"Ghi nhớ lời dạy của chân nhân." Tích Duyên chắp tay trước ngực, hành lễ xong liền quay người xuống lầu.
Tiễn Tích Duyên đi rồi, Nam Phong đứng dậy đi lên lầu bốn. Bọn người Vũ Văn Ung thấy Nam Phong đi tới, vội vàng rời ghế đứng dậy.
Nam Phong đưa tay ra hiệu cho ba người, rồi bước đến bên cửa sổ, ngưng tụ ra một mặt trống lớn, lại hóa thành một cây dùi gỗ đầu đỏ. "Ba vị thiên tử giám sát và phán quyết, nắm giữ chiêng trống. Tiếng trống vang lên, đấu pháp bắt đầu, tiếng chiêng vang lên, đấu pháp kết thúc."
Ba người nghe vậy nhìn nhau, đều không ai nhận lấy cây dùi gỗ đó.
Sau một hồi do dự, Vũ Văn Ung mở miệng hỏi: "Xin hỏi chân nhân, khi nào thì gõ chiêng, khi nào thì đánh trống?"
"Trận đầu, bên không được quyền lựa chọn sẽ đánh trống. Bên thua cuộc sẽ đánh trống cho trận quyết chiến." Nam Phong thuận miệng giải thích.
Thấy Nam Phong cứ cầm dùi gỗ mãi, Cao Dương cảm thấy không ổn, bèn đưa tay cầm lấy dùi trống: "Chiêng ở đâu?"
Nam Phong lại ngưng tụ ra một mặt chiêng có dây treo, rồi quay người xuống lầu.
Cao Dương nhếch miệng nhìn theo Nam Phong xuống lầu, đợi y đi rồi liền đưa dùi trống cho Vũ Văn Ung. Vũ Văn Ung lắc đầu không nhận, lại đưa cho Trần Bá Tiên, Trần Bá Tiên cũng không nhận. Cao Dương đành bất đắc dĩ, chỉ có thể tự mình cầm trong tay.
Nam Phong trở lại lầu ba, tháo bảo kiếm bên hông xuống đặt lên bàn. Thứ này đeo thì trông rất uy phong lẫm liệt, nhưng lúc đi lại cứ lắc lư trái phải, có nhiều bất tiện.
"Có mấy phần thắng?" Mập mạp ghé sát lại sau lưng Nam Phong, căng thẳng hỏi.
"Trận đầu tốn thời gian càng ngắn, trận quyết chiến phần thắng càng lớn." Nam Phong nhìn thẳng về phía trước. Lúc này, phe Thiên Giới đã phái ra một tiểu tử đầu trọc ra trận đứng vững, còn Tích Duyên đang đi trên Thiên Kiều, tiến vào giữa sân.
Thấy Mập mạp còn định nói nhiều, Trường Nhạc đưa tay kéo hắn lại: "Chẳng phải đã nói biết người biết ta, trăm trận trăm thắng sao. Trận đầu kéo dài càng lâu thì phe Âm Phủ sẽ càng hiểu rõ đường lối võ công của Tích Duyên để chọn người đối phó."
Mập mạp gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, nhưng ngay sau đó lại có thắc mắc mới: "Tiểu ni cô nếu thắng trận thứ nhất, có thời gian nghỉ ngơi không?"
Trường Nhạc không đáp lời, bởi có rất nhiều chi tiết trong giao ước đấu pháp lần này mà hắn cũng không nắm rõ.
Thấy Trường Nhạc nhìn về phía Nam Phong, Mập mạp lại đến hỏi Nam Phong: "Tiểu ni cô nếu thắng, là đánh ngay trận thứ hai, hay là nghỉ ngơi một chút rồi mới đánh?"
"Đánh ngay lập tức," Nam Phong nói, "Bất quá nếu người tham chiến bị thương, trước khi tái chiến, hai bên có thể cử người tới chữa thương."
"Ta đi bảo Vương Thúc chuẩn bị." Mập mạp định đi xuống lầu.
"Không cần," Nam Phong gọi hắn lại, "Ta sẽ tự mình ra tay."
Mập mạp không hiểu, quay đầu lại. Nam Phong giải thích: "Việc một bên được ưu thế trong trận đầu quả thực rất chiếm lợi thế, nhưng để công bằng, ta đã giao ước với bọn chúng, người thắng trận đầu nếu bị thương, hai bên có thể cử người tới chữa thương. Nói là chữa thương, nhưng thực ra không chỉ dừng lại ở đó."
"Còn có thể nhân cơ hội bổ sung linh khí cho họ?" Mập mạp hỏi dồn.
Nam Phong gật đầu: "Đúng vậy, hành động này có thể đảm bảo người thắng trận đầu sẽ không phải tái chiến trong tình trạng mệt mỏi."
Mập mạp nghe vậy mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngẫm lại thì thấy giao ước này không chỉ có lợi cho phe mình. Nếu trận đầu là người của Thiên Giới và Âm Phủ chiến thắng, sau trận đấu họ cũng có thể được bổ sung linh khí.
"Nàng có biết chi tiết này không?" Gia Cát Thiền Quyên đưa tay chỉ về phía trước. Lúc này Tích Duyên đã đi đến cuối Thiên Kiều, bước lên đài đấu pháp.
"Biết, những người có khả năng tham chiến đều biết rõ." Nam Phong đáp.
Nghe Nam Phong nói vậy, sắc mặt mọi người càng thêm nặng nề. Giao ước này ngoài việc thể hiện sự công bằng, còn khiến những người tham chiến phải liều mạng với nhau. Chỉ cần giết được đối phương, dù bản thân có trọng thương hấp hối, cũng có thể được cao thủ phe mình cứu chữa, phục hồi như cũ trong thời gian cực ngắn.
Tích Duyên lên bệ đá rồi tiếp tục tiến lên, đi đến trước mặt gã tiểu tử đầu trọc khoảng một trượng thì dừng lại, chắp tay trước ngực, miệng niệm Phật hiệu.
Gã tiểu tử đầu trọc không đáp lời, chỉ vặn vẹo cổ, lắc lắc vai, rồi chân phải lùi về sau, hạ trung bình tấn, kéo dãn khoảng cách.
"Không cần tự báo gia môn sao?" Mập mạp hỏi.
Nam Phong lắc đầu: "Thắng làm vua, thua làm giặc, chỉ có kẻ thắng mới có tư cách lưu lại danh tính."
Thấy hai bên đã chuẩn bị xong, từ phía chính nam vọng đến tiếng trống.
Ngay khoảnh khắc tiếng trống vang lên, gã tiểu tử đầu trọc đã hành động trước. Thân trên ngửa ra sau, tay phải chống đất lấy lực, nghiêng người lao tới, chân trái tung cước đạp thẳng vào bụng Tích Duyên.
Gã tiểu tử đầu trọc này lúc trước hạ trung bình tấn, tư thế này tương đối trung dung, có thể công cũng có thể thủ, nhưng một tư thế vừa công vừa thủ thường sẽ ảnh hưởng đến tốc độ, không thể phát động tấn công hay tổ chức phòng thủ trong thời gian ngắn nhất.
Việc gã tiểu tử đầu trọc hạ trung bình tấn chính là để đánh lừa Tích Duyên, khiến nàng tưởng rằng hắn không thể tấn công chớp nhoáng, nào ngờ hắn không dùng hai chân phát lực lao tới, mà lại dùng tay trái thay cho chân phải, chống đất lấy lực.
Tích Duyên quả thực đã bị hắn lừa, chậm nửa nhịp, mất đi tiên cơ.
Nhưng nàng không vì thế mà hoảng loạn, cũng không vội vàng né tránh, mà vung nắm đấm phải ra, đón thẳng vào chân trái đang đạp tới của gã tiểu tử đầu trọc.
Ngay lúc Tích Duyên vung nắm đấm phải, chiếc nhẫn đeo ở ngón giữa đột nhiên bắn ra một mũi gai bén bằng ngân quang dài ba tấc. Khoảnh khắc mũi gai bắn ra, chân trái của gã tiểu tử đầu trọc đã đạp tới. Quyền cước chạm nhau, mũi gai đâm xuyên qua bàn chân trái của gã, còn chân trái ẩn chứa lực đạo cường đại của gã cũng lập tức đá gãy cổ tay của Tích Duyên.
Tích Duyên dường như đã lường trước được cổ tay phải của mình sẽ bị đá gãy, ngay lúc quyền cước va chạm, cổ tay phải nàng rũ xuống, để lộ ra thanh đoản đao giấu trong tay áo, dồn sức đâm về phía đùi phải của gã tiểu tử đầu trọc.
Thế lao tới của gã tiểu tử đầu trọc đã bị nắm đấm phải của Tích Duyên cản lại hơn phân nửa, đến khi đùi phải bị thương thì thân hình đã dừng lại. Thấy hai chân đều bị thương, gã vô cùng tức giận, cổ ngửa ra sau, dồn sức húc về phía trước.
Đòn này đánh trúng ngay mặt Tích Duyên. Nàng kêu lên một tiếng đau đớn, lảo đảo lùi lại. Vì thất khiếu bị chấn động mạnh, nàng đứng không vững, lùi được mấy bước thì loạng choạng ngã sấp xuống. Lúc ngã xuống đất, nàng theo bản năng đưa tay chống đất, nhưng cổ tay phải vốn đã gãy, vừa chạm đất liền gãy lìa, xương gãy đâm thủng da thịt, lòi cả ra ngoài, trông vô cùng đáng sợ.
Gã tiểu tử đầu trọc kia hai chân bị thương, nhưng vẫn cố gắng chịu đựng, nén đau lao tới. Lúc lao tới, cánh tay trái của gã co lại, vận sức chờ phát động.
Lúc này Tích Duyên vẫn ngã trên đất chưa dậy nổi, máu chảy đầy mặt che khuất tầm nhìn. Trong cơn mơ hồ, nàng phát hiện đối phương đang lao tới, nhưng không cố gắng đứng dậy, cũng không lăn lộn né tránh, mà hai gót chân ghì chặt xuống đất, ngay khoảnh khắc cú đấm trời giáng của gã tiểu tử đầu trọc bổ xuống, nàng trượt về phía trước hai thước, lướt qua dưới háng đối phương. Trong lúc di chuyển, đoản đao trong tay phải của nàng ghì chặt, cắt đứt gân chân phải của gã tiểu tử đầu trọc.
Gân chân của gã tiểu tử đầu trọc bị cắt đứt, đứng không vững, thân hình không tự chủ được mà nghiêng về bên phải.
Tích Duyên nhân cơ hội đứng thẳng dậy, thân hình xoay sang phải, đoản đao chém ngược về phía cổ của gã tiểu tử đầu trọc.
Nhưng lúc trước nàng bị gã đụng trúng mặt, tâm thần bất ổn, không để ý rằng gã đang ngã nghiêng, nên nhát đao đã mất đi sự chính xác, không chém trúng cổ mà chỉ lột đi một mảng da đầu của gã.
Gã tiểu tử đầu trọc dù bị thương nhiều lần nhưng phản ứng không hề chậm chạp. Trong lúc ngã nghiêng, gã tung chân trái, đá trúng một huyệt đạo trên cánh tay trái của Tích Duyên, khiến cánh tay nàng tê dại, đoản đao tuột khỏi tay.
Một đòn thành công, gã tiểu tử đầu trọc thu chân trái vào, chống đất xoay người, đồng thời thôi động linh khí, dồn vào cánh tay trái, ngưng tụ thành một quyền uy lực.
Tích Duyên trông có vẻ yếu đuối, nhưng lại là nhu trung hữu cương. Thấy gã tiểu tử đầu trọc xoay người đứng dậy, nàng cũng siết chặt nắm đấm trái, ngưng tụ lực đạo, tung ra một quyền mang theo thế Bá Vương Cử Đỉnh, đánh thẳng vào sau lưng gã.
Đúng lúc này, gã tiểu tử đầu trọc xoay người lại, quyền trái đối quyền trái, trọng quyền đối trọng quyền. Lực đạo kinh người khiến xương ngón tay của cả hai đều gãy nát, dư chấn không giảm, lan tới cánh tay, xương tay gãy đâm toạc da thịt, lòi ra tận ngoài khuỷu tay, xương trắng thịt đỏ, máu tươi nhuộm đỏ.
Cùng là trọng quyền, nhưng lực đạo của gã tiểu tử đầu trọc vẫn nặng hơn một chút. Sau cú đối quyền, Tích Duyên lảo đảo lùi lại.
Gã tiểu tử đầu trọc trước đó đã đánh giá thấp Tích Duyên, không ngờ một nữ tử yếu đuối, lại là một tiểu ni cô, mà lại tàn nhẫn và dũng mãnh đến vậy, lực đạo lại nặng nề như thế. Gã thẹn quá hóa giận, khí thế ngút trời, thấy nàng lảo đảo lùi lại, cho rằng đã có cơ hội, liền dậm mạnh chân trái xuống đất, dốc hết sức lao tới, đến gần lại ngửa đầu lần nữa, định húc vào mặt Tích Duyên, tung ra một đòn kết liễu nàng.
Tích Duyên lúc này đang lùi lại, không thể né tránh, hai tay đã tàn phế, cũng không thể ra chiêu tự vệ. Tình thế cấp bách, nàng cũng trở nên tàn nhẫn, vung cánh tay phải lên, dùng đoạn xương gãy lòi ra ở cổ tay phải rạch một đường trên cổ gã tiểu tử đầu trọc.
Cổ của gã tiểu tử đầu trọc bị thương, máu tươi lập tức phun xối xả, khí lực xìu đi trong nháy mắt, cú húc về phía trước cũng mất hết uy lực. Tích Duyên tuyệt cảnh phùng sinh, nhặt lại một mạng.
Gã tiểu tử đầu trọc ngã vật xuống đất, co giật trong vũng máu, thoi thóp thở những hơi cuối cùng.
Tích Duyên cũng đã kiệt sức, như ngọn đèn trước gió, miễn cưỡng đứng thẳng, lung lay sắp đổ.
Từ phía chính nam vọng lại một tiếng chiêng.