Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 200: CHƯƠNG 165: BÍ MẬT CỦA SẤM SÉT, DÂY BUỘC TÓC MÀU ĐỎ

Đầu núi, Văn Nhân Vũ nhìn Bạch lão đầu: “Lão Bạch, Hàn Phi đó là Lôi Mạch?”

Bạch lão đầu khẽ lắc đầu: “Tôi cũng không biết. Đại thiên thế giới, linh mạch ngàn vạn, ai có thể biết? Nhưng có thể ngăn cản lôi đình này, e là có khả năng này.”

Văn Nhân Vũ nhíu mày: “Được, Hàn Phi tạm thời không nói. Cậu ta là đồ đệ của Giang lão, chúng ta tự nhiên tin được. Nhưng Hạ Tiểu Thiền thì sao? Ngài mang con bé từ đâu về? Tình huống vừa rồi, còn sẽ thường xuyên xảy ra không? Mặc dù Bạo Đồ học viện chúng ta là không hỏi lai lịch, không hỏi cơ duyên, nhưng đừng quên lúc trước Bạo Đồ học viện xuống dốc như thế nào…”

Bạch lão đầu than thở: “Con gái cố nhân, nhờ tôi trông nom mà thôi, đừng nghĩ nhiều.”

Văn Nhân Vũ truy hỏi: “Cố nhân kia của ngài là ai? Nếu nói linh mạch và thiên phú của người khác còn có dấu vết để lần theo, nhưng Hạ Tiểu Thiền hoàn toàn không có.”

Bạch lão đầu thản nhiên nói: “Đã nói đại thiên thế giới, linh mạch ngàn vạn. Cô có thể xác định Hàn Phi là Lôi Mạch? Có thể xác định lực lượng quỷ dị này của Hạ Tiểu Thiền không phải cơ duyên? Vô Tận Hải Vực, cơ duyên quá nhiều, ai biết được chứ?”

Dưới núi, khi Hàn Phi và Hạ Tiểu Thiền hai người trở về, lập tức liền nghe được một tiếng kêu thảm, âm thanh đến từ Nhạc Nhân Cuồng.

Nhạc Nhân Cuồng ghé vào cửa sổ, trừng to mắt: “Tên kia, cậu là ai? Cậu làm gì Hàn Phi rồi?”

Hàn Phi đen mặt: “Tiểu Cuồng Cuồng, cậu quá đáng rồi đấy!”

Nhạc Nhân Cuồng sợ ngây người: “Đáng chết, vì sao cậu lập tức gầy đi nhiều như vậy? Cậu nói cho tôi biết, cậu rốt cuộc đã trải qua cái gì? Mới 2 canh giờ, cậu liền gầy thành như vậy? Lại thêm hai canh giờ, cậu chẳng phải còn gầy hơn tôi?”

Hàn Phi giận dữ nói: “Tôi vốn dĩ gầy hơn cậu. Hay là, cậu cũng đi lên đỉnh núi, bị sét đánh một cái thử xem?”

Nhạc Nhân Cuồng sững sờ: “A? Cậu bị sét đánh?”

Chỉ thấy Hàn Phi vươn tay mình ra, ngón cái và ngón trỏ tới gần, một đạo hồ quang điện màu lam lấp lóe giữa hai ngón tay.

“Woc… Cậu thật bị sét đánh?”

Hạ Tiểu Thiền hừ lạnh: “Bị đánh gọi là một cái thảm.”

Trương Huyền Ngọc mắt tròn mắt dẹt: “A? Là như vậy sao? Tôi ít đọc sách, các cậu đừng gạt tôi. Tôi còn chưa nghe nói lôi đình có thể đánh cho người ta gầy đi, cũng chưa từng nghe nói bị sét đánh qua, còn êm đẹp đứng ở chỗ này.”

Lạc Tiểu Bạch thản nhiên nói: “Hẳn là bị đánh, quần áo thay rồi.”

Lạc Tiểu Bạch không hiểu tại sao, dù sao không khí đột nhiên yên tĩnh. Bởi vì mọi người phát hiện, không chỉ quần áo Hàn Phi thay đổi, quần áo Hạ Tiểu Thiền cũng thay đổi. Chẳng lẽ Hạ Tiểu Thiền cũng bị sét đánh?

Giờ phút này, đã không ai chú ý chuyện tại sao Hàn Phi gầy đi. Bởi vì Hàn Phi đã sớm nói qua vô số lần, hắn sẽ gầy đi, chỉ là tạm thời béo mà thôi. Nhưng mà, bây giờ hai người này lên núi một chuyến, quần áo đều thay đổi, cái này thì có chuyện để nói rồi.

Nhạc Nhân Cuồng nuốt một ngụm nước bọt: “Hai người bọn họ đi thời gian khá dài.”

Trên mặt Trương Huyền Ngọc kinh hãi không tên, giơ tay, run rẩy chỉ vào Hàn Phi: “Quả thực, quả thực vô sỉ đến cực điểm!”

“Bùm…”

Lại thấy Trương Huyền Ngọc nhanh như tia chớp bay ra khỏi nhà cây. Một khắc sau, nhà cây trực tiếp bị chém thành hai nửa.

Trương Huyền Ngọc vừa chạy trối chết, vừa hô to: “Hạ Tiểu Thiền, tôi giữ bí mật cho cậu, tôi thủ khẩu như bình… Tôi, đừng chém a cậu…”

Lạc Tiểu Bạch hậu tri hậu giác nói: “Tôi hình như nói sai rồi.”

Nhạc Nhân Cuồng vỗ vỗ ngực: “Thật đáng sợ, tôi luôn cảm thấy lưng phát lạnh. Tôi cũng không biết tại sao, tôi cũng không dám hỏi.”

Trương Huyền Ngọc trọn vẹn bị đuổi chém nửa cái trường học. Hàn Phi thì là nằm vật xuống trong nhà cây, trong lòng kinh nghi bất định. Vừa rồi, lực lượng của Hạ Tiểu Thiền mạnh lên rất nhiều. Hồng quang ngoài thân thể cô vì sao cảm giác giống một loại năng lượng như vậy? Giống như Chúc Long Huyết mình hấp thu vậy?

Một lát sau, Hàn Phi không suy nghĩ nhiều nữa. Hạ Tiểu Thiền không nói, Bạch lão đầu không nói, hẳn là bí mật không thể nói cho người khác biết.

Quay đầu, hắn phát hiện số liệu có biến hóa rất lớn.

Chủ nhân: Hàn Phi

Đẳng cấp: 23 cấp (Sơ cấp Đại điếu sư)

Linh khí: 66245 (2099)

Linh mạch: Tứ cấp Hạ phẩm “Có thể thăng cấp”

Thiên phú Linh hồn thú: Song Sinh Âm Dương Thôn Linh Ngư “16 cấp”

Vũ khí: Tử Trúc Côn

Chủ tu công pháp: "Hư Không Thùy Điếu Thuật" thiên thứ ba "Thủy Mạch Quyết" “Linh cấp Thần phẩm”

Hàn Phi kinh ngạc phát hiện, linh khí thượng hạn đột phá bình cảnh rồi. Trước đó, kẹt chết ở 1899 điểm không phản ứng. Vốn cho rằng cần chờ mình đột phá đến Trung cấp Đại điếu sư, mới có thể tiếp tục nâng cao. Nhưng bây giờ bị sét đánh một hồi, vậy mà đột phá bình cảnh. Linh mạch cũng từ Tam cấp Thượng phẩm, đột phá đến Tứ cấp Hạ phẩm.

Mấu chốt còn không chỉ những thứ này, linh mạch thượng hạn là linh mạch thượng hạn. Hàn Phi cảm giác toàn thân tràn ngập lực lượng, giống như vừa sạc điện xong, giữa ngón tay còn có thể bốc lên hồ quang điện.

Hàn Phi bỗng nhiên ngồi dậy, ghé vào cửa sổ hô: “Lạc Tiểu Bạch, linh khí thượng hạn của cậu bao nhiêu?”

Lạc Tiểu Bạch nhìn Hàn Phi một cái: “Kém một chút đến 1400, thế nào?”

Hàn Phi: “Không có gì, Tiểu Cuồng Cuồng cậu thì sao?”

Nhạc Nhân Cuồng thò đầu ra: “1400 vừa ra một chút xíu, cậu thì sao?”

Tròng mắt Hàn Phi xoay chuyển, giả bộ điên cuồng: “Ha ha ha, tôi 1700 rồi…”

Lạc Tiểu Bạch lập tức sắc mặt biến hóa: “Làm sao có thể? Trên lý thuyết, cực hạn mà Sơ cấp Đại điếu sư có thể đạt tới là 1500. Người bình thường càng ít, thậm chí 1200 đều không phá được. Cậu sao có thể cao như vậy?”

Hàn Phi giả ngu: “Bị sét đánh a! Đánh một cái liền nhiều, tôi trực tiếp từ 1400 đánh tới 1700.”

Nhạc Nhân Cuồng liên tục lắc đầu: “Kẻ điên, tôi mới không cần, đó là lôi đình a! Một đạo lôi đình xuống, còn chưa thấy qua đánh không chết người, chỉ có cậu ngoại lệ.”

Hàn Phi chép miệng một cái, chuyện này là không gạt được. Bạch lão đầu bọn họ chưa hẳn không biết vừa rồi xảy ra chuyện gì? Còn về Hạ Tiểu Thiền, cô là toàn bộ hành trình quan sát, mình bị bao nhiêu lần sét đánh? Phải nghĩ biện pháp lừa gạt được cô mới được.

Quả nhiên, không ra một hồi, Bạch lão đầu, Tiêu Chiến, Văn Nhân Vũ đã tới.

Tiêu Chiến trực tiếp hỏi: “Hàn Phi, cậu nói một chút, chuyện gì xảy ra?”

Hàn Phi: “Em cũng không biết a! Em chính là muốn tu luyện mà thôi. Cái mông này vừa ngồi xuống, còn chưa kịp bắt đầu đâu, liền bị sét đánh.”

Văn Nhân Vũ: “Dô! Không đánh chết, còn kiếm lời một chút mà!”

Hàn Phi u oán: “Văn Nhân lão sư hy vọng em chết như vậy sao?”

Văn Nhân Vũ liếc Hàn Phi một cái: “Cậu có cảm thụ gì đặc biệt?”

Hàn Phi: “Linh khí thượng hạn tăng vọt một đoạn, cường độ thân thể hình như cũng tăng vọt một đoạn, ồ ồ… Còn có linh mạch, hình như tăng lên một chút xíu…”

Mọi người: “?”

Tiêu Chiến nhíu mày: “Cậu xác định? Cường độ thân thể tăng nhiều chuyện này đương nhiên. Lôi đình vốn có thần hiệu luyện hóa tạp chất, có thể thừa nhận lôi đình tẩy lễ mà không chết, cường độ thân thể tăng nhiều có thể hiểu được. Nhưng mà, linh khí thượng hạn và linh mạch…”

Bạch lão đầu: “Cường độ thân thể tăng nhiều, khiến cho thể phách, kinh mạch thừa nhận thượng hạn tăng nhiều, cái này cũng không gì đáng trách. Nhưng linh mạch tăng lên, tăng lên bao nhiêu?”

Hàn Phi cười hắc hắc nói: “Hình như từ Tam cấp Thượng phẩm, đột phá đến Tứ cấp. Cụ thể Tứ cấp bao nhiêu, em cũng không biết.”

Bạch lão đầu nhìn Văn Nhân Vũ một cái: “Cầm Trắc Mạch Thạch tới.”

Không bao lâu, Văn Nhân Vũ liền bưng tảng đá tới. Trong ánh mắt tò mò của mọi người, Hàn Phi đặt tay lên Trắc Mạch Thạch. Lập tức, hào quang màu lam nhạt bộc phát.

Mọi người thở dài một hơi, Bạch lão đầu: “Tứ cấp Hạ phẩm…”

Bao gồm cả Trương Huyền Ngọc bị đuổi chém trở về, giờ phút này cũng thở dài một hơi. Tên này bị sét đánh một cái, đánh ra cái linh mạch dị loại gì, cái này quả thực cũng quá kích thích người ta rồi.

Bạch lão đầu trầm tư một lát, cố ý giải thích nói: “Có thể chỉ là lôi đình tẩy lễ thuần túy. Phá một tầng bình cảnh, nếu đoán không sai, chờ cỗ lực lượng lôi đình trong cơ thể cậu tiêu hao hết, nhục thân tăng cường và linh khí thượng hạn tăng lên cũng sẽ đình chỉ, sẽ không lâu dài.”

Tiêu Chiến một tát vỗ lên vai Hàn Phi: “Nghe thấy không? Hai ngày này cho tôi tu luyện thật tốt, luyện hóa cỗ lực lượng lôi đình này.”

Hàn Phi nhếch miệng: Chê cười, ta lúc nào không có đang tu luyện? Chưa từng đình chỉ qua, có được hay không? Các người hiểu cái gì? Ta mẹ nó Cực phẩm linh thạch không còn, Hạ phẩm linh thạch không còn một nửa, mới khó khăn lắm đúc thành thành tựu hiện tại.

Chỉ có Hạ Tiểu Thiền, đầu bù tóc rối nhìn Hàn Phi, vẻ mặt hồ nghi. Thật sự như hiệu trưởng nói, chỉ là đơn thuần bị sét đánh một cái đơn giản như vậy? Tuyệt đối không có khả năng. Cô là nhìn Hàn Phi bị sét đánh, trái một ngụm máu, phải một ngụm máu phun. Bây giờ lại ngồi ở chỗ này nói với mọi người, thân thể ta nhanh nhẹn khỏe mạnh. Eo cũng không đau, chân cũng không mỏi, cái này hoàn toàn không hợp lý mà!

Mọi người đi rồi, Hàn Phi lặng lẽ tốn hơn ngàn điểm linh khí, dùng vải vóc Tơ Tằm Biển dung một chút hồng bảo thạch, luyện chế ra một dải lụa dài màu đỏ.

Hàn Phi giơ dải lụa dài màu đỏ, hài lòng gật đầu. Người cổ đại đều là dùng cái này buộc tóc, không sai được.

Hàn Phi hướng về phía cửa sổ hô: “Hạ Tiểu Thiền, cô qua đây.”

Nhất thời, ba cái đầu đột nhiên thò ra khỏi nhà cây, mắt to trừng mắt nhỏ.

Hàn Phi cạn lời: “Có chuyện gì của các cậu?”

Hạ Tiểu Thiền ồm ồm: “Tôi… không đi.”

Hàn Phi nói: “Vậy tôi qua đó a?”

Hàn Phi nhanh nhẹn nhảy xuống nhà cây của mình, nhảy lên nhà cây của Hạ Tiểu Thiền, sau đó nói: “Đừng chém, tôi có đồ cho cô.”

Trong nhà cây, Hạ Tiểu Thiền thấy Hàn Phi tiến vào, hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái: “Đồ gì?”

Hàn Phi vẫy vẫy vải đỏ trong tay nói: “Cô quay đầu qua đi.”

Hạ Tiểu Thiền: “?”

Hàn Phi: “Cô quay qua đi.”

Lúc Hạ Tiểu Thiền quay đầu qua, Hàn Phi một tay vuốt tóc cô nói: “Đây là dây buộc tóc tôi vừa làm cho cô, cũng gọi là hồng phiêu đái (dải lụa đỏ), tuyệt đối đẹp hơn cái trước đó của cô.”

Hạ Tiểu Thiền nghiến răng, trong tay nắm lấy đao, trong lòng đang nói: Có nên chém hắn hay không? Có nên chém? Chém không động làm sao bây giờ? Chém không động, thì không chém sao?

Cuối cùng, Hạ Tiểu Thiền vẫn là không chém. Hàn Phi sau khi buộc xong, lại thuận tay thắt một cái nơ con bướm cỡ lớn.

Lúc này Hàn Phi mới kín đáo nói: “Cái kia, chuyện tôi bị sét đánh, nhưng ngàn vạn lần đừng nói nhiều với bọn họ nha… Ừm, tự cô đi soi gương xem, tôi đi tu luyện đây.”

Hạ Tiểu Thiền có chút híp mắt lại: “Có bí mật lớn, đúng hay không?”

Hàn Phi lắc đầu: “Không có, tuyệt đối không có.”

Trong mắt Hạ Tiểu Thiền hiện lên một tia giảo hoạt, bỗng nhiên tùy tiện vỗ vỗ vai Hàn Phi: “Yên tâm, tôi giữ bí mật cho anh.”

Chờ sau khi Hàn Phi đi, Hạ Tiểu Thiền nhớ tới một màn lôi đình đánh xuống kia, không khỏi run rẩy, xem ra không chỉ có mình có bí mật không thể cho ai biết, người khác cũng có nha. Không biết vì sao, cô lại có chút kích động, hóa ra còn có một người thảm hơn mình.

Tâm tình Hạ Tiểu Thiền bỗng nhiên liền vui vẻ lên, dùng chủy thủ làm tấm gương, nghiêng đầu nhìn dải lụa màu đỏ và nơ con bướm, mắt sáng lên: Đẹp.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!