Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 180: CHƯƠNG 180: KHÔNG BIẾT THỜI THẾ

Mập Mạp tiến lên gõ cửa, cánh cửa này hắn đã gõ qua rất nhiều lần, lần gõ gần nhất là năm năm trước.

Gõ mấy lần vẫn không có ai đáp lại, Mập Mạp quay đầu nhìn về phía Nam Phong: “Muộn quá rồi, người ta đã ngủ sớm.”

Mập Mạp nói chuyện rất lớn tiếng, Nam Phong biết dụng ý của hắn nên cũng cao giọng đáp lời: “Chờ thêm một lát đi, ta từ xa tới đây không dễ dàng gì.”

Chờ một lát, trong viện vẫn không có động tĩnh.

Nam Phong lại nói: “Đi thôi, trước tiên tìm một quán trọ ở tạm, sáng mai lại đến.”

“Được, dù sao chiều mai ta cũng về Vu Huyện.” Mập Mạp đáp lời.

Hai người cố ý cao giọng nói chuyện để Nguyên An Ninh biết ai đang ở ngoài cửa. Dứt lời, qua khe cửa có thể nhìn thấy trong phòng đã sáng đèn.

“Đèn sáng rồi.” Mập Mạp nói.

Nam Phong gật đầu. Lần này đến đây, việc tá túc chỉ là phụ, mục đích chủ yếu là xem Nguyên An Ninh có ở đây không. Ngày đó Nguyên An Ninh đi chưa được bao lâu thì Mặc Môn đã tìm tới cửa, không thể loại trừ khả năng nàng đã gặp chuyện ngoài ý muốn trên đường về thành.

Không lâu sau, trong viện truyền đến tiếng mở cửa, kế đó là tiếng bước chân. Tiếng bước chân dừng lại ở cổng sân, từ bên trong vọng ra giọng một người phụ nữ: “Ai đó?”

Mập Mạp nghe vậy thì cau mày, giọng nói này rất già nua, không phải là tiếng của Nguyên An Ninh.

Nam Phong biết bên cạnh Nguyên An Ninh có một lão cung nữ hầu hạ nên cũng không nghĩ nhiều, bèn thấp giọng đáp: “Là bằng hữu của quý nhân.”

“Quý nhân” là một cách xưng hô rất hàm súc nhưng cũng rất bao quát. Nguyên An Ninh là công chúa tiền triều, tự nhiên là quý nhân.

“Mở cửa đi.” Từ cửa chính trong nhà truyền đến giọng của Nguyên An Ninh.

Lập tức là tiếng rút then cài, cửa lớn được kéo ra. Một lão phụ nhân xách đèn lồng, cảnh giác nhìn hai người.

Nguyên An Ninh đứng ngay ở cửa chính. Sau khi hai người vào sân, Nam Phong tiện tay đóng cổng lại rồi quay sang nói với Nguyên An Ninh: “Đêm khuya quấy rầy, thật là mạo muội.”

“Quý khách ghé thăm, thật là vinh hạnh cho tiện phủ.” Nguyên An Ninh đứng nép sang một bên, đưa tay mời khách.

Nam Phong gật đầu với lão phụ nhân kia rồi xoay người cất bước tiến vào gian chính.

Tòa nhà này không lớn, có năm gian chính và bốn gian nhà ngang. Vào cửa là gian chính, hai bên trái phải mỗi bên có hai gian phòng phụ. Gian chính rất vắng vẻ nhưng cũng rất sạch sẽ, chính giữa đặt một chiếc bàn vuông với bốn cái ghế xung quanh, ngoài ra chỉ còn hai chiếc kỷ cao để đặt chậu hoa.

Sau khi hai người vào nhà, Nguyên An Ninh không lập tức đi theo mà đợi lão phụ nhân kia đóng cổng rồi quay lại, mới chỉ vào hai người nói với bà: “Hai vị này chính là hai vị ân nhân mà trước đây ta đã nhắc với ngươi.”

Lão phụ nhân tuy đã lớn tuổi nhưng xuất thân là cung nữ, nghe vậy bèn hành lễ với hai người, hai người cũng vội vàng đáp lễ.

Sau khi vào nhà, lão phụ nhân đi vào gian phía tây nấu nước pha trà, ba người ngồi xuống ở gian chính.

Sau khi ngồi xuống, Nam Phong mở lời trước, giải thích lý do đêm khuya gõ cửa với Nguyên An Ninh: “Chúng ta gặp phải chút phiền phức, vừa mới giải quyết xong, không tiện ở lại quán trọ nên đành mặt dày đến đây xin tá túc một đêm.”

Tuy vội vàng thức dậy nhưng Nguyên An Ninh ăn mặc vẫn rất chỉnh tề. Nghe Nam Phong nói vậy, nàng khoát tay: “Các vị quá khách sáo rồi, cứ yên tâm ở lại đây, đợi mọi chuyện xong xuôi rồi tính tiếp.”

“Chúng ta không thể ở lâu, trời vừa sáng là phải rời khỏi Trường An.” Nam Phong nói.

“Mặc Môn không tìm ngươi gây phiền phức chứ?” Mập Mạp xen vào.

Nguyên An Ninh nghe vậy, vẻ mặt lộ ra nghi hoặc.

Nam Phong chủ động lên tiếng, kể sơ qua chuyện Mặc Môn đến đòi sách cho Nguyên An Ninh biết, cuối cùng nói: “Bọn họ không có chứng cứ, chỉ là nghi ngờ vô căn cứ, mặc kệ họ đi.”

Mập Mạp nghe vậy thì nghi ngờ nhìn về phía Nam Phong. Hắn vốn tưởng Nam Phong đến đây là để tiện đường đòi lại cuốn sách, không ngờ Nam Phong hoàn toàn không có ý đó. Phải biết rằng, lúc này Mặc Môn gần như đã chắc chắn *Công Thâu Yếu Thuật* đang ở trong tay Nam Phong, nếu không trả sách lại cho họ, Mặc Môn sẽ không bỏ qua.

“Cái này, cuốn sách kia nếu ngươi đã xem xong…”

“Ặc.” Nam Phong nhíu mày, tặc lưỡi.

“Quý đại nhân nói cũng chính là điều ta lo lắng.” Nguyên An Ninh đứng thẳng người dậy, đi về phía gian phòng phía đông. “Sau khi trở về, ta đã ngày đêm đẩy nhanh tiến độ, cách đây không lâu vừa mới chép xong, vốn định trả lại cho các vị. Đây vốn là vật của Mặc Môn, lẽ ra nên vật quy nguyên chủ.”

Mập Mạp nhíu mày, Nam Phong cũng nhíu mày. Mập Mạp nhíu mày là vì hắn không họ Quý, mà rốt cuộc mình họ gì thì lại không biết. Còn Nam Phong nhíu mày là vì cảm thấy đồ đã tặng đi thì không nên đòi lại.

Không lâu sau, Nguyên An Ninh từ gian phòng phía đông đi ra, đặt một cái bọc vải lên bàn giao cho Nam Phong: “Ân đức tặng sách, vĩnh viễn không dám quên, xin nhận chút hậu tạ này.”

“Cô nương quá lời rồi.” Nam Phong có chút xấu hổ.

Nam Phong thì xấu hổ, nhưng Mập Mạp lại không. Hắn cầm lấy bọc vải nhét vào trong ngực mình: “Nguyên cô nương đừng trách, chúng ta đang gặp phải một đống phiền phức, bớt được chuyện nào hay chuyện đó. Ngày nào cũng bị người ta đuổi giết khắp nơi, cuộc sống này thật sự không thể chịu nổi nữa.”

Mập Mạp nói năng có phần thô tục, nụ cười của Nguyên An Ninh khá gượng gạo. Mà nói đi cũng phải nói lại, cho dù Mập Mạp không nói thô tục thì nàng cũng sẽ không cười thoải mái, bởi từ lúc quen biết Nguyên An Ninh đến nay, Nam Phong chưa từng thấy nàng cười vui vẻ bao giờ.

Mập Mạp cũng biết điều, ngáp một cái rồi nói: “Nguyên cô nương, ta hơi buồn ngủ rồi, xin một chỗ để ngả lưng.”

Nguyên An Ninh nghe vậy bèn gọi lão phụ nhân tới, để bà dẫn Mập Mạp đến gian phía tây nghỉ ngơi.

Chỉ còn lại hai người, không khí có chút kỳ lạ. Ngay lúc Nam Phong đang vắt óc suy nghĩ nên nói gì tiếp theo thì Nguyên An Ninh đã mở lời trước, hỏi thăm tại sao hai người lại đến Trường An.

Nam Phong cũng không giấu giếm Nguyên An Ninh, kể lại sơ lược chuyện chiếc chuông đồng, nhưng không hề nhắc đến việc Kim Tiên và Lữ Bình Xuyên bị uy hiếp.

“Lệnh huynh thả các vị đi, e là sẽ bị trách phạt.” Nguyên An Ninh nói.

Nam Phong sở dĩ kể chuyện vừa rồi cho Nguyên An Ninh là để nàng không hiểu lầm, để nàng biết hai người bọn họ Bắc tiến không phải vì đến đòi *Công Thâu Yếu Thuật*. Bây giờ đã nói rõ, không khí cũng không còn ngượng ngùng như trước. Nghe Nguyên An Ninh mở lời, hắn bèn hỏi tiếp: “Theo ý cô nương, đại ca ta sẽ phải nhận hình phạt như thế nào?”

“Luật pháp hiện nay vẫn noi theo tiền triều, khâm phạm là tù phạm do Hoàng Đế đích thân điểm danh, tự ý thả khâm phạm bị xem là tội Khi Quân.” Nguyên An Ninh nói.

Nam Phong nghe vậy, lòng càng thêm nặng trĩu. Nếu thân phận của hai người không bị nhìn thấu, Lữ Bình Xuyên còn có Đại Tư Mã làm chỗ dựa. Nhưng bây giờ Lữ Bình Xuyên đã không nghe theo mệnh lệnh của bọn họ, Đại Tư Mã có bảo vệ hắn hay không là điều rất khó nói. Lý Thượng Khâm và Lý Triều Tông chỉ cần khoanh tay đứng nhìn chứ không cần cố tình hãm hại, Lữ Bình Xuyên cũng sẽ gặp đại nạn. Tội Khi Quân là phải chém đầu.

Nguyên An Ninh hiển nhiên không giỏi an ủi người khác. Nam Phong không nói gì, nàng cũng im lặng, chỉ ngồi cùng hắn.

Không lâu sau, lão phụ nhân mang trà nước lên.

Nguyên An Ninh hỏi Nam Phong, biết hắn đã dùng bữa tối nên bảo lão phụ nhân về gian phía đông nghỉ ngơi.

Lúc này Nam Phong lòng rối như tơ vò, cũng không có tâm trạng nói chuyện lâu với Nguyên An Ninh, uống xong chén trà liền cáo từ về gian phía tây.

Gian phía tây cũng rất vắng vẻ, chăn nệm đều là mới lấy ra. Nơi này trước đây có lẽ là chỗ ở của vị Trương tướng quân được chôn cất ở Vu Huyện.

Mập Mạp vô tư, đã ngủ say. Nam Phong vẫn mặc nguyên y phục nằm xuống, nhưng không tài nào ngủ được. Lời khuyên của Lữ Bình Xuyên trước khi đi cứ quanh quẩn trong đầu hắn. Lữ Bình Xuyên nói không phải không có lý, tu vi của hắn không cao mà kẻ thù lại không ít. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, hắn vẫn không nhận ra mình đã làm sai ở đâu. Nếu nhất định phải tìm ra một nguyên nhân, đó chính là hắn tâm cao khí ngạo, không biết thời thế.

Đắc tội Thái Thanh Tông là vì không biết thời thế. Mình là đệ tử của Thiên Nguyên Tử, không muốn bái Thiên Minh Tử làm thầy. Nếu lúc đó trực tiếp nhận Thiên Minh Tử làm sư phụ, chuyển sang phe khác thì bọn người Thiên Minh Tử đã không gây khó dễ cho hắn.

Đắc tội Ngọc Thanh Tông cũng là vì không biết thời thế. Hắn không muốn chạy vặt đưa tin cho Nham Ẩn Tử, vì vậy mà trở mặt với y. Việc trả thù Nham Ẩn Tử cũng đồng thời khiến hắn không thể ở lại Ngọc Thanh Tông. Nếu lúc đó không quật cường như vậy, cứ thuận theo Nham Ẩn Tử thì có lẽ bây giờ hắn vẫn đang học đạo ở Ngọc Thanh Tông.

Còn Lý Triều Tông nữa, đắc tội y cũng là vì không biết thời thế. Hắn đã thừa nhận trước mặt mọi người rằng mình từng hôn Gia Cát Thiền Quyên, khiến Lý Triều Tông không thể cưới nàng. Nếu lúc đó không nói thật thì đã không đắc tội Lý Triều Tông.

Chuyện với Mặc Môn cũng vậy. Mặc Môn đến tận cửa đòi sách, hắn không muốn bán đứng Nguyên An Ninh nên đã chọc giận đối phương. Nếu lúc đó nói thẳng cuốn sách đang ở trong tay Nguyên An Ninh, rồi chỉ chỗ ở của nàng cho Mặc Môn thì chắc hẳn họ đã không gây khó dễ cho hắn.

Chỉ cần hắn biết thời thế, sẽ không đắc tội một ai. Nhưng hắn không phải Lữ Bình Xuyên, hắn không biết thời thế. Hắn có nguyên tắc của riêng mình, có giới hạn làm người của riêng mình. Sống ở trên đời, tôn nghiêm, đạo đức và trung hiếu nhân nghĩa tuyệt đối không thể vứt bỏ.

Đắc tội với nhiều người không nhất định là lỗi của mình, đắc tội với nhiều người cũng không nhất định phải tự kiểm điểm. Chỉ cần việc mình làm là đúng thì dù có đắc tội với bao nhiêu người cũng không sợ.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đắc tội với nhiều người như vậy, một đường long đong lận đận, gặp nhiều trắc trở, quả thực khổ sở.

Nghĩ kỹ lại, sở dĩ cảm thấy khổ sở vẫn là vì địch mạnh ta yếu, không có sức chống cự. Nếu bản thân có tu vi Thái Huyền, lại luyện thành huyền pháp kỳ ảo trên thiên thư mai rùa thì đã không cảm thấy khổ sở.

Nghĩ đến đây, nỗi lo trong lòng Nam Phong tan biến sạch sẽ. Việc liên lụy Lữ Bình Xuyên đã là sự thật, trước mắt không thể thay đổi. Không muốn cúi đầu thì nhất định sẽ đắc tội với nhiều người. Muốn thay đổi tình cảnh này chỉ có hai cách: một là cúi đầu khuất phục, sống tạm bợ cho qua ngày.

Cách còn lại chính là cố gắng tu hành, để những kẻ mà hắn đã đắc tội phải hối hận vì đã đắc tội với hắn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!