Vì không có ý định ngủ lại, Nam Phong bèn trả tiền phòng, mua thêm một bầu rượu rồi nhân lúc đêm khuya rời khỏi quán trọ, đi về hướng Túc Châu.
Hắn sử dụng thân pháp, trước hừng đông đã đi được gần trăm dặm. Sau khi nghỉ ngơi một lát, hắn lại lên đường. Ngày hôm sau, hắn đi được hơn ba trăm dặm, đây đã là cực hạn của hắn, toàn thân đau nhức, khí hải trong đan điền hoàn toàn cạn kiệt.
Hai ngày sau, Nam Phong đến được Túc Châu. Hắn vào thành mua một cái hồ lô, đựng đầy dầu vừng rồi tìm đến chùa Phật Quang để gặp gã mập.
Y phục của hắn đã rất cũ nát, nhưng vẫn có người còn rách rưới hơn. Những người đến chùa Phật Quang dâng hương đa phần là bá tánh nghèo khổ, cũng chẳng biết cầu xin điều gì. Thực ra, dù là thần tiên hay Bồ Tát cũng sẽ không ban phát vô cớ. Việc dâng hương cầu nguyện, ngoài việc có được chút an lòng, cầu một tia hy vọng thì cũng chẳng có tác dụng gì nhiều.
Ngươi đến dâng hương cầu nguyện, Bồ Tát cho ngươi được toại nguyện, sau đó ngươi lại mang hương nến đến tạ lễ. Cứ như vậy, Bồ Tát chẳng phải đã vướng vào tội nhận hối lộ, làm việc thiên tư, bị người khác nắm thóp hay sao?
Đến sơn môn, Nam Phong dừng bước. Dựa theo giáo quy, đạo sĩ không được vào chùa, nhưng hắn chưa từng thụ lục, cũng không mặc đạo bào, vào trong cũng không có gì đáng ngại. Dùng lời của gã mập thì chính là ‘vào vài lần cũng chẳng sao’.
Ngay lúc Nam Phong định bước lên bậc thềm, gã mập vậy mà lại đi ra, nách kẹp một bộ chăn nệm, bị mấy vị nhà sư xô đẩy đuổi ra ngoài.
Hơn một năm không gặp, gã mập lại cao lớn hơn, thân hình đã cao gần tám thước, cũng mập ra nhiều. Mấy nhà sư xô đẩy y trông vô cùng vất vả. Gã mập không muốn đi, luôn miệng nói lời hay để xin xỏ, nhưng mấy nhà sư kia chẳng thèm để ý.
Gã mập vô tình quay đầu lại, thấy Nam Phong đang đứng dưới thềm, bèn lập tức thay đổi sắc mặt: “Cái chùa quái gì thế này, lại đi sỉ nhục một nhà sư từ nơi khác đến như vậy, đúng là một lũ tiểu nhân, Phật gia khinh thường không thèm nhập bọn với các ngươi.”
Nói rồi, y quay người chạy về phía Nam Phong: “Ha ha ha, nhớ chết ta rồi.”
“Đúng là nhân tài, lại bị đuổi ra ngoài nữa rồi à?” Nam Phong muốn cười mà không cười nổi, vì hắn chợt nghĩ đến mình cũng bị đuổi ra ngoài.
“Nói bậy bạ gì đó, chùa Phật Quang này không phải là nơi tử tế, Phật gia ở đây thấy phiền rồi.” Gã mập đưa tay túm lấy cổ áo Nam Phong, vừa dùng sức đã nhấc bổng hắn lên bằng một tay: “Sao ngươi chẳng cao lên chút nào vậy?”
Nam Phong chưa kịp trả lời, một nhà sư ở chỗ sơn môn đã lên tiếng phản bác: “Chính Đức đáng ghét, đừng có nói bậy! Chùa Phật Quang là chốn thanh tịnh, Bát giới của Phật môn ngươi đã vi phạm bao nhiêu giới rồi, làm sao có thể giữ ngươi lại?”
Trong ngoài sơn môn có rất nhiều khách hành hương, nghe thấy tiếng cãi vã đều dừng chân lại xem. Gã mập thấy mất mặt, bèn cao giọng quát: “Ngươi ngậm máu phun người, còn dám nói hươu nói vượn, Phật gia xé nát miệng ngươi ra.”
“Ngươi cứ đến mà xé!” Đám nhà sư kia cũng không hề sợ hãi gã mập.
“Các ngươi cậy đông hiếp yếu, đều là tiểu nhân. Quân tử báo thù mười năm chưa muộn, các ngươi cứ chờ đấy cho ta.” Gã mập tỏ ra e sợ.
“Ngươi có thể thả ta xuống được không?” Nam Phong nghiêng đầu nhìn gã mập.
Gã mập lúc này mới nhớ ra mình vẫn đang xách Nam Phong trên tay, nghe vậy vội vàng đặt hắn xuống, mượn cớ nói chuyện với hắn để che giấu sự xấu hổ vì không dám xông lên đánh người.
“Xem ra ta đến đúng lúc thật.” Nam Phong cười nói.
“Đúng vậy, đúng vậy, ta đang sầu không biết tìm ngươi ở đâu thì ngươi lại tới.” Gã mập cũng rất vui mừng.
“Đi thôi, tìm một chỗ ngồi xuống nói chuyện.” Nam Phong quay người đi trước, nơi này đông người nhiều chuyện, không nên nói nhiều.
Gã mập vác bộ chăn nệm lên vai, đi theo sau Nam Phong. Hai người bạn nối khố tuy trước kia đã có chênh lệch về chiều cao, nhưng không rõ ràng như bây giờ. Gã mập cao lớn khác thường, quả thực vạm vỡ, Nam Phong chỉ đứng tới vai y.
Trên đường về thành, gã mập luôn miệng kể lể về những đãi ngộ bất công mà mình phải chịu ở đây, nói tới nói lui cũng chỉ là chuyện y làm lụng vất vả mà chùa Phật Quang lại không cho y ăn no.
Thời này có một số ngôi chùa sở hữu ruộng đất, chùa Phật Quang cũng thuộc loại này. Ruộng đất này các nhà sư thường không tự mình canh tác mà cho nông dân thuê lại, đôi khi cũng sẽ giữ lại một phần. Gã mập đến đây không lâu thì bị phái đi làm ruộng, chẳng hề được học tập kinh văn.
Trước khi đi, Nam Phong từng để lại không ít tiền bạc cho gã mập. Khi được hỏi tại sao không dùng tiền mua lương thực, gã mập nói năng ấp úng, nhưng tâm cơ của y không sâu, chẳng mấy câu đã bị Nam Phong hỏi ra sự thật. Chùa Phật Quang giới luật nghiêm ngặt, nghiêm cấm nhà sư tự ý ra ngoài hóa duyên. Mùa hạ và thu, trong ruộng còn có thứ để ăn, nhưng đến mùa đông xuân thì không còn gì. Gã mập không chịu nổi đói, bèn lén lút ra ngoài mấy lần, kết quả bị người nhiều chuyện tố giác. Y không dám công khai mua lương thực, lại không chịu nổi quy củ quá giờ ngọ không được ăn, đói quá khó chịu nên khó tránh khỏi làm vài chuyện trộm gà trộm chó. Theo lời gã mập nói, y trộm đồ đều có để lại tiền, nhưng đối phương vẫn lần theo dấu vết tìm đến tận cửa. Sau một hai lần như vậy, chùa Phật Quang thấy phiền chán, thế là mới có cảnh tượng vừa rồi.
“Trong hồ lô là cái gì vậy?” Gã mập chỉ vào chiếc hồ lô Nam Phong đang xách trên tay.
“Dầu vừng.” Nam Phong đáp.
“Cho ta uống mấy ngụm.” Gã mập đưa tay ra đòi.
“Đến mức đó sao?” Nam Phong nhíu mày nghiêng đầu.
“Cái gì mà đến mức đó, ở Đông Ngụy này sợ là không có nơi nào nghèo hơn Túc Châu đâu. Ngươi vứt ta ở đây, còn mình thì đến Ngọc Thanh Tông ăn ngon mặc đẹp, trượng nghĩa thật đấy.” Gã mập đưa tay giật lấy hồ lô.
“Đừng quậy nữa, uống dầu sẽ bị tiêu chảy đấy.” Nam Phong nghiêng người né đi, rồi lấy bầu rượu trong bọc ra: “Cái này cho ngươi.”
Gã mập nhận lấy, rút nút gỗ ra: “Oa, ở đâu ra vậy?”
“Ta mang từ bên ngoài về.” Nam Phong thuận miệng đáp.
“Ngươi đó ngươi, ngươi đi hưởng phúc, để ta lại nơi này chịu khổ.” Gã mập uống một ngụm rượu, chép chép miệng, vẻ mặt rất hưởng thụ.
“Ngươi chỉ thấy giặc ăn thịt, chứ không thấy giặc bị đánh.” Nam Phong cười khổ lắc đầu. Gã mập ở đây tuy sống khổ cực nhưng lại vô cùng an toàn, còn hắn thì phải sống trong lo âu sợ hãi, như đi trên băng mỏng.
Túc Châu cấm rượu, gã mập cũng không nỡ uống nhiều, uống một ngụm xong liền nhét bầu rượu vào trong ngực. Y người cao ngựa lớn, tăng bào lại rộng, giấu một bầu rượu cũng không quá lộ liễu.
Gã mập đói khát, Nam Phong bèn dẫn y vào thành ăn cơm. Món ăn là bánh bao, to bằng nắm đấm, gã mập ăn một hơi hết mười cái, khiến Nam Phong nhìn mà trợn mắt há mồm.
Gã mập thấy sắc mặt Nam Phong khác thường, liền ngừng nhai, hỏi: “Không đủ tiền à?”
“Đủ rồi.” Nam Phong gật đầu.
“Vậy thì lấy thêm mấy cái nữa.” Gã mập hét về phía chủ quán.
“Trước kia sao ta không phát hiện ngươi ăn khỏe như vậy?” Nam Phong hỏi.
“Biết vì sao ta chia phần thịt cho các ngươi, còn mình thì ăn canh không? Ăn canh ít ra cũng no được cái bụng nước.” Gã mập miệng còn đồ ăn, nói năng không rõ ràng: “Từ nhỏ đến lớn ta chưa từng được ăn no.”
“Đúng rồi, ta gặp được đại ca rồi.” Nam Phong nói.
“Đại ca? Đại ca bây giờ ở đâu?” Gã mập ngừng nhai.
“Ở Trường An, huynh ấy đã học được võ nghệ, bây giờ đang làm thuộc hạ cho Đại Tư Mã.” Nam Phong nói. Thực ra ngoài chuyện của Lữ Bình Xuyên, hắn còn biết chuyện của Đại Nhãn Tình, nhưng việc này quan hệ trọng đại, hắn không định nói cho gã mập biết.
Năm đó ở Trường An, Lữ Bình Xuyên đối xử với gã mập rất tốt. Biết Lữ Bình Xuyên có được chức vị tốt, gã mập thật lòng mừng cho huynh ấy, nhưng sau đó lại bắt đầu lải nhải chuyện Nam Phong và Lữ Bình Xuyên đều biết võ nghệ, còn y thì chẳng biết gì.
“Đây không phải là nơi để nói chuyện, mau ăn đi, ăn xong tìm chỗ ở rồi bàn bạc kế hoạch cho tốt.” Nam Phong nói.
Trước đây hai người đã từng hợp mưu trong chuyện Bát Bộ Kim Thân, vì vậy gã mập biết Nam Phong muốn bàn với mình chuyện gì. Y ăn nốt cái bánh bao trong tay, hai cái còn lại thì nhét vào lòng, rồi đi theo Nam Phong tìm chỗ ở.
Nam Phong không ở quán trọ mà thuê một tiểu viện ở nơi hẻo lánh. Chuyện lần này độ khó cực lớn, thời gian chắc chắn sẽ kéo dài, ở riêng sẽ tiện hành sự hơn.
Người xưa cho rằng số lẻ là dương, số chẵn là âm, nhà ở dương trạch đều là số lẻ. Nhà nông bình thường chỉ có ba gian phòng, nhà nào khá giả hơn thì có thêm hai gian sương phòng. Tiểu viện này chính là kiểu ba gian chính phòng, hai gian sương phòng.
Trong phòng không có gì, quả thực là nhà chỉ có bốn bức tường, nhưng may là vẫn còn nồi, bếp và giường đất. Sau khi quét dọn sơ qua, hai người ổn định chỗ ở.
“Kể cho ta nghe tình hình của chùa Phật Quang đi.” Nam Phong nói.
Gã mập lúc này đang cầm bầu rượu hít hà mùi thơm, nghe vậy liền gật đầu, vừa định nói thì Nam Phong lại hỏi: “Hôm ngươi vào chùa tá túc, có phải đã đút lót cho vị sư tri khách không?”
“Ta có đưa tiền cho vị sư tiếp khách đó.” Gã mập nói, vẻ mặt đầy hối hận: “Ta quên mất chuyện này, lúc gã kia đẩy ta ra cửa, lẽ ra ta nên la toáng lên, để hắn cùng ta xui xẻo.”
“Đừng, đó là hành vi của tiểu nhân.” Nam Phong xua tay: “Nói đi, đừng bỏ sót chi tiết nào…”