Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 217: CHƯƠNG 182: CÁC HỮU THẦN THÔNG

Hàn Phi nằm trên Điếu chu chưa đến 5 phút, liền cảm giác đáy thuyền có động tĩnh. Không cần nói, tuyệt đối là những con mực chết tiệt kia.

“Tiểu Hắc, cắn cho ta…”

“Ai, không đúng, ta hình như đem Hà Nhật Thiên quên mất.”

Lại thấy trên cánh tay Hàn Phi hư ảnh lóe lên, Hà Nhật Thiên cái tên thanh niên ngây ngô này liền xuất hiện. Nó trước là ngây ra một lúc, sau đó liền nhìn thấy bên thuyền có một cái xúc tu duỗi tới.

Căn bản đều không mang do dự, chỉ thấy Hà Nhật Thiên hai móng vuốt móc lấy cái xúc tu kia, liền bắt đầu vận động “nhật” râu của nó.

“Ngươi mẹ nó canh giữ thuyền cho tốt, còn nghịch ta hầm ngươi ăn thịt tôm.”

Hàn Phi coi như biết vì sao mình sẽ chọn tính quên lãng thứ này. Để nó phụ thể đánh nhau, đó là hảo thủ nhất lưu. Thả nó ra, vậy tuyệt đối không phải chuyện tốt gì. Cái này vừa ra tới, liền đốp chát với râu mực rồi.

Dưới nước, cái thứ cũng không biết mực hay là mực ống kia, đoán chừng giờ phút này cũng ngơ ngác. Xúc tu của ta, rốt cuộc đã trải qua cái gì?

Xúc tu phẫn nộ, lập tức toát ra năm sáu cái. Hà Nhật Thiên sửng sốt một chút, hình như hơi nhiều nha. Chỉ thấy cái đuôi nó hất lên, bốn năm cái xúc tu liền đứt rơi trên boong tàu.

Hàn Phi dựa vào khoang thuyền, hô với Hà Nhật Thiên: “Đừng đốp chát nữa, bên này, bên này xúc tu lại tới.”

Cũng không biết qua bao lâu, Hàn Phi ngẫu nhiên vung đao. Ngược lại là Hà Nhật Thiên có thể thời gian quá dài không có đi ra, lúc này hưng phấn không thôi, chạy khắp thuyền. Những xúc tu kia mặc dù không yếu, nhưng Hà Nhật Thiên tốt xấu gì cũng là sinh vật cấp Truyền Thuyết, mặc dù còn chưa tiến hóa hoàn toàn, đó cũng không phải mực bình thường có thể đối phó.

Lúc này, trong Luyện Hóa Thiên Địa của Hàn Phi, đã nhét rất nhiều. Hắn quyết định mang những xúc tu này về, cho quầy đồ nướng Ngư Long bang. Nhiều như vậy, chỉ sợ phải bán được không ít tiền.

Ước chừng là vào rạng sáng, cách hừng đông còn phải có hai canh giờ, Hàn Phi nhìn thấy trên mặt biển có một con cá lớn, bùm một cái nhảy ra mặt biển, phải có mấy chục mét dài.

Lúc đó, Hàn Phi liền ngẩn ngơ. Đó là cái thứ gì? Ngư trường cấp hai, làm sao có thể có cá voi lớn như thế, đùa ta à?

Lại thấy con cá lớn kia bơi thẳng về phía Điếu chu của Hàn Phi. Hàn Phi lúc đó liền mộng bức, vội vàng chuẩn bị điều khiển Điếu chu chạy trốn.

“Hống…”

Một tiếng âm thanh tương tự tiếng rồng ngâm xuất hiện. Hàn Phi quay đầu: Rồng ngâm? Đại Hạ Long Ngư?

Hắn trước mắt kiến thức qua con cá lớn duy nhất biết kêu như thế, chỉ có Đại Hạ Long Ngư của Hạ Tiểu Thiền.

Một lát sau, Hàn Phi liền nhìn thấy trên lưng con cá lớn kia, Hạ Tiểu Thiền ngồi nghiêng trên lưng cá, hai cái chân nhỏ đang đá nước. Mà những con mực kia, gặp được Đại Hạ Long Ngư nhao nhao tránh chân, dẫn đến Hạ Tiểu Thiền giống như một cô nương cá voi đá nước, thật là tự tại.

Giờ phút này, Hạ Tiểu Thiền đang vẫy tay với mình.

Chờ Hạ Tiểu Thiền nhảy lên Điếu chu, lúc này mới nhìn thấy Hà Nhật Thiên chạy tới chạy lui, cái đuôi đang vung vẩy. Đầy thuyền xúc tu, Hàn Phi cũng chưa kịp nhặt.

Hạ Tiểu Thiền lập tức ngồi xuống đất: “Cũng may, thuyền của ngươi rắn chắc.”

Hàn Phi: “Sao em lại tới đây? Thuyền của em đâu?”

Hạ Tiểu Thiền nhìn xem những xúc tu bên cạnh: “Chìm rồi nha!”

Hàn Phi: “… Ngư trường cấp hai này, hẳn là sẽ không luôn như vậy chứ? Sao tôi nghe nói, người khác đều là ở Ngư trường cấp hai một lần chính là rất nhiều ngày. Sao chúng ta vừa đến, liền toát ra nhiều mực như vậy chứ?”

Hạ Tiểu Thiền: “Ai mà biết được? Vận khí không tốt thôi. Ngư trường mà, chuyện gì cũng có thể xảy ra. Nếu như kịp thời bay lên không, vậy cũng không có gì. Lái Điếu chu đi khu vực hỗn hợp là có thể tránh được.”

Hàn Phi: “Vậy sao em không đi?”

Hạ Tiểu Thiền: “Có khiêu chiến mới có trưởng thành. A nha… Không nói, có đồ nướng không? Em đói bụng.”

Hàn Phi từ trong Thôn Hải Bối, lấy ra mấy xiên đồ nướng, đưa cho Hạ Tiểu Thiền.

Trong lòng Hàn Phi ha ha, em đều khiêu chiến đến mức thuyền cũng khiêu chiến mất rồi, bất quá Đại Hạ Long Ngư này quả thật là thần kỳ, mạnh đến mức có chút quá phận.

Hạ Tiểu Thiền mỹ mãn cắn một cái tôm nướng tỏi: “Ừm ngon! Đúng rồi, sao anh chạy đến bên này? Em nhớ anh hình như là đi về phía nam hay là phía tây mà? Không phải cùng một hướng với em chứ?”

Hàn Phi hừ hừ nói: “Trên biển mà, trôi a trôi a, tôi làm sao biết tôi trôi đến đâu rồi?”

Cũng không phải Hàn Phi cảm thấy bắt được một con sinh vật loại Kỳ Dị cần giấu diếm cái gì. Mấu chốt là, bây giờ Hoàng Kim Phi Tặc nằm ở trong Luyện Yêu Hồ, mình bây giờ không lấy ra được.

Hạ Tiểu Thiền nhìn Hà Nhật Thiên, bình luận: “Con Tôm Tít này của anh ngược lại là không tệ. Có nó giữ thuyền, anh cũng không cần làm gì.”

Hàn Phi cười hỏi: “Em không cân nhắc qua bắt một con Khế Ước Linh Ngư sao?”

Hạ Tiểu Thiền không quan trọng lắc đầu: “Không có con nào lọt vào mắt xanh. Loại Hiếm không có tác dụng gì, loại Kỳ Dị cơ bản bắt không được. Em còn muốn đến Ngư trường cấp hai bắt một con đây.”

Hàn Phi gật đầu, đây là lời nói thật. Trong năm người bọn họ, chỉ có mình là có Khế Ước Linh Thú. Nhưng bản thân Hàn Phi biết, Hà Nhật Thiên và mình cũng không phải cái gọi là quan hệ khế ước, nhưng người khác không biết. Mấy người Hạ Tiểu Thiền đều không có, bọn họ hẳn là đều chờ bắt một con Khế Ước Linh Thú lợi hại.

Hạ Tiểu Thiền bỗng nhiên: “Chúng ta đi tìm Tiểu Cuồng Cuồng đi?”

Hàn Phi: “Tiểu Bạch và Trương Huyền Ngọc đâu?”

Hạ Tiểu Thiền: “Tiểu Bạch là Thao Khống sư nha! Chỉ bằng những con mực này, không có khả năng làm bị thương cô ấy. Trương Huyền Ngọc có Cá Mập Khát Máu, cho dù Điếu chu chìm nghỉm, cậu ta cũng có thể giống như em, cưỡi cá mập lớn du đãng trên biển. Tiểu Cuồng Cuồng liền không giống, Thông Linh Nguyên Khí Bạng của cậu ấy lại không biết bơi.”

Hàn Phi gật đầu, đã đụng phải Hạ Tiểu Thiền, cũng không cần đi tu luyện Thủy Mạch Quyết. Hàn Phi cảm thấy Linh Hồn Thú của mình nghiên cứu không sai biệt lắm. Về phần Bạch lão đầu nói tìm kiếm chân lý thả câu, hắn thật không tìm được.

Cũng không thể ném lưỡi câu trong biển, móc mù chứ?

Nhạc Nhân Cuồng rất bất đắc dĩ, hắn đây là trêu ai chọc ai? Những con mực này có bệnh sao? Vùng biển lớn như vậy chúng nó không ở, cứ một mực nghĩ bò lên trên thuyền.

Trong đêm tối, lại thấy một màn thần kỳ. Bốn phương tám hướng Điếu chu dưới chân Nhạc Nhân Cuồng đều bay đầy vũ khí. Luận về quần chiến, Binh Giáp sư thậm chí so với Chiến Hồn sư càng có ưu thế, các loại đao kiếm cùng múa, trên bầu trời xúc tu bay loạn.

Chờ lúc Hàn Phi đến, Điếu chu dưới chân Nhạc Nhân Cuồng đã thủng trăm ngàn lỗ, không phải bị mực xé mở, là bị vũ khí của chính hắn xuyên thủng.

Nhìn thấy Điếu chu của Hàn Phi, Nhạc Nhân Cuồng lập tức chào hỏi: “Ai da! Hàn Phi, tôi nhớ cậu muốn chết, mau tới hỗ trợ.”

Mấy phút sau, ba người ngồi ở trên Điếu chu của Hàn Phi ăn đồ nướng. Điếu chu của Nhạc Nhân Cuồng dần dần bắt đầu thấm nước, giờ phút này đã chìm một nửa.

Nhạc Nhân Cuồng nói thầm: “Vì sao Điếu chu của chúng ta nát như vậy? Không được, phải nghĩ biện pháp đi đáy biển đào chút gỗ lên, chúng ta tự mình chế tạo Điếu chu mới được.”

Một đêm trôi qua.

Điếu chu của năm người, chìm ba chiếc. Sau khi trời sáng không bao lâu, Trương Huyền Ngọc liền cưỡi cá mập trở về.

Sau đó, chưa tới nửa canh giờ, Lạc Tiểu Bạch liền trở về.

Điếu chu của Lạc Tiểu Bạch cũng hỏng không sai biệt lắm. Cô lên Điếu chu của Hàn Phi, nhìn thấy bốn người đều ở đây, không khỏi hỏi: “Các cậu trở về lúc nào?”

Trương Huyền Ngọc: “Điếu chu không còn thì trở về. Cái thứ Điếu chu kia cũng quá không rắn chắc, tôi suýt nữa bị những con mực chết tiệt kia kéo xuống.”

Lạc Tiểu Bạch: “Đêm qua là tình huống đặc biệt, bất quá bây giờ chỉ còn lại một chiếc Điếu chu này, không bằng liền cùng nhau hành động đi?”

Hàn Phi đề nghị: “Hay là chúng ta đừng chạy loạn, trước thảo luận một chút mọi người nghiên cứu Linh Hồn Thú thế nào.”

Nhạc Nhân Cuồng nói thầm: “Có thể thế nào a? Thông Linh Nguyên Khí Bạng của tôi, có thể nhanh chóng hấp thu linh khí a! Lực phòng ngự cực mạnh. Ngô, bất quá hôm qua tôi phát hiện nó có thể đổi màu, có thể biến thành màu sắc giống như mực.”

Trương Huyền Ngọc im lặng nói: “Có thể đổi màu thì nhiều. Trong biển này sinh vật có thể đổi màu, không có một vạn loại cũng có tám ngàn loại, đây tính là năng lực gì?”

Lạc Tiểu Bạch: “Không! Đây cũng là một hạng năng lực, ít nhất chứng minh Thông Linh Nguyên Khí Bạng có năng lực ngụy trang. Hoa Ăn Thịt U Lam của tôi có thể phóng thích độc tố tê liệt phạm vi toàn thể. Đêm qua chính là bởi vì những độc tố này, cho nên tôi mới bình an vô sự.”

Hạ Tiểu Thiền: “Xem ra mọi người đều có lĩnh ngộ mới đối với Linh Hồn Thú.”

Nói, thân ảnh Hạ Tiểu Thiền đứng tại chỗ biến mất, trực tiếp xuất hiện ở đầu thuyền.

“Vãi chưởng, đây là năng lực quỷ gì?”

Bao quát Hàn Phi, mấy người khác đều là sững sờ. Tốc độ này quá nhanh, hay là cái bóng? Tốc độ này cũng quá nhanh đi! Trong nháy mắt người không còn.

Hạ Tiểu Thiền: “Năng lực đặc thù của Tôm Ảnh (Ảnh Hà), có thể thuấn di đến bất kỳ một chỗ nào trong vòng trăm mét.”

Mọi người: “…”

Trương Huyền Ngọc bỗng nhiên chỉ vào con cá mập lớn trong nước giận dữ mắng mỏ: “Mày nhìn xem người ta, mày nhìn lại mày xem. Tao cũng không muốn nói mày, vóc dáng dài to như vậy, cái rắm dùng cũng không có…”

Mắng nửa ngày, Trương Huyền Ngọc nhún vai nói: “Tôi có thể khống chế một số sinh vật cấp thấp, phân ra một tia tinh thần lực, có thể bám vào trên người những sinh vật này. Nhưng loại Hiếm thì tương đối khó khống chế, có xác suất thất bại rất lớn.”

Mọi người: “…”

Hàn Phi sững sờ: “Chính là nói, cậu có thể biến thành cá?”

Trương Huyền Ngọc giải thích nói: “Không phải tôi biến thành cá, tôi vẫn là tôi, nhưng tôi khống chế một con cá. Tôi sẽ đồng thời có được hai cái tầm nhìn.”

Mọi người kinh ngạc, có được tầm nhìn của cá là dạng gì? Chỉ có Hàn Phi đang suy tư, ta mẹ nó đều đã biến thành qua cá, tầm nhìn của cá xấu muốn chết.

Đương nhiên, Hàn Phi càng thêm không xác định mấy tên này có phải thật sự đem tất cả tin tức đều nói ra hay không, ví dụ như cái này mới qua một đêm, thuấn di đều mẹ nó đi ra, đây là nghiêm túc sao?

Lạc Tiểu Bạch: “Hàn Phi, cậu thì sao?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!