Vì khoảng cách khá xa, Nam Phong theo bản năng nhìn quần áo trước, sau đó đập vào mắt là cái đầu trọc phản quang, cuối cùng mới nhìn đến tướng mạo.
Kỳ thực, trước khi nhìn rõ tướng mạo của hòa thượng kia, Nam Phong đã dựa vào giọng nói mà đoán ra y là ai, nhìn mặt chẳng qua chỉ để xác nhận lại mà thôi. Không ngoài dự liệu của hắn, nhà sư kia chính là một trong mấy vị huynh đệ kết nghĩa đã thất lạc ở Trường An năm đó, gã mập sau này đã đi làm hòa thượng.
Dáng vẻ của Mập Mạp không có gì thay đổi, thay đổi lớn nhất là thân hình, chẳng những cao hơn mà còn to ra, trông vừa cao lớn vừa cường tráng. Trên người khoác một chiếc cà sa vải xám cũ nát, sau lưng vác một bọc hành lý rất lớn, tay phải cầm một chiếc bình bát to bằng cái bụng, tay trái thì không ngừng vẫy về phía hắn.
Gặp lại cố nhân nơi đất khách, Nam Phong vui mừng trong lòng, vẫy tay đáp lại: "Mập Mạp!"
Mập Mạp dường như không thích tên gọi cũ của mình cho lắm, nghe tiếng liền nghiêng đầu bĩu môi, nhưng nụ cười trên mặt vẫn còn đó, cánh tay vẫy lia lịa cũng không hạ xuống.
Không lâu sau, đò ngang cập bến, Mập Mạp từ đầu thuyền nhảy lên bờ, tung một quyền vào ngực Nam Phong: "Ha ha ha ha, không ngờ tới, thật không ngờ tới!"
Cú đấm này rất có lực, đánh cho Nam Phong lảo đảo lùi lại, nhưng hắn không hề tức giận, ngược lại còn tiến lên hai bước, vỗ một phát vào cái bụng phệ của Mập Mạp: "Lão béo, đúng là lão béo."
Ngôn ngữ của ba nước Trung Nguyên có nhiều khác biệt, Lương quốc vẫn giữ lại khẩu âm và cách phát âm của người Hán thời Tần Hán. "Phì lão" mang ý trêu chọc và khinh bỉ, nhưng Mập Mạp nghe không hiểu, chỉ tưởng là "Mập à" mà thôi. Hắn lúc này cao hơn Nam Phong nửa cái đầu, lại đưa tay định giật cây trâm cài tóc của Nam Phong: "Ai da, ngươi vẫn còn làm đạo sĩ mũi trâu à."
Nam Phong nào phải kẻ chịu thiệt bao giờ, hắn cũng đưa tay xoa cái đầu trọc của Mập Mạp: "Đúng là một tên lừa trọc."
"Tên mũi trâu nhà ngươi, dám mắng Phật gia à?" Mập Mạp nắm lấy trâm cài tóc của Nam Phong nhấc lên.
"Tên lừa trọc chết tiệt, mau buông Đạo gia nhà ngươi ra!" Nam Phong liền đập vào đầu trọc của Mập Mạp.
Lúc này đò đã cập bến, người qua sông lục tục lên bờ, đi ngang qua hai người đều tò mò liếc nhìn. Đạo sĩ và hòa thượng thuộc hai giáo phái khác nhau, bề ngoài tuy bình an vô sự nhưng ngấm ngầm lại có nhiều bất hòa, cảnh tượng thân thiết đùa giỡn như hai người họ quả thực cực kỳ hiếm thấy.
Mập Mạp tuy nắm trâm cài tóc của Nam Phong nhưng không dùng sức, còn Nam Phong đập đầu y lại là đập thật. Hai phát vỗ xuống làm Mập Mạp chịu không nổi, vội buông tay trước: "Không biết nặng nhẹ gì cả, đầu ta chắc chắn sưng đỏ lên rồi."
"Ta còn có thể làm nó tím luôn đấy." Nam Phong cười rồi lại vỗ thêm một cái.
Mập Mạp chịu không nổi Nam Phong, sợ hắn lại đánh, vội lùi lại hai bước: "A Di Đà Phật, A Di Đà Phật, sớm đã nghe nói đạo nhân lòng dạ hiểm ác, lời đồn quả không sai."
"Vô Lượng Thiên Tôn, Vô Lượng Thiên Tôn, sớm đã nghe nói hòa thượng chỉ ăn không ngồi rồi, lời đồn quả không sai." Nam Phong lại đuổi theo vỗ vào bụng Mập Mạp.
"Đi ra, đi ra, không đùa với ngươi nữa." Mập Mạp không 'dũng mãnh' bằng Nam Phong, cũng không giỏi biện luận, đành phải nhận thua ngừng chiến.
Lúc này những người chờ ở bờ nam đã bắt đầu lên thuyền, Nam Phong không kịp ôn chuyện cũ với Mập Mạp, vội vàng hỏi: "Mập Mạp, ngươi đến Nam quốc làm gì?"
"Vân du bốn phương, thể nghiệm hồng trần, tôi luyện Phật tâm." Mập Mạp đáp.
Nam Phong nghe vậy cười ha ha một tiếng: "Ngươi học được hai câu văn nhã này ở đâu thế, còn vân du bốn phương, ngươi bị người ta đuổi đi đấy à? Đi đi đi, hòa thượng ở Nam quốc không được chào đón đâu, theo ta về Bắc quốc đi."
"A?" Mập Mạp tròn mắt há mồm: "Không được chào đón lắm à?"
"Rất không được chào đón, đừng đi nữa, cùng ta về Bắc quốc đi." Nam Phong đưa tay kéo Mập Mạp.
"Ta vừa mới tới mà." Mập Mạp không muốn đi.
Mập Mạp rất nặng, hắn không muốn đi thì Nam Phong cũng không kéo nổi. Thấy người lái đò thúc giục, hắn liền lên thuyền trước: "Ngươi rốt cuộc có đi không?"
"Nếu ta đi theo ngươi, đến lúc đó ngươi về núi, ta phải làm sao?" Mập Mạp do dự.
"Ta cũng xuống núi vân du, không về núi nữa đâu, mau lên đây." Nam Phong lại vẫy tay lần nữa.
Mập Mạp nghe xong, mặt lộ vẻ vui mừng, sải bước xông lên đầu thuyền: "Ngươi cũng bị người ta đuổi ra ngoài à?"
Mập Mạp không có nhiều tâm cơ, chỉ một chữ "cũng" đã xác nhận suy đoán của Nam Phong. Nam Phong cười lớn: "Ngươi thật sự bị người ta đuổi ra ngoài à?"
"Nói bậy." Mập Mạp chột dạ quay đầu đi.
Đi đò có nhiều điều cấm kỵ, lớn tiếng ồn ào là một trong số đó. Bị người lái đò ngăn lại, hai người bèn hạ giọng, ngồi ở đầu thuyền nhỏ to tâm sự, đơn giản là kể lại những trải nghiệm của mỗi người sau khi thất lạc.
Mập Mạp kể trước, chuyện y bái nhập Phật môn Nam Phong đã sớm biết, năm đó trên đường cùng Thiên Nguyên Tử đến nghĩa địa phía tây thành còn gặp y. Sau đó Mập Mạp theo đám người kia đến một ngôi chùa tên là Long Không Tự. Chùa Long Không nằm ở phía tây nam Ngụy quốc, cách Trường An hơn một ngàn dặm. Vì đường xa vất vả lại có nhiều thanh quy giới luật, đám người kia chưa đi đến nơi đã chạy mất hơn nửa, tính cả Mập Mạp chỉ có mười mấy người đến được chùa Long Không.
Chùa Long Không là một ngôi chùa nhỏ, không giống các tông môn Tam Thanh được triều đình chu cấp, hương hỏa cũng không thịnh. Cuộc sống trong chùa rất khổ cực, ngày thường ngoài niệm kinh tham thiền thì chính là trồng trọt lao động, còn phải thường xuyên xuống núi hóa duyên. Cứ như vậy qua ba tháng, mười mấy người kia chạy sạch không còn một mống, à không, phải nói là chạy chỉ còn lại một người. Chùa Long Môn có một môn công phu tên là Bàn Nhược Thần Công, Mập Mạp thèm muốn thần công nên đã cắn răng kiên trì ở lại.
Mập Mạp nhập môn xong được phân đến Thiện Đường, kỳ thực người ta nhận y cũng chỉ vì muốn y làm tạp dịch, điều này cũng hợp ý y, nấu cơm nấu cháo rất tận tâm tận lực. Phật môn có quy củ không ăn quá ngọ, tức là một ngày chỉ ăn một bữa. Mập Mạp sức ăn rất lớn, lại đang tuổi ăn tuổi lớn, một bữa cơm chắc chắn không đủ no. Ăn không đủ no liền lén lút nấu thêm, sau này bị phát hiện và bị răn dạy, liền không dám lén nấu cơm nữa, chỉ biết ăn ngấu nghiến vào bữa sáng.
Sau đó lại bị răn dạy, gạo thóc cho mỗi bữa ăn của nhà sư đều có định mức, y ăn nhiều thì người khác sẽ không đủ phần.
Để đảm bảo đủ lượng, Mập Mạp sau khi ăn vụng liền đổ thêm nước vào cháo, dùng lời của chính y là 'nấu cháo loãng hơn một chút'. Thấy gạo trong cháo ngày càng ít, các nhà sư khác không vui, y lại bị trưởng lão răn dạy.
Dạy mãi không sửa thật khiến người ta chán ghét, trưởng lão có ý định điều Mập Mạp đi nơi khác, nhưng y chẳng biết làm gì, ở lại Thiện Đường còn có thể làm chút việc, đi nơi khác cũng chỉ tổ ăn hại.
Dù thường xuyên ăn vụng, cuộc sống trong chùa vẫn rất khổ cực, bụng đói meo là chuyện thường ngày, nhưng Mập Mạp rất có nghị lực, cắn chặt răng kiên trì.
Y thì kiên trì được, nhưng chùa Long Không không kiên trì nổi. Phật môn từ bi, không thể trục xuất y khỏi môn phái, thế là liền để y "Vân du bốn phương, thể nghiệm hồng trần, tôi luyện Phật tâm."
"Ta theo sư phụ đến Lương quốc làm đạo sĩ, ta không thích cuộc sống trên núi lắm nên đã rời sư môn xuống núi du ngoạn." Nam Phong nói.
"Xong rồi à?" Mập Mạp tròn mắt nhìn, lúc đi đò y đã nói suốt, lên bờ đi được năm dặm y cũng vẫn nói, trước sau nói hết nửa canh giờ. Đến lượt Nam Phong nói, một câu đã xong.
"Xong rồi." Nam Phong gật đầu. Thái Thanh Tông nếu muốn giết hắn diệt khẩu, biện pháp tốt nhất chính là ngầm giở trò lúc hắn qua sông. Có thể an toàn qua sông, chứng tỏ đã hoàn toàn an toàn.
"Ngươi còn chưa nói làm sao ngươi bị đuổi ra ngoài mà." Mập Mạp muốn nghe nhất chính là chuyện này.
"Ta không bị đuổi, là ta chủ động rời đi, ta có thể quay về bất cứ lúc nào." Nam Phong không nói dối, hắn thật sự có thể quay về bất cứ lúc nào, nhưng tiền đề là hắn phải có gan quay về.
"Vậy là ngươi lừa ta không về núi nữa à?" Mập Mạp bất mãn nhìn chằm chằm Nam Phong.
"Ta có thể quay về, nhưng ta không muốn về. Sau này ngươi cứ theo ta, ta đi đâu ngươi đi đó." Nam Phong nói.
"Ta lớn hơn ngươi, tại sao không phải ngươi theo ta?" Mập Mạp không muốn chịu thiệt, bảy người kết bái, y là lão tam, Nam Phong là lão lục.
"Ta có thể lo cho ngươi ấm no." Nam Phong cười gian.
Mập Mạp bán tín bán nghi, nhìn Nam Phong từ trên xuống dưới.
Nam Phong mở bọc hành lý, lấy mấy chiếc bánh gạo đưa cho Mập Mạp: "Trên người ta có tiền, rất nhiều là đằng khác, ăn mấy năm cũng không thành vấn đề."
Mập Mạp không nhận mấy chiếc bánh gạo, mà nghiêng đầu nhìn trời: "Giờ Mùi rồi, không được phá giới."
Nam Phong cũng không ép, thu tay về: "Không ăn thì thôi."
"Ăn nhiều không được, ăn một chút chắc không sao." Mập Mạp giật lấy toàn bộ bánh gạo.
"Cho ngươi, số bạc này cho ngươi." Nam Phong từ trong ngực lấy ra một ít bạc vụn và tiền đồng. Hắn và Mập Mạp là huynh đệ, không phải chủ tớ, đùa giỡn thì được, chứ không thể để Mập Mạp cảm thấy hắn dùng tiền bạc chèn ép người khác.
Mập Mạp đang định ăn bánh, thấy vậy liền đặt bánh xuống lắc đầu: "A Di Đà Phật, không được, ta phải giữ giới không giữ tiền bạc, không thể nhận tiền."
"Không cần thì thôi." Nam Phong định thu lại tiền bạc.
Mập Mạp thấy hắn thật sự thu về, rất không nỡ, vội vàng giật lấy: "Cầm nhiều không được, cầm một chút chắc không sao."
"Cái dạng này của ngươi cũng không làm hòa thượng được, hoàn tục đi." Nam Phong nói, hòa thượng và đạo sĩ đi cùng nhau luôn khiến người đi đường dừng chân quan sát, hắn sẽ không hoàn tục, phải khuyên Mập Mạp hoàn tục.
"Vậy cũng không được." Mập Mạp nghiêm mặt lắc đầu.
"Vì sao?" Nam Phong hỏi.
Mập Mạp nhét bánh gạo cùng chiếc bình bát hóa duyên vào bọc hành lý, chỉ để lại một chiếc rồi cắn một miếng lớn nhai ngấu nghiến: "Ta một lòng hướng Phật, không thể bỏ cuộc giữa chừng."
"Nói thật đi." Nam Phong cau mày.
"Sư phụ nói, người như cỏ cây, rồi cũng có lúc chết, ta không muốn sau khi chết phải xuống địa ngục, ta phải tìm người che chở. Ta không làm nổi đạo sĩ, thần tiên đương nhiên sẽ không quản ta, ta chỉ có thể tìm Phật Tổ che chở." Mập Mạp nói.
"Làm hòa thượng không được lấy vợ, ngươi phải nghĩ cho kỹ đấy." Nam Phong tiếp tục khuyên.
"Cưới nhiều không được, cưới vài người chắc không sao." Mập Mạp vô cùng trơ trẽn.
Thấy Nam Phong sắp cười nhạo mình, Mập Mạp vội chuyển chủ đề: "Bây giờ chúng ta đi đâu đây?"
Nam Phong nghe vậy ngẩn người, đúng vậy, bây giờ đi đâu đây?