Nam Phong không lạ gì Dịch Dung Thuật, năm đó Thiên Nguyên Tử cũng từng sử dụng. Nhưng Thiên Nguyên Tử dường như không cần dùng ngân châm phong huyệt, so sánh hai bên, Dịch Dung Thuật của Thiên Nguyên Tử rõ ràng cao minh hơn một bậc. Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Thiên Nguyên Tử là Thái Thanh Tử Khí Chân Nhân, nữ thích khách trước mắt không có tu vi cao thâm như ngài ấy, chỉ đành mượn tới ngoại vật.
Thiên Mộc là kẻ lõi đời, rất biết ý, không lập tức nhổ mấy cây ngân châm kia ra mà nắm lấy chuôi kim nhìn về phía Nam Phong. Mãi đến khi Nam Phong gật đầu, lão mới từ từ rút bốn cây ngân châm trên cổ nữ thích khách ra.
Ngân châm này lớn hơn Nam Phong tưởng tượng rất nhiều, dài hơn một tấc. Sau khi ngân châm được rút ra, kinh mạch của nữ thích khách lập tức thông suốt. Theo khí huyết vận hành chậm rãi, dung mạo của nàng cũng dần thay đổi, đường nét cứng rắn trên gương mặt từ từ trở nên mềm mại.
"Chuyện gì thế?" Mập mạp đu trên tường nghển cổ nhìn quanh.
Nam Phong không thèm để ý đến gã, nhưng Nam Phong có thể không để ý, Thiên Mộc lại không thể, dẫu Mập mạp có là kẻ ăn không ngồi rồi, chẳng màng thế sự, thì cũng là quý đại nhân, huyện lệnh của Vu Huyện.
Nghe Thiên Mộc giải thích, Mập mạp nổi lòng hiếu kỳ, nhảy từ trên tường xuống, lại gần săm soi trên dưới.
Lúc này thi độc trong người nữ thích khách chưa giải, khí huyết vận hành trì trệ, ngũ quan cũng khôi phục rất chậm. Mọi người chỉ biết nàng không còn là bộ dạng lúc trước, chứ không biết cuối cùng nàng sẽ biến thành thế nào.
Dung mạo nữ nhân muôn hình vạn trạng, nhưng đại khái có thể chia thành bảy bậc: cực kỳ khó coi, rất khó coi, khó coi, tư sắc tầm thường, ưa nhìn, xinh đẹp và tuyệt thế giai nhân. Ngũ quan của nữ nhân phải mềm mại mới ưa nhìn, nếu đường nét quá cứng rắn thì sẽ bị xếp vào hàng khó coi. Nữ thích khách này lúc trước không chỉ có đường nét cứng rắn mà còn môi dày, gò má cao, mắt xếch, nói nàng cực kỳ khó coi thì chắc nàng không chịu, nhưng nếu nói là rất khó coi, có lẽ nàng còn phải nói lời cảm tạ.
Thời gian trôi qua, từ "rất khó coi" dần biến thành "khó coi". Lúc Mập mạp xuống thì nữ thích khách đã không còn khó coi như vậy nữa, một lát sau, dần biến thành "tư sắc tầm thường", rồi lại một lát nữa, bắt đầu chuyển sang "ưa nhìn".
"Phạm nhân cũng là người, trời lạnh thế này, đừng để chết cóng." Mập mạp cởi quan phục khoác lên người nữ thích khách.
Thấy Mập mạp định tiến lên đụng chạm, chó trắng trên tường liền sủa vang.
Mập mạp quay đầu lại quát chó trắng bằng Phạn ngữ, con chó liền im bặt.
Nam Phong có chút hối hận vì đã để Mập mạp học Phạn ngữ. Bây giờ gã và chó trắng giao tiếp, hắn chẳng khác nào vịt nghe sấm, ngoài cái tên "Lão Bạch" mà Mập mạp đặt cho chó trắng ra thì không hiểu một chữ nào.
Thiên Mộc vốn đang đỡ nữ thích khách, thấy điệu bộ này của Mập mạp liền thức thời buông tay lùi lại.
Mập mạp thuận thế đỡ lấy: "Đây cũng không phải nơi trị thương, hay là ta đưa nàng về nhé?"
"Ngươi không sợ nàng lại kề đao lên cổ ngươi à?" Nam Phong cười hỏi.
Lúc này, nữ thích khách đã biến thành "xinh đẹp", dù dung mạo không thay đổi nữa thì cũng được xem là mỹ nhân, Mập mạp động lòng cũng dễ hiểu.
"Sao ngươi chẳng có chút lòng thương người nào vậy?" Mập mạp ra vẻ nghiêm túc.
Thấy Mập mạp vô sỉ như vậy, hai sư huynh đệ Thiên Mộc cố nén cười, nhưng Nam Phong không cần kiêng dè, cười nói: "Được thôi, ngươi là Huyện thái gia, ngươi xem rồi làm."
Nam Phong vừa dứt lời, một cây Xuyên Vân Tước đã kề lên cổ Mập mạp.
Chuyện xảy ra quá đột ngột, mọi người không kịp ngăn cản. Mập mạp sợ đến toàn thân cứng đờ, không dám nhúc nhích.
Nữ thích khách rất suy yếu, không thể đứng dậy, tay phải cầm Xuyên Vân Tước kề vào cổ Mập mạp, tay trái chống đất để giữ vững thân hình.
Nữ thích khách vừa qua cơn thập tử nhất sinh, cơ thể vô cùng suy yếu, toàn thân run lẩy bẩy. Mập mạp sợ đối phương lỡ tay bóp phải cơ quan, vội nói: "Có gì từ từ nói."
Chó trắng thấy chủ nhân bị bắt, liền nhảy phắt xuống, giận dữ sủa về phía nữ thích khách, đồng thời chân trước trụ đất, có dấu hiệu xù lông biến thân.
Mập mạp thấy vậy vội quát nó dừng lại, rồi lại nhắc nữ thích khách có gì từ từ nói.
Nữ thích khách quả thực vô cùng yếu ớt, có thể nghiêng người kề vũ khí vào cổ Mập mạp mà không ngã đã là rất không dễ dàng, lúc này ngay cả sức để nói cũng không có.
Nam Phong nghiêng đầu nhìn Thiên Mộc, hắn đang ở ngay trước mặt Mập mạp và nữ thích khách, còn hai sư huynh đệ Thiên Mộc thì ở phía sau Mập mạp. Lúc này nữ thích khách tinh thần uể oải, nếu Thiên Mộc ra tay dứt khoát, có thể một cước đá bay Xuyên Vân Tước trong tay nàng.
Thiên Mộc thấy Nam Phong nhìn mình, chẳng những không ra tay dứt khoát mà còn lùi lại mấy bước. Lão không dám làm chuyện mạo hiểm này, lỡ như thất thủ hại chết Mập mạp thì tội vạ đầy đầu.
"Ngươi không đi được đâu." Nam Phong nói với nữ thích khách.
Nữ thích khách vốn đang cúi đầu, nghe vậy liền ngẩng lên nhìn Nam Phong với ánh mắt thâm độc, đồng thời tay phải cầm Xuyên Vân Tước càng siết chặt vào cổ Mập mạp.
"Ây da, có gì từ từ nói, ở đây ta làm chủ." Mập mạp hổn hển la lên: "Nam Phong nhà ngươi khá lắm, ngươi sợ nàng không giết ta hay sao?"
"Cẩu quan, im miệng!" Nữ thích khách trầm giọng quát.
Đến lúc này, dung mạo của nữ thích khách đã từ ưa nhìn biến thành xinh đẹp, chính xác hơn phải là tuyệt thế giai nhân. Bất quá, người này tuy có dung mạo như tiên nữ nhưng vẻ thâm độc trên mặt vẫn còn đó. Một nữ nhân dù đẹp đến đâu, một khi trở nên hung ác thì vẻ đẹp cũng giảm đi vài phần.
"Dù ngươi bắt được hắn, ngươi cũng không trốn được đâu." Nam Phong lại nói.
Hắn nói lời thật lòng, nhưng Mập mạp nghe lại thành một ý khác: "Làm gì thế, ngươi muốn ép nàng đồng quy vu tận với ta à?"
Con chó trắng tuy không tiến lên nhưng vẫn sủa quanh quẩn gần đó. Nữ thích khách rất kiêng dè con chó này, ánh mắt liên tục liếc về phía nó.
"Ngươi bị cương thi cắn, là chúng ta cứu ngươi, ngươi không thể lấy oán báo ân được." Mập mạp kể công cầu xin.
"Ra ngoài!" Nữ thích khách rất cảnh giác: "Tất cả ra ngoài."
Hai sư huynh đệ Thiên Mộc nhìn về phía Nam Phong, Nam Phong phất tay với hai người, họ liền chậm rãi lui ra.
"Đại nhân, các ngài không sao chứ?" Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi của Trương Trung.
Nam Phong đáp lời: "Không sao, các ngươi mở cửa cho hai vị đạo trưởng ra ngoài trước."
Nam Phong nói xong, quay đầu nhìn nữ thích khách: "Ta cũng ra ngoài nhé?"
"Giao bí tịch ra đây." Nữ thích khách lạnh lùng nhìn Nam Phong.
"Bí tịch gì? Công Thâu Yếu Thuật à?" Nam Phong biết rõ còn cố hỏi.
Thấy Nam Phong không hề sợ hãi, lửa giận trong mắt nữ thích khách càng bùng lên, mày chau mặt nhăn, tay lại dùng sức, Xuyên Vân Tước ép đầu Mập mạp nghiêng về vai phải.
"Ngươi và người đã chết có quan hệ gì?" Nam Phong thuận miệng hỏi, hắn không sợ nữ thích khách động thủ với Mập mạp, lúc này gã là bùa hộ mệnh của nàng, nàng sẽ không ngu đến mức tự tay phá hủy bùa hộ mệnh của mình.
Nữ thích khách xem lời của Nam Phong là khiêu khích, trong mắt lóe lên hung quang.
"Mọi chuyện đều có cái..." Mập mạp nói được nửa câu thì nghẹn lại. Nữ thích khách này sau khi khôi phục dung mạo chỉ khoảng mười bảy, mười tám tuổi, còn gã nam thích khách đã chết thì gần bốn mươi, hai người tất nhiên không phải vợ chồng. Chính vì phát hiện ra điều này nên gã mới chạy tới ân cần lấy lòng. Sở dĩ gã nói nửa chừng rồi im bặt là vì nữ tử này thực sự quá hung ác. Ngựa thì đúng là ngựa tốt, nhưng tính nết quá dữ, gã chắc chắn không kham nổi.
Nam Phong đoán được nữ thích khách muốn làm gì, bèn thản nhiên cười nói: "Đừng nói Xuyên Vân Tước bắn không chết ta, cho dù có thể, ngươi nghĩ mình có thể sống sót rời đi sao?"
"Đưa bí tịch cho ta!" Nữ thích khách thở dồn dập.
"Nói thật với ngươi, kỳ thực ta không có hứng thú gì với Công Thâu Yếu Thuật, cho ngươi cũng không sao. Nhưng Công Thâu Yếu Thuật là do gã lùn kia trộm từ Mặc Môn, theo lý nên trả lại cho họ, ta cũng muốn trả lại nó." Nam Phong nói.
"Ngụy quân tử." Nữ thích khách hừ lạnh.
Nam Phong không tức giận, nói tiếp: "Ta thật sự muốn trả lại. Nếu ta trả Công Thâu Yếu Thuật, Mặc Môn sẽ nợ ta một ân tình rất lớn, sau này nếu ta có việc cần nhờ, họ sẽ không thể từ chối."
"Nếu ngươi trả lại, bọn họ sẽ giết ngươi!" Nữ thích khách vẻ mặt hung tợn, giọng điệu cũng gay gắt.
Lời của nữ thích khách cũng chính là điều Nam Phong lo lắng. Công Thâu Yếu Thuật đối với Mặc Môn cũng giống như Thái Huyền Chân Kinh đối với Thái Thanh Tông, nếu trả lại, đối phương ngoài vui mừng ra còn có lo lắng, vì không ai dám chắc hắn có sao chép hay giấu giếm gì trước khi trả lại không.
"Ngươi nói có lý, nếu họ đã không cảm kích, ta cũng không cần phải tự tìm phiền phức." Nam Phong ám chỉ với đối phương.
Nữ thích khách tuy hung ác nhưng rất thông minh, sau một hồi trầm ngâm, nàng dịu giọng: "Ta cần quyển bí tịch đó, xin ngươi hãy đưa nó cho ta. Ta sẽ không dùng nó làm điều ác, sau này nếu ngươi cần, ta sẽ đến giúp ngươi."
Nam Phong nghe vậy thì ra vẻ đăm chiêu, nhìn đông ngó tây, bộ dạng như đang suy nghĩ.
Mập mạp nhìn ra manh mối: "Ta nói này nữ thí chủ, ta thấy ngươi cũng mệt rồi, ngươi thả ta ra, ta dắt con chó ra ngoài, hai người các ngươi nói chuyện cho tử tế."
Nữ thích khách nhíu mày liếc nhìn, Mập mạp vội nói tiếp: "Ngươi xem nó ở đây cứ gâu gâu mãi, hai người cũng không nói chuyện đàng hoàng được. Hắn tuy trông không đứng đắn nhưng thực ra rất trọng nghĩa khí, hai người cứ từ từ nói chuyện, hóa giải mâu thuẫn chẳng phải tốt hơn sao."
Nữ thích khách nhíu mày không nói, không lập tức đồng ý.
Nam Phong biết đối phương đang cân nhắc hậu quả của việc thả Mập mạp, liền mở miệng nói: "Nếu chúng ta muốn hại ngươi thì đã không cứu ngươi."
Nữ thích khách cúi đầu trầm ngâm, một lát sau liền hạ Xuyên Vân Tước xuống.
Mập mạp vội vàng bò dậy, gọi chó trắng rồi hấp tấp đi ra ngoài.
Nam Phong đi nhanh mấy bước đuổi kịp gã, thấp giọng nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không làm khó nàng."
Mập mạp hiểu ý Nam Phong, mất kiên nhẫn phất tay: "Thôi thôi, con ngựa chứng này ta không cần, cho ngươi đấy..."