Nghe tiếng gọi lớn ngoài miếu, Nam Phong mừng rỡ vô cùng: "Mau buông tay, bằng hữu của ta tìm tới rồi."
Trư Lão Nhị và Lão Hòe nghe vậy vội vàng buông tay hắn ra, nhưng vẫn không yên tâm lắm, bèn đi theo Nam Phong ra khỏi miếu Thổ Địa.
Gã mập vốn đang ở ngoài miếu ngó vào, nhưng khi Trư Lão Nhị và Lão Hòe bước ra, hắn mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ xuất hiện xung quanh, liền thu hồi ánh mắt mà nhìn ngang ngó dọc.
Bởi vì trước đó nhiều lần hiển thánh, miếu Thổ Địa lúc này hương khói cực thịnh, dù trời còn sớm, trong ngôi miếu nhỏ đã chật ních khách hành hương, Nam Phong xuất hiện cũng không gây nên sự chú ý của đám đông.
"Ngươi đúng là ở đây thật." Gã mập vô cùng vui mừng.
"Nơi này đông người nhiều chuyện, đi theo ta." Nam Phong kéo gã mập đi về phía đông.
"Trời lạnh thế này, ngươi dẫn ta đi đâu vậy?" Gã mập hỏi.
"Trong miếu nhỏ không có chỗ nói chuyện, còn nơi ta ở thì ngươi lại không đến được," Nam Phong vừa đi vừa vận linh khí, dựng lên một lớp kết giới xung quanh hai người, "Trường Nhạc tìm được các ngươi rồi à?"
"Nói nhảm, nếu không thì sao ta biết ngươi ở đây." Gã mập đáp.
"Hắn bây giờ ở đâu?" Nam Phong hỏi dồn.
"Vẫn ở Phượng Minh Sơn. Lương quốc hình như xảy ra biến cố gì lớn lắm, đại ca vội vã về quân doanh rồi, bây giờ Trường Nhạc đang ở Phượng Minh Sơn trông chừng giúp ngươi. À phải, còn có mấy lão đạo sĩ của Thái Thanh Tông cũng tìm đến, ngươi không uổng công giúp họ một tay, họ nghe tin ngươi chứng đạo Địa Tiên, vừa mừng vừa áy náy, đều nói là họ đã hại ngươi." Gã mập nói.
Nam Phong nghe vậy trong lòng cũng yên tâm phần nào: "Hầu Cảnh vây khốn tên hoàng đế không ra gì đó trong hoàng cung, đại ca bọn họ chắc là đến cứu giá rồi. Bát gia bây giờ thế nào?"
"Còn thế nào nữa, ủ rũ chán chường, nhưng vẫn nghe lời ngươi, đi theo Mạc Ly rồi." Gã mập nói.
Nam Phong cảm thán một hơi: "Chuyện chính sự sao rồi?"
"Một tin tốt, một tin xấu, ngươi muốn nghe tin nào trước?" Gã mập thừa nước đục thả câu.
"Tin tốt." Nam Phong nói.
Gã mập kẹp cây chùy dưới nách, đưa tay lên quẹt mũi: "Ngươi vừa trút hơi thở cuối cùng là chúng ta liền chạy tới Phượng Minh Sơn, đến nơi thì thi thể ngươi vẫn chưa lạnh. Coi như ngươi cũng có số, Vương Thúc vừa hay có một viên bảo châu để bảo quản thi thể, còn có một cỗ quan tài Thủy Tinh. Mấy thứ đó vốn là Vương Thúc giữ lại cho mình, lão già đó cũng được việc phết, biết chúng ta cần dùng, không nói hai lời liền nhường cho."
"Tin xấu là gì?" Nam Phong hỏi tiếp.
"Tin xấu là hắn không chắc có thể chữa lành thi thể của ngươi," gã mập cũng biết mình nói chưa rõ ràng, bèn giải thích thêm, "Trước đây ngươi từng dùng Hoàn Dương Đan, khí huyết kinh mạch đều mạnh gấp đôi trạng thái Thái Huyền, rất khó phục hồi lại như cũ."
"Ta đã liệu trước rồi." Nam Phong chậm rãi gật đầu.
Gã mập nhìn quanh quất, không thấy có người nghe lén, bèn hạ giọng: "Hiện giờ có hai cách, ta nói ngươi nghe, xem thử đường nào khả thi. Thứ nhất, tìm cách xuống âm phủ sửa lại tuổi thọ cho ngươi. Thứ hai, để Vương Thúc chữa trị, tìm cách tu bổ thi thể của ngươi về trạng thái ban đầu. Ta thấy cách thứ nhất tốt nhất, nhưng độ khó quá lớn, âm phủ đâu phải nơi muốn đi là đi. Cách thứ hai thì đơn giản hơn, nhưng khuyết điểm là tốn quá nhiều thời gian, phải mất rất nhiều năm, mà Vương Thúc cũng không nắm chắc mười phần."
Nghe gã mập giải thích xong, Nam Phong nhíu mày suy nghĩ rồi mới lên tiếng: "Con đường thứ nhất không đi được. Ta đã tấn thân Địa Tiên, tuy địa vị thấp kém nhưng cũng đã đứng trong hàng tiên ban, tuổi thọ không còn do âm phủ quyết định, không ai có thể thay đổi được."
"Vậy còn con đường thứ hai?" Gã mập đã mỏi, đi tới một gốc cây lớn đặt đôi chùy xuống, khoanh tay ngồi xổm.
Nam Phong cũng ngồi xổm xuống bên cạnh hắn: "Không còn lựa chọn nào khác, chỉ có thể đi con đường thứ hai."
Gã mập lo lắng lắc đầu: "Coi như Vương Thúc có thể chữa khỏi cho ngươi, tuổi thọ không đổi thì vẫn là ngõ cụt thôi."
Nam Phong xua tay: "Không phải tính như vậy. Ta ngày đó phi thăng vào giờ Thìn, nhưng thực tế muộn nhất có thể chống đỡ đến giờ Ngọ. Dựa theo trạng thái khi dùng Tá Pháp Càn Khôn, ta vẫn còn dư lại hai canh giờ tuổi thọ. Nếu Vương Thúc có thể chữa lành nhục thân cho ta, hai canh giờ đó có thể quy đổi thành hai năm tuổi thọ."
"Haiz, hai năm thì làm được gì." Gã mập thở dài.
"Đủ rồi," Nam Phong nghiêm mặt nói, "Hiện tại không có nhục thân, không thể luyện khí tu hành, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc ta nghiên cứu Thiên Thư. Đợi đến khi nghiên cứu Thiên Thư có thành tựu, chỉ cần quay về nhục thân là có thể lập tức tụ tập linh khí. Chẳng cần hai năm, e rằng chỉ cần cho ta một khắc, sẽ không còn ai địch nổi ta."
Nói xong, không đợi gã mập đáp lời, hắn hơi ngẩng đầu: "Kể cả bọn họ, cũng không địch nổi ta."
Nghe Nam Phong nói vậy, gã mập kinh ngạc vô cùng: "Lợi hại đến thế sao?"
Nam Phong chậm rãi gật đầu: "Đáng tiếc Thiên Thư không trọn vẹn, thiếu mất một quyển, nếu để ta có được toàn bộ..."
Nam Phong chưa nói hết lời, nhưng gã mập cũng biết hắn muốn nói gì, nếu có được Thiên Thư hoàn chỉnh, e rằng cả Tam Thanh cũng không cản nổi hắn.
"Vương Thúc có nói thời gian cụ thể không?" Nam Phong hỏi.
"Đừng nói cụ thể, đến đại khái cũng không có," gã mập bĩu môi lắc đầu, "Ta hỏi lão cần bao lâu, lão già đó phán một câu ‘sinh thời’, mẹ nó chứ, ai biết lão sống được bao nhiêu tuổi."
Nam Phong xua tay: "Đừng ép ông ấy, ông ấy đã đặt cược lớn vào ta, nhất định sẽ dốc toàn lực."
"Được, vậy ta yên tâm rồi," gã mập đứng dậy, "Phương Bắc lạnh quá, ta đi tìm chỗ nào uống rượu đây."
"Không được, Lý Triều Tông bây giờ là Thành Hoàng của Trường An, nơi này không nên ở lâu, ngươi phải mau chóng rời đi." Nam Phong nói.
Gã mập ngạc nhiên: "Lý Triều Tông làm Thành Hoàng? Chẳng phải ngươi đã giết hắn rồi sao?"
"Sau lưng hắn có thần tiên chống đỡ, là chết rồi được phong thần," Nam Phong hạ giọng, "Bọn chúng vẫn luôn thèm muốn Thiên Thư, không lấy được từ ta thì sẽ đi ép các ngươi. Sau này đừng đến Trường An nữa, nếu không hắn nhất định sẽ không bỏ qua cho các ngươi."
"Ép ta thì có ích gì, ta có biết Thiên Thư đâu." Gã mập ngẩng đầu nhìn trời: "Chắc là sắp có tuyết rơi rồi."
"Nghe cho kỹ đây, ta nói nhanh rồi ngươi mau đi đi," Nam Phong nói. Hắn lúc này dùng linh khí bố trí kết giới để ngăn tai vách mạch rừng, nếu là lúc còn sống thì chẳng đáng gì, nhưng bây giờ linh khí chỉ có ra chứ không có vào, nên hắn không nỡ lãng phí.
"Một, sau này các ngươi không được đến Trường An nữa, để tránh bị ám toán. Ngoài ra, dù ở nơi khác các ngươi cũng không an toàn, bọn chúng rất có thể sẽ ra tay với các ngươi, phải luôn cảnh giác, thời thời khắc khắc đề phòng."
"Ừ." Gã mập đáp.
"Hai, nếu bị bọn chúng bắt được, đừng cố chống cự, lúc cần thiết có thể giao ra Thiên Thư để bảo toàn tính mạng. Đối với ta, các ngươi quan trọng hơn Thiên Thư. Mất đi tu vi không sao cả, dù thiếu tay thiếu chân cũng đừng nản lòng, chỉ cần chống đỡ được đến lúc ta quay về nhục thân, chúng ta có thể lật ngược thế cờ."
"Nghiêm trọng đến thế sao? Ngươi từ khi nào lại bắt đầu đi nâng cao chí khí người khác, hạ uy phong của mình vậy?" Gã mập bĩu môi.
"Có đấy," Nam Phong nghiêm mặt gật đầu, "Nhớ kỹ, tuyệt đối không được cậy dũng hiếu thắng, phải tìm mọi cách để bảo toàn tính mạng."
"Được rồi, ngươi nói tiếp đi." Gã mập đồng ý.
"Ba, chuyện ta giữ lại nhục thân sớm muộn gì cũng sẽ bị lộ, bọn chúng rất có thể sẽ đoán được ta định làm gì. Ngươi quay về tìm Vương Thúc, bảo ông ấy mau chóng rời khỏi Phượng Minh Sơn, tìm một nơi chỉ có ngươi và ông ấy biết, chuyên tâm chữa trị nhục thân cho ta. Hành tung của ông ấy đừng nói cho bất kỳ ai, nhớ kỹ, là bất kỳ ai."
"Ngươi yên tâm, ta biết nặng nhẹ, chuyện này ta đến đại ca cũng không nói. Ta chỉ lo Vương Thúc có chịu nghe chúng ta không thôi." Gã mập có chút lo lắng.
"Vương Thúc là người thông minh, lại thích cờ bạc, ngươi nói với ông ấy, việc này nếu thành, ta hứa cho ông ấy trường sinh bất tử." Nam Phong nói. Được và mất, được và mất, không ai là thật sự không màng được mất, hy sinh lớn như vậy, nếu không có hồi báo đủ lớn, sẽ không ai làm.
"Cái này khoác lác quá, chính ngươi cũng chết rồi, còn hứa hẹn cho người ta trường sinh bất tử." Gã mập không phải Hầu Thư Lâm hay Trư Lão Nhị, hắn nói chuyện chẳng cần biết Nam Phong có thích nghe hay không.
"Ta không chết." Nam Phong trừng mắt.
"Ngươi chết rồi." Gã mập cười.
"Ta không có hơi sức đâu mà đùa với ngươi. Bốn, âm thầm bảo vệ Gia Cát Thiền Quyên, Chu Tước Nguyên Thần của nàng ấy chưa hề tan biến, biết đâu một ngày nào đó có thể tìm lại được." Nam Phong nói tiếp.
"Coi như tìm lại được, Gia Cát cũng biến thành con nít, chẳng lẽ ngươi còn muốn trâu già gặm cỏ non à?" Gã mập lại cười.
"Nếu vẫn là ngọn cỏ đó, ta ăn thật đấy." Nam Phong cũng cười. Bất kể làm chuyện gì cũng phải có nguyên nhân và động lực, cứu Gia Cát Thiền Quyên là một trong hai động lực lớn nhất để hắn sống lại.
Đợi gã mập cười xong, Nam Phong lại nói: "Còn nữa, nếu có khả năng, nếu ngươi không bận..."
Nam Phong sở dĩ ngập ngừng là vì biết gã mập và Nguyên An Ninh quan hệ không tốt lắm, gã mập trước giờ luôn hợp ý với Gia Cát, nhờ hắn chăm sóc Nguyên An Ninh, chắc chắn sẽ bị hắn trách mắng.
Hai người lớn lên từ nhỏ, sớm đã tâm ý tương thông, vừa thấy Nam Phong ấp úng, gã mập liền đoán được suy nghĩ của hắn: "Mẹ nó chứ ngươi có lương tâm không vậy, người ta vì ngươi mà đến mạng cũng không cần, ngươi còn băn khoăn con nhỏ que củi đó làm gì."
Gã mập gọi Nguyên An Ninh là "con nhỏ que củi" không nghi ngờ gì cũng là bị Gia Cát Thiền Quyên ảnh hưởng. Nghe gã mập nói vậy, Nam Phong bất đắc dĩ thở dài: "Ta còn chưa kịp từ biệt nàng ấy. Mấy hôm trước nàng đến Trường An tìm ta, ta cũng không hiện thân gặp mặt."
"Rốt cuộc ngươi thích ai?" Gã mập nhìn hắn.
"Ta đã nói với ngươi rồi còn gì, cả hai ta đều thích. Nếu đổi lại Nguyên An Ninh là Gia Cát Thiền Quyên, nàng ấy cũng sẽ xả thân cứu ta." Nam Phong nói.
"Ngươi bị cái bệnh gì vậy, đúng là đứng núi này trông núi nọ..." Gã mập nói được nửa câu, chợt nhớ ra mình cũng không có tư cách phê bình Nam Phong, vội chuyển chủ đề: "Được rồi được rồi, ta cũng sẽ để mắt giúp ngươi. Ta cũng chẳng cần làm gì khác, trông chừng hai bà vợ cho ngươi là đủ bận rồi. À phải, nếu nàng ấy lấy chồng thì sao?"
Nam Phong không nói gì, hắn ra đi mà không từ biệt Nguyên An Ninh, hành động này chắc chắn sẽ khiến nàng vô cùng thất vọng đau khổ. Nguyên An Ninh dù có thay lòng đổi dạ cũng không thể trách nàng.
"Chờ ngươi quay về, e là con nhỏ que củi cũng đã hoa tàn nhị rữa, ngươi đây là định gặm cả cỏ non lẫn cỏ già à," gã mập bôn ba đường dài, đã vô cùng mệt mỏi, "Còn gì muốn nói nữa không?"
Nam Phong suy nghĩ một lát rồi nói: "Năm, bọn chúng không lấy được Thiên Thư từ ta, sẽ không cho phép ta tiếp tục ở lại Trường An. Ta đoán không lâu nữa ta sẽ bị điều đi nơi khác, ngươi cũng không cần tìm ta. Nếu Vương Thúc chữa trị xong nhục thân cho ta, ngươi cứ vào nửa đêm giờ Tý đốt hương tế bái ta, liên tiếp ba ngày, ta sẽ biết các ngươi đã chuẩn bị xong xuôi, đến lúc đó ta sẽ tìm cách quay về nhục thân."
"Ngươi có thể trực tiếp nhập vào thân xác được sao? Không cần xuống âm phủ đầu thai lại à?" Gã mập hỏi.
"Bây giờ vẫn chưa rõ, ta sẽ từ từ nghĩ cách." Nam Phong nói.
"Còn sáu không?" Gã mập bĩu môi.
Nam Phong lắc đầu: "Tạm thời ta chỉ nghĩ đến vậy, ta dặn dò từ từ là sợ ngươi quên mất chỗ nào đó."
"Không vội, ngươi cứ từ từ nghĩ." Gã mập nói.
Nam Phong nghĩ ngợi rồi lại nói: "Xong việc rồi đừng chạy lung tung, ở nhà chăm sóc người thân cho tốt. À phải, đứa thứ hai là trai hay gái?"
"Lần này là một thằng nhóc," gã mập thuận miệng đáp, "Ta dạo này không rảnh được, còn phải đến Đông Hải một chuyến. Ngươi nói xem đưa Vương Thúc đến Đông Hải có được không, chỗ đó ta quen thuộc."
"Ngươi tự cân nhắc đi," Nam Phong nói, "Thôi, ta phải dùng linh khí dựng kết giới mới dám nói chuyện với ngươi thế này, kết giới hao tổn rất nhiều linh khí, ta phải thu lại ngay đây, tiễn ngươi ra ngoài."
Gã mập nghe vậy liền xách chùy đứng dậy, gọi Lão Bạch ra. Nam Phong đi bên cạnh hộ tống, một đường đi về phía đông, cho đến khi ra khỏi địa giới Trường An.
"Được rồi, ngươi về đi." Gã mập quay đầu lại.
"Hôm nay từ biệt, không biết khi nào mới có thể gặp lại." Nam Phong có chút thương cảm.
Gã mập nghe vậy nhíu mày: "Sến rụng cả răng, ta đi đây. Ngươi cũng bảo trọng, nhưng tuyệt đối đừng để chúng ta lãng phí công sức."
Nam Phong gật đầu.
Gã mập cũng không nhiều lời, cưỡi Lão Bạch bay lên không trung rồi đi mất.