Nam Phong nghe vậy, trong lòng run lên: “Người nào?”
“Chính là vị nữ tử mà năm ngoái ngài mang đến cầu y.” Người gác cổng đáp.
“Nàng đến khi nào?” Nam Phong truy vấn.
“Sáng nay vừa tới, ta nhận ra nàng nên đã báo lên trước, gia chủ đã mời nàng lên núi rồi.” Người gác cổng nói.
“Đa tạ.” Nam Phong sờ tay về phía túi tiền bên hông, hắn sao có thể không nhìn ra người gác cổng đang muốn lấy lòng để được thưởng.
Người gác cổng thấy thế liền vội xua tay: “Túi tiền của ngài lần trước bị lạc ở…”
“Đó là tặng cho ngươi.” Nam Phong ngắt lời người gác cổng, lần trước hắn ôm Nguyên An Ninh tới cầu y, vì đến quá sớm, Vương Thúc còn chưa mở cửa khám bệnh, hắn liền ném túi tiền vào nhà gỗ của người gác cổng, ý đồ hối lộ để y đi thông báo sớm. Nhưng chuyện xảy ra khẩn cấp, người gác cổng nhận tiền mà không thể giúp hắn, con người có tầm nhìn lớn nhỏ khác nhau, chuyện quan tâm cũng có lớn có nhỏ, đối với người gác cổng mà nói, cầm tiền mà không giúp được người ta thì có chút không phúc hậu, đây có lẽ cũng là nguyên nhân y đối tốt với hắn như vậy.
Gặp Nam Phong nói thế, người gác cổng nhẹ cả lòng, vội vàng chạy đi lên núi thông bẩm.
Làm người hầu cũng không phải ai cũng làm tốt, người gác cổng này lại làm rất tốt. Lúc lên núi y chạy một mạch, từ sườn núi về nhà tranh chỉ dừng lại một lát, lúc trở về lại chạy xuống trước. Ngày đó Vương Thúc và Nam Phong giao dịch, y cũng có mặt, biết Nam Phong không phải người tầm thường, y cũng không có cách nào khác để lấy lòng kết giao, chỉ có thể phí chút sức lực, đi nhanh về nhanh, dùng cách này để thể hiện sự tôn trọng đối với Nam Phong.
“Gia chủ đang chẩn trị cho vị bằng hữu kia của ngài, có lời truyền xuống, mời ngài lên núi ngồi chờ,” người gác cổng nói với Nam Phong, nói xong, y quay người nhìn về phía những tân khách còn đang đợi khám bệnh cầu thuốc, “Quý khách đến khám bệnh, chủ nhân nhà ta cần toàn tâm chữa trị, hôm nay e là không rảnh, mời quý vị về cho, ngày mai lại đến.”
Nói xong, y bỏ lại một đám tân khách mặt lộ vẻ bất mãn và thất vọng, rồi lại quay sang cười làm lành với Nam Phong: “Anh hùng, mời đi, ta đưa ngài lên núi.”
Đối với loại lễ ngộ này, Nam Phong quả thực không quen lắm. Từ nhỏ đến lớn, người nói chuyện tử tế, tươi cười với hắn rất ít, bây giờ nhận được sự đối đãi ân cần như vậy, chênh lệch này thật sự quá lớn, đến cũng quá nhanh.
Theo người gác cổng đi tới nhà tranh sườn núi, y dẫn Nam Phong vào phòng chính, sau đó lại vội vàng đi pha trà. Bên cạnh Vương Thúc vốn có một lão bộc hầu trà nước, nhưng lão bộc đó về sau bị Lý Triều Tông và Vương Trọng hại chết.
Lúc này Vương Thúc không có trong phòng, Nguyên An Ninh cũng không có ở đây. Phía bắc nhà tranh có một mật thất, hai người họ hẳn là đang ở đó.
Nam Phong ngồi chưa được bao lâu, cánh cửa ngầm trên bức tường phía bắc liền được người từ bên trong đẩy ra, Vương Thúc thò đầu ra: “Còn cần nửa canh giờ nữa, đừng sốt ruột.”
Lúc này trên mặt Vương Thúc đeo một lớp khăn che, hai tay đeo đôi găng tay mỏng bằng ruột dê, trên cả hai chiếc găng tay đều dính vết máu tươi.
“Làm phiền ngài rồi.” Nam Phong chắp tay cảm tạ.
Vương Thúc không nói nhiều, lùi người trở về, cũng không biết là cố tình hay vô ý mà lại không đóng cửa ngầm lại.
Nam Phong vốn không muốn qua đó nhìn trộm, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được mà bước tới. Chỉ thấy bên trong mật thất là một không gian rất lớn, chia làm hai khu vực Đông và Tây. Phía đông là các loại đồ vật kỳ quái, hẳn là những thứ Vương Thúc sưu tầm nhiều năm.
Phía tây có không ít giá thuốc, trên đó bày các loại dược liệu. Ở giữa khu vực phía tây có một chiếc giường đá, bên cạnh giường đá đặt rất nhiều dụng cụ y học kỳ lạ. Nguyên An Ninh đang nằm trên giường đá, chân hướng ra ngoài, trên người phủ một tấm vải đen, Vương Thúc đứng bên phải giường đá, đang khẩn trương bận rộn.
Vương Thúc cũng là người có tu vi, nghe được tiếng bước chân, biết Nam Phong đang nhìn từ bên ngoài, cũng không ngẩng đầu lên, vừa bận rộn vừa mở miệng nói: “Đã cho bằng hữu của ngươi uống thuốc tê, đang mê man.”
“Đa tạ tiên sinh.” Nam Phong lại một lần nữa cảm tạ. Có người trẻ tuổi ngu xuẩn, càng lớn tuổi càng ngu xuẩn, nhưng cũng có người trẻ tuổi đã thông minh, đến khi có tuổi lại càng thông minh hơn. Vương Thúc không nghi ngờ gì thuộc về vế sau, hẳn là ông cố ý không đóng cửa, mục đích là để Nam Phong nhìn từ bên ngoài. Nguyên An Ninh lúc này đang hôn mê, ông tuy là đại phu nhưng dù sao cũng là nam tử, làm vậy là để tránh hiềm nghi, để Nam Phong không suy nghĩ nhiều.
Đúng lúc này, người gác cổng bưng trà tới, vừa mở cửa, gió lùa vào, Nam Phong sợ bụi bay vào mật thất liền định đóng cửa đá lại, nhưng hắn không tìm thấy cơ quan, đành phải đứng chặn ở cửa.
Người gác cổng đưa trà xong liền lui ra, ra khỏi cửa còn không quên đóng cửa phòng lại.
Nam Phong trở lại chỗ ngồi, uống mấy ngụm trà, nhưng hắn vẫn không yên lòng, bèn bưng chén trà quay lại chỗ cửa đá. Lúc này Vương Thúc đang khẩn trương bận rộn trong mật thất. Bận rộn chia làm hai loại, một là luống cuống tay chân, hai là đâu vào đấy. Vương Thúc chính là loại thứ hai, động tác của ông cực nhanh, rất liền mạch, các loại dụng cụ sử dụng vô cùng thành thạo. Lúc này đang là giai đoạn mấu chốt, Vương Thúc vừa châm cứu thăm dò, vừa nối lại các khớp nối, nước chảy mây trôi, một mạch mà thành.
Người ta thường nói thuật có chuyên môn, mỗi một nhân vật đỉnh cao trong ngành đều đáng được tôn trọng, đại phu cũng vậy. Thế gian có ngàn vạn đại phu, nhưng đạt tới trình độ như Vương Thúc e rằng chỉ có mình ông. Muốn mưu sinh, chỉ cần có năng lực hơn người khác là đủ, nhưng nếu muốn đạt đến đỉnh cao, được cả danh và lợi, thì nhất định phải làm được những việc người khác không thể làm.
Giống như ca phẫu thuật phức tạp này, chính Vương Thúc làm cũng vô cùng vất vả. Chẳng những phải nối lại chính xác và khâu lại nhanh chóng, mà còn phải thỉnh thoảng châm cứu thăm dò. Kim bạc đều châm vào cánh tay phải của Nguyên An Ninh, căn cứ vào vị trí châm cứu của Vương Thúc mà xem, ông không châm vào huyệt đạo mà hẳn là gân mạch. Kim bạc châm xuống, kích thích gân cốt, bàn tay giả dưới lớp vải đen liền có phản ứng, nếu không có phản ứng thì cần phải nối lại.
Vương Thúc tuổi đã không còn trẻ, công việc nặng nề và căng thẳng này nhanh chóng khiến ông mồ hôi đầm đìa. Quần áo Vương Thúc mặc là loại đặc chế, ở hai bên khuỷu tay có một chiếc khăn mặt, có lẽ lo mồ hôi nhỏ xuống sẽ làm nhiễm trùng vết thương, nên Vương Thúc trong lúc bận rộn còn phải thường xuyên lau mồ hôi.
Thời gian phẫu thuật dài hơn Vương Thúc dự tính. Bắt đầu từ lúc nào không rõ, nhưng sau khi Nam Phong đến lại qua thêm một canh giờ nữa Vương Thúc mới làm xong. Ông châm cứu thử lại, bàn tay giả có thể co duỗi tùy ý, mở ra tự nhiên, cầm nắm linh hoạt phi thường.
Đặt dao kéo xuống, Vương Thúc từ một bình sứ đổ ra một ít thuốc bột, rắc lên chỗ nối, lại lấy một viên thuốc, dùng nước cho Nguyên An Ninh uống.
Làm xong những việc này, ông mới kéo khăn che mặt xuống, tháo găng tay ruột dê ra, vừa uống nước vừa chăm chú quan sát cổ tay phải của Nguyên An Ninh.
“Tiên sinh vất vả rồi.” Nam Phong thành tâm cảm tạ, hắn đã chứng kiến phần lớn quá trình, Vương Thúc thật sự đã dốc hết toàn lực.
“Cũng ổn, may mà không phụ sự ủy thác.” Vương Thúc cũng như trút được gánh nặng.
Nam Phong vừa định nói, Vương Thúc lại nói: “Lão phu cả đời đã làm không ít ca phẫu thuật nối liền, lần này là hài lòng nhất.”
Gặp Vương Thúc nói như vậy, Nam Phong hoàn toàn yên tâm. Vương Thúc tuy hành sự quái đản nhưng lại vô cùng trầm ổn, ông đã nói tốt, vậy thì chắc chắn là thật sự tốt.
Vương Thúc vẫy tay với Nam Phong: “Ngươi lại đây xem.”
Nam Phong nghe vậy liền nghiêng người vào mật thất, đi về phía giường đá.
Vương Thúc lật tấm vải đen che tay phải của Nguyên An Ninh lên: “Tay chân giả bình thường dù làm tốt đến đâu cũng chỉ là ngoại vật, không thể nhạy cảm như máu thịt được. Nhưng các ngươi tìm được Cửu Thiên Huyền Thiết, lại dùng Mặc Môn Tạo Vật chi thuật để luyện đúc, khiến cho bàn tay này tuy trông mảnh mai nhưng thực chất vô cùng cứng rắn, ngay cả những món lợi khí sắc bén được chế tạo từ bách luyện tinh cương cũng không thể hủy hoại được. Lại dựa vào duyên cân chi thuật của lão phu, nó liền có cảm giác khi chạm vào, bây giờ đã không khác gì bàn tay thật.”
“Tiên sinh thần y diệu thủ, tạo hóa thông thiên, đại ân không lời nào tả xiết, xin được hậu báo.” Nam Phong vội vàng chắp tay cảm tạ. Nguyên An Ninh tuy không giống nữ tử tầm thường, nhưng vẫn mang trái tim của một người con gái. Bàn tay giả được làm vô cùng tinh xảo, chỉ có màu sắc là khác với màu da, ngoài ra gần như không thể nhận ra đó là tay giả.
“Nói quá lời, nói quá lời rồi,” Vương Thúc khiêm tốn xua tay, “Không bột khó gột nên hồ, vẫn là do cái tay giả này của các ngươi làm tốt, nếu không có da xương cứng cỏi, dù có lông chim hoa lệ đến đâu cũng không có chỗ bám vào.”
Có thể thấy Vương Thúc vô cùng hài lòng với kiệt tác của mình, liên tục xem xét, ngắm nghía.
“Khi nào nàng có thể tỉnh lại?” Nam Phong hỏi.
“Chờ dược lực của thuốc tê tan hết sẽ tự nhiên tỉnh lại.” Vương Thúc nói xong liền quay người đi ra ngoài, “Ra ngoài nói chuyện.”
Tới phòng khách bên ngoài, hai người ngồi xuống theo vai chủ khách. Vương Thúc bưng chén trà mời, rồi cười hỏi: “Sao thế? Cãi nhau à?”
Nam Phong nghe vậy sững sờ, lập tức phản ứng lại. Hắn và Nguyên An Ninh không đến cùng lúc, trong mắt Vương Thúc hẳn là hai người đã cãi nhau, Nguyên An Ninh đến trước, hắn không yên tâm nên lại tìm cớ theo sau.
“Tiên sinh hiểu lầm rồi, ta vừa từ Đông Bắc tới, là tình cờ gặp thôi.” Nam Phong giải thích.
“Ha ha, quả là trùng hợp.” Biểu cảm và ngữ khí của Vương Thúc cho thấy ông không tin lời Nam Phong.
Nam Phong cũng lười giải thích thêm, uống mấy ngụm trà lạnh, rồi đem chuyện không lâu trước đây nhờ vào Hoàn Dương Đan mà tấn thăng cảnh giới Động Uyên tử khí, cùng những chuyện xảy ra ở chiến trường Đông Bắc và những lời hắn nói có liên quan đến Vương Thúc, kể tóm tắt lại cho ông nghe.
“Năm viên Hoàn Dương Đan đưa cho ngươi lần trước là vốn liếng cuối cùng rồi, thứ khác thì còn, chứ Hoàn Dương Đan thì không có đâu.” Vương Thúc cười nói. Nam Phong công khai thừa nhận đã giao dịch với ông, đối với ông mà nói là chuyện tốt, tấn thăng Động Uyên càng là chuyện tốt, đầu cơ kiếm lợi, hắn đã cược trúng rồi.
Nam Phong đặt chén trà xuống, nói: “Tiên sinh hiểu lầm rồi, lần này ta đến là có việc khác muốn cầu.”
“Ồ?” Vương Thúc liếc mắt.
Thấy ông như vậy, Nam Phong biết người gác cổng lúc trước không truyền đạt đúng nguyên văn lời hắn cho Vương Thúc, liền đem những lời nói dưới chân núi lúc nãy lặp lại một lần nữa.
Vương Thúc nghe xong lại bật cười: “Có người muốn đầu độc ngươi à?”
Nam Phong nghe vậy, biết Vương Thúc lại hiểu lầm. Vương Thúc trước đây từng đến đầm lầy nước đen, ở đầu gió Tây Bắc hạ độc ý đồ trả thù Lý Triều Tông, lúc đó hẳn là đã thấy hắn ở cùng Gia Cát Thiền Quyên, bây giờ hắn lại đi cùng Nguyên An Ninh, cũng không trách Vương Thúc lại coi hắn là kẻ phụ bạc đa tình.
“Không phải như tiên sinh nghĩ đâu, ta lo người khác sẽ hạ độc hại ta.” Nam Phong nói.
Vương Thúc đương nhiên sẽ không đào sâu vào chuyện riêng tư của hắn, bèn nói: “Độc vật cũng chia ngũ hành, độc vật ngũ hành có không dưới một ngàn loại, không ai có thể thật sự làm được bách độc bất xâm. Không phải ta keo kiệt không cho, mà là thật sự không có cách nào như vậy.”
Không đợi Nam Phong nói tiếp, Vương Thúc lại nói: “Bách độc bất xâm là thật sự không được, nhưng cũng có một cách phòng độc, ngươi chờ một lát, ta tặng ngươi một món đồ chơi nhỏ.”
Vương Thúc nói rồi đứng dậy, trở về mật thất phía bắc, không lâu sau, cầm một chiếc hộp nhỏ dẹt đi ra. Chiếc hộp được chạm khắc rỗng bằng gỗ, chỉ lớn bằng lòng bàn tay. “Bên trong này là một con Xạ Hương Thử, bản thân nó không có độc, nhưng nó lấy độc vật làm thức ăn. Nếu trong phạm vi một trượng có độc vật, nó sẽ ngửi được mùi. Con vật này bị câm, không kêu được, ngươi cứ mang theo bên mình, nếu nó có dị động, ngươi phải cẩn thận.”
“Đa tạ tiên sinh, không thể báo đáp, chỉ có…”
Vương Thúc mỉm cười xua tay: “Ngươi đây không phải là cảm tạ ta, mà là đang gây phiền phức cho ta đấy. Ngươi đã nói trước mặt bao người như vậy, ta dù không muốn cũng phải nhận, ngày sau lỡ có người giết tới đây, ta cũng có thể giao nó ra để bảo toàn tính mạng.”
Nam Phong vừa định nói tiếp, lại nghe thấy tiếng người trở mình trong mật thất.
“Nàng tỉnh rồi, vào dìu nàng ra đi…”