Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 1: CHƯƠNG 1: KHẢO HẠCH KỴ SĨ TÙY TÙNG

Mục lụcSau

Thị trấn Áo Đinh nằm ở biên giới phía nam của Liên Minh Thánh Điện, có hơn ba nghìn hộ dân, được xem là một thị trấn tương đối lớn thuộc thành Minh Nguyệt.

Mặt trời vừa ló dạng, những tia nắng ấm áp và dịu nhẹ chiếu rọi khắp mặt đất, dường như cũng đánh thức vạn vật sinh linh. Lúc này, tại khu đất trung tâm của thị trấn Áo Đinh, bên trong một tòa nhà hai tầng khá khang trang rộng hơn một nghìn mét vuông, một buổi khảo hạch đang diễn ra.

- Nói cho ta biết, vì sao các ngươi muốn trở thành kỵ sĩ?

Một giọng nói hùng hồn, đầy nội lực vang lên.

- Bảo vệ nhân loại, bảo vệ thiện lương, bảo vệ Thánh Điện, bảo vệ người thân!

Những giọng nói non nớt nhưng đều tăm tắp vang lên đáp lời. Rõ ràng, đây không phải là lần đầu tiên bọn họ trả lời câu hỏi này.

Tòa nhà hai tầng này chính là Tử Điện của Kỵ Sĩ Thánh Điện tại thị trấn Áo Đinh, gọi tắt là Tử Điện Áo Đinh, chuyên phụ trách tuyển chọn và bồi dưỡng những đứa trẻ có tiềm năng trở thành kỵ sĩ. Hôm nay, hơn ba mươi đứa trẻ đang đứng ở đây đều phải tham gia kỳ kiểm tra khởi đầu của một kỵ sĩ – khảo hạch danh hiệu Kỵ Sĩ Tùy Tùng. Chỉ khi trở thành Kỵ Sĩ Tùy Tùng cấp một, bọn họ mới có thể tiếp tục học tập và tu luyện tại nơi này.

Chủ nhân của giọng nói hùng hồn lúc nãy là một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn, vạm vỡ. Hắn tên là Balza, tổng giáo quan của các Kỵ Sĩ Tùy Tùng tại Tử Điện Áo Đinh. Nghe nói, năm đó hắn chỉ thiếu một chút nữa là có thể trở thành một kỵ sĩ chân chính.

- Nói cho ta biết, mười phẩm chất của kỵ sĩ là gì?

Ánh mắt nghiêm khắc của Balza quét qua đám trẻ từ tám đến mười tuổi trước mặt.

Câu trả lời vẫn vang lên đều nhịp như trước:

- Khiêm tốn, chính trực, dũng cảm, thương xót, công bằng, hy sinh, vinh dự, kiên trì, nhân ái, chính nghĩa!

Balza hài lòng gật đầu:

- Tốt lắm. Các ngươi đã tu luyện ở đây được một năm, hôm nay chính là lúc kiểm tra thành quả. Kỵ Sĩ Tùy Tùng được chia từ cấp một đến cấp mười, tương ứng với linh lực từ mười đến một trăm. Nhiệm vụ của các ngươi hôm nay là phải đạt được linh lực trên mười, trở thành một Kỵ Sĩ Tùy Tùng cấp một. Những người vượt qua khảo hạch sẽ tiếp tục tu luyện ở đây ba năm, sau đó đến thành Minh Nguyệt tham gia khảo hạch Chuẩn Kỵ Sĩ. Chỉ khi các ngươi trở thành một Chuẩn Kỵ Sĩ giống như ta, các ngươi mới chính thức được xem là một thành viên của Kỵ Sĩ Thánh Điện.

- Bây giờ bắt đầu, Tương Hổ!

- Có! – Một thiếu niên có vóc người cao lớn nhất bước ra, đồng thời rút thanh mộc kiếm sau lưng xuống.

Trang bị của các thiếu niên đều giống hệt nhau, mỗi người một thanh mộc kiếm dài ba thước, rộng ba tấc, dày hai tấc. Buổi khảo hạch Kỵ Sĩ Tùy Tùng cũng rất đơn giản. Trước mặt Balza có một chiếc cọc gỗ, trên đỉnh cọc có một lỗ tròn, bên trong đặt một viên đá châu. Khi đánh vào cọc gỗ, viên đá châu sẽ nảy lên, độ cao của nó sẽ cho biết linh lực là bao nhiêu. Đây có thể xem là công cụ kiểm tra linh lực thô sơ nhất, nhưng với mức linh lực dưới một trăm thì nó vẫn khá chuẩn xác.

Linh lực là chỉ số đo lường sức mạnh chung của mọi chức nghiệp trên Thánh Ma Đại Lục. Bất kể là kỵ sĩ, ma pháp sư hay bất kỳ chức nghiệp nào khác, mạnh yếu đều được phân định bằng linh lực. Nói một cách khái quát, mười điểm linh lực tương đương với sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành bình thường.

- A!

Tương Hổ hét lớn một tiếng, hai tay nắm chặt mộc kiếm, xoay người dùng hết sức bổ mạnh xuống cọc gỗ.

“Bịch!”

Viên đá châu nảy lên cao.

Balza hài lòng gật đầu, ghi chép vào danh sách trên tay, đồng thời nói:

- Tương Hổ, linh lực mười ba, đạt. Người tiếp theo, Hạ Nhất...

Buổi khảo hạch diễn ra rất nhanh, chỉ một lát sau đã qua được một nửa số người, và cũng có khoảng một nửa vượt qua.

- Long Hạo Thần.

Sau khi gọi cái tên này, Balza ngẩng đầu, ánh mắt tập trung vào một thiếu niên có vóc người hơi gầy gò.

Thiếu niên này trông có vẻ thiếu dinh dưỡng hơn những đứa trẻ khác, thân hình mảnh khảnh, nhưng lại sở hữu một khuôn mặt khiến người ta phải ghen tị.

Hàng mi cong vút, đôi mắt to tròn, mày kiếm thanh tú, sống mũi cao thẳng, làn da trắng nõn và đôi môi đầy đặn. Dù chỉ mới tám, chín tuổi, nhưng cậu đã có một vẻ đẹp đủ khiến nữ nhân cũng phải điên cuồng ghen tị. Đặc biệt, cậu có mái tóc đen nhánh và một đôi mắt màu lam trong veo như ngọc. Nếu thay một bộ nữ trang, tuyệt đối sẽ là một vẻ đẹp khuynh quốc khuynh thành.

Long Hạo Thần bước đến trước mặt Balza, không vội rút mộc kiếm ra như những người khác mà đặt tay phải lên ngực, cúi người hành lễ: “Thưa giáo quan.”

Ánh mắt vốn nghiêm nghị của Balza rõ ràng dịu đi vài phần, hắn gật đầu nói:

- Bắt đầu đi.

- Vâng.

Rút mộc kiếm ra, Long Hạo Thần hít một hơi thật sâu, đột nhiên vung kiếm, dùng hết sức chém vào cọc gỗ.

“Phịch” một tiếng, viên đá châu nảy lên, nhưng rõ ràng không vượt qua vạch số mười.

Balza nhíu mày:

- Linh lực chín, không đạt.

Từ lực phản chấn của thanh mộc kiếm, hắn có thể thấy Long Hạo Thần thật sự đã dùng hết sức lực, nhưng cậu vẫn không thể vượt qua khảo hạch để trở thành một Kỵ Sĩ Tùy Tùng.

Gương mặt tuấn tú của Long Hạo Thần lập tức đỏ bừng, cậu nhìn Balza, có chút kích động nói:

- Giáo quan, con, con...

Balza khẽ thở dài:

- Về chỗ đi.

Long Hạo Thần vội vàng nói:

- Giáo quan, xin hãy cho con thêm một cơ hội nữa. Con nhất định có thể vượt qua.

Balza nhíu mày:

- Nhưng như vậy sẽ không công bằng với những người khác.

Long Hạo Thần nhất thời im lặng, nhưng trong đôi mắt cậu lại ánh lên một sự kiên nghị lạ thường. Balza chú ý tới ánh mắt đó, và trong giây lát, vị giáo quan này không khỏi sững sờ. Đó là gì? Là sự kiên trì? Một trong mười phẩm chất của kỵ sĩ ư? Mười phẩm chất đó cũng là mười ý chí của kỵ sĩ, cho dù là ở một số kỵ sĩ chân chính cũng chưa chắc đã thấy được, vậy mà đứa trẻ trước mắt này...

Cũng ngay lúc đó, Long Hạo Thần đã xoay người lại, đối mặt với tất cả thiếu niên ở đó, “bịch” một tiếng quỳ xuống đất, dùng giọng nói vô cùng thành khẩn nói với những người bạn đã cùng mình luyện tập một năm qua:

- Xin các ngươi, hãy cho ta thêm một cơ hội nữa.

Nói rồi, cậu cúi đầu thật sâu.

Balza ngây người, đám thiếu niên cũng đều ngây người. Đối với những đứa trẻ chỉ mới tám, chín tuổi, lớn nhất cũng chỉ mười một tuổi mà nói, bọn họ căn bản không hiểu vì sao Long Hạo Thần lại kiên quyết đến thế. Trong suy nghĩ của đa số bọn họ, việc có trở thành Kỵ Sĩ Tùy Tùng hay không cũng không phải là chuyện gì to tát.

Trong mắt Balza dần ánh lên một cảm xúc khác. Nếu là một đứa trẻ khác, có lẽ hắn sẽ cho rằng nó chỉ đang làm màu hoặc sợ hãi điều gì đó, nhưng với Long Hạo Thần thì không. Bởi vì, thiếu niên tuấn tú này tuy trông gầy yếu, nhưng trong suốt một năm huấn luyện, cậu lại là người chăm chỉ nhất. Cậu không chỉ hoàn thành xuất sắc các bài tập mỗi ngày, mà sáng nào cũng đến sớm một canh giờ, lúc về lại muộn một canh giờ.

Balza, với tư cách là một Chuẩn Kỵ Sĩ cấp mười, đã làm giáo quan ở thị trấn Áo Đinh này mười năm, nhưng Long Hạo Thần là đệ tử cần cù nhất mà hắn từng gặp. Thiếu niên này chưa bao giờ cần ai đốc thúc, không chỉ khổ luyện mỗi ngày mà còn đối xử với người khác vô cùng hòa nhã, ai nhờ vả gì cũng không bao giờ từ chối.

Đó cũng là lý do vì sao khi đến lượt Long Hạo Thần khảo hạch, ánh mắt Balza lại trở nên dịu dàng. Việc cậu không thể vượt qua cũng khiến hắn vô cùng kinh ngạc. Một thiếu niên chăm chỉ như vậy mà không đạt, lời giải thích duy nhất chỉ có thể là tư chất của cậu thật sự quá kém.

- Giáo quan, ngài cho cậu ấy khảo hạch lại một lần đi. – Người lên tiếng là Tương Hổ, người đầu tiên vượt qua khảo hạch và cũng là người lớn tuổi nhất trong đám trẻ.

- Đúng vậy! Giáo quan, cho Hạo Thần thêm một cơ hội đi.

- Giáo quan, Hạo Thần mỗi ngày đều luyện tập rất chăm chỉ, cho cậu ấy thử lại đi ạ.

Trong phút chốc, gần như tất cả thiếu niên đều lên tiếng xin cho Long Hạo Thần. Đây chính là quả ngọt cho những việc tốt cậu đã làm, huống hồ bọn họ chỉ là một đám trẻ con, chưa hề vướng bận đến những mối quan hệ lợi ích phức tạp.

Balza trầm giọng nói: “Yên lặng!” Đại sảnh rộng rãi lập tức trở nên im phăng phắc.

Balza nói: “Được, ta sẽ cho nó thêm một cơ hội. Nhưng để công bằng với mọi người, Long Hạo Thần, ngươi phải chiến thắng Tương Hổ trong một trận đấu tay đôi thì mới có được cơ hội này. Những người khảo hạch thất bại khác cũng vậy, nếu ai có thể chiến thắng Tương Hổ, ta đều cho người đó cơ hội khảo hạch lại, thời hạn là trong vòng ba ngày.”

Long Hạo Thần mừng rỡ, đầu tiên là quay lại cảm ơn các bạn, sau đó hướng về phía Balza: “Cảm ơn giáo quan.”

Nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời trên khuôn mặt xinh đẹp tựa thiếu nữ của cậu, ngay cả Balza cũng không khỏi có chút ngẩn người. Không để ý đến Long Hạo Thần, hắn quay sang Tương Hổ, lạnh nhạt nói: “Dùng toàn lực, nếu không ta sẽ hủy bỏ tư cách Kỵ Sĩ Tùy Tùng của ngươi, hiểu chưa?”

“Vâng.” Tương Hổ đáp một tiếng, rút mộc kiếm sau lưng ra. Các thiếu niên khác tản ra bốn phía, nhường lại một khoảng đất trống.

“Hạo Thần, cẩn thận, ta sẽ không nương tay đâu.” Tương Hổ đặt mộc kiếm trước ngực, hướng Long Hạo Thần hành lễ kỵ sĩ.

Long Hạo Thần cũng hoàn lễ:

“Tương đại ca, mời.”

Tương Hổ khẽ quát một tiếng, tiến lên một bước, mộc kiếm trong tay bổ thẳng tới Long Hạo Thần, mục tiêu là vai trái của cậu.

Long Hạo Thần tỏ ra rất bình tĩnh. Nhìn qua, động tác của cậu dường như chậm hơn một nhịp, mãi đến khi mộc kiếm của Tương Hổ đã đi được nửa đường, cậu mới hành động. Thanh mộc kiếm trong tay cậu vừa vặn quét trúng phần thân kiếm ngay dưới mũi kiếm của Tương Hổ.

“Keng” một tiếng, trong tình huống linh lực rõ ràng lớn hơn, một kiếm của Tương Hổ lại bị đánh bật ra.

Chứng kiến một kiếm này, trong mắt giáo quan Balza chợt lóe lên một tia kinh ngạc.

Mộc kiếm của Tương Hổ tuy bị đẩy ra, nhưng hắn phản ứng rất nhanh, mượn đà xoay người một vòng, dùng lực của eo kéo cánh tay lại, mộc kiếm trong tay xoay một vòng, chém ngang ra.

Tương Hổ ứng phó rất khéo léo, với độ tuổi này mà làm được như vậy đã là rất không tệ. Nhưng, cách đối phó của Long Hạo Thần lại càng khiến mọi người kinh ngạc hơn.

Trong lúc đánh bật kiếm của Tương Hổ, cậu cũng đã tiến lên một bước. Khoảng cách giữa hai người vốn đã gần, cậu vừa bước tới thì đã áp sát bên người Tương Hổ. Mà lúc này, cũng là lúc Tương Hổ đang xoay người.

Hắn sẽ tấn công thế nào đây? Trong lòng Balza cũng nảy sinh nghi vấn. Mộc kiếm dài ba thước, mà Long Hạo Thần đã ở ngay sát bên, tuyệt đối không thể thi triển được.

Nhưng đúng lúc này, đòn tấn công của Long Hạo Thần đã tới. Hắn dùng chuôi kiếm.

Cơ thể cậu lao xuống, đồng thời chuôi kiếm vừa vặn đâm vào phần dưới xương sườn của Tương Hổ. Một đòn này Long Hạo Thần thậm chí không cần phát lực, nhưng cơ thể Tương Hổ đã loạng choạng lùi lại, và thanh mộc kiếm của hắn cũng vừa vặn quét sượt qua đỉnh đầu Long Hạo Thần.

- Dừng lại! – Balza quát.

Trong mắt Balza lóe lên một tia sáng, trầm giọng nói: “Mất thăng bằng, chiêu thức đã hết, Tương Hổ, ngươi thua. Nếu chuôi kiếm của Long Hạo Thần dùng sức lớn hơn một chút, ngươi đã nằm trên mặt đất rồi.”

Tương Hổ có chút xấu hổ gãi đầu: “Hạo Thần, ngươi thật giảo hoạt.”

Long Hạo Thần thu kiếm đứng thẳng, có chút áy náy nhìn Tương Hổ đang chật vật đứng vững.

Balza hướng Long Hạo Thần gật đầu: “Ngươi có thể tiến hành khảo hạch lần thứ hai.”

Một lần nữa trở lại trước cọc gỗ, sắc mặt Long Hạo Thần rõ ràng ngưng trọng hơn hẳn. Vẻ mặt như vậy xuất hiện trên khuôn mặt non nớt của cậu thật sự mang lại một cảm giác khác thường.

Hai tay nắm chặt mộc kiếm, trong mắt Long Hạo Thần ánh lên vẻ kiên nghị mạnh mẽ, dường như có một vầng sáng mờ ảo bao bọc lấy cơ thể cậu. Đặc biệt là đôi mắt màu lam trong suốt của cậu, giờ đây ánh lên một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi.

Đột nhiên, Long Hạo Thần xoay người một cách mạnh mẽ, mang theo vẻ kiên nghị vượt xa bạn bè cùng lứa tuổi chém mộc kiếm trong tay ra.

“Bịch!”

Viên đá châu nảy lên, còn bản thân Long Hạo Thần cũng vì lực phản chấn mà lùi lại một bước, thanh mộc kiếm trong tay suýt nữa rơi xuống. Có thể thấy rõ, hổ khẩu trên hai tay cậu đã rướm máu.

- Linh lực mười một, đạt! – Giọng của Balza vang lên, mang theo vẻ kinh ngạc. Từ linh lực chín đến linh lực mười một, nghe thì chỉ chênh lệch hai con số. Nhưng quan trọng là trong lần khảo hạch trước, Long Hạo Thần rõ ràng đã dùng toàn lực! Lần này có thể tạo ra sự gia tăng lớn như vậy, chứng tỏ cậu đã kích phát tiềm năng của bản thân đến cực hạn.

Sau giây phút kinh ngạc ngắn ngủi, Balza trở lại bình thường, bảo Long Hạo Thần tự đi đến phòng y tế băng bó, sau đó tiếp tục buổi khảo hạch.

- Khảo hạch kết thúc. Ai không đạt, ngày mai không cần trở lại. Ai đạt, ngày mai sẽ được phân phối giáo quan mới. Bây giờ giải tán, sau khi nhận Bồi Nguyên Dịch có thể về nhà.

- Cảm ơn giáo quan! – Tất cả thiếu niên đồng thanh hô to.

- Long Hạo Thần, ngươi ở lại một lát.

Đám thiếu niên rời đi trong tiếng hoan hô, dù có qua khảo hạch hay không cũng vậy. Ở tuổi của bọn họ, niềm vui và hạnh phúc rất dễ tìm thấy.

Trong đại sảnh rộng rãi của Tử Điện Áo Đinh chỉ còn lại Long Hạo Thần và giáo quan Balza.

- Hạo Thần, nói cho ta biết, vì sao khi đấu với Tương Hổ, ngươi lại chọn cách tấn công như vậy? – Balza nghiêm túc hỏi.

Long Hạo Thần không chút do dự đáp: “Bởi vì sức mạnh của con không bằng Tương Hổ đại ca, nên chỉ có thể tìm sơ hở của anh ấy. Ngài đã dạy chúng con, khi chiến đấu, sức mạnh lớn nhất tập trung ở mũi kiếm, càng gần chuôi thì lực càng yếu. Sau đó, khi anh ấy tấn công lần thứ hai, con quan sát thấy phần eo là trọng tâm của anh ấy, vì vậy con áp sát để sức mạnh của anh ấy không thể phát huy hoàn toàn, phá vỡ trọng tâm, anh ấy sẽ không thể duy trì tấn công liên tục.”

Trong mắt Balza tràn đầy vẻ kinh ngạc: “Nói cách khác, tất cả những điều này đều do ngươi tự quan sát mà biết được?”

Hắn chưa từng dạy những đứa trẻ này thực chiến, bởi vì ở tuổi của chúng, việc quan trọng nhất là tạo nền móng, chưa đến lúc cần luyện tập thực chiến. Nhưng sự bình tĩnh và khả năng nắm bắt thời cơ chuẩn xác của Long Hạo Thần trong trận đấu thật sự đã làm hắn rung động.

- Tốt lắm, ngươi cũng về nhà đi. – Balza khoát tay, hắn mơ hồ cảm nhận được đứa trẻ này có một loại tiềm chất mà những thiếu niên khác không có.

- Giáo quan, con đi lĩnh Bồi Nguyên Dịch...

Trên khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn lộ ra vài phần ngại ngùng, Long Hạo Thần hỏi dò.

- Ừ, đi lĩnh đi.

- Con chào giáo quan. – Long Hạo Thần hết sức phấn khởi rời đi.

Đưa mắt nhìn bóng lưng tung tăng như chim sẻ của cậu, trên mặt Balza không nén nổi nụ cười: “Đứa nhỏ này, bản tính thuần lương, lại chịu khó, dường như còn rất có thiên phú chiến đấu. Thật sự là một hạt giống tốt hiếm có!”

- Ngươi có biết vì sao nó có thể dễ dàng tìm ra sơ hở của đối thủ không? – Đúng lúc này, một giọng nói trong trẻo, dễ nghe bỗng vang lên bên cạnh Balza.

Bởi vì giọng nói xuất hiện không hề báo trước, nhất thời dọa Balza giật nảy mình.

Chẳng biết từ khi nào, bên cạnh Balza đã có thêm một người đàn ông trung niên, trông khoảng hơn ba mươi tuổi, khoác một bộ trường bào giản dị. Thế nhưng, hắn lại có một đôi mắt sáng như sao. Sâu trong đôi mắt ấy ánh lên vẻ u uất, nhớ nhung và cả sự thống khổ tột cùng.

- Đại nhân, thuộc hạ không biết.

Balza nhìn thấy người trung niên này liền vội vàng hành lễ. Người này mới đến Tử Điện Áo Đinh vài ngày trước, hắn không biết tu vi và thân phận của người này, chỉ biết đây là một đại nhân vật được phái tới từ Phân Điện Kỵ Sĩ của thành Hạo Nguyệt.

Người trung niên thu hồi ánh mắt, thản nhiên nói:

- Bởi vì nó có tinh thần lực khác hẳn người thường. Nếu không, ngươi cho rằng vì sao nó có thể kích phát tiềm lực lớn như vậy?

Long Hạo Thần lúc này đang rất vui vẻ, cậu trân trọng cầm bình thủy tinh nhỏ trên tay rồi tươi cười chạy về nhà.

Đối với những đứa trẻ khác, chai nước này chỉ là một loại nước khó uống, nhưng đối với cậu, đây chính là lý do cậu gia nhập Kỵ Sĩ Thánh Điện.

Vừa đi, cậu vừa lẩm bẩm:

- Tương Hổ đại ca nói đúng, Bồi Nguyên Dịch này thật sự là thứ tốt, mỗi khi mẹ uống một lọ là lại thấy khỏe hơn. Mẹ, con xin lỗi. Mẹ từng dạy con rằng, nam nhi gối vàng, quỳ trời quỳ đất quỳ cha mẹ, không dễ dàng quỳ gối trước người khác. Nhưng nếu hôm nay con không qua được khảo hạch, con sẽ không thể mang Bồi Nguyên Dịch về cho mẹ. Con không muốn mất mẹ, vì mẹ, con có thể làm bất cứ điều gì.

Nếu Balza nghe được những lời này của Long Hạo Thần, chắc chắn sẽ phải trừng to mắt.

Bồi Nguyên Dịch là một loại thuốc mà Thánh Điện cấp xuống, nó có tác dụng bồi dưỡng căn cơ cho những đứa trẻ dưới mười lăm tuổi, dùng để hỗ trợ chúng tu luyện, tạo nền tảng vững chắc cho cơ thể. Long Hạo Thần hôm nay suýt nữa không thể vượt qua khảo hạch là vì từ trước đến giờ cậu chưa từng uống một giọt nào, tất cả đều để dành cho mẹ. Một năm trước, cậu vẫn là một cậu bé gầy yếu, một năm sau, nhờ vào sự nỗ lực không ngừng, không uống Bồi Nguyên Dịch mà vẫn có thể đột phá cột mốc mười điểm linh lực.

Đối với một đứa trẻ chỉ mới chín tuổi mà nói, độ khó của việc này còn lớn hơn cả việc một Chuẩn Kỵ Sĩ vượt qua khảo hạch để trở thành Kỵ Sĩ chân chính. Phải có thiên phú và sự cố gắng đến mức nào mới có thể làm được điều này!

Ánh mặt trời chiếu lên người Long Hạo Thần, lấp lánh ánh vàng, tựa như trái tim cậu cũng được làm bằng vàng.

Nhà của Long Hạo Thần nằm ở một góc hẻo lánh phía tây thị trấn Áo Đinh, thậm chí còn phải đi qua một con sông nhỏ mới tới. Rất nhanh, cậu đã đi qua một cây cầu độc mộc, nhưng cậu không về nhà ngay mà đi dọc theo một con đường nhỏ vào một khu rừng phía tây thị trấn.

Trước khi đưa Bồi Nguyên Dịch cho mẹ uống, cậu đều phải đi hái một ít rau dại, sau đó trộn dược dịch vào trong chén súp rau, chỉ có như vậy mẹ cậu mới không nhận ra mùi thuốc bên trong. Cậu không muốn cho mẹ biết chuyện này, Long Hạo Thần vẫn nhớ rõ Balza từng nói, là một nam nhân thì phải đứng ra gánh vác tất cả.

Đi vào rừng cây, cậu nhanh chóng bắt đầu công việc. Mấy năm nay, Long Hạo Thần và mẹ nương tựa lẫn nhau, cho dù là trong thị trấn Áo Đinh, gia đình họ cũng là nghèo khổ nhất. Đứa trẻ nhà nghèo thường trưởng thành sớm, trong khi những đứa trẻ khác chỉ biết chơi đùa thì cậu đã có thể giúp mẹ làm một số việc. Hai mẹ con tuy sống dựa vào những đồng tiền còm cõi mà mẹ Bạch Nguyệt của cậu kiếm được từ việc sửa quần áo cho người trong trấn, nhưng chỉ vậy thôi cậu cũng cảm thấy rất vui vẻ rồi.

Một lát sau, trên mặt đất đã chất đầy rau dại. Những thứ này Long Hạo Thần đều rất quen thuộc, tuy chỉ là rau dại nhưng hương vị cũng không tệ. Từ nhỏ đến lớn, cậu đã ăn không ít những thứ này.

Lúc Long Hạo Thần đang thu dọn định trở về thì một tiếng động làm cậu giật nảy mình. Khu rừng này không hề yên bình, thỉnh thoảng cũng có dã thú lui tới.

Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng động, mơ hồ thấy một bóng người đang ngã xuống. Bị sự tò mò thôi thúc, cậu từ từ tiến lại gần. Chỉ đi vài bước, cậu đã thấy bóng người vừa ngã xuống không phải là dã thú mà là một cô bé.

Cô bé trông khoảng bảy, tám tuổi, thân hình nhỏ bé, yếu ớt, trên đầu là mái tóc ngắn màu tím nổi bật. Quần áo trên người cô bé có chút rách nát, ít nhất sáu, bảy chỗ có vết máu loang ra. Tuy ngã trên mặt đất nhưng cô bé vẫn còn tỉnh táo, đang giãy giụa định đứng lên nhưng không thể nào làm được.

Long Hạo Thần nhanh chóng bước tới, kinh ngạc hỏi:

- Ngươi sao vậy?

Cô bé dường như giật mình, thân thể theo bản năng co lại, nghiêng đầu nhìn cậu. Lúc này, Long Hạo Thần mới nhìn rõ dung mạo của cô bé.

Trên khuôn mặt xinh đẹp dính không ít bùn đất, khóe miệng còn vương một vệt máu. Dù bộ dạng rất chật vật nhưng vẫn khiến người khác có cảm giác kinh diễm. Tuy nhiên, vẻ đẹp của cô khác với Long Hạo Thần. Vẻ đẹp của Long Hạo Thần vô cùng nhu hòa, dễ tạo cảm giác thân cận. Còn cô bé này, tuy còn nhỏ tuổi nhưng trên khuôn mặt lại tràn đầy vẻ quật cường và lạnh lùng như băng giá. Khi nhìn vào ánh mắt của cô, Long Hạo Thần không khỏi rùng mình một cái.

Khi nhìn thấy Long Hạo Thần, cô bé dường như có chút kinh hãi, nhưng không biết có phải vì khí chất của Long Hạo Thần quá ôn hòa hay không mà cô bé rất nhanh đã bình tĩnh lại.

- Không sao chứ? – Long Hạo Thần hỏi.

Cô bé cố gắng giơ tay lên, viết lên mặt đất:

“Ta không nói được. Có kẻ xấu đuổi theo ta, sắp tới rồi. Tỷ tỷ, cứu ta.”

Nhìn hàng chữ cô bé viết, Long Hạo Thần hoảng sợ, nhưng khi thấy những chữ cuối cùng, trên trán cậu lại đầy vạch đen.

- Ta là ca ca, không phải tỷ tỷ.

Bực bội giải thích một câu, nhưng lòng trắc ẩn trỗi dậy, cậu liền bế cô bé lên. Dù sao cậu cũng đã là một Kỵ Sĩ Tùy Tùng, sức lực đã lớn hơn nhiều, cô bé này cũng không nặng lắm nên khi bế lên cũng không có cảm giác gì.

Ôm cô bé tới chỗ đống rau, Long Hạo Thần dùng một cọng dây leo buộc bó rau lại. Cô bé kia thì lo lắng kéo kéo vạt áo cậu.

Long Hạo Thần có chút sững sờ rồi vội đặt cô bé xuống. Cô bé lại viết vài chữ:

“Ta cảm nhận được hơi thở của bọn chúng, chúng sắp đến rồi. Chúng có thể ngửi ra mùi của ta. Ngươi đi nhanh lên, nếu không sẽ không kịp nữa đâu.”

Long Hạo Thần nhíu mày rồi kiên quyết lắc đầu:

- Không được, ta là nam tử hán, ta sẽ bảo vệ ngươi.

Cho dù mới chín tuổi, nhưng khi nói ra những lời này, trên khuôn mặt xinh đẹp của cậu đã hiện lên một sự kiên nghị.

Mùi sao? Hai mắt Long Hạo Thần khẽ động, cậu vò nát vài cọng rau rồi chà lên người mình và cô bé, sau đó ôm cô chạy sang một lùm cây. Cậu đặt cô vào trong lùm cây rồi mình thì nằm đè lên trên, dùng khuỷu tay chống đỡ cơ thể để không đè lên người cô bé, đồng thời hoàn toàn che chắn cho thân hình nhỏ bé của nàng.

Cậu không hề chú ý tới, khi cậu làm việc này, cô bé vẫn luôn dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn cậu, nhưng chỉ im lặng không nói gì.

Long Hạo Thần vừa mới làm xong mọi việc thì bên ngoài bụi cây có một đám người mặc đồ đen xuất hiện. Những tên này đều vô cùng cao lớn, trên người mơ hồ còn có mùi máu tanh truyền tới. Trong đó có mấy người không ngừng hít vào.

- Mùi vị tới đây sao lại biến mất? Chẳng lẽ tiểu nha đầu kia được người khác cứu đi?

Một giọng nói khàn khàn vang vọng trong rừng cây.

Nương theo những tia sáng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, Long Hạo Thần thấy rõ tướng mạo của một trong những hắc y nhân. Khi nhìn thấy tướng mạo của người này, cậu suýt chút nữa đã hét lên. Mặt gã chi chít lông đen, cặp đồng tử màu vàng kim trông vô cùng đáng sợ, lỗ mũi thì liên tục ngửi ngửi, dường như đang cố gắng đánh hơi.

Ngay lúc này, một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Chấm dứt ở đây thôi. Nếu các ngươi đã đuổi tới đây thì không cần quay về nữa.”

Một luồng sáng trong suốt lặng lẽ xuất hiện giữa không trung, rồi loé lên vài lần trong khu rừng. Bảy, tám hắc y nhân trong nháy mắt sững người lại rồi ầm ầm ngã xuống.

Long Hạo Thần thậm chí có cảm giác hoa mắt. Một gã bạch y nhân che mặt xuất hiện ở chỗ những tên hắc y nhân vừa ngã xuống. Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh dị hiện ra trước mắt cậu. Không thấy tên bạch y nhân có động tác gì, nhưng Long Hạo Thần lại thấy trên ngực hắn có mấy nghìn tia sáng từ từ xuất hiện. Trong phút chốc, cả khu rừng như được thắp sáng lên. Ánh sáng chói mắt làm Long Hạo Thần không chịu được phải nhắm mắt lại.

Đợi đến khi cậu mở mắt ra thì hoảng sợ phát hiện những tên hắc y nhân vốn đang nằm trên đất bây giờ đã biến mất hết, tên bạch y nhân thì vẫn còn đứng ở chỗ cũ.

Mọi việc xảy ra quá nhanh, giống như Long Hạo Thần vừa mới hoa mắt vậy. Mọi thứ xung quanh đều rất yên tĩnh, những hắc y nhân tướng mạo hung ác vừa nãy dường như chưa từng xuất hiện.

Bạch y nhân xoay người lại, nhìn về chỗ Long Hạo Thần và cô bé đang ẩn trốn rồi nói:

- Ra đi.

Long Hạo Thần cảm thấy căng thẳng trong lòng, rõ ràng đối phương đã phát hiện ra mình. Đồng thời, cậu cũng đã nhìn thấy đôi mắt của bạch y nhân này. Đó là một đôi mắt vô cảm đến tột cùng. Tròng mắt màu đen, nhưng con ngươi lại là màu xám tro. Mái tóc dài được buộc sơ sài phía sau, trên bộ quần áo màu trắng đơn giản không hề có một món trang sức nào.

Sự mạnh mẽ của bạch y nhân làm Long Hạo Thần cảm thấy căng thẳng, dù sao thì cậu chỉ mới chín tuổi. Nhưng khi cậu cúi đầu xuống nhìn cô bé phía dưới, nhiệt huyết nhất thời dâng trào biến thành dũng khí.

Trước tiên, cậu lắc đầu ý bảo nàng không cần lên tiếng, rồi chống người nhảy ra bên ngoài. Ngay khi ra ngoài, cậu liền rút thanh mộc kiếm sau lưng ra.

Tên bạch y nhân đứng đó không hề nhúc nhích. Long Hạo Thần cảm thấy người đứng trước mặt này còn mạnh hơn rất nhiều so với những con dã thú mà cậu đã gặp.

Long Hạo Thần không hề hé răng, cậu cầm chặt thanh kiếm trên tay rồi chăm chú nhìn người bạch y nhân. Bây giờ trong lòng cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất là hy vọng bạch y nhân này không phát hiện ra cô bé là tốt rồi.

- Chúng ta cần phải trở về. – Giọng nói của bạch y nhân không hề có một tia tình cảm nào, chỉ vài từ như thế thôi cũng đủ để cậu cảm thấy một luồng hơi lạnh thổi dọc sống lưng.

Ở phía sau, “vút” một tiếng, một bóng người nhỏ bé xuất hiện trước mặt Long Hạo Thần. Cậu giật mình phát hiện ra bóng dáng mà cậu thậm chí còn nhìn không kịp kia lại là của cô bé câm mà cậu vừa giúp.

Tốc độ của cô bé thật nhanh! Long Hạo Thần ngẩn người.

Cô bé vươn hai tay ra, dùng thân thể bé nhỏ của mình chắn trước mặt Long Hạo Thần, ánh mắt kiên định và quật cường nhìn tên áo trắng trước mặt, cô dùng sức lắc đầu.

Đôi mi bao phủ đôi mắt vô cảm kia dường như có chút giật giật. Ngay sau đó, thân thể hắn di động, giống như một luồng sáng chợt lóe lên. Cô bé đứng trước mặt Long Hạo Thần cũng di động, tốc độ cực nhanh.

Sức quan sát của Long Hạo Thần đã vượt qua bạn bè cùng lứa tuổi, nhưng cậu cũng chỉ có thể mơ hồ thấy được trong tay cô bé có một thanh chủy thủ ngắn. Lúc di chuyển, thân thể cô bé có chút di động không theo quy tắc, trông như một con báo con hung hãn. Tốc độ này thật nhanh, có lẽ chỉ có người có linh lực vượt qua hai mươi mới có được tốc độ như vậy?

Đáng tiếc, cô bé và tên bạch y nhân hiển nhiên chênh lệch rất lớn. Chỉ trong một lần hít thở, mọi thứ đã trở lại yên tĩnh.

Thanh chủy thủ trên tay cô bé không thấy nữa, thân thể cô cũng bị bạch y nhân kẹp dưới nách. Tên này làm thế nào được như vậy, Long Hạo Thần hoàn toàn không nhìn thấy.

- Buông cô ấy ra!

Long Hạo Thần hô to một tiếng rồi bước tới theo thế tấn công chính quy của Kỵ Sĩ, thanh mộc kiếm trong tay ngay lập tức bổ tới tên bạch y nhân. Lúc này, cậu căn bản không để ý tới việc tên này lợi hại đến đâu, trong lòng chỉ có một suy nghĩ duy nhất là cứu cô bé này.

Một lực lượng lớn truyền tới, thanh kiếm của Long Hạo Thần văng ra xa, trong nháy mắt ý thức rơi vào bóng tối. Mà bên kia, tên bạch y nhân chỉ vừa nhấc tay lên mà thôi.

Cô bé bị tên này xách lên kịch liệt giãy dụa. Tên bạch y nhân bỗng nhiên kinh hãi, hắn cảm thấy cô bé mình đang xách theo bắt đầu nóng lên, một tầng ánh sáng màu đỏ xuất hiện trên làn da cô bé.

- Yên tĩnh một chút, ta sẽ không làm tổn thương nó.

Tên bạch y nhân rốt cuộc cũng nói ra một câu có giọng điệu hơi giống con người, trong giọng nói dường như chứa sự bất đắc dĩ.

Cô bé ngừng giãy dụa, ngẩng đầu nhìn tên bạch y nhân.

Tên này gật đầu, từ từ đi tới chỗ Long Hạo Thần rồi ngồi xổm xuống, dùng một tay sờ soạng khắp người cậu, ngay cả khuôn mặt xinh đẹp kia hắn cũng không bỏ qua.

Sau một lát, tên bạch y nhân nhíu mày:

- Tư chất chỉ ở mức trung bình khá, cốt cách phát triển chưa đầy đủ. Khí chất và tư chất của nó rất thích hợp làm Kỵ Sĩ.

Vừa nói, hắn liền buông cô bé ra.

Cô bé làm ra một thủ thế với hắn.

Bạch y nhân nói:

- Thành tựu tương lai của nó? Khó nói. Từ tư chất mà thấy, cùng lắm nó chỉ là một Đại Địa Kỵ Sĩ. Nhưng mới chín tuổi đã có bốn trong mười phẩm chất của Kỵ Sĩ là thương cảm, dũng cảm, kiên nghị, hy sinh, thành tựu tương lai là không thể đo lường. Đối với một Kỵ Sĩ vĩ đại, đặc biệt là Thủ Hộ Kỵ Sĩ, tâm tính còn quan trọng hơn tư chất rất nhiều.

Cô bé chỉ chỉ về phía mình, rồi chỉ Long Hạo Thần, sau đó quơ tay làm ra vài động tác.

Tên bạch y nhân gật đầu:

- Được rồi, dũng khí vừa rồi của nó rất đáng được nhận phần thưởng này.

Một đoàn bạch quang xuất hiện trước ngực tên bạch y nhân, mơ hồ có thể nhìn thấy hình dáng một cái tiểu hỏa lô, ở giữa có một ngọn lửa óng ánh màu xanh.

Tên bạch y nhân vươn tay ra, một ngọn lửa màu xanh bay tới trên người Long Hạo Thần. Bàn tay hắn làm vài động tác kỳ lạ, ngay lập tức ngọn lửa bám lên người cậu.

Một lát sau, luồng ánh sáng thu lại rồi chui vào cơ thể tên bạch y nhân, ánh mắt hắn rõ ràng có chút mệt mỏi.

- Tốt rồi, ta đã dùng lực của Linh Lô để thanh tẩy tạp chất trong mười hai chính kinh của nó, tiềm lực ít nhất cũng đã tăng thêm một bậc. Lần thí luyện này đã xong, chúng ta quay về thôi.

Vừa nói, tên bạch y nhân liền đứng lên, vẫy tay về phía cô bé.

Cô bé đi nhanh tới chỗ Long Hạo Thần, tháo một chiếc nhẫn màu xanh trên người ra đeo vào ngón giữa của cậu. Điều kỳ lạ là, chiếc nhẫn nhỏ bé ấy vừa đeo vào tay Long Hạo Thần đã tự động thay đổi kích thước, vừa khít với ngón tay cậu.

- Thải Nhi...

Tên bạch y nhân nhỏ giọng kêu lên, nhưng đáp lại hắn là ánh mắt quật cường của cô bé. Cô bé đem mớ rau của Long Hạo Thần lại gần người cậu rồi mới đi tới chỗ tên bạch y nhân.

Tên bạch y nhân cau mày một chút, sau khi trầm mặc, hắn rốt cuộc cũng gật đầu, nắm tay cô bé kéo đi rồi biến mất.

Sau

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!