STT 598: CHƯƠNG 589: SAO NGƯƠI KHÔNG ĐI?
"Hai vị đây chắc là tộc trưởng Khương Văn Đình và tộc trưởng Cố Trọng Nguyên rồi nhỉ?"
Người đàn ông dẫn đầu mỉm cười, khách sáo nói: "Tại hạ là một trong ba đại... khụ khụ... là viện trưởng Học viện Thanh Diệp, Vân Triết Vũ!"
Vừa nghe danh xưng này, Khương Văn Đình và Cố Trọng Nguyên lập tức trở nên căng thẳng.
Khương Văn Đình vội vàng nói: "Vân viện trưởng, hai đứa con gái nhà tôi ở học viện, phiền ngài chiếu cố nhiều ạ!"
Cố Trọng Nguyên cũng nói: "Thằng con trai nhà tôi trước nay vốn không khiến người ta bớt lo, đã làm viện trưởng phải phiền lòng rồi."
"Đâu có đâu có..." Vân Triết Vũ nắm lấy tay hai người, nhiệt tình nói: "Phải cảm ơn hai vị đã nuôi dạy nên những người con ưu tú như vậy."
Nếu không thì...
Học viện Thanh Diệp đã chẳng còn nữa rồi.
Hai người đàn ông góa vợ nhìn nhau, chỉ cảm thấy bầu không khí lúc này có gì đó không đúng lắm.
Nếu nói ở Thành Bắc Huyền, đám người Tô Thanh Y đối xử với họ cung kính lễ phép là vì Tô Thanh Y là thuộc hạ của Khương Nguyệt Bạch.
Thì vị trước mắt này lại là viện trưởng đại nhân của Học viện Thanh Diệp danh tiếng lẫy lừng!
Cần gì phải khách sáo với họ như thế?
Từ lúc đến Đại lục Thanh Huyền, họ cũng quả thật có nghe đám trẻ tâng bốc Khương Nguyệt Bạch và Cố Trường Thanh giỏi giang ra sao.
Nhưng trên thực tế, hai người họ vốn không để trong lòng.
Hai người dù ngày thường hay cà khịa châm chọc nhau, nhưng trong lòng vẫn tự biết chừng mực.
Con gái mình, con trai mình, đúng là lợi hại thật, nhưng bảo là chí cường của Đại lục Thanh Huyền ư?
Không thể nào!
Thế nhưng lúc này, những người mà trong nhận thức của họ là cường giả đỉnh cao của Đại lục Thanh Huyền lại đối xử tôn kính, thậm chí là kính sợ với hai kẻ chỉ ở Cảnh giới Nguyên Phủ như họ, khiến cả hai cảm thấy...
Những lời tâng bốc nghe được trước đó, có vẻ như... không phải là giả?
Rốt cuộc là đã qua hai năm, hai mươi năm, hay là hai trăm năm rồi?
Vân Triết Vũ nhiệt tình dẫn mấy người bay về phía khu vực hậu sơn.
Khi đến khu vực hoang sơn, mấy người lần lượt đi về phía sơn cốc.
"Thằng nhóc thối này, nghe nói bị thương, mấy ngày nay không thèm đến gặp cha nó, còn phải để cha nó đến thăm!"
Cố Trọng Nguyên không khỏi cười mắng: "Đúng là trời sập rồi!"
Khương Văn Đình liền nói ngay: "Thôi đi, không đón cha ruột của nó thì cũng thôi, nhưng ta đây, cha vợ tương lai của nó, sao lại không ra đón chứ?"
"Ha ha, ngươi tính là cái gì..."
"Phụ thân!"
"Khương thúc!"
Đúng lúc này, bên trong sơn cốc vang lên một giọng nói ôn hòa.
"Không phải con không muốn ra đón mọi người!"
Tại cửa sơn cốc, chỉ thấy Cố Trường Thanh trong bộ trường sam màu trắng, sắc mặt tái nhợt, được Khương Nguyệt Bạch dìu, đang đứng ở đó.
"Là ta không cho huynh ấy ra ngoài!"
Khương Nguyệt Bạch lên tiếng: "Vết thương trên người huynh ấy hiện không tiện cử động nhiều."
Cố Trọng Nguyên nhanh chân bước tới, xa cách hơn hai năm, cha con trùng phùng.
Nhìn đứa con trai trước mắt đã có vài phần trưởng thành, Cố Trọng Nguyên cười gật đầu: "Tốt, tốt..."
Cố Trường Thanh tiến lên, từ từ giang hai tay ra.
Cố Trọng Nguyên cười ha hả, ôm con trai vào lòng.
Hồi lâu sau, hai cha con tách ra, Khương Văn Đình bên cạnh nhếch miệng cười, vỗ vỗ vai Cố Trường Thanh, cười ha hả nói: "Hiền tế, không tệ, càng ngày càng đẹp trai, có mấy phần phong thái của ta năm đó!"
Lúc này, ở cửa sơn cốc, Vân Triết Vũ, Khương Nguyệt Thanh, Hư Diệu Linh, Bùi Chu Hành và mấy người khác cũng đều vui mừng không ngớt.
Mấy ngày nay, họ ở bên cạnh Cố Trọng Nguyên và Khương Văn Đình chính là để kéo dài thời gian.
Suy cho cùng, nếu để hai vị trưởng bối nhìn thấy dáng vẻ hôn mê bất tỉnh của Cố Trường Thanh, chắc chắn sẽ đau lòng không thôi.
Mà mấy người cũng vừa mới biết Cố Trường Thanh đã tỉnh lại.
Thảo nào mấy ngày trước, Khương Nguyệt Bạch bảo họ cứ tiếp đãi Cố Trọng Nguyên và Khương Văn Đình cho tốt.
Thấy Cố Trường Thanh đã tỉnh, Vân Triết Vũ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm.
Vị này, hiện tại chính là nhân vật được không biết bao nhiêu người trong Học viện Thanh Diệp ngưỡng mộ.
Rất nhiều đệ tử và đạo sư trong học viện cũng vô cùng quan tâm liệu Cố Trường Thanh có qua khỏi không.
Bây giờ, xem như đã có thể thở phào.
"Mọi người vào trong ngồi đi."
Cố Trường Thanh mở lời, mấy người lần lượt tiến vào sơn cốc, ngồi xuống trên bãi cỏ.
Cố Trọng Nguyên nhìn con trai, trong mắt vừa vui mừng lại vừa đau lòng.
"Mọi người nghỉ ngơi một lát, con đi nấu cơm!"
Khương Nguyệt Bạch đứng dậy nói: "Cố thúc, lâu lắm rồi con không gặp thúc, thúc phải nếm thử tay nghề của con đấy nhé!"
"Được, được..."
"Con nhóc thối, cha đây cũng lâu lắm rồi không gặp con!"
Khương Nguyệt Bạch mím môi cười, đứng dậy rời đi.
"Ta đi giúp một tay!"
"Ta cũng đi!"
Khương Nguyệt Thanh và Hư Diệu Linh lần lượt rời đi.
Bùi Chu Hành ngồi một bên, nhìn Cù Tiên Y bên cạnh, không khỏi hỏi: "Sao cô không đi?"
Cù Tiên Y liếc Bùi Chu Hành một cái, lạnh lùng đáp: "Sao ngươi không đi?"
"..."
Mặt trời lặn về phía tây, trên bãi cỏ, một bàn thức ăn tỏa ra hương thơm quyến rũ.
"Con gái, con học được tài nấu nướng giỏi như vậy từ khi nào thế?"
Khương Văn Đình kinh ngạc nói: "Cha còn nhớ trước đây con là tiểu thư mười ngón không dính nước xuân mà!"
Khương Nguyệt Bạch cười nói: "Cha, cha phải thay đổi ấn tượng về con đi thôi."
Rất nhanh, rượu trong ly của mọi người đã được rót đầy, cùng nhau nâng ly.
Sau đại chiến lần này, dù là sống sót sau tai nạn, nhưng mỗi ngày nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn đổ nát của Học viện Thanh Diệp, trong lòng ai nấy đều trĩu nặng một nỗi lo âu.
Hôm nay, mọi người xem như đã gạt bỏ hết mọi phiền não, vui vẻ tụ họp một nơi.
Rượu vào ba tuần, thức ăn qua năm vị, sự câu nệ giữa mọi người hoàn toàn biến mất, thay vào đó là bầu không khí vui vẻ.
Màn đêm buông xuống, trong sơn cốc là một mảnh hân hoan.
Cố Trường Thanh uống nước linh quả, nhìn những người quen thuộc quây quần bên nhau, tâm trạng cũng tốt hơn nhiều.
Lần này thật sự là thập tử nhất sinh.
Hắn cũng không ngờ, Ấn Thanh Mộc Long lại có thể gây ra phiền phức lớn đến vậy.
Nhưng may mắn là, cuối cùng vẫn sống sót.
"Nhóc con."
Cố Trọng Nguyên lúc này bưng chén rượu, ngồi xuống cạnh con trai, nhỏ giọng nói: "Ta xem như đã nhìn ra, con bị thương nặng nhất!"
Cố Trường Thanh bất đắc dĩ nói: "Là do con trai cha kém cỏi nhất."
"Phi!"
Cố Trọng Nguyên cười nói: "Bị thương nặng nhất chứng tỏ con chịu áp lực lớn nhất, xem ra những gì họ nói, con là đệ nhất cường giả của Đại lục Thanh Huyền, là thật rồi!"
"Nghe họ nói bậy đó!"
Cố Trường Thanh không khỏi nói: "Muốn nói mạnh nhất, phải là Nguyệt Bạch."
"Con bé lớn lợi hại đến vậy sao?"
"Sâu không lường được!"
"Con đo rồi à?" Cố Trọng Nguyên lập tức có sắc mặt cổ quái.
Cố Trường Thanh lại càng có sắc mặt quái dị hơn: "Cha, chữ 'sâu' mà cha nói với chữ 'sâu' mà con nói, có phải cùng một nghĩa không vậy?"
"Khụ khụ..."
Cố Trọng Nguyên trừng mắt nhìn Cố Trường Thanh, nghiêm mặt nói: "Tất nhiên!"
Cố Trường Thanh rất muốn nói, sau này cha nên ít qua lại với Khương thúc thôi.
Nhưng nghĩ lại, hai người đã quen biết nhau một hai chục năm, nói gì cũng vô dụng.
Cố Trọng Nguyên liếc nhìn mọi người đang trò chuyện, uống rượu ở khắp nơi trong sơn cốc, rồi nói: "Nhóc con, con cũng có sức hút thật đấy."
"Nhìn là biết, Nguyệt Bạch không hề thay đổi, thậm chí còn thích con hơn trước, nhưng sự yêu thích đó được giấu trong những chi tiết rất nhỏ."
"Ta thấy con bé Nguyệt Thanh, còn có cả Hư Diệu Linh kia nữa, đều có ý với con, chà... chuyện này gay go đây..."
Cố Trọng Nguyên bất đắc dĩ nói: "Hư Diệu Linh thì... cũng được đi, nhưng nếu con mà 'hạ' luôn cả Nguyệt Thanh thì Lão Khương sẽ liều mạng với ta mất!"
"Nói cho cùng, vẫn là tại ta, con đã kế thừa sức hút của ta, thậm chí còn phát huy rực rỡ hơn!"
Cố Trường Thanh bất đắc dĩ nói: "Cha, lần gặp mặt này, con phát hiện... da mặt cha dày lên rồi!"
"Cút đi."
Cố Trọng Nguyên lập tức hỏi: "Có tin tức gì của em gái con không?"