Virtus's Reader
Tham Thiên

Chương 96: CHƯƠNG 96: THIẾU NỮ TUỔI MƯỜI SÁU

Tuy không dám mở mắt, nhưng Nam Phong vẫn cảm nhận được sự mịn màng từ đầu ngón tay của đối phương, đoán ra đây là một nữ nhân. Nữ nhân thì đúng là nữ nhân, nhưng có phải người hay không thì khó nói, giữa chốn hoang sơn dã lĩnh này, lấy đâu ra nữ nhân chứ?

Bàn tay kia dừng lại trên mặt hắn một chút rồi lướt xuống dưới, lần này sờ đến ngực hắn.

Nam Phong vẫn chưa mở mắt. Ở khoảng cách gần như vậy, hắn có thể ngửi thấy mùi son phấn, ngoài ra còn có mùi thuốc thoang thoảng trên người đối phương.

Sờ qua lồng ngực, bàn tay đó tiếp tục đi xuống, qua bụng rồi dừng lại ở bên hông, cởi dây lưng của hắn.

Chỗ hiểm bị tấn công, Nam Phong cuối cùng không nhịn được nữa, bật người đứng dậy, tung mình nhảy vọt.

Cành cây phía trên túp lều rất rậm rạp, Nam Phong nhảy một cái đã cách mặt đất tám thước, xuyên thủng mái lều, vịn vào cành cây sau lưng cây đại thụ kia.

Người nọ không ngờ Nam Phong đang nằm im lại đột nhiên bật dậy, giật nảy mình, kinh ngạc ngã ngồi xuống đất: "A..."

Từ trên cây, Nam Phong nhìn theo tiếng kêu, chỉ thấy một thiếu nữ trẻ tuổi đang ngồi trước túp lều. Nàng ta tuổi không lớn, chừng mười sáu tuổi, lớn hơn hắn một hai tuổi, mặc một thân hoa bào rách rưới, mặt trái xoan, mắt hạnh, môi anh đào, mũi nhỏ xinh, tóc búi tùy ý trên đỉnh đầu, hai bên má rủ xuống một lọn tóc, hai tai đeo đôi khuyên tai hình thù kỳ lạ, nhìn kỹ mới thấy đó là hình con rắn.

Thiếu nữ mặc hoa bào đứng dậy ngẩng đầu nhìn Nam Phong trên cây, vì vừa bị kinh hãi nên vẻ mặt vẫn còn thất thần.

Lúc thiếu nữ nhìn Nam Phong, hắn cũng đang nhìn nàng. Hắn nhìn mặt trước, ngũ quan thiếu nữ này rất tuấn mỹ, sắc mặt hồng nhuận, vô cùng xinh đẹp. Nhìn xong mặt, hắn lại nhìn quần áo, nhìn kỹ mới phát hiện thiếu nữ mặc không phải hoa bào rách rưới mà là một chiếc áo xanh. Trên chiếc áo xanh đó có may rất nhiều túi lớn nhỏ không đều, thoáng nhìn trông như vá vô số miếng vải.

"Ngươi là ai?" Nam Phong hỏi. Chẳng biết tại sao, trực giác mách bảo hắn thiếu nữ này là người, không phải yêu tinh hay quỷ quái.

Thiếu nữ lúc này đã trấn tĩnh lại, trên mặt hiện lên vẻ khiêu khích và càn rỡ, nghiêng đầu cười nói: "Ngươi đoán xem."

"Đêm hôm khuya khoắt, ngươi muốn làm gì?" Nam Phong cao giọng hỏi.

"Ngươi lại đoán xem." Thiếu nữ cười nham nhở, rất càn rỡ.

"Ta đoán ngươi muốn câu dẫn ta." Nam Phong bĩu môi nghiêng đầu.

"Đoán đúng rồi," thiếu nữ ngoắc ngón tay với hắn, "Mau xuống đây, để tỷ tỷ đây câu dẫn một phen."

Nam Phong không nói gì thêm, lời này của thiếu nữ hắn cũng không biết đáp lại thế nào.

"Mau xuống đây, cùng ta thành tựu chuyện tốt." Thiếu nữ lại ngoắc tay.

"Rốt cuộc ngươi là ai?" Nam Phong đương nhiên sẽ không xuống.

"Yên tâm đi, ta không phải quỷ hồn, cũng không phải yêu quái, mau xuống đây, ta không hại ngươi đâu." Thiếu nữ dịu dàng dụ dỗ.

Nam Phong vừa định nói tiếp thì liếc thấy cách đó không xa trong rừng có một bầy lợn rừng ngã lăn ra đất, trong đó có mấy con chưa chết hẳn, vẫn còn đang giãy giụa hấp hối.

"Đám lợn rừng kia đều do ngươi giết?" Nam Phong chỉ vào bầy lợn rừng hỏi.

"Đúng vậy, chúng không nghe lời nên ta độc chết chúng. Ngươi có nghe lời không nào?" Thiếu nữ cười đầy uy hiếp.

"Ngươi biết dùng độc?" Nam Phong cau mày.

"Chẳng những biết mà còn rất giỏi. Nói thật không giấu gì ngươi, ngươi đã trúng độc rồi, một lát nữa sẽ độc phát mà chết. Mau xuống đây, để tỷ tỷ thân mật một phen, tiện thể giải độc giúp ngươi." Thiếu nữ lại ngoắc tay với Nam Phong.

"Có quỷ mới tin ngươi." Nam Phong nghiêng đầu.

Thấy Nam Phong mãi không chịu xuống, thiếu nữ kia sốt ruột, đưa tay chỉ hắn: "Ngươi có xuống không?"

"Không xuống." Nam Phong đáp.

"Còn không xuống, ta lên bắt ngươi." Thiếu nữ lại nói.

Nam Phong hừ lạnh một tiếng, không trả lời.

Thiếu nữ kia không nói thêm nữa, đề khí khinh thân, tung người vọt về phía cành cây Nam Phong đang đứng.

Thấy thiếu nữ thật sự muốn bắt mình, Nam Phong vội vàng nhảy sang chỗ khác, vừa vặn tránh được cú vồ của nàng ta.

Sử dụng thân pháp cần phải vận dụng linh khí, linh khí vừa động liền có khí sắc phát ra. Chỉ một hiệp, hai người đã thăm dò được lai lịch của đối phương. Nam Phong có tu vi Động Thần, linh khí màu đỏ nhạt. Còn thiếu nữ kia có tu vi Thăng Huyền, linh khí màu đỏ sẫm.

Thiếu nữ lên cây rồi liền đuổi theo sát nút, Nam Phong nhảy từ cành này sang cành khác để né tránh. Tu vi của hắn thấp hơn đối phương, tốc độ và khoảng cách của thân pháp cũng không bằng, chỉ hai lần nhảy lên hạ xuống đã bị thiếu nữ kia tóm được mắt cá chân kéo xuống.

Thiếu nữ kéo Nam Phong xuống đất, nhân lúc hắn ngã nhào liền cưỡi lên người, đè chặt hắn lại, rồi bẻ quặt hai tay hắn ra sau lưng: "Chạy đi, chạy tiếp đi chứ."

Nam Phong đau điếng, tức giận mắng: "Mẹ kiếp, mau buông lão tử ra!"

"Ta xinh đẹp thế này, bao nhiêu người muốn cưới ta, hôm nay hời cho ngươi mà ngươi lại không thuận theo?" Thiếu nữ dùng sức vặn ngược hai tay hắn lên.

Thiếu nữ này tuy miệng nói cợt nhả nhưng ra tay lại vô cùng tàn nhẫn. Nam Phong chỉ cảm thấy hai vai đau thấu tim gan, gần như ngất đi. Nhưng hắn rất có khí phách, chỉ chửi rủa chứ không cầu xin tha thứ.

Chửi người đối với Nam Phong là chuyện thường ngày, hắn mắng đến quên trời đất, lời lẽ vô cùng khó nghe. Thiếu nữ kia tức giận, dùng đầu gối và tay phải đè chặt hai tay hắn sau lưng, rồi đưa tay trái ra tát vào gáy Nam Phong: "Còn mắng nữa, còn mắng nữa, cho ngươi mắng này, đánh chết ngươi, đánh chết ngươi."

Thiếu nữ này ra tay rất nặng, khiến Nam Phong nhớ đến ngày bị Linh Nghiên Tử dùng dây mây quất, trong lòng vừa giận vừa tức, mắng càng thêm khó nghe.

Liên tiếp hơn mười cái tát khiến Nam Phong đầu óc choáng váng, tai ù đi, nhưng hắn vẫn không ngừng chửi rủa.

Thấy Nam Phong mắng quá thô tục, thiếu nữ dùng tay phải túm tóc hắn, tay trái đưa tới nâng lên một chút, tháo khớp hàm của hắn ra.

Ngay khoảnh khắc thiếu nữ túm tóc mình, Nam Phong thừa cơ thoát khỏi đầu gối của nàng ta, rút hai tay về, đồng thời lúc đối phương tháo cằm mình, hắn vung một quyền ngược lại, đánh trúng ngay mắt trái thiếu nữ.

Cú đấm này lực rất mạnh, thiếu nữ hét lên một tiếng rồi lùi lại. Nam Phong vội vàng bò dậy, định mắng tiếp nhưng phát hiện cằm không mở ra được, trong cơn tức giận liền xông lên, nhân lúc đối phương đang che mắt, vung quyền đánh về phía mắt phải của nàng ta.

Thiếu nữ kia vội vàng đưa tay trái ra che mắt phải của mình.

Nam Phong đấm loạn xạ mấy quyền, thiếu nữ mất thế chủ động, vậy mà không thể đánh trả.

Thấy không thể đánh trúng mắt phải đối phương, trong cái khó ló cái khôn, hắn duỗi cả hai tay chụp vào ngực thiếu nữ.

"A!" Chỗ hiểm bị tấn công, thiếu nữ theo bản năng khoanh tay che ngực.

Nam Phong thừa cơ đấm một quyền vào mắt phải của nàng ta. Thiếu nữ kêu lên một tiếng đau đớn, che mắt lùi lại.

Nam Phong sợ đối phương hạ độc với mình, một đòn thành công liền lập tức chạy đến túp lều cầm lấy trường đao và bao phục rồi quay người bỏ chạy.

Chạy được mấy bước, hắn lại quay đầu lại, tiện tay mang luôn cả túi quả óc chó đi.

Chạy ra được khoảng một trăm trượng, hắn quay đầu nhìn lại, phát hiện thiếu nữ kia không đuổi theo mà đang hai tay che mắt, ngồi xổm tại chỗ.

Nam Phong dừng lại, nấp sau một cái cây thò đầu ra nhìn. Hai quyền vừa rồi của hắn rất mạnh, không chừng đã đánh mù mắt đối phương rồi. Nếu thiếu nữ kia bị mù, chắc chắn không thể ra khỏi khu rừng này.

Thiếu nữ ngồi xổm một lúc rồi đứng thẳng dậy, duỗi hai tay ra dò dẫm đi về phía trước, đến dưới một gốc cây óc chó rồi vịn vào cây mà thút thít.

Nam Phong không đành lòng, muốn cất tiếng hỏi nhưng mở miệng chỉ phát ra những âm thanh ú ớ, cằm không đóng mở được nên không thể nói chuyện.

Nam Phong cũng từng luyện võ, biết một chút phương pháp nắn lại khớp, liền thử tự nắn lại cái cằm bị trật của mình. Sau vài lần thử, cuối cùng hắn cũng đưa được xương hàm về vị trí cũ: "Này, ngươi mù rồi à?"

Thiếu nữ kia nghe tiếng liền nhìn về phía Nam Phong, nhưng nàng không trả lời, chỉ khóc nức nở.

Vì khoảng cách khá xa nên Nam Phong không nhìn rõ, hắn di chuyển lại gần một đoạn mới thấy hai hốc mắt của đối phương đều thâm tím, sưng lên rất lợi hại.

"Ngươi không nhìn thấy gì sao?" Nam Phong lại hỏi.

Thiếu nữ vẫn không đáp lời, cúi người xuống gốc cây, ôm cánh tay khóc rống.

"Ngươi đây là gieo gió gặt bão, cứ khóc đi, ta đi đây." Nam Phong lo có bẫy, bèn nói dối để thử nàng.

Thiếu nữ kia vẫn không đáp lời.

"Không lẽ mù thật rồi?" Nam Phong kinh ngạc há hốc miệng. Lúc trước hắn nóng lòng trả thù, ra tay không biết nặng nhẹ, nhìn bộ dạng của thiếu nữ, e là thật sự đã đánh mù nàng rồi.

Thiếu nữ nghe vậy khóc càng to hơn, nước mắt nước mũi giàn giụa, không giống giả vờ.

Nam Phong lại di chuyển lại gần, dừng lại cách thiếu nữ năm trượng: "Này, nói gì đi chứ, có nặng lắm không?"

"Không cần ngươi lo." Thiếu nữ vừa khóc vừa nói.

Nam Phong nghe vậy càng thêm lo lắng, chậm rãi tiến lên: "Ta tới giúp ngươi xem vết thương, ngươi tuyệt đối đừng hạ độc."

"Ta mà muốn độc ngươi thì ngươi chết từ lâu rồi." Thiếu nữ nói.

Bốn trượng, ba trượng, hai trượng, một trượng. Khi còn cách thiếu nữ gần một trượng, nàng ta đột nhiên đứng dậy, hai tay giương về phía trước.

Nam Phong thấy tình thế không ổn, quay người bỏ chạy, thiếu nữ kia từ phía sau đề khí đuổi theo.

Chạy được mấy bước, Nam Phong bỗng cảm thấy xung quanh đột nhiên sáng lên, vội nhìn trái phải nhưng không thấy nguồn sáng đâu.

"Ha ha ha ha, thiêu chết ngươi." Sau lưng truyền đến tiếng cười của thiếu nữ.

Nam Phong nghe tiếng quay đầu lại, kinh ngạc phát hiện sau lưng mình có ánh lửa lóe lên, quần áo vậy mà đã bốc cháy.

Lúc này hơi nóng đã truyền đến da thịt, Nam Phong vội vàng ném bao phục xuống, cởi chiếc áo đang cháy ra. May mà phát hiện kịp thời, da thịt chưa bị bỏng.

Ngay lúc Nam Phong thở phào nhẹ nhõm, thiếu nữ lao đến, không nói một lời, liên tiếp đấm hai quyền, cũng nhắm vào hai mắt của Nam Phong.

Nam Phong trúng kế bị thương, lại muốn chửi người, nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe thấy tiếng gọi lớn từ xa: "A Quyên, A Quyên."

"Hỏng rồi, sư nương tìm tới." Thiếu nữ hoảng hốt dẫm tắt chiếc áo còn đang cháy, rồi níu lấy Nam Phong vội vàng nói: "Lúc trước là ta không đúng, ta xin lỗi ngươi. Bây giờ ta sắp gặp đại nạn rồi, ngươi phải giúp ta."

"Giúp thế nào?" Nam Phong ngạc nhiên.

"Cứ nói ngươi và ta vừa gặp đã yêu, đã có thực chất vợ chồng..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!