Hàn Phi lúc ấy tròng mắt trừng tròn: Đáng chết, Hạ Tiểu Thiền sao lại tới đây? Không phải nói đừng tới quấy rầy mình sao?
Khoảnh khắc đó, Hàn Phi hội tụ toàn bộ lực lượng, mạnh mẽ đè Hạ Tiểu Thiền xuống dưới thân.
“Ầm ầm…”
Một đạo lôi đình rơi xuống, trực tiếp đánh cho Hàn Phi phun một ngụm máu tươi lên mặt Hạ Tiểu Thiền.
Hạ Tiểu Thiền đâu đã thấy qua trận thế này? Lúc ấy liền mộng. Không chỉ có là mộng, mặc dù đại bộ phận lực lượng lôi đình bị Hàn Phi cản lại, nhưng cả người Hạ Tiểu Thiền cũng tê rần, khóe miệng cũng đang rỉ máu.
Hạ Tiểu Thiền có chút ngoài ý muốn, không biết có phải ảo giác hay không, khi từng tia lực lượng lôi đình tiến vào thân thể mình, cô cảm thấy nhục thân dường như mạnh lên một chút xíu, rất yếu ớt, nhưng có.
Qua mấy chục hơi thở, thân thể Hạ Tiểu Thiền cuối cùng khôi phục một chút tri giác, lập tức mở miệng: “Đi, mau…”
Nhưng mà, Hàn Phi không chút sứt mẻ. Giờ phút này hắn, toàn thân cứ như than cốc, quần áo gì đó, đã sớm biến thành than cốc dính ở trên người. Cộng thêm máu tươi ngoài thân thể và tạp chất bị lôi đình bức ra hỗn hợp, đã sớm biến thành vỏ rồi. Hàn Phi gian nan nói: “Đi không được.”
Hạ Tiểu Thiền muốn đứng dậy: “Sao lại đi không được…”
“Ầm ầm…”
Lại một đạo lôi đình đánh xuống, đánh cho thân thể Hàn Phi trầm xuống dưới. Ho khan một tiếng, Hàn Phi lần nữa phun máu ngụm lớn.
Chỉ là, thân thể Hạ Tiểu Thiền lại tê rần.
Hàn Phi dùng ánh mắt ra hiệu: Tôi đã nói đi không được mà! Bảo cô đừng tới đừng tới, cứ nhất định phải chạy lên.
Quỷ dị chính là, hai người cứ như vậy mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau. Ước chừng mỗi một phút đồng hồ, liền có một đạo lôi đình xuống. Dù sao chính là mỗi lần Hạ Tiểu Thiền sắp khôi phục năng lực hành động, lôi đình liền xuống.
Hạ Tiểu Thiền: “Anh rốt cuộc đã làm chuyện thiên nộ nhân oán gì a? Sao lại bị đánh thành thế này?”
Hàn Phi: “Tôi đâu biết a? Tôi vừa ngồi xuống chỗ này, còn chưa tu luyện đâu, nó liền đánh tôi.”
Hạ Tiểu Thiền: “Anh đừng nhúc nhích.”
Hàn Phi dở khóc dở cười: “Tôi không nhúc nhích a!”
Mặt Hạ Tiểu Thiền đều đỏ lên, quần áo của Hàn Phi đã sớm bị đánh không còn, bây giờ trên người chính là một tầng vỏ đen. Mà bản thân Hạ Tiểu Thiền cũng không tốt hơn chỗ nào, quần áo của cô bị lôi đình lăn qua lăn lại mấy lần, đã rách nát không chịu nổi. Mảng lớn da thịt đều lộ ra ngoài.
Hạ Tiểu Thiền: “Anh đừng nhìn.”
“Ầm ầm…”
“Phụt…”
Một phút sau.
Hàn Phi trừng to mắt, nhìn xem một vài hình ảnh không thể miêu tả.
“Phi lễ chớ nhìn, tôi không phải cố ý a, mọi người vẫn còn là trẻ con.”
“A”
…
Dưới núi.
Nhạc Nhân Cuồng và Trương Huyền Ngọc hai người mắt to trừng mắt nhỏ.
Nhạc Nhân Cuồng buồn bực: “Hạ Tiểu Thiền sao đi lâu như vậy chứ? Cái này cũng gần nửa canh giờ rồi đi?”
Trương Huyền Ngọc nhún vai: “Dùng mông nghĩ cũng có thể biết, khẳng định là Hạ Tiểu Thiền đánh lén Hàn Phi rồi. Cô ấy chính là thích như vậy. Hồi trước, tôi tu luyện thật tốt, cô ấy đột nhiên một đao liền chém tới, thiếu chút nữa chém hỏng mặt tôi.”
Lúc này, Lạc Tiểu Bạch từ trong Tàng Thư Lâu trở về, bò vào nhà cây của mình, nhìn thấy hai người mắt to trừng mắt nhỏ: “Tiểu Thiền đâu?”
Nhạc Nhân Cuồng bất đắc dĩ nói: “Lên núi tìm Hàn Phi đánh nhau rồi.”
Lạc Tiểu Bạch nhíu mày: “Hàn Phi không phải nói, bảo chúng ta đừng quấy rầy cậu ấy sao?”
Trương Huyền Ngọc bật cười: “Ha ha, cậu cũng quá không hiểu Hạ Tiểu Thiền rồi. Cô ấy có thể nghe? Trong đám người chúng ta, thích đánh nhau nhất chính là cô ấy.”
Thế là, ba người này bắt đầu mắt to trừng mắt nhỏ. Nào biết được, trên đỉnh núi giờ phút này, Hạ Tiểu Thiền đã điên rồi, quần áo bị đánh không còn.
Mí mắt Hàn Phi giật điên cuồng: “Đừng hoảng hốt, lôi đình càng ngày càng ít. Chờ lần sau, tôi liền…”
“Ầm ầm…”
“A”
Một phút sau.
“Hàn Phi, anh vô sỉ.”
“Đúng, tôi vô sỉ.”
“Tôi muốn chém chết anh.”
“Đúng đúng đúng, chờ chúng ta quay về xuống núi, cho cô chém.”
“Anh đứng lên.”
“Tôi không động được a!”
“Tôi cắn chết anh… Phi phi phi…”
Trên vai Hàn Phi bị Hạ Tiểu Thiền cắn nát một tầng vỏ, đều là đồ bẩn dính dính trước đó. Bây giờ, biến thành giống như cơm cháy dán ở trên người hắn.
Hàn Phi nhắc nhở: “Cô cẩn thận một chút, đừng làm mẻ răng.”
Hạ Tiểu Thiền có thể nghe hắn? Đối với làn da trắng như tuyết lộ ra trên vai Hàn Phi, chính là một ngụm.
Hạ Tiểu Thiền: “A… Đau…”
Hàn Phi dở khóc dở cười: “Tôi đã nói rồi, cô cắn không động đâu. Cô xem trên người tôi một tầng vỏ, cũng tương đương với nhiều hơn một tầng lân phiến vậy.”
Hai mắt Hạ Tiểu Thiền đều sắp phun lửa: “Anh câm miệng, Hàn Phi chết tiệt, anh chết chắc rồi, chết chắc rồi, tôi muốn chém chết anh.”
“Tôi đã bảo các người đừng tới tìm tôi mà.”
Hạ Tiểu Thiền lải nhải: “Sét này sao không đánh chết anh đi? Đánh tiếp a!”
Rất rõ ràng, Hạ Tiểu Thiền đã vò đã mẻ lại sứt. Bây giờ hận không thể đánh xuống thêm mấy đạo lôi đình, hung hăng đánh Hàn Phi thành thiểu năng trí tuệ.
Nhưng lúc này, thế mưa đã dần dần giảm nhỏ, lôi đình dường như cũng ít đi rất nhiều. Trước đó một hai phút một đạo, kết quả trước khi đạo này tới, hai người đều có thể hoạt động, sét còn chưa xuống.
“Bùm…”
Hàn Phi bị Hạ Tiểu Thiền mạnh mẽ đẩy ra ngoài. Lại thấy Hạ Tiểu Thiền nhìn lên người mình một cái, lập tức thẹn quá hóa giận trốn ở sau tảng đá lớn.
Hạ Tiểu Thiền thò đầu ra, giận dữ nói: “Quần áo.”
Hàn Phi cạn lời: “Đâu có quần áo?”
“Đồ ngốc, trong Thôn Hải Bối a! Chúng ta mua một dãy quần áo.”
Hàn Phi lập tức phản ứng lại. Thứ này ngược lại là không hỏng, bị mình ném vào trong Luyện Hóa Thiên Địa rồi. Thế là, Hàn Phi tâm niệm vừa động, Thôn Hải Bối lấy ra, lại lấy ra một bộ quần áo đưa cho Hạ Tiểu Thiền sau tảng đá.
Hàn Phi: “Hạ Tiểu Thiền, cô đừng ra vội nha. Tôi làm sạch vỏ trên người trước đã, tắm rửa cái đã.”
Hạ Tiểu Thiền không lên tiếng. Thân thể Hàn Phi chấn động mạnh một cái, từng mảng lớn vỏ đen rơi xuống. Lúc này, Hàn Phi phát hiện mình lại gầy đi, đâu chỉ gầy đi một vòng? Ít nhất gầy đi hai vòng. Nếu như nói trước kia là một tên béo 500 cân, bây giờ chính là 300 cân. Mặc dù vẫn có chút béo, nhưng lại là khác biệt một trời một vực.
Hàn Phi cảm thấy toàn thân lực lượng dồi dào, cơ bắp cũng không đau, ngũ tạng cũng chữa trị, xương cốt cũng không mỏi. Hắn còn hung hăng chà xát cho mình.
Bỗng nhiên, Hàn Phi cảm thấy phía sau lưng sinh gió. Quay đầu nhìn lại, liền thấy Hạ Tiểu Thiền giơ song chủy thủ đâm tới. Trận thế kia, Chí Tôn Thích linh khí bạo thiểm, trong hư không đều có thể nhìn thấy ánh lửa.
Kết quả, Hàn Phi xoay người một cái. Khá lắm, dọa cho Hạ Tiểu Thiền giữa không trung che hai mắt, cả người nhảy sai phương hướng, lao thẳng về phía vách núi.
Hàn Phi một tay kéo Hạ Tiểu Thiền lại: “Cô nhảy đi đâu thế?”
Hạ Tiểu Thiền hóa thành cái bóng, chợt lóe lên trên mặt đất, đứng ở sau tảng đá: “Hàn Phi, anh vô sỉ, anh hèn hạ, hạ lưu, lưu manh… Anh mau mặc quần áo vào cho tôi.”
Hạ Tiểu Thiền ở sau tảng đá lải nhải một hồi, Hàn Phi đứng trong mưa nhìn ra xa các hòn đảo treo xung quanh.
Không biết qua bao lâu, tiếng Hạ Tiểu Thiền không còn, nhưng không thấy người đi ra, Hàn Phi quay đầu: “Hạ…”
Một giây sau, Hàn Phi nháy mắt biến sắc.
Nếu như trước đó hai người chém a, đánh a đều chỉ là đùa giỡn, chỉ là Hàn Phi giúp Hạ Tiểu Thiền hóa giải cỗ lực lượng không rõ trong cơ thể kia, thì giờ phút này, khoảnh khắc này, Hàn Phi cảm giác trái tim đều run lên một cái.
Trước mắt, trên tảng đá, ngoài thân thể Hạ Tiểu Thiền dật tán ra hồng quang quỷ dị, đồng thời còn kèm theo dòng điện.
“Hít…”
Hàn Phi lập tức liền biết không ổn: Hạ Tiểu Thiền phát bệnh, hoàn toàn không có bất kỳ dấu hiệu nào.
“Tiểu Thiền?”
Hàn Phi nhẹ nhàng gọi một tiếng.
Nhưng mà, Hạ Tiểu Thiền trên tảng đá trong nháy mắt biến mất. Gần như là trong chớp mắt, một đao chém vào trước ngực Hàn Phi. Phản ứng của Hàn Phi đã đủ nhanh, thân thể lui về phía sau một chút xíu, nhưng vẫn bị chém trúng, da thịt bị xé rách.
Hàn Phi lập tức linh khí doanh thể, đồng thời song đao nơi tay, trong nháy mắt hai người đã giao thủ mấy chục lần.
“Keng keng keng…”
“Xoẹt…”
Hàn Phi không chống đỡ được một hơi thở, linh khí doanh thể lần nữa bị chém nổ.
Không quá năm hơi thở, trên người Hàn Phi nhiều hơn năm sáu vết thương. Mặc dù không sâu, nhưng ngẫm lại mà sợ, "Bất Diệt Thể" của hắn nhưng là vừa mới tu luyện xong. Lôi đình thối thể, mình đều gầy đi một vòng, lực lượng trong cơ thể càng là tăng vọt, nhưng vẫn không thể ngăn cản.
“Dung hợp.”
Trên đầu núi, ba người Bạch lão đầu đang quan sát, sắc mặt Tiêu Chiến khẽ biến, lập tức liền muốn ra tay.
Bạch lão đầu một tay ấn Tiêu Chiến lại: “Đừng nhúc nhích, cậu không thể nào vẫn luôn ở bên cạnh bọn họ, để Hàn Phi tự mình giải quyết xem sao.”
Tiêu Chiến và Văn Nhân Vũ hai người đều sắc mặt khó coi, đã làm xong chuẩn bị tùy thời ra tay.
Mà phía dưới, Hàn Phi sau khi dung hợp, thực lực tăng vọt. Bóng dáng nhanh nhẹn của Tiểu Thiền cuối cùng bị hắn bắt được. Hai người bắt đầu điên cuồng giao thủ.
Nhất thời, núi đá sụp đổ, Hàn Phi đằng không, khống thủy, giữa hai người đã sớm ngay cả tay cũng không nhìn thấy, chỉ có ánh đao bóng kiếm mơ hồ.
Đủ loại chiến kỹ bình thường đều sắp bị Hàn Phi chơi ra hoa rồi. Nhưng mà, Hạ Tiểu Thiền lại không hề yếu, cái bóng, thân pháp, chủy thủ xảo quyệt, chiến kỹ, cho dù Hàn Phi sau khi dung hợp cũng chỉ liều mạng được cái ngang tay.
Đáng sợ hơn là, Hàn Phi phát hiện mình dường như có chút có thể khống chế dung hợp. Có lẽ là chịu công kích quá mãnh liệt, có lẽ là nguyên nhân không biết nào đó, hắn cảm giác trạng thái dung hợp có thể tùy thời đều sẽ bị đánh tan.
“Phụ thể.”
“Thất Tinh Tỏa Liệm.”
“Bùm bùm bùm…”
Trong tình huống tốc độ tương đương, Hàn Phi cuối cùng trói lại được Hạ Tiểu Thiền. Cô cũng không phải lúc nào cũng có thể biến thành cái bóng, đó cần bản thân cô ở vào một loại trạng thái tự do mới được.
Cứ như vậy, giằng co trọn vẹn một nén nhang thời gian, Hạ Tiểu Thiền bỗng nhiên thân thể mềm nhũn.
Hàn Phi vội vàng đỡ lấy: “Hạ Tiểu Thiền, này, nghe thấy không? Hạ Tiểu Thiền…”
“Tôi… hoãn một chút…”
Hàn Phi lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, giải trừ dung hợp và phụ thể. Vừa giải trừ, hắn đặt mông ngồi dưới đất, thở hồng hộc.
Một lát sau.
Hạ Tiểu Thiền đỏ mắt, áy náy nhìn Hàn Phi: “Tôi…”
Hàn Phi phất phất tay, cười cười nói: “Thôi, thôi, hòa nhau rồi nha! Bây giờ tôi không hèn hạ, không hạ lưu, không vô sỉ rồi chứ?”
“Phụt…”
Hạ Tiểu Thiền liếc Hàn Phi một cái: “Mau xuống núi, không cho nói, nói với ai cũng không được… Còn quần áo của anh, mau thay một bộ.”
Hàn Phi cúi đầu nhìn nhìn vải vóc trên người mình, lúc ấy liền cạn lời. Ta mẹ nó thay vào còn chưa được năm phút đồng hồ, liền biến thành vải vóc rồi? Đây đều là tiền a!