Từ biệt đám người Lâm Vân Quan, Nam Phong bắt đầu cân nhắc nơi cần đến. Ba người tối qua chưa hề nghỉ ngơi, phải mau chóng tìm nơi dừng chân, nhưng không thể đến Vu Huyện vì sợ bị người khác nhận ra, chỉ có thể đi về phía tây đến Câu Huyện.
Câu Huyện có một ngôi chùa tên Long Không Tự. Năm đó sau khi rời Trường An, nơi đầu tiên gã mập đến chính là nơi đó, nên y rất quen thuộc tình hình ở Câu Huyện. Ba người đến nơi vào giờ Thìn, tìm một quán trọ để nghỉ chân.
Ăn xong điểm tâm, ba người trở về phòng nghỉ ngơi. Hễ tình huống cho phép, Nam Phong đều sẽ tìm quán trọ để ở, bởi vì Gia Cát Thiền Quyên là nữ tử, không thể ăn gió nằm sương như nam nhân.
Vẫn như thường lệ, họ thuê hai gian phòng, Nam Phong và gã mập một gian, Gia Cát Thiền Quyên một mình một gian.
Ngủ đến chạng vạng, Nam Phong tỉnh trước, bắt đầu ngồi xuống luyện khí.
Gã mập cũng tỉnh, cảm thấy lạnh, đẩy cửa sổ ra nhìn thì thấy bên ngoài tuyết đang rơi.
"Ngươi lại không thể độ kiếp, còn luyện cái gì?" Gã mập nhìn ra ngoài.
Nam Phong không đáp lời. Hắn không phải là không thể độ kiếp, mà là không dám độ kiếp, nhưng việc chưa chịu lôi kiếp cũng không ảnh hưởng đến việc thu nạp và tích trữ linh khí. Luyện khí tu hành không phải là chuyện một sớm một chiều, mà quý ở sự kiên trì bền bỉ, không thể lười biếng.
Có lẽ bị Nam Phong ảnh hưởng, gã mập cũng nảy sinh ý định trở về chốn cũ: "Ta muốn về Long Không Tự xem sao."
Nam Phong vẫn không nói gì, luyện khí cần phải chuyên tâm, nói chuyện sẽ khiến khí tức dao động.
Gã mập đóng cửa sổ lại, lục lọi trong tay nải: "Ta đi đây, năm đó Không Tính đối xử với ta cũng không tệ lắm, còn có mấy lão hòa thượng khác cũng rất tốt với ta. Ta mua chút trà bánh về thăm họ một chút."
"Đúng là không tệ, không tệ đến mức đuổi ngươi ra ngoài," Nam Phong thầm nghĩ.
Gã mập không biết Nam Phong đang nghĩ gì, cầm tiền bạc rồi đi ra cửa.
Nửa canh giờ sau, màn đêm buông xuống, Nam Phong thu liễm linh khí vào khí hải, đứng dậy xuống giường. Kéo cửa sổ ra, hắn phát hiện bên ngoài tuyết vẫn rơi, tuyết đã ngập quá mu bàn chân.
Mặc dù có thể nhìn trong đêm, nhưng theo thói quen, Nam Phong vẫn thắp đèn trong phòng lên. Đúng lúc châm đèn, hắn nghe thấy tiếng Gia Cát Thiền Quyên nói chuyện với tiểu nhị, bảo tiểu nhị mang nước nóng cho nàng.
Nữ nhân mà, lúc nào cũng thích tắm rửa sạch sẽ. Nam Phong cũng không nghĩ nhiều, lấy tấm bản đồ trong ngực ra xem lại lần nữa.
Không lâu sau, phòng bên cạnh truyền đến tiếng vẩy nước, không cần hỏi cũng biết Gia Cát Thiền Quyên đang tắm rửa.
Ban đầu còn không cảm thấy gì, nhưng tiếng nước thỉnh thoảng truyền đến, như sóng vỗ bờ cát, khiến hắn tâm viên ý mã, khó mà tĩnh tâm.
Câu Huyện rất hẻo lánh, đi về phía tây nữa là không còn thành trấn nào. Trong huyện thành chỉ có một quán trọ này, và trong quán trọ cũng chỉ có ba người bọn họ. Bây giờ gã mập không có ở đây, chỉ còn lại hắn và Gia Cát Thiền Quyên.
Tâm tính thiếu niên, huyết khí phương cương, dục niệm vừa trỗi dậy, quả là vô cùng bực bội.
Gia Cát Thiền Quyên dạn dĩ phóng khoáng, lúc này nếu hắn qua gõ cửa, nàng nhất định sẽ mở. Thậm chí cũng không loại trừ khả năng Gia Cát Thiền Quyên đang cố ý vẩy nước để ám chỉ hắn. Dù nghĩ đến những điều này, hắn vẫn cố nén ý niệm, không đứng dậy.
Không hành động không phải là không muốn, mà là hắn chưa nghĩ ra một khi hành động sẽ có hậu quả gì.
Người sống trên đời, cái khó không phải là nói đi là đi, nói làm là làm, mà là rõ ràng muốn đi, rõ ràng muốn làm nhưng vẫn có thể giữ được sự tỉnh táo, không hành động thiếu suy nghĩ.
Ba lời khuyên của Thiên Nguyên Tử năm đó hắn vẫn luôn khắc cốt ghi tâm, điều cuối cùng chính là không thể dễ dàng tin tưởng và yêu thương nữ tử. Hắn không hề nghi ngờ tình ý của Gia Cát Thiền Quyên dành cho mình, ngược lại, hắn hoàn toàn tin tưởng nàng một lòng chân thành với hắn. Phán đoán như vậy là có cơ sở, bởi vì Gia Cát Thiền Quyên đã làm rất nhiều việc đủ để chứng minh thành ý.
Hắn do dự là vì tính cách của Gia Cát Thiền Quyên. Càng ở chung lâu, hắn càng phát hiện nàng và mẫu người con gái hắn thích hoàn toàn khác nhau. Hắn tuy thưởng thức sự cởi mở của nàng, nhưng lại không hy vọng thê tử tương lai của mình có tính cách như vậy. So với sự bộc trực ra bên ngoài, hắn thích sự sâu sắc ẩn giấu bên trong hơn. Kiểu trước thì mãnh liệt nóng bỏng, kiểu sau thì trầm lắng dài lâu, hắn thích kiểu sau hơn.
Sở dĩ chỉ do dự chứ không phải hoàn toàn không động lòng, là vì Gia Cát Thiền Quyên không những có thân hình thướt tha mà còn vô cùng xinh đẹp. Ai cũng thích nữ tử xinh đẹp, hắn cũng không ngoại lệ.
Theo tiếng vẩy nước thỉnh thoảng truyền đến, sự do dự trong lòng Nam Phong vơi đi từng chút một. Vũ trụ có càn khôn, âm dương hóa thiên địa, nam nữ hấp dẫn lẫn nhau chính là đại đạo nhân luân, xuất phát từ bản năng. Nam là dương, dương chủ động; nữ là âm, âm chủ tĩnh. Nếu gặp phải sự cám dỗ tương đương, độ khó để nam tử khắc chế sẽ lớn hơn.
Ngoài ra, trong chuyện nam nữ, nam tử là bên phát tiết, là tiền căn. Nữ tử là bên tiếp nhận, là hậu quả. So với việc gánh chịu hậu quả, việc phát tiết tiền căn có phần nhẹ nhàng hơn, cái giá phải trả cũng nhỏ hơn. Vì vậy trong chuyện nam nữ, nam tử thường không quá khắt khe, cũng sẽ không nghĩ đến hậu quả, vì hậu quả không cần hắn gánh chịu.
Cái gọi là muôn hình vạn trạng, người với người không giống nhau. Nam Phong tuy tâm viên ý mã nhưng vẫn cố gắng khắc chế, phải nghĩ đến hậu quả trước tiên. Nam nhân không thể hoàn toàn bị bản năng chi phối, trước khi làm một việc gì đó phải nghĩ đến hậu quả, và phải xác định mình có thể gánh vác trách nhiệm cho việc đó hay không.
Hậu quả cũng đơn giản, chính là cưới Gia Cát Thiền Quyên. Nàng một lòng chân thành với hắn, cưới nàng cũng là điều nên làm. Nhưng tính cách hai người khác biệt, sau khi kết hôn chắc chắn sẽ có nhiều va chạm. Gia Cát Thiền Quyên tính tình nóng nảy, tức giận là thích động thủ. Tính cách thẳng thắn này có cái tốt cũng có cái xấu, sau này chung sống sẽ thoải mái, có gì nói đó, nhưng lại thiếu đi vài phần tâm ý tương thông khi nhìn nhau mỉm cười và sự dịu dàng quyến luyến trong ánh mắt.
Trong lòng vẫn còn do dự, Nam Phong liền không vội hành động, cứ ngồi bên đèn, trọn vẹn nửa canh giờ. Trong khoảng thời gian này, tiếng vẩy nước ở phòng bên cạnh vẫn không ngừng, đừng nói là lau người, dù ngâm mình trong bồn tắm cũng không cần lâu như vậy.
Một lúc sau, Nam Phong nghĩ thông suốt. Giữa nam nữ, điều quan trọng nhất là sự chân thành, chân thành là gốc rễ của mọi thứ, có thể vun đắp nên tất cả, không có sự ăn ý thì sau này có thể từ từ bồi dưỡng. Hơn nữa, tu vi của Gia Cát Thiền Quyên không cao bằng hắn, sau này có đánh nhau hắn cũng có khả năng tự vệ, chỉ sợ cô nàng này hạ độc.
"Ai đó?!" Phòng bên cạnh truyền đến tiếng quát hỏi của Gia Cát Thiền Quyên.
Nam Phong nghe tiếng, mày chợt nhíu lại. Hắn có tu vi Đại Động, đừng nói có người đến gần, dù có người đi qua đầu phố hắn cũng có thể nghe rõ mồn một. Làm gì có ai đến gần phòng Gia Cát Thiền Quyên, rõ ràng là nàng đang phô trương thanh thế, đang lừa hắn qua đó.
Vốn dĩ hắn đã gạt bỏ mọi lo lắng, nghĩ kỹ hậu quả và sẵn sàng gánh vác, nhưng Gia Cát Thiền Quyên đột nhiên làm vậy khiến hắn bất giác sững người, ngược lại không hành động ngay lập tức.
Nếu là người khác, nghe thấy tiếng động lạ sẽ lập tức hành động, nhưng hắn lại không phản ứng ngay. Gia Cát Thiền Quyên liên tục ám chỉ mà không được đáp lại, tức giận nói: "Ngươi có phải đồ ngốc không?"
Nam Phong cũng không đáp lời, đứng dậy ra khỏi phòng, đi đến trước cửa phòng Gia Cát Thiền Quyên gõ cộc cộc.
"Ngươi tới làm gì?" Gia Cát Thiền Quyên hầm hừ.
"Cởi giày." Nam Phong đi thẳng vào vấn đề. Trước đây, hai người từng có hành động thân mật ở Thú Nhân Cốc, nhưng vì Gia Cát Thiền Quyên vội rời đi nên không thành sự. Hắn nói một câu chẳng ăn nhập vào đâu, còn Gia Cát Thiền Quyên thì nói lần sau bảo hắn cởi giày ra.
Nghe hắn nói vậy, Gia Cát Thiền Quyên hết giận lại vui, cười nói: "Ngươi ngốc thật, cửa không cài then."
Nam Phong đẩy cửa ra một chút, thò đầu vào. Trong phòng không thắp đèn, Gia Cát Thiền Quyên ngồi trên giường, tay phải cầm chăn che người, tay trái vẫy hắn: "Tiểu hán tử, mau tới đây."
Hai vai của Gia Cát Thiền Quyên lộ ra ngoài chăn, nhìn là biết nàng không mặc quần áo. Thấy cảnh này, Nam Phong vô cùng vui sướng, lúc trước vẫn là do cám dỗ chưa đủ, nếu sớm thấy cảnh này, e là hắn đã quyết định nhanh hơn.
Gia Cát Thiền Quyên đang cười, Nam Phong cũng đang cười. Hắn lách người vào phòng, cài then cửa lại, rồi lao về phía giường, chính xác hơn là lao về phía mỹ nhân.
Căn phòng vốn không lớn, chỉ hai ba bước là tới. Đến gần rồi hắn cũng không khách sáo, tự mình cởi nút áo.
Gia Cát Thiền Quyên cũng đến giúp, tay khẽ buông, ngực lộ ra ngoài. Nam Phong cứ để mặc nàng cởi giúp, còn mình thì rảnh tay làm chuyện khác.
"Đồ dở hơi, sao không tới sớm hơn." Gia Cát Thiền Quyên oán trách.
"Ta muốn xem ngươi có thể tắm đến lúc nào." Nam Phong cười nói.
"Mau lên đây, đừng để gã mập trở về." Gia Cát Thiền Quyên nói.
Nam Phong còn chưa kịp đáp lời, trên đường phố bỗng truyền đến tiếng người đi đêm ngã xuống đất. Tiếng ngã rất nặng, người đó đứng không vững, còn bị té. Hai người nghe tiếng, đồng loạt nhíu mày.
"Đều tại ngươi." Gia Cát Thiền Quyên rút tay về, kéo chăn nằm xuống.
"Cái miệng quạ của nhà ngươi." Nam Phong phiền muộn vô cùng, đúng là nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, gã mập đã trở về.
Vốn đã rất não nề, không ngờ gã mập sau khi ngã lại không đi mà chạy vào. Lúc này hắn đang ở trong phòng Gia Cát Thiền Quyên, quần áo còn không chỉnh tề, nếu bị gã mập nhìn thấy nhất định sẽ bị y trêu chọc.
Trong lúc nguy cấp, cái khó ló cái khôn, hắn mở cửa sổ, từ bên ngoài quay về phòng mình. Vừa mới ngồi xuống, gã mập đã đẩy cửa vào.
"Vội vàng thế, xảy ra chuyện gì?" Nam Phong hỏi. Bị gã mập phá hỏng chuyện tốt, hắn tự nhiên thấy phiền muộn, nhưng sau đó cũng có mấy phần may mắn. Nếu không phải lúc trước hắn chần chừ, thì khi gã mập trở về, hai người đã đâm lao phải theo lao, tiến thoái lưỡng nan.
Gã mập không biết sự tình, chỉ tưởng Nam Phong định cởi đồ đi ngủ, vội nói: "Đừng ngủ, mau đi với ta."
"Đi đâu?" Nam Phong đứng thẳng dậy, từ từ cài lại nút áo.
"Trên đường về ta thấy hai con yêu quái." Gã mập cầm đôi song chùy trong tay.
"Yêu quái gì?" Nam Phong nhíu mày.
Gã mập lắc đầu: "Không biết, khí sắc màu đen, chắc chắn không phải người."
"Nơi nào mà chẳng có mấy con yêu quái, sao lại làm ầm lên thế." Nam Phong lại ngồi xuống. Bên ngoài tuyết vẫn rơi, trời lạnh thế này, hắn đâu có tâm trạng ra ngoài hàng yêu.
"Không phải đâu, hai con yêu quái đó đi về hướng miếu hoang." Gã mập chỉ tay về phía đông bắc.
Nam Phong nghe vậy trong lòng giật thót: "Ngươi chắc chứ?"
Gã mập gật đầu: "Hướng đông bắc chính là rừng già, chúng đi về phía đó, không phải đến miếu hoang thì còn đi đâu được."
"Tu vi của chúng thế nào?" Nam Phong vội hỏi. Long Không Tự nằm ở ngoại ô phía bắc Câu Huyện, còn ngôi miếu phong ấn hồn phách của Hàn Tín thì ở phía đông bắc. Gã mập ở gần Long Không Tự quả thực có thể nhìn thấy khí tức dị loại ở khu vực đó.
"Một con màu tím nhạt, con kia hình như là tử khí." Gã mập nói không chắc chắn.
Nam Phong nghe xong lập tức muốn rút lui: "Một con Cư Sơn chúng ta còn chưa chắc đối phó được, lại thêm một con Động Uyên, đánh thế nào? Miếu hoang đã không còn thứ gì, không cần đi gây phiền phức này."
"Nếu không có gì, chúng đến miếu hoang làm gì?" Gã mập hỏi.
Nam Phong bị hỏi trúng, nghĩ kỹ lại thấy lời gã mập cũng không phải không có lý.
"Chúng đi qua bao lâu rồi?" Nam Phong hỏi.
"Chưa đến nửa nén hương." Gã mập đáp.
Nam Phong suy nghĩ một lát rồi nói: "Chúng ta vừa đến gần, chúng sẽ phát hiện ra khí sắc của ta. Thế này đi, ngươi ở lại quán trọ, ta để Bát gia chở ta qua đó xem sao..."