Tào Phi vừa nghe còn có thể có loại thao tác này, lập tức lái thuyền đâm tới.
“Viện binh.”
Chỉ nghe trên mấy chiếc thuyền kia, có người hô to một tiếng, trong giọng nói tràn đầy kích động.
Tào Phi cách thật xa đã gầm lớn nói: “Lũ cá con Thiên Dương Thôn, Tào gia gia các ngươi tới đây.”
“Không ổn, lui...”
Chỉ thấy năm chiếc điếu chu đối diện nhanh chóng tách ra, lần này Hàn Phi nhìn rõ ràng rồi, trên hai chiếc điếu chu của Thiên Thủy Thôn đã một mảnh hỗn độn, chỉ có 3 người còn có sức đánh một trận, giờ phút này đang hộ vệ ở đầu thuyền, còn lại 3 người kiên trì đến khoảnh khắc Hàn Phi bọn họ tới này, liền ngã xuống trên thuyền.
Mà trên ba chiếc điếu chu của Thiên Dương Thôn kia, lại có trọn vẹn 6 người còn dư lực. Bất quá giờ phút này 6 người này có chút trợn tròn mắt, điếu chu màu trắng này ở đâu ra, lại dám trực tiếp đâm tới?
Tào Phi: “Giết!”
“Bành...”
Ầm ầm một tiếng va chạm, một chiếc điếu chu của Thiên Dương Thôn trực tiếp bị đâm gãy long cốt, một chiếc điếu chu đang chìm xuống. Giờ phút này người trên thuyền đã chuyển sang hai chiếc điếu chu khác.
Lần này, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, bao gồm cả người của Thiên Thủy Thôn, điếu chu màu trắng này sao lại hung mãnh như thế, thế mà một chút việc cũng không có.
Giờ phút này, trên hai chiếc điếu chu Thiên Thủy Thôn vốn đã thoát ly, mấy người gầm to: “Giết trở về.”
Thiên Dương Thôn, có một thanh niên cười lạnh: “Cho dù các ngươi tới mấy người chi viện thì thế nào? Các ngươi có chi viện chúng ta không có chi viện sao? Thiên Thủy Thôn, các ngươi hiện tại chân chính có chiến lực chẳng qua là bốn người tới sau này... Ồ, còn có một đứa bé, cai sữa chưa?”
Tào Phi không để ý lời người này, nhanh chóng nói: “Một người một tên, Triệu Đại Bạch, các ngươi kiềm chế hai người, hôm nay giải quyết bọn chúng.”
Triệu Đại Bạch trong miệng Tào Phi chính là người cầu viện, giờ phút này sắc mặt tái nhợt, nhưng vẫn cắn răng nói: “Được!”
Hàn Phi nhíu mày, bọn họ dường như không được rồi a! Triệu Đại Bạch này và một nam một nữ bên cạnh dường như đều bị trọng thương, bây giờ tay cầm gậy đều đang run rẩy.
Nhưng Tào Phi lại mặc kệ cái này, đã giết tới.
Trần Giai Nhi trực tiếp quát khẽ một tiếng: “Dung hợp.”
Trương Bằng: “Dung hợp.”
Tào Phi: “Dung hợp.”
Chỉ thấy khí tức ba người tăng vọt, trong nháy mắt giết vào điếu chu Thiên Dương Thôn đang ở.
“Bùm bùm bùm...”
Chiến đấu kịch liệt trong nháy mắt triển khai, vừa mới giao thủ, lập tức có người bị thương.
Hàn Phi chỉ nhìn thấy Trương Bằng vốn còn khá bình tĩnh, thế mà lấy thương đổi thương, thiên phú công kích của Thiểm Điện Giải hóa thành càng lớn trong nháy mắt kẹp về phía một người, mà bản thân hắn lại không quan tâm thân thể bị một hư ảnh Kiếm Ngư đâm xuyên, đã oanh sát lên.
Trong lòng Hàn Phi chấn động, đây chính là chiến đấu ở ngư trường cấp một sao? Vừa bắt đầu đã liều mạng?
Lúc này lại nghe Tào Phi quát to: “Hàn Phi, tốc chiến.”
Hàn Phi vừa nghe, dưới chân khẽ động, trên Tử Trúc Côn trong tay linh khí cuộn trào, trực tiếp đập về phía một người trong đó.
“Ha ha ha! Thiên Thủy Thôn đây là không có người sao, ngay cả một thằng nhãi ranh cũng phái ra? Quấn quanh...”
Một giây sau Hàn Phi híp mắt lại, hắn phảng phất nhìn thấy một con mực lớn, mấy chục cái xúc tu lúc ẩn lúc hiện dường như muốn quấn lấy mình. Mà trên chiến côn trong tay người nọ cũng là linh khí chớp động, đối đầu với Hàn Phi.
“Bành...”
Nhưng người này vạn vạn không ngờ tới, sức mạnh của Hàn Phi quá mạnh, hắn vừa rồi đã đại chiến nửa ngày, tuy rằng dùng Bổ Linh Đan, nhưng thể lực tiêu hao cũng không nhỏ, giờ phút này thế mà bị một đứa bé một gậy đập bay?
Lại thấy thanh niên này gầm to: “Chú ý, tên nhóc này yêu tà, người đâu giúp ta.”
Bên phía Thiên Thủy Thôn vừa nghe, nhao nhao sai ngạc nhìn về phía Hàn Phi, tên nhóc này mạnh hơn bọn họ tưởng tượng? Đặc biệt là ba người Triệu Đại Bạch, mắt lập tức sáng lên.
Triệu Đại Bạch: “Lũ cá con Thiên Dương Thôn, coi Triệu gia gia ngươi không tồn tại sao? Nha nha nha, chiến...”
Hàn Phi tuy rằng một gậy đánh bay người này, nhưng hắn ở một giây sau liền bỏ gậy, trong tay thình lình xuất hiện hai thanh đao, chỉ thấy trên song đao linh khí bám vào, chém liền mười mấy đao vào hư không.
“A!”
Thanh niên kia phảng phất nhận phải tổn thương rất lớn vậy, vội vàng giãy dụa đứng dậy.
Lại không ngờ, Hàn Phi đã đến trước mắt, ưu thế và khuyết điểm của gậy và đao lập tức thể hiện ra. Trường côn trong tay thanh niên đã không có đất dụng võ, mà song đao trong tay Hàn Phi như bướm bay lượn.
“Bùm bùm bùm...”
Trong nháy mắt chính là mười mấy đao, linh khí doanh thể trên người thanh niên trực tiếp bị chém nổ, Hàn Phi cảm giác được có giác hút muốn hút lấy mình, mình dường như chỉ có vài giây thời gian, dường như cũng đủ rồi.
“Xoẹt, xoẹt...”
Mấy hơi thở mà thôi, người thanh niên này kinh hoảng nhìn thiếu niên trước mắt, chiến đấu chính diện, hắn phát hiện mình không có nửa điểm lực hoàn thủ, uổng có sức mạnh, lại bị áp chế gắt gao. Trên người bị song đao rạch ra mấy chục vết thương, cả người sắp biến thành một huyết nhân.
“Không...”
Thanh niên tuyệt vọng hô một tiếng.
“Tiểu tử ngươi dám... Triệu Đại Bạch cút ngay.”
“Bành...”
Ba người Triệu Đại Bạch bị một đạo gợn sóng chấn động mãnh liệt đánh văng ra, Hàn Phi nghiêng đầu nhìn lại, lại là một thanh niên tráng kiện giận dữ giết tới.
Hàn Phi mặt sắc bình tĩnh một cước đạp tên Điếu sư Thiên Dương Thôn trước mắt này xuống biển, trong tay lại không dừng lại, dưới chân không ngừng, trực tiếp giết về phía thanh niên tráng kiện này.
“Đinh Dương, ngươi giết Đinh Dương, tên tiểu tặc Thiên Thủy Thôn đáng chết này.”
Tất cả mọi người đều bất ngờ, bọn họ vạn vạn không ngờ tới, dẫn đầu có thu hoạch thế mà là một thằng nhãi ranh, ngược lại sắc mặt đám người Triệu Đại Bạch hồng hào lên, tên nhóc này lợi hại a! Mới lớn ngần này, thôn ta khi nào ra một yêu nghiệt như vậy?
“Đinh đinh đinh đinh...”
Hàn Phi dùng song đao chém người, người nọ dường như muốn thi triển Linh Khí Bạo, mà Hàn Phi hồn nhiên không sợ, vẫn đối chém.
“Bành” một tiếng nổ vang, Hàn Phi lui về phía sau năm sáu bước, song đao xoay một vòng trong tay, được nắm vững vàng trong tay. Ngược lại là người đối diện kia, trước ngực hai vết thương thật dài chảy không ít máu.
Ngay tại lúc Hàn Phi muốn đi tiến công, lại thấy một bóng người bay về phía mình bên này, định thần nhìn lại, đây không phải Trần Giai Nhi sao?
Giờ phút này Trần Giai Nhi bị thương, cô phun ra một ngụm máu nói: “Đối phương thiên phú linh hồn thú, Kiên Giáp Quy, Triệu Đại Bạch, ngươi còn được hay không?”
Triệu Đại Bạch cười khổ, linh khí đã cạn rồi a!
“Cái đó, tôi muốn nói...”
Hàn Phi đang nói chuyện Trần Giai Nhi đã lại xông lên, bởi vì người trước đó bọn Triệu Đại Bạch chặn lại, rảnh tay thoát thân, đi về phía Trương Bằng, Trương Bằng vốn đã nhuốm máu, thêm một người nữa, sợ là không xong rồi.
Lại thấy Hàn Phi hít một hơi, trên hai tay linh khí phun ra nuốt vào, hai đạo linh khí ti trụ trực tiếp đi vào trong cơ thể Triệu Đại Bạch.
“Đậu má...”
Triệu Đại Bạch và một người phụ nữ khác ngẩn ra, thiếu niên này, thế mà là một Tụ Linh sư?
Không chỉ bọn Triệu Đại Bạch ngẩn ra, chiến đấu toàn trường đều đình trệ một chút, người Thiên Dương Thôn cũng ngẩn ra, Tụ Linh sư nhỏ như vậy? Loại nhân tài này chẳng lẽ không đi vào trong trấn sao?
“Không ổn, là Tụ Linh sư, đánh giết thiếu niên này. Thiên Thủy Thôn ra một Đường Ca, không thể lại ra người thứ hai...”
Nhưng mà lại nghe Triệu Đại Bạch bạo hống một tiếng: “Ai dám động đến người Thiên Thủy Thôn ta? Coi Triệu gia gia ngươi không tồn tại sao?”
Triệu Đại Bạch và người phụ nữ bị thương kia gia nhập chiến đấu, tràng diện lập tức liền phản áp qua. Còn về người còn lại kia không phải Hàn Phi không muốn cho hắn linh khí, mà là không có cơ hội, bởi vì thanh niên tráng kiện đối diện kia điên cuồng giết về phía mình.
Linh hồn thú của thanh niên này là con cua, lực phòng ngự và lực công kích đều không yếu, giờ phút này sau khi dung hợp linh hồn thú chiến lực đại khái có thực lực trung cấp Điếu sư đỉnh phong. Giờ phút này dường như bị kích thích, khí thế cả người đang trở nên mạnh mẽ.
Sắc mặt Triệu Đại Bạch khẽ biến, nói với Hàn Phi: “Tiểu tử cẩn thận, yêu ngư chi lực của Cầu Ngư.”
Hàn Phi nhíu mày, chẳng lẽ các Điếu sư có thể lặp đi lặp lại đạt được sức mạnh từ chỗ yêu ngư sao? Đầu tiên là linh hồn thú dung hợp, lại là yêu ngư chi lực, nếu như tên đối diện này có Khế Ước Linh Thú, có phải còn có thể phụ thể hay không?
“Bạo...”
Chỉ nghe thanh niên này bạo hống một tiếng, trên người phảng phất có hơn trăm cây kim nổ về bốn phương tám hướng, mà Hàn Phi ngay ở trước mặt hắn, cho nên đương nhiên phải thừa nhận càng nhiều tổn thương.
Thanh niên tráng kiện cười lạnh, ta hấp thu được độc gai của Cầu Ngư, bất ngờ không? Kinh hỉ không? Tiểu tử Thiên Thủy Thôn ngươi chờ chết đi?
Chỉ thấy bên kia Tào Phi gầm thét một tiếng, muốn xông lại, lại bị một cây trường côn ngạnh sinh sinh đập trở về.
Mọi người Thiên Thủy Thôn giờ khắc này tim đều trầm xuống, Cầu Ngư bộc phát khủng bố cỡ nào bọn họ biết, nhưng đây là Tụ Linh sư 12 tuổi a, cũng là hi vọng của Thiên Thủy Thôn, đây mới là lần đầu tiên ra nhiệm vụ, đã phải chết rồi sao?
Bất quá một giây sau, tất cả mọi người đều sửng sốt, thanh niên tráng kiện trừng lớn tròng mắt.
Chỉ nghe trên người Hàn Phi vang lên “đinh đinh đinh” nửa ngày, vô số gai linh khí hóa hình kia của mình thế mà không thể để lại một chút tổn thương nào trên người Hàn Phi.
Hàn Phi gãi đầu: “Ngươi công kích xong rồi hả? Vậy đến lượt ta ha?”