Rời khỏi nơi ở của Linh Hỉ Tử đã là lúc vào canh, Nam Phong không lập tức lên núi mà đi tới quảng trường Âm Dương, ngồi xuống dưới tấm bia đá trước quảng trường.
Gió đêm thổi tới, Nam Phong cảm nhận được hàn ý thấu xương. Suy đoán ra chân tướng không khiến hắn vui mừng chút nào, ngược lại làm trong lòng hắn dấy lên nỗi sợ hãi, sợ hãi không thôi. Hắn bức thiết muốn rời khỏi nơi này, Thái Thanh Sơn là đạo tràng Tiên gia, là tổ đình của Thái Thanh, nhưng nơi này lại chẳng phải là chốn thanh tịnh. Lúc này Thái Thanh Sơn đang do ác nhân nắm quyền, ở lại nơi đây chẳng khác nào đặt mình vào đầm rồng hang hổ, phải mọi chuyện cẩn thận, lúc nào cũng đề phòng, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ thịt nát xương tan.
Rời khỏi Thái Thanh Sơn rất đơn giản, hắn thậm chí không cần thu dọn hành lý, chỉ cần đến Đông Sơn lấy mai rùa ra là có thể lên đường.
Rời khỏi Thái Thanh Sơn lại rất khó khăn. Nếu đối phương phát hiện hắn rời núi bỏ trốn, chúng sẽ hiểu rằng sự việc đã bại lộ. Đối phương có hơn hai mươi vị chân nhân tử khí với tu vi từ Cư Sơn trở lên, còn có mấy ngàn đạo nhân, tùy tiện bịa ra một lý do là có thể huy động toàn bộ lực lượng của tông môn để truy bắt hắn. Hắn dù có rời khỏi Thái Thanh Sơn cũng sẽ nhanh chóng bị đối phương bắt lại. Một khi bị bắt về thì không còn là mỹ nhân kế nữa, chờ đợi hắn sẽ là tra tấn đòn roi.
Hơn nữa, cứ đi như vậy, Thiên Khải Tử và những người khác phải làm sao?
Căn cứ vào thời gian Linh Nghiên Tử xuất hiện để xem xét, thân phận của hắn đã bị bại lộ không lâu sau khi lên núi. Trước mắt vẫn chưa biết đối phương làm thế nào mà biết được thân phận của hắn, nhưng khả năng lớn nhất là trong số mấy người tham gia thẩm vấn hắn hôm đó có tai mắt của đối phương. Việc này Thiên Khải Tử và những người khác còn chưa biết, phải nghĩ cách cáo tri việc này cho Thiên Khải Tử. Hắn không tin tưởng người khác, hiện giờ chỉ tin tưởng mỗi Thiên Khải Tử.
Nhưng Thiên Khải Tử lúc này không có trong núi, chỉ có thể tiếp tục ở lại trên núi, chờ Thiên Khải Tử trở về.
"Nam Phong, sao ngươi lại ngồi ở đây?" Ngoài sơn môn xuất hiện một bóng người.
Nếu là nửa ngày trước, nghe thấy giọng nói này hắn sẽ vô cùng vui mừng, nhưng lúc này giọng nói đó lại khiến hắn không rét mà run, thậm chí không dám quay đầu lại.
Thấy Nam Phong không có phản ứng, Linh Nghiên Tử lại gọi một tiếng: "Nam Phong?"
Nam Phong nghe tiếng quay đầu, chỉ thấy Linh Nghiên Tử từ trên đường lớn chậm rãi đi về phía này, mặc y phục thường ngày, tay cầm một cái túi vải.
"Sư tỷ, tỷ đi đâu vậy?" Nam Phong cố gắng ổn định tâm thần, nhưng giọng nói của hắn vẫn còn run rẩy.
"Mấy ngày nay ta toàn mơ thấy Linh Ki Tử, nên xuống núi mua chút hương nến về đốt cho nàng." Linh Nghiên Tử đáp.
Nam Phong gật đầu, hắn không tin Linh Nghiên Tử. Linh Nghiên Tử xuất hiện ở đây không phải là trùng hợp, nàng ta vẫn luôn tìm kiếm thời cơ để rút ngắn quan hệ với hắn. Cuộc gặp gỡ đêm nay trông như tình cờ, kỳ thực rất có thể là có người thấy hắn ngồi ở đây, sau đó thông báo cho Linh Nghiên Tử, Linh Nghiên Tử vội vàng xuống núi, đi vòng một đoạn đường lớn rồi mới từ đó quay về núi.
"Xảy ra chuyện gì vậy? Sao sắc mặt ngươi khó coi thế?" Linh Nghiên Tử đi đến trước mặt Nam Phong và dừng lại.
Nam Phong cúi đầu không nói, niên kỷ của hắn vẫn còn quá nhỏ, tuy có thể cẩn thận thăm dò suy đoán ra chân tướng sự việc, lại không thể giữ được vẻ mặt bình thản. Hắn bây giờ rất sợ Linh Nghiên Tử, thậm chí không dám nhìn nàng.
"Sao thế?" Linh Nghiên Tử ngồi xổm xuống.
Nam Phong vẫn không trả lời, hắn đang suy nghĩ nên đáp lại thế nào.
"Nam Phong?" Linh Nghiên Tử đặt tay lên vai hắn.
Nam Phong giật mình một cái.
Thấy cử chỉ của Nam Phong khác thường, Linh Nghiên Tử lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi sao vậy?"
Nam Phong sợ Linh Nghiên Tử sinh nghi, vội ổn định tâm thần: "Sư tỷ, tỷ có thể ngồi với ta một lát được không?"
Linh Nghiên Tử đương nhiên sẽ không từ chối, nàng ngồi xuống bên cạnh Nam Phong, đặt túi vải đang cầm trên đầu gối, nghiêng đầu ôn tồn hỏi: "Sắc mặt ngươi không ổn, đã xảy ra chuyện gì? Có phải có ai bắt nạt ngươi không?"
Nam Phong cũng không thuận nước đẩy thuyền. Linh Nghiên Tử đang thăm dò hắn, nếu hắn thuận miệng bịa chuyện, Linh Nghiên Tử chắc chắn sẽ đi kiểm chứng, một khi phát hiện hắn nói dối, sẽ lập tức nảy sinh lòng cảnh giác.
"Sư tỷ, hương nến của tỷ có thể chia cho ta một ít được không?" Nam Phong cái khó ló cái khôn. Linh Nghiên Tử đã phát hiện hắn không ổn, để không khiến đối phương sinh nghi, hắn phải tìm cho mình một cái cớ để tâm trạng sa sút.
"Đương nhiên là được, ngươi muốn tế bái ai?" Linh Nghiên Tử hỏi.
Nam Phong lắc đầu.
"Song thân của ngươi?" Linh Nghiên Tử hỏi.
Nam Phong lại lắc đầu: "Tỷ cũng biết ta là cô nhi, ta còn không biết cha mẹ mình là ai, làm sao mà tế bái họ được?"
"Vậy ngươi muốn tế bái ai?" Linh Nghiên Tử truy vấn.
"Ân nhân." Nam Phong nói. Lúc này đối phương đã biết mối quan hệ giữa hắn và Thiên Nguyên Tử, mà giờ này năm ngoái, hắn vừa hay đang ở cùng Thiên Nguyên Tử.
Linh Nghiên Tử gật đầu, cởi bao vải ra, từ bên trong lấy ra một xấp tiền giấy và hai cây nến đưa cho Nam Phong: "Trước sơn môn không nên tế lễ, đi vào phía bìa rừng đi."
Nam Phong nhận lấy tiền giấy, bèn đi về phía Tây.
"Đi bên kia kìa." Linh Nghiên Tử đưa tay giữ Nam Phong lại, hất cằm về phía Đông.
Nam Phong đã thành chim sợ cành cong, thấy Linh Nghiên Tử ra hiệu đi về phía Đông, theo bản năng liền nghĩ đến mai rùa giấu trong núi.
"Bên kia xa quá, gần đây thôi." Linh Nghiên Tử ôn tồn giải thích.
Nam Phong gật đầu, đi theo Linh Nghiên Tử về phía Đông, dừng lại ở bìa rừng. Hắn không mang theo đồ nhóm lửa, Linh Nghiên Tử cũng vậy. Linh Nghiên Tử bảo Nam Phong ở lại đây, bản thân nàng đi mượn.
Nam Phong nhìn theo bóng Linh Nghiên Tử đi về phía Bắc, vừa như trút được gánh nặng lại vừa nơm nớp lo sợ. Hắn có thể nhân lúc Linh Nghiên Tử rời đi để nghĩ cách ứng đối, nhưng lại lo Linh Nghiên Tử sẽ đến chỗ Linh Hỉ Tử mượn đồ nhóm lửa, lỡ như Linh Hỉ Tử lắm mồm, Linh Nghiên Tử sẽ sinh nghi.
Sợ cái gì liền đến cái đó, Linh Nghiên Tử thật sự đi đến khu nhà ở của đạo nhân tiếp khách, đẩy cửa phòng của Linh Hỉ Tử nhưng không được, bèn đổi sang nhà khác.
Nam Phong lúc này mới thu tầm mắt lại, vội vàng nghĩ đối sách.
Dù không muốn ở lại đây, cũng không nên lập tức rời khỏi Thái Thanh Sơn, phải chờ Thiên Khải Tử trở về bàn bạc kỹ hơn.
Đối phương tuy biết hắn thuộc Thái Huyền chân kinh, nhưng lại không vội vàng đoạt lấy. Để đảm bảo vạn vô nhất thất, đối phương dùng kế lâu dài, phái Linh Nghiên Tử ra dùng mỹ nhân kế để lừa gạt.
Hiện giờ hắn chỉ có thể giả vờ không biết gì, tương kế tựu kế, cố gắng hết sức ổn định đối phương và kéo dài thời gian.
Muốn làm được điều này, phải khiến đối phương lầm tưởng mỹ nhân kế có hiệu quả, mà việc tỏ ra thân mật hơn với Linh Nghiên Tử chính là cách tốt nhất để mê hoặc địch.
Đợi đến khi Linh Nghiên Tử mượn được đồ nhóm lửa quay lại, Nam Phong đã nghĩ xong đối sách. Hắn nhận lấy đồ nhóm lửa, thắp hương nến, lấy cành cây khơi lửa.
Hương nến và tiền giấy cháy trong lửa hóa thành tro tàn. Nam Phong nhớ đến sư phụ Thiên Nguyên Tử đã qua đời, giờ này năm ngoái hắn và Thiên Nguyên Tử đã rời khỏi Trường An. Nếu không có Thiên Nguyên Tử, có lẽ lúc này hắn vẫn còn lang thang bên ngoài. Thiên Nguyên Tử không chỉ truyền thụ cho hắn chín bộ chân kinh, mà còn để lại cho hắn rất nhiều lời dạy bảo và ba lời khuyên. Mặc dù lúc này hắn đang ở trong hiểm cảnh, bất cứ lúc nào cũng có thể mất mạng, nhưng hắn không hề oán hận Thiên Nguyên Tử. Hắn đối với Thiên Nguyên Tử chỉ có lòng biết ơn, nếu không có vị sư phụ này, ai sẽ để mắt đến một tên ăn mày như hắn chứ?
Trong lúc Nam Phong đốt hương nến, Linh Nghiên Tử cũng đang làm việc tương tự ở cách đó không xa. Nam Phong nghiêng đầu nhìn, trong lòng không khỏi run sợ. Linh Nghiên Tử tuy không tự tay giết Linh Ki Tử nhưng cũng là đồng lõa, lúc này lại đốt hương hóa vàng mã tế điếu, quả là giả dối đến cùng cực.
Linh Nghiên Tử đốt xong hương nến, đi đến bên cạnh Nam Phong: "Thế gian có nhiều người tốt chết yểu, còn kẻ ác lại thường sống thọ, thật là bất công."
"Sư tỷ, có loại pháp thuật nào có thể cải tử hồi sinh không?" Nam Phong hỏi.
"Tại sao lại hỏi vậy?" Linh Nghiên Tử hỏi.
Nam Phong lắc đầu, không trả lời.
Linh Nghiên Tử nói: "Phúc lộc tuổi thọ của con người do Thiên Đình và Âm Phủ cai quản, đạo nhân tuy có huyền công diệu pháp nhưng cũng không thể tùy ý thay đổi."
Nam Phong gật đầu: "Sư tỷ, được người khác coi trọng, là chuyện tốt hay chuyện xấu?"
"Trời có lúc đầy lúc vơi, việc có lúc được lúc mất, vạn sự đều có hai mặt lợi hại." Linh Nghiên Tử đáp.
Nam Phong lại gật đầu. Người đời thường cho rằng người tốt đều thông minh, kẻ xấu đều ngu xuẩn, kỳ thực sự thật hoàn toàn ngược lại, đại đa số kẻ xấu đều rất thông minh, bởi vì kẻ ngốc cũng không lừa được người khác.
"Sư tỷ, sau này tỷ cũng sẽ rời khỏi Thái Thanh Tông sao?" Nam Phong lại hỏi.
"Ta không phải là đệ tử thân truyền của Chưởng giáo, tuy phụng sự đạo môn nhưng không được truyền chân nhân diệu pháp, cuối cùng sẽ có ngày rời núi nhập thế." Linh Nghiên Tử nhẹ giọng trả lời.
"Ta sẽ không để tỷ đi." Nam Phong nghiêm mặt nói.
"Hửm?" Linh Nghiên Tử nghiêng đầu liếc nhìn.
"Cái này, trời lạnh rồi," Nam Phong giả vờ lỡ lời, đứng thẳng người dậy, "Sư tỷ, chúng ta về núi thôi."
Linh Nghiên Tử gật đầu đồng ý, cùng Nam Phong đi về phía Bắc để về núi. Trên đường về, Nam Phong không nói chuyện thêm với Linh Nghiên Tử nữa. Những lời hắn nói lúc trước, nếu Linh Nghiên Tử là người ngoài cuộc, tất sẽ không hiểu hắn đang nói gì. Nhưng Linh Nghiên Tử là người trong cuộc, biết hắn đang tế bái ai, cũng biết vì sao hắn hỏi những câu đó, càng có thể hiểu được câu nói tưởng như lỡ lời 'Ta sẽ không để tỷ đi' là muốn truyền thụ cho nàng kinh văn từ cảnh giới Cư Sơn trở lên.
Tất cả những điều này đều là kế hoãn binh của hắn, cốt để cho Linh Nghiên Tử có hy vọng, hay nói đúng hơn là để cho kẻ địch có hy vọng.
Sau khi về núi, hai người ai về chỗ nấy. Nam Phong nằm thẳng cẳng trên giường, mắt nhìn trần nhà. Hắn tuy đã phát hiện ra âm mưu của đối phương, cũng đã bắt đầu tương kế tựu kế, nhưng hắn vô cùng rõ ràng, cái gọi là tương kế tựu kế chẳng qua chỉ là kế hoãn binh. Hắn và những người ủng hộ hắn như Thiên Khải Tử không có thực lực để chuyển bại thành thắng, đấu đến cuối cùng, hắn cũng không làm nổi Chưởng giáo Thái Thanh, kết quả tốt nhất là giữ được tính mạng.
Hắn tự thấy mình không phải là đối thủ của kẻ địch, bây giờ điều duy nhất có thể làm là chờ Thiên Khải Tử trở về.