Mấy thành viên Phân gia đang tụ tập lại, nghe tiếng quát thì ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy người đang đứng cách đó không xa lớn tiếng trách mắng không phải ai khác, chính là vị trưởng lão Tông gia từng bị Hyuga Kagami làm bẽ mặt trong buổi họp tộc.
"Toang rồi!"
Ngay lập tức, mấy thành viên Phân gia có mặt ở đây đều thầm kêu khổ trong lòng.
Nếu là trước kia, họ tuyệt đối không dám bàn tán về Tông gia ở nơi công cộng như thế này. Nhưng gần đây, những việc Hyuga Kagami làm thật sự là chuyện sau lại càng ảo diệu hơn chuyện trước, khiến các thành viên Phân gia cảm thấy hãnh diện, nở mày nở mặt, nên bất giác bàn tán sôi nổi.
Vị trưởng lão Tông gia mặt mày tái mét dùng ánh mắt hung dữ, quét qua bốn thành viên Phân gia trước mặt, tiếp tục quát lớn: "Lũ ngu xuẩn các ngươi dám chỉ trích Tông gia, đây là tội gì, lẽ nào các ngươi không biết sao?"
Mấy thành viên Phân gia vội vàng cúi đầu nhận sai: "Rất xin lỗi, là chúng tôi lỡ lời!"
Chát chát chát...
Vị trưởng lão Tông gia không hề nguôi giận vì mấy người cúi đầu nhận lỗi, ngược lại còn bước lên trước lần lượt tát mỗi người một bạt tai. Cú tát mạnh đến nỗi tiếng vang giòn giã từ đầu phố vọng đến cuối phố.
Trước đó, trong làng lan truyền ầm ĩ về vụ đại loạn đấu của ba con thông linh thú khổng lồ. Đối với tộc Hyuga mà nói, chuyện này vốn không phải là chuyện xấu, dù sao một trong các bên tham chiến cũng là tộc nhân của họ. Trận đại chiến hoang đường tưởng chừng do đám trẻ con gây ra đó, ở một mức độ nào đó, cũng được xem là thể hiện thực lực của tộc Hyuga.
Thế nhưng, sau khi bình tĩnh lại, Tông gia càng nghĩ càng thấy có gì đó không ổn.
Theo họ thấy, Hyuga Kagami rõ ràng có thông linh thú mạnh mẽ như vậy nhưng lại không báo trước cho Tông gia. Hơn nữa, trong việc truyền thừa thông linh thú, hắn cũng không ưu tiên lựa chọn người thừa kế của Tông gia là Hinata, mà lại chọn Neji cũng thuộc Phân gia. Chuyện này dù chưa đến mức gọi là ngỗ nghịch, nhưng ít nhất cũng bị coi là bất kính với Tông gia.
Vị trưởng lão Tông gia vốn đã bất mãn với Hyuga Kagami, nay lại xảy ra chuyện này, trong lòng tự nhiên ngùn ngụt lửa giận.
Trong bốn thành viên Phân gia bị ăn tát một cách cay đắng, ba người đều cúi đầu khuất phục, chỉ có Hyuga Thanh Mộc đang ngồi trên xe lăn là sắc mặt âm u khó đoán.
Nhận thấy Hyuga Thanh Mộc không tỏ vẻ kính cẩn vâng lời, cơn giận vừa nguôi của vị trưởng lão Tông gia lại bùng lên, lão quát mắng: "Sao hả, tên tội nhân nhà ngươi còn không phục à?"
Hyuga Thanh Mộc hít một hơi thật sâu, nén cảm xúc lại, sau đó cúi đầu xuống như những người khác: "Rất xin lỗi!"
"Hừ!" Hừ lạnh một tiếng, vị trưởng lão Tông gia tiếp tục mắng: "Năm đó không xử tử ngươi cùng với thằng em chết tiệt Hyuga Thanh Diệp của ngươi, đã là Tông gia chúng ta phá lệ khai ân với ngươi rồi. Không ngờ thứ vô ơn nhà ngươi không những không biết cảm kích, mà còn quay lại nói xấu Tông gia chúng ta. Biết thế này, năm đó đã không tha cho thứ phế vật nhà ngươi!"
Hyuga Thanh Mộc đang cúi đầu bỗng ngẩng phắt lên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đừng nhắc đến Thanh Diệp trước mặt tôi!"
Thấy Hyuga Thanh Mộc đột nhiên ngẩng đầu, vị trưởng lão Tông gia giật mình, rồi quát lớn: "Lớn mật, ngươi bất mãn với phán quyết năm đó sao? Lẽ nào ngươi vẫn còn ghi hận trong lòng?"
Sát ý lóe lên trong mắt Hyuga Thanh Mộc: "Đừng nhắc đến Thanh Diệp trước mặt tôi!"
"Cấm!"
Phát giác được tia sát ý trong mắt Hyuga Thanh Mộc, vị trưởng lão Tông gia tức khắc nổi giận, lập tức kết ấn, kích hoạt "Cá Chậu Chim Lồng Chú Ấn".
A a a...
Khi "Cá Chậu Chim Lồng Chú Ấn" được kích hoạt, Hyuga Thanh Mộc đang ngồi trên xe lăn liền ngã xuống đất, cả người đau đớn lăn lộn, gào thét.
Tiếng gào thét của Hyuga Thanh Mộc gần như vang vọng khắp tộc địa Hyuga, chỉ một lát sau, xung quanh đã có rất nhiều thành viên Phân gia vây xem.
Nghe thấy động tĩnh, Hizashi cũng chạy tới. Nhìn thấy cảnh này, anh vội vàng nói với vị trưởng lão Tông gia: "Trưởng lão đại nhân, ngài tha cho cậu ấy đi, cậu ấy đã tàn phế rồi, không chịu nổi sự giày vò của chú ấn đâu!"
"Hừ!"
Đáp lại Hizashi chỉ có tiếng hừ lạnh của vị trưởng lão Tông gia.
Hizashi đành quay sang khuyên nhủ Hyuga Thanh Mộc đang gào thét trên mặt đất: "Thanh Mộc, đừng cố chấp nữa, mau nhận sai xin tha đi!"
Hyuga Thanh Mộc dường như không nghe thấy lời khuyên của Hizashi, dù đang lăn lộn trên mặt đất, kêu la thảm thiết nhưng vẫn nhất quyết không cầu xin.
Vị trưởng lão Tông gia lúc này sa sầm mặt, hung hăng nói: "Phế vật, mày tưởng mày là Hyuga Kagami chắc? Muốn chết à!"
Hyuga Kagami là hiệu trưởng trường nhẫn giả, lại là người thuộc phe Hokage Đệ Tam, nên dù hắn không tuân lệnh Tông gia, Tông gia nhất thời cũng chẳng có cách nào hay ho để trị hắn. Nhưng một kẻ tàn phế thuộc Phân gia mà cũng dám thách thức quyền uy của Tông gia, điều này khiến vị trưởng lão Tông gia nổi trận lôi đình!
Thế nhưng, Hyuga Thanh Mộc dường như đã quyết tâm không cầu xin, bất kể vị trưởng lão Tông gia thúc giục "Cá Chậu Chim Lồng Chú Ấn" thế nào, hắn vẫn không hé miệng nói một lời cầu xin.
Vị trưởng lão Tông gia nheo mắt lại, trong lòng đã nổi sát ý.
Phát giác được điều này, Hizashi vội nói: "Trưởng lão đại nhân, đầu óc cậu ấy đã không tỉnh táo rồi, hơn nữa còn là một người tàn phế, ngài đừng chấp nhặt với một kẻ như hắn làm gì!"
Nghĩ đến đối phương chỉ là một kẻ tàn phế, dù thật sự có lòng bất mãn với Tông gia cũng chẳng làm nên sóng gió gì, nên sát ý trong lòng vị trưởng lão Tông gia cũng lui đi đôi chút.
Ngay sau đó, lão lại phát hiện các thành viên Phân gia tụ tập ngày càng đông, vẻ mặt ai nấy cũng ngày càng âm trầm, bèn lớn tiếng tuyên bố: "Hyuga Thanh Mộc ngỗ nghịch phạm thượng, giam lỏng 3 năm!"
Hizashi thở phào nhẹ nhõm, vội vàng sai người đưa Hyuga Thanh Mộc đến nhà giam của tộc.
Cơn giận của vị trưởng lão Tông gia vẫn chưa nguôi, lão đi thẳng đến nhà chính của Tông gia tìm gia chủ Hiashi, nói: "Hiashi, chúng ta không thể để Hyuga Kagami tùy tiện làm bậy như vậy nữa!"
Hiashi nhíu mày, không nói gì.
Chủ đề này, nội bộ Tông gia đã thảo luận mấy lần rồi, hắn nghe đến phát phiền.
Vị trưởng lão Tông gia nói: "Hiashi, lẽ nào ngài vẫn chưa nhìn ra sao, Hyuga Kagami đang thách thức quyền uy của Tông gia chúng ta!"
Hiashi lắc đầu: "Tôi hiểu Kagami, cậu ấy sẽ không làm vậy."
"Chuyện này không còn liên quan đến việc hắn cố ý hay vô tình nữa. Bất kể là cố ý hay vô tình, những việc hắn làm đều đang lung lay quyền uy của Tông gia chúng ta!" Dừng một chút, vị trưởng lão nói tiếp: "Ngay vừa rồi, đến cả tên tàn phế của Phân gia cũng dám tỏ thái độ sát khí với tôi, tỉnh lại đi, Hiashi!"
Sắc mặt Hiashi trầm xuống: "Hyuga Thanh Mộc?"
"Không phải hắn thì còn ai vào đây!" Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, vị trưởng lão Tông gia lại tức không có chỗ xả: "Ngài nghĩ xem, ai đã cho tên tàn phế đó dũng khí để thách thức Tông gia chúng ta?"
Hiashi trầm ngâm, thông tin này quả thực khiến hắn có chút bất ngờ. Trong ấn tượng của hắn, sau khi được thả ra, Hyuga Thanh Mộc luôn trầm tính ít nói, không nhúng tay vào bất cứ việc gì, gần như một người vô hình. Chỉ khoảng một hai năm gần đây mới có chút sức sống trở lại, bắt đầu giao tiếp bình thường với các tộc nhân.
Hắn rất khó tưởng tượng một người như vậy lại dám phóng thích sát ý với trưởng lão Tông gia!
Vị trưởng lão nói tiếp: "Còn chuyện con lợn nhẫn giả kia nữa, Hyuga Kagami cố tình giấu giếm, chắc chắn có ý đồ xấu, chúng ta phải đề phòng mới được!"