sức mạnh của Phật môn bắt nguồn từ buông xuống, bỏ xuống đồ đao, buông xuống chấp nhất, buông xuống tình cảm. Mà hiện tại, huynh lại đang cố chấp truy tìm, cho nên ta nói huynh không hiểu sức mạnh.”
>
> Tôn Ngộ Không khinh thường nói:
>
> “Ngươi có thể buông xuống sao? Buông xuống kiếm của ngươi, buông xuống thương của ngươi, buông xuống tu vi của ngươi?”
>
> Trương Minh Hiên nghĩa chính ngôn từ nói:
>
> “Không thể! Bởi vì ta không phải đệ tử của Phật giáo, mà huynh mới là đệ tử của Phật giáo.”
>
> Tôn Ngộ Không hừ một tiếng, hiển nhiên là cho rằng Trương Minh Hiên đang giảo biện.
>
> Trương Minh Hiên tiếp tục nói:
>
> “Chẳng những huynh không hiểu sức mạnh, huynh còn không hiểu cái gì gọi là Tề Thiên Đại Thánh!”
>
> Chỉ trong một cái nháy mắt, Tôn Ngộ Không nhảy dựng thẳng lên, tức giận nhìn Trương Minh Hiên.
>
> Trương Minh Hiên nghiêm túc nói:
>
> “Bây giờ ở trong lòng của huynh, cái danh hiệu Tề Thiên Đại Thánh này chính là đại biểu chế giễu, trêu đùa, vũ nhục, cho nên huynh mới không nguyện ý để người khác gọi mình là Tề Thiên Đại Thánh.”
>
> “Nhưng mà ở trong lòng những người khác, Tề Thiên Đại Thánh là một loại tinh thần, là một loại khích lệ, cũng là anh hùng, không có quan hệ với tu vi.”
>
> Tôn Ngộ Không lắc đầu nói:
>
> “Chỉ là nói bậy.”
>
> Bộp một tiếng.
>
> Tôn Ngộ Không đã dập máy.
>
> Trương Minh Hiên ngồi ở bên trên đỉnh núi, đột nhiên trừng to mắt kêu lên:
>
> “Ta còn chưa nói xong mà! Làm sao lại đã dập máy rồi?”
>
> Trương Tiểu Phàm hỏi:
>
> “Cần kết nối lại một lần nữa hay không?”
>
> Trương Minh Hiên lắc đầu nói:
>
> “Được rồi, ta đoán cho dù có khuyên nhiều hơn nữa thì huynh ấy cũng không nghe lọt tai đâu. Tiểu Phàm chuẩn bị làm Anime ‹Đại Thánh trở về› đi!”
>
> Long Thiên Ngạo kêu lên:
>
> “Không đúng! Bên trong bộ ‹Đại Thánh trở về› kia, Tôn Ngộ Không cũng một mực tại khát vọng sức mạnh mà.
>
> Trong mắt của Trương Minh Hiên mang theo ý cười, hắn nói:
>
> “Khát vọng sức mạnh cũng không có sai, chỉ cần hắn có thể bảo thủ đạo tâm của Tề Thiên Đại Thánh là được rồi.”
>
> Trương Tiểu Phàm nói:
>
> “Ta minh bạch! Bây giờ, ta sẽ bắt đầu chuẩn bị.”
>
> Trương Minh Hiên đứng dậy bay trở về Huyền Không Đảo.
>
> Trên đường Tây Du, Tôn Ngộ Không cũng từ trên không trung bay xuống trần xe ngựa và ngồi xếp bằng trên đó.
>
> Trư Bát Giới hiếu kì hỏi:
>
> “Sư huynh, vừa rồi là ai gọi điện cho huynh vậy?”
>
> Tôn Ngộ Không Không thèm để ý nói:
>
> “Trương Minh Hiên!”
>
> Đường Tam Tạng nằm ở bên trong xe ngựa, đầu duỗi ra ngoài, tay cầm điện thoại, bên trong màn hình chính là quốc vương của Nữ Nhi quốc, hai người đang gọi video.
>
> Đường Tam Tạng cười ha hả nói:
>
> “Ngộ Không cùng Trương công tử làm hòa rồi hay sao? Như thế rất tốt! Bần tăng liền biết các ngươi có thể làm hòa, đàn ông con trai chửi nhau hôm trước, hôm sau lại ôm vai bá cổ được ngay mà.”
>
> Một cái chân khỉ thật dài từ trên trần xe ngựa thả xuống, bàn chân đối diện với khuôn mặt của Đường Tam Tạng.
>
> Đường Tam Tạng trì trệ, vội vàng thụt đầu vào trong xe.
>
> Bên trong xe ngựa, lời trò chuyện của Đường Tam Tạng cùng quốc vương của Nữ Nhi quốc truyền ra.
>
> Quốc vương của Nữ Nhi quốc:
>
> “Đường Đường. Ngộ Không cùng Tiêu Dao Thần Quân có mâu thuẫn hay sao?”
>
> Đường Tam Tạng cười nói:
>
> “Không có việc gì, chỉ là có chút hiểu lầm nên giận nhau thôi, mấy ngày là được rồi. Đúng rồi, con gái của chúng ta đâu rồi?”
>
> Quốc vương của Nữ Nhi quốc cười nói:
>
> “Nó vừa mới ngủ thiếp đi! Con gái chúng ta rất ngoan, hiện tại đã biết gọi mẹ rồi.”
>
> Đường Tam Tạng hưng phấn kêu lên:
>
> “Nàng đã biết nói rồi sao?”
>
> Quốc vương của Nữ Nhi quốc ừ một tiếng nói:
>
> “Đợi nàng tỉnh lại, ta mang nàng đi Hư Hoang giới tìm chàng.”
>
> Đường Tam Tạng hưng phấn nói:
>
> “Tốt! Tốt! Ta lại kiếm thật nhiều tiền, có thể mua cho nàng thật nhiều đồ chơi.”
>
> . ..
>
> Bên ngoài xe ngựa, Trư Bát Giới miệng lẩm bẩm:
>
> “Con gái của ta đã sớm sẽ gọi được cả cha với mẹ rồi.”
>
> Sau đó, hắn cũng lấy điện thoại của mình ra, ấn gọi video.
>
> Thời gian chậm rãi trôi qua, mấy tháng loáng cái đã qua.
>
> Bên trong một cái sơn thôn nhỏ vô danh, trong một ngôi nhà nhỏ, một đứa bé trai đứng trong sân cầm một thanh trường kiếm vung vẩy, bước chân lảo đảo, kiếm chiêu chúc chắc.
>
> Một nữ tử mỹ lệ từ đằng xa đi tới, một tay cầm cần câu, một tay nhấc lấy mấy con cá lớn, mặc dù nàng chỉ đang mặc áo gai bằng vải thô nhưng cũng khó che dấu được thiên tư quốc sắc, mấy nam nhân ở trong thôn thấy nàng đến đều nở nụ cười nịnh nọt.
>
> Tiểu nam hài ném trường kiếm trong tay sang một bên, hưng phấn chạy tới kêu lên:
>
> “Di nương.”
>
> Nữ tử xoa đầu Trầm Hương, cười nói:
>
> “Trầm Hương, hôm nay cháu có dụng tâm luyện công hay không?”
>
> Trầm Hương liên tục gật đầu nói:
>
> “Có! Có!”
>
> Ngao Thốn Tâm cười nói:
>
> “Vậy thì tốt, vừa vặn ta câu được mấy con cá ở dòng suối nhỏ phía trước, hôm nay cho cháu ăn cá nướng.”
>
> Trầm Hương nhìn mấy con cá lớn như chân người trong tay Ngao Thốn Tâm, kinh ngạc kêu lên:
>
> “A. Bên trong dòng suối nhỏ kia có cá lớn như thế sao?”
>
> Ngao Thốn Tâm cùng Trầm Hương đi đến một ngôi nhà tranh.
>
> Ngao Thốn Tâm vừa đi vừa cười nói:
>
> “Những con cá này gọi là Đao Ngư, tính tình hung mãnh, chính là một loại cá biển, đại khái là từ sông ngầm bơi tới!
>
> Trầm Hương cái hiểu cái không gật đầu, không còn xoắn xuýt vấn đề về mấy con cá nữa, lo lắng nói:
>
> “Di nương, người dạy ta luyện kiếm nhưng mà ta luôn luôn không luyện được! Như này thì cũng không biết phải đến lúc nào thì mới có thể cứu mẹ ta ra.”
>
> Nói rồi, hắn ngẩng đầu nhìn Ngao Thốn Tâm nói:
>
> “Di nương, ta có phải là kém cỏi lắm hay không?”
>
> Ngao Thốn Tâm xoa xoa đầu của Trầm Hương, trấn an nói:
>
> “Trầm Hương, cháu tuyệt đối không đần, là di nương không có bản lĩnh, không dạy được cháu, về sau di nương sẽ tìm cho cháu một lão sư tốt.”
>
> “Ừm!”
>
> Trầm Hương liên tục gật đầu.
>
> Sau khi ăn cơm xong, Trầm Hương tiếp tục khắc khổ luyện kiếm, Ngao Thốn Tâm trở lại gian phòng của mình, tiện tay hạ một đạo kết giới, ngồi ở trên giường lấy điện thoại ra, ấn gọi video.
>
> Sau vài tiếng tích tích tích, Dương Tiễn xuất hiện ở bên trong màn hình.
>
> Dương Tiễn lo lắng hỏi:
>
> “Thốn Tâm, có chuyện gì sao?”
>
> Ngao Thốn Tâm nhíu mày nói:
>
> “Khoảng thời gian này ta dạy Trầm Hương đả tọa luyện khí, cũng dạy hắn luyện tập kiếm pháp, nhưng mà tư chất của hắn tựa hồ là quá kém, gần như không có thu hoạch gì.”
>
> Dương Tiễn cười nói:
>
> “Nguyên lai là chuyện này sao! Muội không cần lo lắng, Trầm Hương chính là đại năng của Phật giáo chuyển thế, cũng không thích hợp tu luyện công pháp của đạo môn ta, muốn có thành tựu thì còn cần bái nhập Phật giáo, tu luyện công pháp của Phật môn.”
>
> Ngao Thốn Tâm trừng to mắt kêu lên:
>
> “Tại sao có thể như vậy? Vậy sau này khi lượng kiếp tiến đến, các ngươi chẳng phải là muốn gặp nhau trên chiến trường hơn nữa còn ở hai phía đối địch hay sao?”
>
> Dương Tiễn cười nói:
>
> “Không cần lo lắng, Nữ Oa Nương Nương tự có an bài, Trầm Hương ngày sau sẽ bái Tôn Ngộ Không làm sư phụ.”
>
> Nghe được lời nói này của Dương Tiễn, thần sắc trên mặt Ngao Thốn Tâm khẽ động, nàng nói:
>
> “Chính là con khỉ đã đại náo Đông Hải kia hay sao?”
>
> Dương Tiễn gật đầu nói:
>
> “Không sai!”
>
>
>
>