Thùng tắm là một chiếc thùng gỗ lớn. Tôn chức sự đã cố ý sai người đun nước nóng cho hắn. Không biết trên người bám bao nhiêu bụi bẩn, chỉ riêng nước tắm đã phải thay đến ba lần.
Tắm rửa xong, Nam Phong thay một bộ quần áo sạch sẽ, cảm giác lúc này chỉ có thể dùng hai từ "sảng khoái" để hình dung. Hóa ra trước đây chỉ có miệng mũi dùng để hô hấp, còn bây giờ, dường như mọi lỗ chân lông trên người đều có thể thở, sự ngột ngạt kìm nén trong lòng cũng theo đó mà tan biến sạch sẽ.
Quần áo tuy cũ nhưng rất sạch sẽ, chỉ hơi rộng một chút. Ở Thái Thanh Sơn, bất kể nam nữ đều phải đội mũ, điều này khiến Nam Phong không quen lắm.
Sân nhỏ này được chia làm hai khu thông với nhau, ở giữa có lối đi qua lại. Tiền viện là nơi ở, hai dãy nhà đông tây có hơn hai mươi gian sương phòng. Tạp dịch nam ở dãy phía đông, tạp dịch nữ ở dãy phía tây. Gian chính là nơi ở của các đạo sĩ quản sự, nhưng dường như họ chỉ ở đây ban ngày, ban đêm sẽ về nơi khác.
Hậu viện là khu làm việc, có một cối xay rất lớn và một dãy chuồng gà, ngoài ra còn có chuồng dê và chuồng ngựa. Nhà bếp cũng đặt ở đây, nhưng nghe Tôn chức sự nói, nơi này chỉ sơ chế thóc gạo, rau dưa và thịt trứng, còn đồ ăn của các đạo sĩ phải đưa đến một nhà bếp khác trên sườn núi phía nam để nấu nướng.
Tôn chức sự vừa dẫn Nam Phong đi làm quen với hoàn cảnh, vừa giải thích công việc cho hắn. Công việc của hắn là đánh xe la, mỗi sáng sớm dẫn người đến nơi ở của các đạo sĩ để dọn thùng vệ sinh, sau đó chở đến cánh đồng ở phía tây núi. Cùng làm công việc này còn có năm nhóm người khác, bởi vì số lượng đạo nhân quá đông, cho dù có sáu chiếc xe la cũng phải bận rộn đến trưa mới xong việc.
Sau bữa trưa, những người khác phải ra tây sơn làm ruộng trồng rau, còn hắn thì không cần đi, chỉ cần ở lại trong sân cho gia súc ăn. Nếu là mùa khác thì còn phải ra ngoài cắt cỏ tươi, nhưng vào mùa đông, la ngựa ăn cỏ khô đã chuẩn bị từ mùa thu nên ngay cả việc cắt cỏ cũng được miễn.
Công việc này rất nhẹ nhàng. Hắn có được nó ngoài việc đút lót, chủ yếu là vì trong khoảng thời gian đi theo Thiên Nguyên Tử đã học được cách đánh xe. Thời nay, nhà dân thường không có la ngựa, không phải ai cũng biết đánh xe.
Chỗ ở của hắn là gian sương phòng đầu tiên ở dãy nhà phía đông của tiền viện. Điều khiến hắn không ngờ là một căn phòng lớn như vậy lại chỉ có bốn chiếc giường. Nếu mỗi phòng đều có bốn giường thì mấy gian phòng này chắc chắn không đủ cho vài trăm người ở. Nhưng sau khi hỏi Tôn chức sự, hắn mới biết phần lớn tạp dịch ở Thái Thanh Sơn đều là nông dân ở vùng lân cận, ban ngày họ dậy sớm đến làm việc, tối lại về nhà, số người ở lại đây không nhiều.
Điều khiến Nam Phong kinh ngạc nhất là tạp dịch của Thái Thanh Tông còn có tiền công. Tạp dịch phổ thông mỗi tháng được một trăm đồng, người đánh xe như hắn được thêm hai mươi đồng. Thời bấy giờ, một đồng có thể mua một cái bánh bao, 20 đồng có thể mua một cân thịt. Mỗi tháng được một trăm hai mươi đồng đã được xem là rất cao.
Tôn chức sự đưa cho Nam Phong chăn đệm xong liền đi làm việc khác. Đây là ngày đầu tiên nên Nam Phong không có việc gì làm, bèn nằm thẳng cẳng nghỉ ngơi trong phòng, đồng thời thầm tính toán kế hoạch tiếp theo.
Mục đích chính của hắn khi ở lại Thái Thanh Tông là tìm ra người có quan hệ thân thiết nhất với Huyền Chân Tử đã qua đời, sau đó giao lại đồ vật cho người này.
Chuyện này nghe có vẻ đơn giản, nhưng thực hiện lại vô cùng khó khăn, bởi vì Huyền Chân Tử có địa vị rất cao ở Thái Thanh Tông, thuộc tầng lớp cao nhất. Hắn rất khó tiếp xúc với những nhân vật cấp cao, mà không tiếp xúc được thì dĩ nhiên không thể quan sát hay tìm hiểu.
Nhưng đã đến đây rồi thì cũng không vội rời đi. Thái Thanh Tông tài lực hùng hậu, ở lại đây ít nhất không phải lo cơm ăn áo mặc, ngoài ra còn có thể nhân cơ hội học thêm chữ nghĩa. Chín bộ kinh văn của Thái Thanh Tông hắn đã thuộc lòng, nhưng không biết chữ thì không thể hiểu được ý nghĩa của kinh văn.
Sau khi lên núi, cảm nhận lớn nhất của hắn là Thái Thanh Tông rất lớn, và nơi đây có đẳng cấp vô cùng nghiêm ngặt, tôn ti phân minh. Thật khó tưởng tượng sư phụ của mình từng là Chưởng giáo đệ tử ở nơi này. Nếu năm đó Thiên Nguyên Tử không phạm sai lầm, ngày sau người chính là Chưởng giáo Thái Thanh Tông, cũng sẽ là Hộ Quốc chân nhân của Lương quốc.
Dân chúng bình thường thời bấy giờ đều ăn hai bữa, nhưng trên núi lại ăn ba bữa. Chạng vạng tối, các nô bộc làm việc ở khắp nơi trở về, dùng bữa ở hậu viện. Nam Phong cũng mang bát đũa của mình đi. Bữa tối là cơm gạo lức, tuy không bằng cơm gạo vàng buổi trưa nhưng được ăn no, thức ăn có ngó sen muối và canh bí đao.
Lúc ăn cơm rất đông người, giữa đám đông như vậy cũng không ai chú ý đến Nam Phong. Ăn xong, phần lớn mọi người đều trở về, trong sân lại trở nên vắng vẻ.
Những người cùng phòng với Nam Phong đều lớn tuổi hơn hắn, một người là kẻ miệng méo hơn hai mươi tuổi, đầu óc không được lanh lợi cho lắm. Hai người còn lại là hai thiếu niên mười lăm mười sáu tuổi, là những người năm nay không được thu nhận vào sơn môn nhưng quỳ xin ở lại Thái Thanh Sơn để cầu nghệ.
Ngay đêm đầu tiên, Nam Phong đã đánh nhau. Một thiếu niên trong phòng kiếm chuyện, muốn bắt nạt hắn. Chưa đợi đối phương đến gần, Nam Phong đã vớ lấy chiếc ghế dài vung tới. Đến một nơi xa lạ, chuyện như thế này sớm muộn cũng phải trải qua một lần, nếu tỏ ra sợ sệt thì sau này sẽ bị bắt nạt mãi.
Cú vung ghế này của Nam Phong đã dùng hết sức, trực tiếp quật ngã thiếu niên kia xuống đất. Một người khác vốn định xông vào giúp, nhưng thấy hắn hung hãn như vậy cũng không dám tiến lên. Nam Phong thừa cơ vung ghế bổ thêm một cú vào thiếu niên đang lồm cồm bò dậy, lần này làm đầu đối phương tóe máu.
Chuyện bị làm lớn, kinh động đến Tôn chức sự. Dĩ nhiên Tôn chức sự sẽ không làm gì hắn, chỉ mắng cả hai bên vài câu rồi đẩy Nam Phong ra ngoài, khuyên hắn đừng quá hung hăng.
Nam Phong cúi đầu nhận lỗi, Tôn chức sự quay về phòng.
Không khí đêm đầu tiên chắc chắn không mấy tốt đẹp, nhưng Nam Phong không hối hận vì đã ra tay trước. Sức của hắn không bằng đối phương, nếu để đối phương ra tay trước thì hắn sẽ không có cơ hội phản kháng.
Mọi việc đều có hai mặt. Ở trên núi không lo cơm ăn áo mặc, nhưng phải dậy rất sớm. Lầu chuông trên đỉnh núi gõ chuông từ canh tư, tiếng chuông vừa vang lên là bọn họ phải rời giường bắt đầu công việc.
Sáu chiếc xe la, mỗi xe chín người, phụ trách những khu vực khác nhau. Nam Phong cùng hai chiếc xe khác phụ trách dọn dẹp thùng vệ sinh của Hạ Hòa Điện. Ba chiếc xe này lại có sự phân công khác nhau, nhóm của Nam Phong phụ trách dọn thùng vệ sinh của những đạo sĩ đã thụ lục.
Nam Phong vốn tưởng thùng vệ sinh sẽ rất bẩn, không ngờ lại hoàn toàn khác. Nói là thùng vệ sinh, thực chất chỉ là những chiếc bô tiểu cỡ lớn. Dọn xong chỉ cần dùng gáo gỗ múc nước dội qua rồi đặt lại chỗ cũ là được.
Hắn vốn không cần làm những việc này, nhưng vì tối qua đã đánh bị thương một người, thiếu người làm nên hắn cũng xuống xe phụ giúp mọi người.
Trong lúc trò chuyện, Nam Phong biết được nơi ở của các đạo sĩ có cấp bậc khác nhau. Những đạo đồng chưa thụ lục thì năm đến mười người một phòng, đạo sĩ của Hạ Hòa Điện thì hai người một phòng, đạo sĩ của Trung Uy Điện thì mỗi người một phòng riêng, còn các chân nhân của Thượng Huyền Điện thì mỗi người đều có một tiểu viện độc lập, hơn nữa còn có tôi tớ và tạp dịch chuyên hầu hạ.
Nam Phong vốn định nhân cơ hội hỏi thăm xem trong núi trước đây có xảy ra đại sự gì không, nhưng cuối cùng hắn vẫn nhịn được. Vừa mới đến, hỏi quá nhiều sẽ dễ khiến người khác nghi ngờ, vẫn nên đợi một thời gian nữa rồi hẵng nói.
Tuy Hạ Hòa Điện cách đại điện trên sườn núi rất xa, Nam Phong vẫn có thể nghe thấy tiếng tụng kinh vọng lại. Thời khóa buổi sáng và buổi tối là bài học bắt buộc hằng ngày của đạo sĩ, phần lớn đạo sĩ đều phải tham gia, chỉ có các chân nhân của Thượng Huyền Điện và các lão đạo sĩ ở Điển Tàng Điện mới có thể vắng mặt.
Trước khi các đạo sĩ kết thúc thời khóa buổi sáng, bọn họ đã rời khỏi khu sinh hoạt, đánh xe chở thùng phân đến cánh đồng ở phía tây núi. Phía tây núi có hơn một ngàn mẫu ruộng và gần trăm mẫu vườn rau, nhưng lúc này là mùa đông, không có gì thu hoạch, chỉ có một ít rau quả.
Khi Nam Phong đang kinh ngạc vì sao đạo quan lại có nhiều ruộng đất như vậy, một tạp dịch trung niên nói cho hắn biết, những ruộng đất này trông thì nhiều nhưng vẫn không đủ để tự cung tự cấp trên núi, hằng năm triều đình đều sẽ ban thưởng một lượng lớn thóc gạo để bù vào chi phí.
Làm xong việc buổi sáng, buổi chiều liền không có việc gì làm. Nam Phong không chịu ngồi yên, bèn chủ động đi quét dọn khắp nơi trong sân.
Vài ngày sau, Nam Phong đã quen với cuộc sống trên núi, mỗi ngày đều răm rắp tuân theo quy củ, thật sự làm một người lao động bình thường, không gây chuyện thị phi.
Ngoài việc quét dọn sân, sau khi đã quen thuộc, Nam Phong còn đến nhà bếp phụ giúp. Ở đó phần lớn là các phụ nhân, thấy hắn cần cù lanh lợi, có người còn muốn làm mai cho hắn. Nam Phong chưa đến tuổi, cũng không có hứng thú với chuyện nam nữ, chỉ xem như các bà nói đùa chứ không để trong lòng.
Cứ như vậy qua một tháng, đến ngày phát tiền công, Nam Phong nhận được tiền liền đưa cho Tôn chức sự 20 đồng. Tôn chức sự thấy hắn biết điều như vậy, lại càng thêm quý mến.
Số tiền còn lại Nam Phong cũng không giữ lại, mà nhờ người mua ít rượu thịt và trà từ bên ngoài, biếu Linh Hỉ Tử hai gói trà, còn lại thì chia cho mọi người cùng ăn.
Là một người không coi trọng tiền tài, không so đo được mất, nhân duyên của hắn tự nhiên rất tốt. Trong Tục Vụ Điện cũng có người biết chữ, biết hắn không biết chữ nên những lúc rảnh rỗi lại dạy cho hắn.
Một buổi chiều nọ, Nam Phong đang cùng mấy phu xe khác sửa lại trục bánh xe gỗ thì Tôn chức sự đi tới, theo sau là một đạo sĩ ngoài ba mươi tuổi. Đạo sĩ này Nam Phong có quen biết, là một vị phụ sự của Hạ Hòa Điện.
"Chính là hắn." Tôn chức sự chỉ vào Nam Phong và nói với vị đạo sĩ.
"Ngươi tên là Nam Phong?" Đạo sĩ hỏi.
Nam Phong đứng dậy, hành lễ với vị đạo sĩ: "Gặp qua pháp sư."
"Mau rửa sạch tay rồi theo ta đến Thượng Huyền Điện..."