Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 109: CHƯƠNG 109: BẮC THƯỢNG U CHÂU

Muốn xác định Thiên Thiền mà đối phương nhắc tới có phải là Hổ Bì Thiên Thiền hay không cũng không dễ dàng. Mấu chốt nằm ở hai gã võ nhân kia, trừ phi họ chủ động nói ra, còn nếu họ không nói thì cũng không thể đến tra hỏi được.

Nam Phong vẫn chưa ngủ, hắn đang chờ hai gã võ nhân kia trở về. Đến canh ba, hai người đi tìm thú vui bên ngoài đã quay lại. Bọn họ không phát hiện có kẻ đã vào phòng mình, nhưng cũng không bàn lại chuyện Thiên Thiền, mà toàn nói những chuyện ong bướm dâm tục, lời lẽ vô cùng thô thiển.

Cuộc nói chuyện kéo dài khoảng một khắc, sau đó căn phòng cách vách liền không còn động tĩnh, chắc là đã ngủ say.

Không nghe lén được gì, Nam Phong rất phiền muộn, nhắm mắt khổ tư. Đến canh tư, hắn cuối cùng cũng nghĩ ra một cách, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng trong đầu và cảm thấy kế này khả thi, hắn mới yên tâm chợp mắt.

Mập mạp ngủ sớm nên dậy cũng sớm, mới qua canh năm đã thức giấc, thúc giục Nam Phong lên đường.

Nam Phong nói chờ một chút rồi lại thiếp đi.

Đến giờ Mão, mập mạp lại thúc giục, Nam Phong mới rời giường xuống đất, rửa mặt xong lại quay về giường ngồi.

"Không đi còn chờ gì nữa?" Mập mạp hỏi.

Nam Phong chỉ sang vách bên cạnh.

Mập mạp hạ giọng: "Ngươi muốn làm gì?"

"Lát nữa ngươi nói ít thôi, cứ tùy cơ ứng biến." Nam Phong thấp giọng dặn dò.

Mập mạp nghe mà mơ hồ chẳng hiểu gì, vừa định hỏi thêm đã bị Nam Phong giơ tay ngăn lại, hai người phòng bên đã thức dậy.

Hai gã võ nhân kia có lẽ vội lên đường nên sau khi dậy cũng không rửa mặt, xách bọc hành lý và binh khí lên rồi mở cửa rời đi.

Đợi hai người họ rời khỏi khách điếm, Nam Phong xuống lầu thanh toán tiền phòng, sau đó cùng mập mạp ra ngoài.

Lúc này, hai người kia đang đi về phía cổng thành phía Đông. Nam Phong rảo bước thật nhanh, mập mạp ở bên cạnh cũng sải bước theo: "Ngươi đi nhanh vậy làm gì?"

Nam Phong bước nhanh về phía trước, không trả lời.

Mập mạp sải chân dài, theo cũng không vất vả, nhưng hắn không hiểu tại sao Nam Phong lại đi nhanh như vậy, bèn hỏi lại: "Ngươi vội đi đâu thế?"

Lúc này, khoảng cách với hai gã võ nhân kia chỉ còn chưa đầy ba trượng, Nam Phong cao giọng đáp: "Cứ chậm chạp như ngươi thì bao giờ mới đến được U Châu."

Nam Phong vừa dứt lời, hai gã võ nhân kia đồng thời dừng bước quay đầu lại, ánh mắt nhìn Nam Phong đầy vẻ nghi ngờ.

Nam Phong vẫn không giảm tốc độ, vừa đi vừa thúc giục: "Đi nhanh lên, đến trấn Kỳ Lân ta còn có việc quan trọng phải làm."

Hai người nghe đến trấn Kỳ Lân, sắc mặt đột biến, một người trong đó vươn tay giương đao, chặn đường Nam Phong.

Nam Phong mừng thầm, hắn mở miệng lúc nãy chính là để hai người này chặn mình, nhưng vẫn phải giả vờ kinh ngạc: "Ngươi làm gì vậy?"

"Ngươi đến trấn Kỳ Lân làm gì?" Gã tráng hán trừng mắt hỏi, giọng điệu vô cùng hung hãn.

Nam Phong nhíu mày nhìn gã, không trả lời. Thực ra có trấn Kỳ Lân hay không hắn cũng không biết, nói trấn Kỳ Lân là vì hôm qua trên tấm vải có địa danh Kỳ Lân Sơn mà thôi.

"Gia gia đang hỏi ngươi đấy, điếc à?" Gã tráng hán cao giọng.

Mập mạp thấy Nam Phong bị người ta chặn lại, sợ hắn chịu thiệt, định tiến lên nói chuyện, nhưng lại nhớ lời Nam Phong dặn lúc trước nên chỉ đứng sau lưng không bước tới.

"Ngươi muốn làm gì?" Nam Phong cũng không yếu thế.

"Ta hỏi ngươi đến trấn Kỳ Lân làm gì?" Gã tráng hán hỏi lại.

Nam Phong không trả lời, hắn phải cẩn thận nắm chắc chừng mực, vừa không thể chọc giận đối phương, lại không thể trả lời câu hỏi của gã.

Gã tráng hán thấy Nam Phong không đáp, lại nghiêng đầu nhìn mập mạp một cái, thấy mập mạp tướng mạo cao to lực lưỡng, liền hừ lạnh một tiếng: "Chỉ bằng các ngươi cũng muốn nhúng tay vào à?"

Mập mạp nghe vậy, tưởng đối phương biết ý định của hai người, sắc mặt đại biến.

"Ngươi nói gì ta nghe không hiểu." Nam Phong nói.

"Thiên Thiền là vật trong túi của bọn ta, không muốn chết thì cút xa một chút." Gã tráng hán gằn giọng đe dọa.

"Thiên Thiền? Thiên Thiền gì?" Nam Phong truy hỏi.

"Hổ Bì Thiên Thiền!" Lỗ mũi gã tráng hán phập phồng, vẻ mặt rất đáng sợ.

"Da hổ da chó gì đó, chưa từng nghe qua. Chúng ta vốn ở trấn Kỳ Lân, theo tiêu đội đến đây thăm người thân, giờ phải về." Nói đến đây, Nam Phong quay đầu nhìn mập mạp: "Đi tiêu cục gọi Tam thúc của ta, bảo thúc ấy dẫn thêm mấy vị tiêu sư đến đây."

Mập mạp chỉ phản ứng chậm một chút chứ không hề ngu ngốc, lúc này đã hiểu ý đồ của Nam Phong, liền chỉ vào hai người kia cao giọng nói: "Các ngươi cứ chờ đấy cho ta, có gan thì đừng đi."

Gã tráng hán dùng côn thấy vậy vội vàng tiến lên kéo mập mạp, đồng thời đè thanh trảm mã đao của gã tráng hán kia xuống, cười nói: "Ha ha ha ha, huynh đệ của ta đùa với các ngươi thôi. Bọn ta cũng muốn đến U Châu, vừa hay thuận đường, chúng ta có thể kết bạn đồng hành."

"Ai đồng hành với ngươi?" Nam Phong kéo mập mạp sải bước rời đi.

Hai người kia theo sau, người dùng côn hỏi: "Tiểu huynh đệ, ngươi thật sự là người U Châu à?"

"Giọng của bọn ta ngươi còn nghe không ra sao?" Nam Phong thuận miệng hỏi lại. Hắn và mập mạp là người Tây Ngụy, giọng nói khác với người bản xứ, mà hai gã võ nhân này lại từ Nam quốc đến, đêm qua họ từng nói không quen đường, vậy chứng tỏ họ chưa từng đến U Châu. Hai người phương Nam chưa từng đến U Châu, làm sao nghe ra được giọng của hai người là ở đâu.

Thấy Nam Phong nói năng đầy tự tin, hai gã võ nhân tiêu tan hết nghi ngờ, nói lời ngon ngọt, xin được đồng hành cùng hai người.

Nam Phong đương nhiên sẽ không đồng ý, hắn vốn dĩ không biết đường.

Hai gã võ nhân thấy Nam Phong không muốn dẫn đường, liền lùi một bước cầu chuyện khác, hỏi thăm đường đến U Châu có lối tắt nào không.

Nam Phong cố ý không nói, mãi đến khi một trong hai người lấy ra một thỏi bạc vụn, hắn mới chỉ cho họ một "đường tắt".

Thế là, hai người rẽ vào con đường nhỏ phía Đông.

Hai gã võ nhân đi trước, Nam Phong và mập mạp cũng đi vào con đường nhỏ.

Hai người kia thấy Nam Phong và mập mạp cũng đi đường này thì không còn nghi ngờ gì nữa, sải bước đi trước, rất nhanh đã biến mất không thấy bóng.

Đợi hai người đi xa, Nam Phong kéo mập mạp quay người bỏ chạy, trở lại đường lớn, vừa chạy vừa cười.

"Họ có đắc tội gì với chúng ta đâu, ngươi lừa họ làm gì?" Mập mạp đúng là một người thật thà.

"Ta đây là cứu họ. Hổ Bì Thiên Thiền kia là bảo vật, kẻ thèm muốn chắc chắn rất nhiều, hai người họ không được tính là cao thủ, đi cũng chỉ toi mạng." Nam Phong cười nói.

"Đừng cười nữa, mau chạy đi, nếu để họ bắt được thì phiền phức lắm." Mập mạp tăng tốc.

Nhưng mập mạp không có tu vi linh khí, chạy chưa được bao xa đã thở hồng hộc, thế là Nam Phong cũng chậm lại, đi nhanh cùng mập mạp.

Đi được hơn hai mươi dặm, phía trước xuất hiện một thôn trấn.

Vì đêm qua không hỏi đường, Nam Phong vào thôn trấn liền đi hỏi thăm đường đến U Châu, không ngờ người qua đường kia lại chỉ một con đường giống hệt con đường hắn chỉ cho hai gã võ nhân lúc trước.

Nam Phong không tin, lại tìm người khác hỏi, câu trả lời cũng y như vậy. Con đường hắn chỉ cho hai gã võ nhân lúc trước lại là đường đúng.

Mập mạp cười ha hả, cười đến phì cả hơi.

Sau khi bĩu môi, Nam Phong quay đầu trở về.

"Nếu ngươi lo lỡ mất thời gian, chúng ta lại mua một cỗ xe ngựa như lần trước đi." Mập mạp nói.

"Còn một tháng rưỡi nữa, kịp mà." Nam Phong đáp.

Lúc này tâm trạng mập mạp rất tốt, tuy đi một đoạn đường oan uổng nhưng còn hơn là cứ lo ngay ngáy sợ đối phương đuổi theo.

Lúc quay về, Nam Phong im lặng không nói gì. Mập mạp nhắc đến lần trước là lần hắn trốn tránh sự giám sát của Thái Thanh, cũng là lần bạch y nữ tử hiện thân từ biệt hắn. Bạch y nữ tử kia là hồng nhan tri kỷ của Thiên Nguyên Tử, lai lịch thế nào hắn không rõ, nhưng nàng biết trong bảy người có thượng nhân ẩn nấp, điều này cho thấy nàng cao minh hơn Thiên Nguyên Tử một chút.

Thiên Nguyên Tử chỉ biết trong bảy người trừ hắn và mập mạp, thiên phú của những người khác đều rất tốt, chứ không biết Đại Nhãn Tình là tiên nhân hạ phàm. Nhưng cũng không chắc, hai mắt Thiên Nguyên Tử đã mù, điều này không chỉ ảnh hưởng đến việc thi triển pháp thuật mà có thể còn ảnh hưởng đến khả năng phán đoán của ông.

Mập mạp thấy Nam Phong mãi không nói gì, liền hỏi: "Ngươi đang nghĩ gì vậy?"

"Không có gì." Nam Phong thuận miệng đáp. Lúc này hắn đang nghĩ đến bạch y nữ tử kia, cũng chính là sư nương của hắn, rốt cuộc là ai. Người này không mặc đạo bào, cũng không phải trang phục của võ nhân, nhưng nàng lại có năng lực ẩn mình ở Thái Thanh Sơn. Nếu không phải ngày đó nàng trên đường núi đánh vỡ một bình thuốc của đối phương, hắn đã không thể nhìn thấu âm mưu của chúng.

Nhưng lúc này bạch y nữ tử kia đã rời đi, nghe giọng điệu của nàng e là sẽ không trở lại nữa. Dù nàng không xuất hiện, sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết thân phận của nàng, còn có ân oán tình thù giữa nàng và Thiên Nguyên Tử. Hắn muốn rửa oan cho Thiên Nguyên Tử, nhất định phải làm rõ những chuyện này.

Con đường nhỏ đi về phía Đông ba mươi dặm thì dẫn ra đường cái. Đường cái là một con đường quan lộ, men theo đó đi thẳng về phía Bắc là có thể đến các châu ở Đông Bắc.

Vì lúc trước đi đường vòng nên hai người đã bỏ lỡ đêm đầu tiên, may mà lúc này đã là trung tuần tháng tư, ngủ lại nơi hoang dã cũng không quá lạnh.

Mập mạp ban đêm nhìn không rõ, Nam Phong liền nhặt củi khô, vừa định nhóm lửa thì cách đó ba dặm về phía Bắc bỗng truyền đến một tiếng hét thảm, là tiếng kêu của nam tử, thê lương và tuyệt vọng.

Mập mạp nghe tiếng, sắc mặt biến đổi: "Hình như là gã cầm đao."

Nam Phong gật đầu, tiếng hét thảm lúc nãy tuy có chút biến giọng nhưng vẫn có thể nghe ra là một trong hai gã tráng hán kia.

"Làm sao bây giờ?" Mập mạp hỏi.

"Ngươi ở lại đây, ta qua đó xem sao." Nam Phong đưa đồ nhóm lửa cho mập mạp, "Đừng vội nhóm lửa."

Mập mạp chưa kịp trả lời, phía Bắc lại có âm thanh truyền đến, lần này là tiếng cười của nữ tử, âm u quỷ dị: "Hi hi hi hi..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!