"A?" Nam Phong trố mắt.
"A cái gì mà a," thiếu nữ vỗ vai Nam Phong, "Cứ quyết định vậy đi, xong việc ta mời ngươi uống rượu."
Nam Phong vội lắc đầu lia lịa: "Không được, không được, ta còn chẳng biết tên ngươi là gì, sao có thể vừa gặp đã yêu được?"
"Ta tên là Gia Cát Thiền Quyên, còn ngươi?" thiếu nữ tự xưng tên họ.
"Ta tên Nam Phong." Nam Phong không nói dối.
"Tốt tốt tốt, lát nữa sư nương đến, ngươi đừng có lỡ lời đấy." Gia Cát Thiền Quyên lại vỗ vai Nam Phong.
Nam Phong vội vàng xua tay: "Ta có đồng ý giúp ngươi nói dối đâu. Chúng ta quen nhau chưa tới nửa canh giờ, sao có thể vừa gặp đã yêu, còn làm chuyện vợ chồng được?"
"Ngươi sờ ngực ta rồi còn định thôi à? Ngươi không chịu giúp ta phải không?" Gia Cát Thiền Quyên trừng mắt, đưa tay chỉ vào mũi Nam Phong, "Tin ta hạ độc chết ngươi ngay lập tức không?"
Gia Cát Thiền Quyên hành sự quái đản, Nam Phong thật sự sợ cô nàng này nổi giận hạ độc mình, vội nói: "Ngươi xem bộ dạng hai chúng ta kìa, nói là đánh nhau thì sư nương ngươi nhất định sẽ tin, chứ nói làm chuyện khác, bà ấy sao tin được."
Gia Cát Thiền Quyên lúc này đang căng thẳng nhìn về hướng đông bắc, nghe Nam Phong nói vậy liền thu hồi ánh mắt nhìn hắn một cái, rồi kéo hắn về phía lều cỏ, thuần thục cởi áo ngoài, một tay lôi Nam Phong đang ngẩn người vào trong lều: "Cứ nói chúng ta không đánh không quen."
Nam Phong bị nàng ôm lấy, vừa kinh hoảng vừa thấp thỏm, đang định nói thì lại bị Gia Cát Thiền Quyên cưỡng hôn.
Nam Phong chưa từng trải chuyện nam nữ, đây là lần đầu hôn môi, lại không hề có chuẩn bị tâm lý, chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng như trong mộng, trong lúc hoảng hốt lại không hề đẩy nàng ra.
"A Quyên, ngươi đang làm gì đó?" Một tiếng hét từ ngoài ba trượng truyền đến, mang theo cả lo lắng và phẫn nộ.
Không đợi Gia Cát Thiền Quyên trả lời, Nam Phong liền cảm thấy vai mình bị người ta tóm lấy, ngay sau đó là một trận bay lên như cưỡi mây đạp gió, rồi ngã sấp mặt xuống đất.
Thấy Nam Phong bị sư nương của mình tóm lấy ném ra ngoài, Gia Cát Thiền Quyên vội vàng đứng dậy, muốn chạy tới xem tình hình của hắn.
"Nói, ngươi đã làm gì nó?" Bà lão nghiêm nghị chất vấn.
Bà lão này tu vi không thấp, Nam Phong bị ném xa sáu bảy trượng, cũng may đất dưới gốc cây không cứng, tuy toàn thân đau nhức nhưng không bị thương tới gân cốt.
Sau khi bò dậy, hắn chỉ thấy một bà lão đang nắm lấy Gia Cát Thiền Quyên. Bà lão khoảng sáu mươi tuổi, tóc hoa râm, người rất gầy gò, vóc dáng vốn không cao lại hơi còng lưng. Người này cũng mặc một thân hoa bào, áo choàng nền đen, bên ngoài may rất nhiều túi vải đủ màu sắc.
Bà lão nắm lấy cổ tay phải của Gia Cát Thiền Quyên, nàng ta xoay tay giãy giụa, bà lão càng siết chặt hơn, đồng thời nghiêng đầu nhìn về phía Nam Phong: "Tiểu tử, ngươi đã làm gì A Quyên?"
Ánh mắt bà lão âm u ngoan độc, bị bà ta nhìn thẳng, Nam Phong chỉ cảm thấy lòng mình rét run: "Ta, ta, ta..."
"Mau nói!" Bà lão nghiêm giọng quát.
Nam Phong dời mắt sang Gia Cát Thiền Quyên, lúc này nàng đang dùng ánh mắt mong chờ nhìn hắn. Gia Cát Thiền Quyên làm vậy chắc chắn có nỗi khổ riêng, nếu là chuyện khác, hắn nhất định sẽ giúp nàng che giấu, nhưng việc này không tầm thường, một khi thừa nhận, hậu quả khó lường.
Nhìn ánh mắt của bà lão, nếu hắn thừa nhận có tiếp xúc da thịt với Gia Cát Thiền Quyên, đối phương rất có thể sẽ lao tới vỗ một chưởng chết tươi.
Nam Phong không trả lời, Gia Cát Thiền Quyên đành phải lên tiếng: "Sư nương, con đã cùng hắn..."
"Im miệng!" Bà lão cao giọng quát mắng, "Chuyện khác ngươi hồ đồ thì thôi, việc này sao có thể khinh suất như vậy?"
Nam Phong vốn tưởng đối phương hỏi Gia Cát Thiền Quyên xong sẽ không hỏi mình nữa, không ngờ bà lão dù đã đoán được chuyện gì xảy ra nhưng vẫn muốn xác nhận lại. Mắng Gia Cát Thiền Quyên xong, bà ta lại nghiêng đầu nhìn hắn: "Không nói phải không, có cách để ngươi phải nói."
"Thưa tiền bối, ta và A Quyên vừa gặp đã yêu, đã định chuyện trăm năm." Nam Phong nghiêm mặt đáp. Bà lão rõ ràng đã động sát khí, dù hắn không thừa nhận có tiếp xúc da thịt với Gia Cát Thiền Quyên, đối phương cũng rất có thể sẽ giết hắn. Chẳng bằng cứ thừa nhận thẳng thừng, như vậy là giúp Gia Cát Thiền Quyên, nàng chắc chắn sẽ bảo vệ hắn.
Bà lão nghe vậy như bị sét đánh, kinh ngạc buông tay, lảo đảo lùi lại.
Gia Cát Thiền Quyên vội đưa tay đỡ lấy bà lão, nàng dùng tay trái vịn bà, tay phải lén giơ ngón cái về phía Nam Phong.
"Nó nói có thật không?" Bà lão vừa giận vừa bực, giọng nói run rẩy.
Gia Cát Thiền Quyên nghe vậy vội quỳ xuống: "Đồ nhi bất hiếu, phụ lòng sư phụ và sư nương."
"Ngươi đừng tưởng ta không biết ngươi nghĩ gì," bà lão chỉ vào Gia Cát Thiền Quyên, "Ngươi rõ ràng là không muốn gả cho Lý Triều Tông, nên mới tìm kẻ này để tự hủy danh tiết."
"Ván đã đóng thuyền, cầu xin sư nương thành toàn." Gia Cát Thiền Quyên cất giọng bi thương cầu khẩn.
Bà lão nhắm mắt thở dài, không đáp lời.
"Thời gian qua sư phụ và sư nương đã rất vất vả, con vốn định bắt một con lợn rừng về bồi bổ cho nhị lão, không ngờ lại gặp được Nam Phong ở đây. Người này không sợ cường quyền, biết rõ không phải đối thủ của đồ nhi mà vẫn dám giao đấu, bị đồ nhi đánh ngã cũng không hề xin tha. Đồ nhi thấy hắn có khí phách như vậy nên mới dừng tay nói chuyện, không ngờ hắn cũng là người khổ sở, cha mẹ đều mất, lại bị đồng môn khinh nhục, ly gián giá họa, bị sư phụ đuổi ra khỏi cửa, lưu lạc đến đây. Gặp được đồ nhi trong núi sâu này cũng là duyên phận..."
"Mấy lời này đi mà nói với sư phụ ngươi." Bà lão cắt ngang lời Gia Cát Thiền Quyên, đề khí bay lên, lao về hướng đông bắc, "Dẫn nó về cùng."
"Sư nương đi thong thả." Gia Cát Thiền Quyên nhìn theo bà lão rời đi.
Đợi bà lão đi khuất, vẻ bi ai trên mặt Gia Cát Thiền Quyên biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là sự vui vẻ và đắc ý. Nàng lại giơ ngón cái với Nam Phong: "Chàng trai, đủ nghĩa khí lắm."
"Ta bị ngươi hại chết rồi." Nam Phong lòng chỉ muốn khóc. Trước đó hắn tuy đoán được Gia Cát Thiền Quyên ép hắn làm chuyện vợ chồng là để đào hôn, nhưng không ngờ người nàng trốn lại là Lý Triều Tông. Lý Triều Tông này chính là lão đại đứng đầu võ lâm Tây Ngụy, lại là anh em cùng họ với Đại Tư Mã, quyền khuynh triều chính, cả hắc bạch lưỡng đạo đều nể mặt.
"Đừng sợ," Gia Cát Thiền Quyên đi tới, lại vỗ vai Nam Phong, "Có ta ở đây, sư phụ sư nương sẽ không làm gì ngươi đâu."
"Ta không lo sư phụ sư nương của ngươi." Nam Phong lắc đầu thở dài. Kết giao với vài người có quyền thế không dễ, mà đắc tội hết những kẻ có quyền thế cũng chẳng dễ dàng gì. Đắc tội Thái Thanh Tông và Ngọc Thanh Tông còn chưa tính, lần này lại đắc tội cả lão đại võ lâm Tây Ngụy. Vận khí này đúng là cao tay thật.
"Ngươi sợ lão già Lý Triều Tông đó à?" Gia Cát Thiền Quyên nghiêng đầu hỏi.
"Người lợi hại hơn hắn ta còn đắc tội hai người rồi, thêm hắn cũng chẳng sao." Nam Phong đi tới mở tay nải, lấy quần áo sạch ra mặc vào.
Thấy Nam Phong lo lắng, Gia Cát Thiền Quyên đến bên an ủi: "Sau này ngươi chính là phu quân của ta, ai dám bắt nạt ngươi, ta giúp ngươi hạ độc hắn. Ngươi muốn bắt nạt người khác, ta cũng giúp ngươi hạ độc hắn."
Nam Phong bất đắc dĩ thở dài, chưa đầy một canh giờ đã có thêm một bà vợ, phiền phức rồi.
Thay quần áo xong, Nam Phong đeo tay nải, cầm đao, xách theo túi quả óc chó đi về phía đông.
"Này, ngươi đi đâu đấy?" Gia Cát Thiền Quyên đuổi theo.
"Đi chứ sao, ta giúp ngươi rồi, ngươi còn muốn thế nào nữa?" Nam Phong không dừng bước.
"Ngươi phải về gặp sư phụ với ta." Gia Cát Thiền Quyên kéo Nam Phong lại.
"Gặp ông ấy làm gì?" Nam Phong hỏi.
"Không có sự đồng ý của ông ấy, chúng ta làm sao thành thân được." Gia Cát Thiền Quyên nói.
"Ta chỉ giúp ngươi nói dối, giang hồ cứu nguy thôi, ngươi cũng không cần lấy thân báo đáp đâu, mau về đi, ta phải đi rồi." Nam Phong nói.
Thấy Nam Phong thật sự muốn đi, Gia Cát Thiền Quyên cuống lên: "Ngươi sờ cũng sờ rồi, hôn cũng hôn rồi, muốn quỵt nợ phải không?"
"Thế đã là gì đâu?" Nam Phong bĩu môi.
"Thế còn chưa tính, vậy thế nào mới tính?" Gia Cát Thiền Quyên hỏi lại.
Nam Phong quay người lại, đối mặt với Gia Cát Thiền Quyên: "Ngươi quyết tâm không cho ta đi, đúng không?"
Gia Cát Thiền Quyên nghiêng đầu nhìn Nam Phong: "Người ta nói mua bán không thể vội vàng, quả nhiên là thật. Ta không xứng với ngươi sao?"
"Sao ngươi biết ta là cô nhi?" Nam Phong nhìn thẳng vào mắt Gia Cát Thiền Quyên.
"Có cha có mẹ thì ngươi chạy một mình lên núi làm gì?" Ánh mắt Gia Cát Thiền Quyên không hề né tránh.
"Vậy sao ngươi biết ta bị đuổi ra khỏi sư môn?" Nam Phong lại hỏi.
"Với tu vi như ngươi mà đi lại trên giang hồ thì dữ nhiều lành ít. Học nghệ chưa tinh đã hành tẩu giang hồ, không phải bị đuổi thì cũng là tự mình trốn ra." Gia Cát Thiền Quyên cười nói, "Mau khen ta thông minh đi."
Nam Phong không nói gì thêm, có vết xe đổ của Linh Nghiên Tử, hắn đang nghĩ xem Gia Cát Thiền Quyên này có phải cũng do Thái Thanh Tông phái tới để kiếm cớ tiếp cận mình không. Nhưng nghĩ lại thì thấy Thái Thanh Tông không cần phải làm vậy, Thái Huyền chân kinh hắn đã giao ra, đối phương chỉ cần cân nhắc giết hắn hay không thôi, không cần thiết phải phái người tiếp cận hắn nữa.
"Đi mau, đi mau, kéo dài nữa sư phụ sợ là sẽ tự mình tìm tới đấy." Gia Cát Thiền Quyên lôi Nam Phong đi về phía trước.
"Ta nói trước nhé, ta đi cùng thì được, nhưng giúp ngươi che giấu xong là ta phải đi, ngươi không được giữ ta lại trên núi." Nam Phong nói.
"Bọn ta vốn cũng không ở đây, vài ngày nữa là phải đi rồi." Gia Cát Thiền Quyên đáp.
Nam Phong gỡ tay Gia Cát Thiền Quyên ra: "Các ngươi đến đây làm gì?"
"Hái thuốc." Gia Cát Thiền Quyên thuận miệng đáp.
"Hái thuốc? Hái thuốc gì?" Nam Phong truy hỏi.
"Kỳ dược." Gia Cát Thiền Quyên nói.
"Kỳ dược gì?" Nam Phong tiếp tục hỏi.
"Long Xỉ Thiên Tàm, đã nghe qua chưa?..."