"Thủy quái? Thủy quái gì?" Nam Phong nghi hoặc hỏi lại.
"Thủy quái trốn ở dưới băng, không ai từng thấy qua." Ăn bánh ngô của Nam Phong xong, người đàn ông trung niên kia muốn đáp lại chút gì đó, "Rồng rắn đến mùa đông đều sẽ ẩn mình, không lý nào lại trốn dưới băng để ăn thịt người làm ác, ta đoán thủy quái đó hẳn là một loại cá lớn nào đó. Ban ngày chúng có thể nhìn thấy chúng ta đi lại trên băng, một khi thấy bóng người liền sẽ phá vỡ mặt băng, kéo người xuống nước."
"Ngoài nơi này ra, những chỗ khác cũng có thủy quái sao?" Nam Phong hỏi.
Người đàn ông trung niên lắc đầu: "Nơi này là nhiều nhất, thượng nguồn và hạ nguồn thì ít hơn, nhưng ở đó nước chảy xiết, băng rất mỏng, không chịu nổi sức nặng, muốn qua sông chỉ có thể đi qua khu vực này."
Nam Phong gật đầu, rồi lại hỏi: "Ban đêm qua sông thì chúng sẽ không tấn công chúng ta ư?"
"Chúng luôn trốn dưới nước, cho dù qua sông ban đêm cũng không an toàn, nhưng ban đêm chúng nhìn không rõ, việc kéo người xuống nước sẽ không chuẩn xác như ban ngày." Người đàn ông trung niên giải thích.
Nam Phong không hỏi nữa, đúng như người đàn ông trung niên đã nói, dù qua sông ban đêm cũng không an toàn, nói trắng ra vẫn là phải dựa vào vận may.
Ăn xong bánh ngô, Nam Phong đi về phía hạ nguồn, tìm một sườn đất khuất gió rồi cuộn mình nghỉ ngơi. Thời gian trước hắn đi đường vô cùng vất vả, trước khi qua sông phải tranh thủ nghỉ ngơi một chút.
Chạng vạng tối, Nam Phong tỉnh giấc, xoay người ngồi dậy nhìn quanh, phát hiện bên bờ sông đã tụ tập rất nhiều người. Hầu hết bọn họ đều cõng chăn đệm, vật dụng tùy thân cũng cầm sẵn trong tay, chỉ chờ trời tối là sẽ đạp băng qua sông.
Nam Phong không đi về phía nơi đông người mà đi về phía hạ nguồn. Những người đó tụ tập lại là để lỡ có chuyện gì xảy ra thì có thể ứng cứu lẫn nhau, nhưng trong tình huống này, một khi xảy ra chuyện, chẳng ai giúp được ai. Thay vì tập trung một chỗ, chẳng bằng đi một mình, như vậy mục tiêu cũng sẽ nhỏ hơn một chút.
Cũng có không ít người có cùng suy nghĩ với hắn, nhưng họ đều không đến gần hạ nguồn như Nam Phong. Sở dĩ Nam Phong dám đến gần khu vực băng mỏng nước chảy xiết là vì hắn gầy, trọng lượng rất nhẹ.
Lựa chọn qua sông ở khu vực băng mỏng có cả lợi và hại. Cái hại là mặt băng có nguy cơ vỡ nát, cái lợi là thủy quái sẽ không dừng lại ở nơi nước chảy xiết. Hắn có thể quả quyết đưa ra quyết định như vậy là nhờ vào lời dạy bảo lúc lâm chung của Thiên Nguyên Tử, bất cứ chuyện gì cũng có hai mặt lợi hại, không thể tham lam đòi hỏi chiếm hết mọi điều tốt lành, chỉ cần lợi nhiều hơn hại là có thể làm.
Trước khi lên băng, Nam Phong lại suy tính một lượt trong đầu tất cả những tình huống có thể xảy ra: nên tiến lên bằng cách nào, đi hay là chạy? Nếu trượt ngã thì phải làm sao? Nếu mặt băng xuất hiện vết nứt thì phải làm sao?
Sau khi màn đêm buông xuống, có người dò dẫm bước lên mặt băng. Một khi có người bắt đầu, những người phía sau lập tức nối gót. Nam Phong cũng không quan sát bên bờ nữa, cõng chăn đệm bước lên mặt băng.
Nam Phong chạy chậm. Mặt băng rộng năm, sáu dặm, đi thì quá chậm, nhưng chạy quá nhanh lại dễ trượt chân, chạy chậm là thích hợp nhất.
Vừa chạy chậm, Nam Phong vừa nghiêng đầu nhìn về phía đám người ở thượng nguồn. Đám đông qua sông ồn ào hỗn loạn, rất nhiều người trượt chân ngã sấp, người phía sau né không kịp đụng phải họ cũng ngã theo. Tuy cảnh tượng hỗn loạn nhưng không ai rơi xuống hố băng.
Rất nhanh, tất cả những người tụ tập bên bờ sông đều đã bước lên mặt băng. Lúc này Nam Phong đã ở vị trí khá xa phía trước, hắn vẫn luôn duy trì vị trí này, rời xa đám đông, thu nhỏ mục tiêu là sáng suốt nhất.
Mặc dù mấy trăm người đều đã lên mặt băng nhưng không một ai bị thủy quái tấn công. Ngay lúc Nam Phong cho rằng thủy quái không có ở vùng nước này, hắn bỗng phát hiện mặt băng ở thượng nguồn gần bờ phía Bắc bắt đầu sụp đổ, nhiều chỗ vỡ ra rồi nối liền thành một mảng.
"Nguy rồi, thủy quái muốn chặn đường lui của mọi người." Nam Phong kinh hãi.
Lúc này trời đã rất tối, ánh sáng lờ mờ, thủy quái không thể tấn công cụ thể một mục tiêu nào, cho nên chúng dùng một cách khác, đó là chặn đường lui để vây khốn.
Chỉ chặn đường lui thì vô dụng, chúng còn phải chặn cả đường tiến lên. Cứ như vậy, tất cả những người trên băng đều trở thành con mồi bị vây khốn.
Cảm nhận được nguy hiểm, Nam Phong tăng tốc. Thủy quái sau khi chặn đường lui sẽ chặn cả đường đi ở phía trước, hắn phải rời khỏi khu vực trung tâm này trước khi chúng ra tay.
Nhưng điều hắn không ngờ là, số lượng thủy quái dưới băng nhiều hơn hắn tưởng tượng rất xa. Việc chặn đường lui và chặn đường tiến được tiến hành đồng thời. Trong lúc phía sau vô số hố băng nối liền thành một dải thì phía trước cũng xuất hiện tình huống tương tự.
Vết nứt do thủy quái tạo ra để chặn đường tiến về phía bờ Nam đã ở rất gần. Nam Phong vội vàng tính toán, phát hiện rằng trước khi mặt băng vỡ tan hoàn toàn, hắn căn bản không thể nào tiến lên được.
Những người khác trên mặt băng cũng phát hiện ra tình huống này, đám đông bắt đầu hoảng loạn, chạy tán loạn tứ phía.
Nam Phong cũng luống cuống, nhưng hắn không chạy loạn trên mặt băng như những người khác mà tiếp tục chạy về phía trước. Bất kể là chạy về phía trước hay chạy lùi lại đều có khả năng sống sót, nhưng nếu chạy loạn trên mặt băng thì chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ.
Hai bầy thủy quái từ đông sang tây phá mặt băng thành hai vết nứt dài, sau đó lại bắt đầu hoành hành từ thượng nguồn và hạ nguồn. Vì vị trí của Nam Phong ở rất gần hạ nguồn nên vết nứt ngang ở hạ nguồn này không bao trùm lấy hắn, mà nứt về phía bắc, cách hắn chừng vài chục bước về phía tây.
Vì khoảng cách khá gần, Nam Phong đã thấy được dáng vẻ của thủy quái. Lúc chúng húc vào mặt băng liền lộ ra cái đầu đen sì, rất giống đầu cá nhưng lại lớn hơn rất nhiều, chỉ riêng phần đầu lộ ra ngoài đã to bằng cái thớt.
Nam Phong cố nén nỗi sợ hãi trong lòng, run rẩy chạy về phía trước.
Sau khi tảng băng lớn vốn liền một khối bị tách ra, khu vực ở giữa bắt đầu lắc lư nghiêng ngả. Vì diện tích rất lớn nên tốc độ nghiêng rất chậm, ban đầu đám người còn có thể miễn cưỡng đứng vững, nhưng khi biên độ nghiêng tăng lên, những người trên băng bắt đầu trượt chân rơi xuống nước.
Thủy quái dưới nước dường như chê người rơi xuống quá ít, bắt đầu húc vào tảng băng đã bị tách ra. Số lượng thủy quái rất nhiều, mặt băng sau khi bị va chạm liền nhanh chóng vỡ tan tành. Đám người nhao nhao rơi xuống nước, tiếng la hét, tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngớt, khiến người kinh hồn bạt vía.
Nam Phong không dám quay đầu lại, hắn sợ sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó, chân tay mình sẽ bủn rủn.
Mãi đến khi mồ hôi đầm đìa đặt chân lên bãi cát bờ Nam, Nam Phong mới dám quay người nhìn lại. Dù ánh sáng lờ mờ, hắn vẫn có thể thấy mặt sông rộng vài dặm đã bị máu tươi nhuộm đỏ. Những người đi đường bị rơi xuống nước cùng vô số vật tạp trôi nổi trên đó, rất nhiều con cá đen đầu tròn với thân hình khổng lồ dị thường đang cuộn sóng trong nước, tùy ý cắn xé, tham lam nuốt chửng.
Nhìn vài lần, Nam Phong dời mắt đi, không nhìn cảnh tượng đẫm máu đó nữa. Hắn nhìn quanh, phát hiện người đến được bờ Nam tính cả hắn chỉ có bảy, tám người, những người còn lại đều đã rơi xuống nước.
Nam Phong rất muốn giúp đỡ những người đó, nhưng hắn chẳng thể làm được gì, chỉ đành quay người rời đi.
Còn chưa leo lên cồn cát ở bờ Nam, một bóng người màu xanh đã từ nam hướng bắc lướt nhanh qua. Nam Phong nghiêng đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo sĩ mặc đạo bào vải xanh đang từ giữa không trung lao nhanh về phía vùng nước có thủy quái đang quấy phá.
Người chưa tới, trường kiếm sau lưng đã ra khỏi vỏ, xuất kiếm giữa không trung, tấn công từ xa lũ cá đen đầu tròn đang cắn người ở phía dưới.
Khoảng cách từ người đạo sĩ đến lũ cá đen dưới nước rất xa, bản thân trường kiếm cũng không chạm đến chúng, nhưng phía trước mũi kiếm lại phát ra một luồng kiếm khí hình thanh kiếm rất dài. Luồng kiếm khí này có màu tím nhạt, tuy mỏng manh nhưng lại vô cùng sắc bén. Kiếm khí đi tới đâu, con cá đen khổng lồ ở đó lập tức đầu một nơi thân một nẻo.
Sau khi giết chết một con cá đen, đạo sĩ áo xanh vươn tay phải, từ xa tóm lấy một người dưới nước rồi tiện tay ném người đó lên mặt băng ở hạ nguồn...