STT 599: CHƯƠNG 590: CHÚT KHỔ CỰC NÀY CỦA TA NÀO ĐÁNG GÌ?
Cố Trường Thanh lập tức nói: "Ta nghe Nguyệt Bạch nói, sư phụ của Linh Nguyệt tên là Liễu Thanh Dao, là một trong bảy vị Ngọc Linh Đang của Thiên Thượng Lâu."
"Nàng ấy đã đưa Linh Nguyệt ra ngoài rèn luyện rồi."
"Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi..."
Cố Trọng Nguyên vỗ vai con trai, cười nói: "Hai anh em các con cứ cố gắng, ta cũng yên tâm rồi."
"Sau này, ta sẽ cùng chú Khương của con dưỡng lão ở thành Bắc Huyền. Tương lai này là thuộc về lớp trẻ các con."
Cố Trường Thanh gật đầu.
Mấy ngày sau, Khương Văn Đình và Cố Trọng Nguyên đi dạo khắp nơi trong học viện Thanh Diệp.
Hằng ngày, Cố Trường Thanh đều được Đạm Đài Thanh Hàm và Khương Nguyệt Thanh kiểm tra. Đồng thời, hai thầy trò cũng sẽ luyện chế một ít linh đan linh dịch cho hắn.
Cố Trường Thanh cũng giao toàn bộ linh đan linh dịch, linh binh, linh quyết và những thứ khác mà mình thu hoạch được trong linh quật cho Vân Triết Vũ để phục vụ cho sự phát triển của học viện Thanh Diệp.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Thể trạng của Cố Trường Thanh cũng dần tốt lên.
Những lúc rảnh rỗi, hoặc là Khương Nguyệt Bạch, hoặc là Khương Nguyệt Thanh, hoặc là Hư Diệu Linh sẽ đi dạo cùng Cố Trường Thanh trong học viện.
Thoáng chốc, một tháng đã trôi qua, nhìn bề ngoài, Cố Trường Thanh đã không còn gì đáng ngại.
Đại lục Thanh Huyền cũng xảy ra biến hóa cực lớn.
Năm thế lực gồm Thiên Thượng Lâu, học viện Thanh Diệp, Cù gia, Thân Đồ gia và Thương gia đã xuất binh đến đại lục Thiên Nguyên và đại lục Cổ Linh, nhanh chóng thu phục vô số thế lực lớn nhỏ trên hai đại lục này.
Vì không có võ giả đỉnh cao ở cảnh giới Huyền Thai, Linh Anh và Nguyên Đan, nên chuyện này đối với năm thế lực mà nói dễ như trở bàn tay.
Ngoài ra.
Tô Thanh Y cũng đã thương lượng xong với ba nhà Cù gia, Thân Đồ gia và Thương gia, ba đại lục sẽ thống nhất thay đổi cờ hiệu.
Không còn đại lục Thiên Nguyên và đại lục Cổ Linh nữa, chỉ còn lại duy nhất đại lục Thanh Huyền.
Còn Tô Thanh Y thì lấy Thiên Thượng Lâu làm nền móng, chính thức sáng lập vương triều Thanh Huyền, tự mình xưng đế.
Những chuyện này, ngày nào Cố Trường Thanh cũng nghe Bùi Chu Hành kể lại.
Mọi thứ dường như đều đang phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Cứ như vậy.
Nửa tháng nữa lại trôi qua, Cố Trường Thanh đã thỉnh thoảng vận công tu hành trong khu vực núi hoang.
Hôm nay.
Bùi Chu Hành lại chạy tới, nhìn Cố Trường Thanh, kích động nói: "Lão Cố, Lão Cố, ta đột phá đến đỉnh phong Linh Anh cảnh rồi!"
Bùi Chu Hành ha ha cười nói: "Thành công rồi, cuối cùng cũng thành công rồi!"
Nửa tháng nay, Cố Trường Thanh dành phần lớn thời gian để hồi phục thương thế.
Còn Bùi Chu Hành thì khổ luyện ngày đêm.
Hiện tại, cuối cùng cũng tiến thêm một bước.
Khoảng cách đến cảnh giới Huyền Thai đã không còn xa.
Nghe vậy, Cố Trường Thanh cười nói: "Vừa hay, chúng ta thử một chút xem."
"Ngươi đấu lại không đấy?" Bùi Chu Hành cười ha hả: "Đao pháp của lão tử bây giờ lợi hại lắm, ngươi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn đâu!"
Cố Trường Thanh đáp: "Hành hạ ngươi thì không thành vấn đề."
"Được, xem ta lấy lại tự tin từ trên người ngươi đây!"
Trong sơn cốc.
Hai người vào thế, lập tức giao chiến.
Oanh...
Cố Trường Thanh tuy chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng ít nhất vẫn có thực lực của cảnh giới Linh Anh.
Nửa tháng qua, hắn đã dùng không ít linh đan diệu dược.
Rất nhanh, hai bóng người qua lại, bùng nổ kịch liệt.
Bên ngoài sơn cốc, hai thầy trò Đạm Đài Thanh Hàm và Khương Nguyệt Thanh cùng nhau đi tới. Thấy hai người đang tỉ thí, họ cũng không làm phiền.
"Lần này con có thể yên tâm rồi!"
Đạm Đài Thanh Hàm mở miệng nói: "Anh rể tốt của con hồi phục cũng gần xong rồi đấy."
"Vâng..." Khương Nguyệt Thanh gật đầu: "Những ngày gần đây, đã vất vả cho sư phụ rồi."
"Chút khổ cực này của ta nào đáng gì?"
Đạm Đài Thanh Hàm mở miệng nói: "Tên nhóc thối này, đừng nói chứ... một mình xông pha trong linh quật một năm mà tích lũy được thiên tài địa bảo, linh binh linh quyết các loại còn nhiều hơn cả mấy đại gia tộc cộng lại!"
Khương Nguyệt Thanh bất giác cười nói: "Anh rể trước giờ vẫn luôn lợi hại mà."
"Phải phải phải, biết rồi."
Suy tư một lát, Đạm Đài Thanh Hàm lại nói: "Nguyệt Thanh, con đã nghĩ đến con đường sắp tới của mình chưa?"
Khương Nguyệt Thanh lập tức nói: "Nếu anh rể đến tông Ly Hỏa tu hành, con cũng sẽ đi!"
Nghe vậy, Đạm Đài Thanh Hàm nhíu mày.
"Sư phụ, người muốn nói gì ạ?"
Đạm Đài Thanh Hàm liền nói: "Năm đó ta tu hành ở đại lục Thanh Huyền, sau khi đến cảnh giới Nguyên Đan thì ra ngoài rèn luyện, cuối cùng gia nhập một tông môn."
"Những năm gần đây, ta vẫn luôn làm đạo sư ở học viện Thanh Diệp. Mấy ngày trước, ta đã gửi thư kể về thiên phú và biểu hiện của con trên con đường đan thuật cho tông môn cũ của ta. Có một vị tiền bối rất hứng thú, bằng lòng gặp con, kiểm tra con một chút, rồi quyết định có thu nhận con không!"
Lời này vừa thốt ra, Khương Nguyệt Thanh khẽ sững sờ.
Đạm Đài Thanh Hàm lập tức nói: "Nguyệt Thanh, có thể con chỉ biết đến bảy thế lực bá chủ của vực Thái Sơ, nhưng con không biết rằng, ngoài vực Thái Sơ ra, thế giới mà chúng ta đang ở còn có vô số vùng đất khác!"
"Ta đang nói đến Thiên Đan Cốc ở vực Huyền Thiên!"
"Ở vực Huyền Thiên, Thiên Đan Cốc là bá chủ tuyệt đối!"
"Trong Thiên Đan Cốc quy tụ vô số đan sư, ai cũng có sở trường riêng, điều đó sẽ giúp ích rất lớn cho con."
"Còn ở vực Thái Sơ, con sẽ không thể nhận được sự dạy dỗ tốt đến thế."
Nói đến đây, Đạm Đài Thanh Hàm lại nói: "Đương nhiên, mọi chuyện vẫn tùy vào lựa chọn của con."
Khương Nguyệt Thanh im lặng không nói.
Ngay lúc này.
Trong sơn cốc.
Oanh...
Một tiếng nổ trầm thấp vang lên, thân ảnh của Cố Trường Thanh và Bùi Chu Hành vừa chạm vào đã tách ra, mỗi người một ngả lùi lại.
Bùi Chu Hành tay cầm thanh đao thẳng, cười ha hả: "Lão Cố, xem ra ngươi vẫn chưa hồi phục hẳn, lần tỉ thí này, xem như ta thắng nhé!"
Cố Trường Thanh lùi lại mười trượng, trong khi hắn chỉ lùi lại ba trượng.
Khí tức trong cơ thể Cố Trường Thanh dần ổn định lại, hắn cười nói: "Được, tính ngươi thắng!"
"Cái gì gọi là xem như ta thắng? Tuy thắng không vẻ vang, nhưng... Hả? Lão Cố?"
Bùi Chu Hành còn chưa nói dứt lời, Cố Trường Thanh ở trước mặt hắn bỗng nhiên mềm nhũn rồi ngã quỵ xuống đất.
Đạm Đài Thanh Hàm và Khương Nguyệt Thanh thấy cảnh này cũng biến sắc, vội vàng chạy tới.
Hai người cẩn thận kiểm tra cho Cố Trường Thanh, sắc mặt lập tức trở nên nặng nề.
"Sao rồi?"
Bùi Chu Hành vội nói: "Chúng ta chỉ tỉ thí điểm đến là dừng thôi mà, với lại trước đó Lão Cố cũng đã đấu với Cù Tiên Y và Thương Vân Dã rồi, không phải lúc trước nói rằng thường xuyên vận động gân cốt sẽ giúp hắn hồi phục nhanh hơn sao?"
"Sao lại thế này? Sao lại đột nhiên ngất đi vậy? Ta hoàn toàn không có xuống tay nặng mà!"
"Hai vị, rốt cuộc là thế nào?"
"Hai người nói một câu đi chứ!"
Đạm Đài Thanh Hàm đột nhiên quát: "Ngươi câm miệng!"
Bùi Chu Hành tiu nghỉu.
"Cảm nhận được không?" Đạm Đài Thanh Hàm nhìn về phía Khương Nguyệt Thanh.
"Vâng!" Sắc mặt Khương Nguyệt Thanh khó coi nói: "Sinh mệnh lực của anh rể... đang hao mòn rất nhanh..."
Đạm Đài Thanh Hàm gật đầu.
"Ngươi!"
Đạm Đài Thanh Hàm nhìn Bùi Chu Hành, nói: "Mau đi gọi Khương Nguyệt Bạch tới đây."
"Được, được, được."
Bùi Chu Hành quay người định rời đi.
Nhưng còn chưa kịp đến cửa sơn cốc, một bóng người đã từ trên trời giáng xuống.
"Xảy ra chuyện gì?"
Người đến chính là Khương Nguyệt Bạch.
"Trước tiên đưa hắn vào trong đi!"
"Để ta, để ta."
Bùi Chu Hành tiến lên, cẩn thận từng li từng tí bế Cố Trường Thanh lên, đưa vào trong thạch động.
"Trong cơ thể hắn có một luồng sức mạnh quỷ dị, giống như một vòng xoáy, đang không ngừng thôn phệ sinh mệnh lực của hắn."
Đạm Đài Thanh Hàm nói thẳng: "Cần phải bổ sung sinh mệnh lực."
Thôn phệ sinh mệnh lực?
Khương Nguyệt Bạch không nói hai lời, lật tay một cái, ba quả linh quả với màu sắc và kích thước khác nhau liền lơ lửng trên lòng bàn tay...