Virtus's Reader
Thả Câu Chi Thần

Chương 218: CHƯƠNG 183: TRUYỀN ÂM THUẬT

Giờ phút này, mọi người đều nhìn chằm chằm Hàn Phi.

Hàn Phi suy nghĩ một chút, cũng không thể nói ta có thể tiến vào Linh Hồn Hải Dương chứ? Năng lực này, dường như có chút quá phận.

Thế là, Hàn Phi nói: “Tiểu Bạch của tôi có thể tìm kiếm sinh vật ngoài loại Hiếm trong biển, ví dụ như sinh vật loại Kỳ Dị. Đêm qua, tôi chính là truy kích một con sinh vật loại Kỳ Dị, mạc danh kỳ diệu gặp Hạ Tiểu Thiền.”

“Sinh vật loại Kỳ Dị?”

Mọi người trăm miệng một lời, đồng thời hai mắt mỗi người tỏa sáng nhìn xem Hàn Phi.

Hàn Phi cười khổ: “Đừng kích động, nếu bị sinh vật loại Kỳ Dị phát hiện, chúng nó sẽ tránh né, rất khó tìm lại được. Hơn nữa, những sinh vật này, vô luận là năng lực phản ứng, năng lực chạy trốn, đều cực nhanh, rất khó bắt.”

Trương Huyền Ngọc kích động nói: “Khó bắt cái gì a? Chúng ta năm người đâu! Chỉ cần định vị được nó, còn sợ bắt không được?”

Hạ Tiểu Thiền nóng lòng muốn thử: “Em có năng lực thuấn di, em có thể. Chỉ cần để em cận thân trăm mét, em liền có thể bắt được nó.”

Hàn Phi sững sờ: Hình như là chuyện như thế. Năng lực này của Hạ Tiểu Thiền, không khỏi cũng quá kinh khủng đi? Thuấn di nha, đây quả thực là một thần kỹ.

Lạc Tiểu Bạch: “Tôi có thể phóng thích độc tố tê liệt ở xung quanh.”

Nhạc Nhân Cuồng giơ tay: “Tôi có thể…”

Trương Huyền Ngọc khinh bỉ: “Không, cậu không thể… Thông Linh Nguyên Khí Bạng của cậu chỉ biết đổi màu, có cái rắm dùng? Còn phải tôi tới. Tôi có thể khống chế loài cá yếu nhất Ngư trường cấp hai, có thể trợ giúp quan sát.”

Nhạc Nhân Cuồng: “…”

Mọi người kẻ xướng người hoạ. Lập tức, tất cả mọi người lần nữa đưa ánh mắt về phía Hàn Phi.

Ánh mắt Hạ Tiểu Thiền nóng bỏng: “Ừm, đại huynh đệ, Khế Ước Linh Thú của bọn em trông cậy vào anh nha.”

Hàn Phi rùng mình một cái: “Em bình thường một chút cho tôi.”

Hạ Tiểu Thiền: “Hừ!”

Hàn Phi cười khan nói: “Chúng ta có muốn đi Ngư trường cấp ba tìm không? Các cậu tìm Khế Ước Linh Thú ở Ngư trường cấp hai, có thể cảm thấy có chút thiệt thòi hay không?”

Lạc Tiểu Bạch lắc đầu: “Sẽ không. Khế Ước Linh Thú loại Kỳ Dị có thể nương theo chủ nhân cùng nhau trưởng thành, chưa hẳn sẽ yếu hơn sinh vật loại Kỳ Dị ở Ngư trường cấp ba.”

Hạ Tiểu Thiền phụ họa: “Sinh vật loại này là không giới hạn Ngư trường. Loại Kỳ Dị là một cấp bậc, chúng nó ở Ngư trường cấp hai có thể chỉ là một cái ngoài ý muốn, hoặc là không có cường đại đến mức có thể đi Ngư trường cấp ba, hoặc nguyên nhân khác. Nhưng chúng nó tuyệt không phải sinh vật thường thấy ở Ngư trường cấp hai.”

Rất nhanh, mọi người đạt thành nhất trí, tất cả đều mong đợi nhìn Hàn Phi.

Hàn Phi: “Được rồi! Tôi cũng không xác định Tiểu Bạch có thể tìm được hay không. Tôi thử một chút.”

Lạc Tiểu Bạch do dự một chút, nói ra: “Có thể đổi cho nó cái tên hay không.”

Hàn Phi: “?”

Hàn Phi không để ý tới Lạc Tiểu Bạch, sờ lên đầu Tiểu Bạch nói: “Tiểu Bạch, mày còn có thể tìm được sinh linh giống như Hoàng Kim Phi Tặc hôm qua không? Tìm xem…”

Tiểu Bạch chui vào trong nước, mờ mịt xoay chuyển một hồi. Cuối cùng, dường như có chút không quá xác định lựa chọn một phương hướng.

Những người khác cũng không biết Tiểu Bạch thật sự có đáng tin cậy hay không, chỉ biết là Tiểu Bạch bắt đầu dẫn đường, vô cùng vui vẻ. Từng người đang trò chuyện mình có thể kiếm được sinh vật loại Kỳ Dị dạng gì.

Nhạc Nhân Cuồng thét to: “Tôi muốn rùa đen, tôi muốn rùa đen loại Kỳ Dị. Như vậy, lực phòng ngự của tôi nhất định có thể đuổi kịp Hàn Phi.”

Trương Huyền Ngọc lộ ra thần sắc hướng tới: “Tôi muốn một con tốc độ nhanh, càng nhanh càng tốt loại kia, mặc kệ nó là cái gì.”

Lạc Tiểu Bạch: “Tôi cần một con có thể công có thể thủ, như vậy có thể đền bù thiếu hụt của Thao Khống sư.”

Hạ Tiểu Thiền: “Em muốn một con lực công kích cực mạnh, phi thường cường hãn.”

Trương Huyền Ngọc im lặng: “Em bây giờ không yếu đi? Bên trong Đại điếu sư, có thể ngăn trở chủy thủ của em, cũng không có mấy người.”

Hạ Tiểu Thiền nhìn về phía Hàn Phi: “Không, hắn liền có thể ngăn được, em muốn đâm thủng hắn.”

Hàn Phi im lặng: “Không phải, hình như sinh mệnh loại Kỳ Dị đã thành vật trong bàn tay các cậu vậy. Còn có em, Hạ Tiểu Thiền, em có thể đừng ngày ngày nghĩ đâm tôi hay không, tôi trêu chọc em rồi?”

Hạ Tiểu Thiền: “Trêu chọc rồi.”

Hàn Phi: “…”

Bỗng nhiên, Lạc Tiểu Bạch nói ra: “Cái kia, mọi người học Truyền Âm Thuật một chút.”

Mọi người: “?”

Lạc Tiểu Bạch: “Trước khi tới, lão sư đoán được chúng ta sẽ xuống nước, cho nên chuẩn bị cho tôi một môn tiểu thuật, có thể để chúng ta tiến hành truyền âm trong nước.”

Hàn Phi kinh ngạc: “Còn có loại đồ vật này?”

Hàn Phi im lặng: Trước kia xuống biển, hoặc là mình một người, hoặc là đánh thủ thế với người ta. Bây giờ đều cao cấp như vậy sao? Còn có thể truyền âm, truyền thế nào?

Những người khác cũng một mặt mộng bức, dường như lần đầu tiên nghe được thứ này.

Lạc Tiểu Bạch: “Vốn dĩ, tôi cho rằng chúng ta sẽ không xuống biển nhanh như vậy, nhưng không nghĩ tới mới một ngày…”

Nói, Lạc Tiểu Bạch lấy ra một khối ngọc giản: “Truyền âm kỳ thật rất đơn giản, mọi người luyện một chút là được rồi.”

Mọi người bán tín bán nghi nhận lấy ngọc giản, khi nhìn cái gọi là Truyền Âm Thuật, đều là sắc mặt cổ quái.

Chờ Hàn Phi cầm tới ngọc giản, đồng dạng sắc mặt cổ quái. Cái gọi là Truyền Âm Thuật, kỳ thật chính là một loại năng lượng ba động sinh ra sau khi tinh thần lực và linh khí kết hợp. Thần kỳ là, thao tác đơn giản, yêu cầu rất cao. Tinh thần lực thứ này, mọi người đều nói không chính xác. Nhưng mà, Ngư phu hoặc là Điếu sư muốn truyền âm, cơ bản không có khả năng, chủ yếu là tinh thần lực không đạt tiêu chuẩn.

Mà Đại điếu sư liền khác biệt. Sử dụng kết hợp tinh thần lực và linh lực, tuỳ tiện hình thành một loại chấn động trong đầu đối phương. Mặc dù Hàn Phi cũng không phát hiện nguyên lý là cái gì, nhưng hắn thử một chút, hô mấy tiếng “Alo alo alo” với Hạ Tiểu Thiền.

Hạ Tiểu Thiền một tát vỗ vào trên người Hàn Phi: “Anh muốn chết à? Alo cái gì mà alo?”

Hàn Phi im lặng: “Tôi đây không phải làm thí nghiệm sao?”

Hạ Tiểu Thiền: “Vì sao các người đều tìm tôi làm thí nghiệm? Trong đầu tôi có ba cái thanh âm.”

Mọi người: “…”

Sau đó, trong đầu Hàn Phi liền xuất hiện hai thanh âm.

Nhạc Nhân Cuồng: “Tôi muốn ăn đồ nướng.”

Trương Huyền Ngọc: “Hai người các cậu có yêu đương hay không a?”

Hàn Phi đen mặt: “Được rồi, không cần thử. Rất đơn giản, tiêu hao cực nhỏ.”

Lại thấy năm người, từng cái sắc mặt cổ quái, cũng không biết mọi người lẫn nhau ở giữa rốt cuộc đều nói những gì, ngược lại tràng diện một lần rất xấu hổ.

Hàn Phi cân nhắc, có thể chỉ có một mình mình “Alo alo alo” hô mấy câu. Những người khác giống như Trương Huyền Ngọc hỏi như thế, không biết đều trò chuyện những thứ đồ chơi gì đâu.

Hàn Phi bỗng nhiên nhìn Trương Huyền Ngọc: “Cậu đem Hồ Khả Nhân của Đệ Nhất học viện làm sao rồi? Nghe nói cậu lừa gạt tiểu cô nương người ta đi một đêm.”

Trương Huyền Ngọc: “Như nhau, như nhau, nghe nói cậu lừa gạt Hà Tiểu Ngư đi. Cậu làm gì rồi?”

Hàn Phi: “Tôi với Hà Tiểu Ngư chỉ nói mấy câu. Cậu đó là đêm không về ngủ.”

Trương Huyền Ngọc: “Tôi nói cho cậu biết, cũng đừng bắt cá hai tay ha! Nếu không, anh em không làm được.”

Hàn Phi và Trương Huyền Ngọc nhìn nhau một cái, giống như liếc mắt đưa tình.

Hạ Tiểu Thiền: “Hai người các anh có phải đang lén lút nói chuyện phiếm hay không? Nói chuyện gì đấy?”

Hàn Phi xùy một tiếng: “Không có a! Tôi với cậu ta có cái gì tốt để nói chuyện? Tôi muốn nói chuyện, cũng nói chuyện với em a!”

Trương Huyền Ngọc khinh thường: “Tôi không thể nào, tôi vừa rồi chỉ là đang xuất thần.”

Tiểu Bạch trọn vẹn bơi hơn một canh giờ, ước chừng xuyên qua gần ngàn dặm xa. Mà trong lúc này, Hàn Phi thỉnh thoảng tiếp thu được truyền âm của bốn người, đủ loại vấn đề kỳ quái.

Nhìn lại phản ứng của những người khác, dường như còn mười phần thú vị trò chuyện, quả thực so với mẹ nó gọi điện thoại còn thuận tiện hơn.

Bỗng nhiên, Tiểu Bạch ngừng lại.

Hàn Phi hô: “Đều đừng nói chuyện nữa, tìm được.”

Mọi người nhao nhao tinh thần chấn động, tất cả đều thò đầu ra ngoài thuyền.

Hàn Phi: “Không thể trực tiếp hạ cần. Hôm qua tôi chính là như vậy làm kinh sợ một con Hoàng Kim Phi Tặc chạy mất.”

Trương Huyền Ngọc: “Đừng vội, để tôi, hạ cần ba mét, bắt một con cá nhỏ tới.”

Lạc Tiểu Bạch lập tức cần câu vung lên, mười hơi thở sau, một con Cá Xương Vàng (Hoàng Cốt Ngư) bị câu đi lên. Cá Xương Vàng và Cá Nhất Tuyến giống nhau, là loài cá thường thấy ở Ngư trường cấp hai. Bởi vì xương cốt cực kỳ cứng rắn, có thể chế tạo binh khí mà gọi tên.

Lại thấy sắc mặt Trương Huyền Ngọc khẽ biến, hai mắt trở nên vô thần. Một khắc sau, Cá Xương Vàng nhảy lên một cái, hai con mắt cá nhìn xem mấy người Hàn Phi.

Trương Huyền Ngọc hít một hơi nói: “Thật xấu… Được rồi, ném xuống.”

Mọi người: “?”

Hàn Phi: “Ha ha.”

Một lát sau, ngay tại lúc mọi người khẩn trương kích động, Trương Huyền Ngọc bỗng nhiên nói: “Là một con rùa đen, màu bạc. Ồ không, trên người nó cắm rất nhiều thanh đao, lít nha lít nhít đếm không hết.”

Nhạc Nhân Cuồng lập tức vỗ đùi: “Của tôi, của tôi. Ha ha ha, cái thứ nhất chính là của tôi.”

Mọi người cũng không bởi vì sinh vật loại Kỳ Dị cái thứ nhất là của Nhạc Nhân Cuồng mà thất vọng, ngược lại càng thêm vui mừng. Đã Tiểu Bạch thật sự có thể tìm được, như vậy tiếp tục tìm những cái khác, cũng chính là vấn đề thời gian.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!