Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 134: CHƯƠNG 99: CHI VIỆN NGƯ TRƯỜNG CẤP MỘT - XUẤT CHINH

Hàn Phi đi ra khỏi diễn võ đường của Ngư Long bang.

Hai tên thủ hạ vẫn luôn canh giữ ngoài cửa, lập tức kinh hô: “Thiếu gia, ngài xuất quan rồi?”

Hàn Phi: “Ừm! Thần công đại thành, đã vô địch rồi.”

Hai người: “...”

Trong đó một người nói: “Thiếu gia, ngài bế quan mười mấy ngày nay, thôn trưởng phái người tới hai lần, nói là hôm nay còn muốn tới, ngài xem...”

Hàn Phi: “Tới làm gì? Sợ ta chạy mất?”

Một tên đàn em nói: “Cái đó không thể nào, chính là thôn trưởng nói bảo ngài ra ngoài thì mau chóng đi tìm ông ấy.”

Hàn Phi gật đầu: “Biết rồi, ta đi ngay đây... Này! Quán lẩu hải sản tươi sống của Ngư Long bang ta làm xong chưa?”

Vừa nhắc tới quán lẩu hải sản tươi sống, hai người này lập tức lộ ra thần sắc mê luyến, kích động nói: “Thiếu gia, làm xong rồi, ngài căn bản cũng không biết, ngày hôm đó đã có bao nhiêu người tới. Từ buổi trưa đến đêm khuya, quán lẩu hải sản tươi sống Ngư Long chúng ta chưa từng dừng lại, tất cả chỗ ngồi đều chật kín, tất cả những người đã ăn đều khen không dứt miệng, hận không thể liếm sạch cả nước lẩu luôn!”

Người khác vội nói: “Thiếu gia, ngài có thể không biết, doanh thu ngày hôm đó đã đạt đến con số này.”

Người nọ nói xong liền giơ tay xòe ra, lộ ra năm ngón tay.

Hàn Phi: “500 viên trân châu trung phẩm?”

Người này lập tức kinh hãi: “Thiếu gia, ngài thật sự là thần, chính là 500 trân châu trung phẩm, trong bang chúng ta đều sôi trào rồi.”

“Bốp...”

Hàn Phi tát một cái lên đầu người này: “Lần sau nói chuyện cho đàng hoàng, 500 thì 500, còn bắt ta đoán, nhỡ đâu ta đoán thành 5000 thì sao?”

Người này tủi thân không chịu được, sao có thể 5000 chứ! 5000 viên trân châu trung phẩm, vậy phải là bao nhiêu tiền a?...

Hàn Phi vui vẻ ra mặt đi ra khỏi Ngư Long bang, nhìn thấy mặt trời bên ngoài, chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng. Trong lòng đang suy tính, tối nay có nên mời lão đầu và Tiểu Cầm tỷ đi quán lẩu ăn lẩu hay không?

Nghĩ nghĩ hắn liền từ bỏ ý nghĩ này, hai người này đều không phải loại người thích náo nhiệt, khẳng định sẽ bắt mình làm ở nhà...

Nhà thôn trưởng.

Hàn Phi: “Thôn trưởng gia gia, cháu tới rồi.”

Thôn trưởng đang xem một tờ giấy, nghe thấy Hàn Phi đi vào, lập tức nói: “Ngươi cuối cùng cũng xuất quan rồi?”

Hàn Phi: “Thần công đại thành, cháu đã chuẩn bị xong rồi.”

Thôn trưởng: “Ừm! Cũng không biết ngươi tới có tính là đúng lúc hay không, một canh giờ sau, có ba tên Điếu sư cùng ngươi xuất phát.”

“A? Gấp như vậy?”

Thôn trưởng: “Vốn dĩ không định đợi ngươi, ai biết ngươi tự mình xuất quan. Bất quá cũng tốt, ngươi có thể chém giết Lý Tuyệt, nghĩ đến cũng có chút bản lĩnh ẩn giấu. Lần này Thiên Thủy Thôn chúng ta có 3 tên Điếu sư vẫn lạc ở ngư trường cấp một, bây giờ chúng ta đang chuẩn bị chi viện.”

“Hả?”

Hàn Phi có chút khiếp sợ, ba tên Điếu sư, cứ dễ dàng vẫn lạc như vậy sao?

Sắc mặt thôn trưởng rất khó coi: “Bị vây công, ngươi có muốn đi vườn gieo trồng nói với Giang lão đầu một tiếng không?”

Hàn Phi suy tính một chút, dường như không cần thiết phải nói, hắn có thể đoán được phản ứng của Giang lão đầu, mí mắt cũng không thèm nhấc một cái, “Ừ” một tiếng chính là đại biểu cho thái độ của ông ấy.

Hàn Phi: “Thôi, không cần! Bất quá thôn trưởng gia gia, điếu chu của cháu ông nên trả lại cho cháu rồi chứ?”

Thôn trưởng: “Vốn dĩ chính là chuẩn bị dùng điếu chu của ngươi đi.”

Hàn Phi: “...”

Trên thực tế một canh giờ trong miệng thôn trưởng, cũng không có thật sự đợi đến một canh giờ, Hàn Phi đến, thôn trưởng trực tiếp gọi ba người tới, trực tiếp xuất phát, không đi theo trình tự.

Một nén hương sau, bốn người đã ở trên trời rồi.

Điếu chu màu trắng của Hàn Phi tốc độ rất nhanh, nhanh hơn gấp ba lần điếu chu bình thường, mà Hàn Phi biết điếu chu màu trắng thật sự chạy lên nhanh hơn gấp mười lần loại điếu chu của Thiên Thủy Thôn. Giờ phút này điều khiển điếu chu là một hán tử trung niên, trên thuyền còn có hai người khác một nam một nữ, đều là người trẻ tuổi, nhìn qua đều trong khoảng 25 tuổi.

Giờ phút này ngoại trừ đại thúc trung niên kia, hai người khác đều đang nhìn Hàn Phi.

Người nữ kia trong mắt bốc lên hoa đào: “Oa! Cậu chính là Hàn Phi? Điếu sư 12 tuổi, cậu thật đáng yêu...”

Hàn Phi: “?”

Cô nương kia trực tiếp xoa đầu Hàn Phi.

Mặt Hàn Phi lập tức đen lại: “Cô nương, xin tự trọng.”

“Phụt.”

“Chẳng lẽ tỷ tỷ sẽ ăn thịt cậu hay sao? Tỷ tỷ chỉ là lần đầu tiên nhìn thấy Điếu sư 12 tuổi thôi, quả thực quá lợi hại.”

Thanh niên kia cũng đang đánh giá Hàn Phi, nhìn biểu cảm có chút không còn gì luyến tiếc của Hàn Phi lúc này, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng vừa nghĩ tới nhiệm vụ chuyến này, lập tức liền cười không nổi.

Đương nhiên, nói đùa thì nói đùa, ai cũng không coi Hàn Phi là kẻ yếu, một kẻ yếu có thể giết Lý Tuyệt? Một kẻ yếu có thể tiêu diệt Hổ Đầu bang? Một kẻ yếu có thể dưới ban ngày ban mặt, trước mắt bao người chém giết Điếu sư Hổ Đầu bang?

Cô nương kia lại xoa đầu Hàn Phi một cái nói: “Tỷ tỷ tên là Trần Giai Nhi, vị ca ca này tên là Trương Bằng, còn có vị Tào đại thúc kia, lợi hại lắm đấy.”

Hán tử trung niên quay đầu cười một tiếng: “Tào Phi, tiểu Hàn Phi, ngươi là lần đầu tiên tới ngư trường cấp một, nhất định phải theo sát chúng ta, đây là nơi thảm liệt gấp mười lần Thử thách buông câu của các ngươi.”

Hàn Phi: “Đại thúc yên tâm, gần đây cháu thần công đại thành, chú nói đánh tên nào, cháu ba gậy đập chết hắn.”

Tào Phi: “Ha ha!”

Lúc đó Tào Phi liền MMP rồi, nói cứ như ngươi đang đánh Đại Hoàng Ngư vậy, ba gậy đập chết một Điếu sư, thiếu niên ngươi còn nhỏ, có thể sửa cái tật xấu chém gió này không?

Trương Bằng khẽ lắc đầu, lòng tự tin bạo phát rồi đây, tiểu tử vẫn chưa trải qua sự thảm liệt của ngư trường cấp một a!

Hành trình hơn một ngàn dặm, vốn tưởng rằng phải 6 canh giờ mới có thể đến, kết quả dùng điếu chu của Hàn Phi, mọi người chỉ tốn chưa đến 2 canh giờ.

Lúc rơi vào ngư trường cấp một, ba người Trần Giai Nhi đều cạn lời, đây chính là điếu chu Thiên Sứ tặng, cái này cũng quá tốt rồi chứ?

Tào Phi trầm giọng nói: “Lập tức chuẩn bị tiến vào trạng thái chiến đấu... Trương Bằng, thả Truy Linh Hạ ra.”

Trần Giai Nhi thấy Hàn Phi vẻ mặt ngơ ngác, liền cười với Hàn Phi nói: “Truy Linh Hạ là Khế Ước Linh Thú của Trương Bằng, có thể căn cứ vào linh khí của đối phương, phân biệt vị trí của đối phương, loại hiếm có đấy nhé!”

Hàn Phi: “Còn có thể truy tung?”

Hàn Phi có chút ngẩn ra, ngoan ngoãn, may mắn là loại hiếm có, cái này nếu là ai cũng có, sau này đắc tội người ta, chẳng phải đi đâu cũng bị đuổi theo chạy?

Tào Phi: “Giai Nhi, cô giảng cho Hàn Phi một chút về đặc sắc chiến đấu và linh hồn thú của chúng ta.”

Lúc này biểu cảm của Trần Giai Nhi mới trở nên nghiêm túc: “Hàn Phi, nghe cho kỹ! Tôi là sơ cấp Điếu sư đỉnh phong, linh hồn thú là Tôm Hùm Đất, sức chiến đấu phòng ngự đều rất mạnh. Sau khi dung hợp, sức chiến đấu miễn cưỡng đạt tới trung cấp đỉnh phong.”

Nói xong Trần Giai Nhi chỉ vào Trương Bằng nói: “Trương Bằng cũng là sơ cấp Điếu sư đỉnh phong, linh hồn thú là Thiểm Điện Giải, lúc chiến đấu tốc độ cực nhanh, lực công kích rất mạnh, cũng là linh hồn thú duy nhất ở ngư trường cấp một tự mang chiến kỹ. Có thể đem linh khí hóa thành càng cua, thiểm điện xuất kích, trực tiếp kẹp chết đối thủ, nhưng tiêu hao linh khí rất lớn. Trương Bằng và linh hồn thú của hắn sau khi dung hợp mạnh hơn tôi một chút, nhưng cũng có hạn.”

Trong lòng Hàn Phi rất kinh ngạc, linh hồn thú còn có tự mang kỹ năng? Còn có thể dùng linh khí hóa càng lớn, linh hồn thú của những người này đều ưu tú như vậy sao?

Cuối cùng, Trần Giai Nhi nói: “Đội trưởng Tào Phi của chúng ta, cao cấp Điếu sư, cách đỉnh phong chỉ có một bước ngắn. Linh hồn thú là Kiếm Ngư, lực công kích rất mạnh. Nếu như cậu tự nhận không địch lại, có thể chạy về phía đội trưởng, nếu như bên cạnh đội trưởng là cao thủ cùng cấp, vậy cậu đừng đi.”

Xong rồi, ba người đều nhìn về phía Hàn Phi.

Hàn Phi chớp mắt một cái: “Cái đó, tôi Hàn Phi... ừm, sơ cấp Điếu sư đỉnh phong, linh hồn thú Thôn Linh Ngư, sau khi dung hợp sức chiến đấu không tăng lên.”

“Hả? Thằng nhóc ngươi sơ cấp đỉnh phong?”

Tào Phi quay đầu nhìn Hàn Phi một cái, rất là kinh ngạc.

Hàn Phi: “Đúng vậy! Đỉnh phong rồi! Nếu như tính cả sức mạnh của tôi, chiến kỹ của tôi, năng lực phản ứng của tôi, năng lực chiến đấu tổng hợp của tôi ước chừng là ở Điếu sư trung cấp... đỉnh phong.”

Mọi người: “...”

Trần Giai Nhi: “Trung cấp đỉnh phong?”

Trương Bằng sai ngạc: “Hàn Phi, cậu xác định?”

Tào Phi nghiêm túc nói: “Hàn Phi, quan hệ đến sống chết, không thể nói đùa.”

Hàn Phi: “Tôi không nói đùa a! Sức mạnh của tôi rất mạnh, trung cấp Điếu sư đỉnh phong đứng cho tôi đánh một quyền, tôi có thể đánh hắn hộc máu ba cân...”

Mọi người: “?”

Mấy người đều cạn lời, tại sao ngươi cứ phải thêm cái lượng từ vào bên trong? Bất quá mấy người cũng lập tức thở phào nhẹ nhõm, không phải gánh nặng là tốt rồi, tuy rằng quá mức khiếp sợ đối với thực lực của Hàn Phi, nhưng giờ phút này mọi người cũng không có cái tâm tình nhàn rỗi kia đi tán gẫu.

Ước chừng qua nửa canh giờ, Hàn Phi nhìn thấy phía xa có năm chiếc điếu chu đang truy đuổi.

Tào Phi quát to: “Tiến vào trạng thái chiến đấu, toàn tốc vọt tới.”

Ngay tại lúc này, Hàn Phi yếu ớt nói: “Tào đại thúc, chú có thể phân rõ ai là phe địch không? Lái thuyền của cháu trực tiếp đâm qua, đâm không hỏng đâu.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!