Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 111: CHƯƠNG 111: ĐẠI DỰ NGÔN THUẬT

Trong lúc Long Hạo Thần đang suy tư, tình hình chiến đấu bên dưới đã có biến hóa.

Thế công của chín ma tộc đang bị ma thú kiềm chế hoàn toàn bỗng nhiên yếu đi, khiến vòng vây của ma thú cũng dần siết lại.

Nguyên nhân thế công yếu đi rất đơn giản, A Bảo đột nhiên rời khỏi hàng ngũ tấn công, quay về giữa các đồng bạn. Hắn đến bên kẻ đang tỏa ra ánh sáng màu cam, cũng chính là tên đã bị Săn Ma Đoàn cấp hiệu số hai mươi mốt trọng thương. Vẻ mặt của A Bảo vẫn bình thản, nhưng tên ma tộc đang thi triển ma pháp màu cam lại không hề bình tĩnh như vậy.

“Cẩn thận, dường như chúng định làm gì đó.” Long Hạo Thần nhỏ giọng nói với Dạ Tiểu Lệ đứng bên cạnh.

Tiểu Lệ khẽ “ừ” một tiếng, sắc mặt trở nên nghiêm trọng. Tuy mọi chuyện còn chưa xảy ra, nhưng cô bé cũng cảm giác có gì đó không đúng.

Dù cách xa như vậy, Long Hạo Thần vẫn mơ hồ cảm nhận được A Bảo dường như tùy thời có thể bộc phát cấm chú. Tên ma tộc đang thi triển ma pháp màu cam dường như đang đấu tranh điều gì đó. Hai người họ có vẻ đang tranh cãi.

Điều này rất không bình thường! Nếu A Bảo là thái tử của Nghịch Thiên Ma Long tộc, vậy sao lời nói của hắn lại bị phản đối? Trừ phi là…

“Cẩn thận, có lẽ bọn họ sắp phát động năng lực phá vỡ hạn chế quy tắc của Mộng Huyễn Thiên Đường.”

Cùng lúc đó, ma pháp sư của ma tộc dường như đã bị A Bảo thuyết phục. A Bảo quay trở lại hàng ngũ chiến đấu, đồng thời một tầng sáng màu cam nồng đậm lan tỏa ra từ giữa bọn chúng.

Sắc cam này không hề mãnh liệt, nhưng lại cho người ta một cảm giác quái dị. Hơi thở sự sống nồng đậm vốn có dường như trở nên ngột ngạt vì sự xuất hiện của sắc cam này. Điều càng khiến người ta kinh ngạc là, tầng hào quang này tuyệt không đột phá giới hạn một vạn linh lực.

Có chuyện gì vậy?

Bất kể là Long Hạo Thần hay Dạ Tiểu Lệ, trong lòng đều có chút mờ mịt. Bọn họ đều cảm nhận được áp lực mà ánh sáng màu cam mang lại. Nhưng vì sao ánh sáng đó vẫn nằm trong phạm vi hạn chế?

Trương Phóng Phóng đột nhiên thất thanh nói:

“Tinh Ma tộc, tên đó chắc chắn là người của Tinh Ma tộc. Cẩn thận, hắn sắp thi triển Đại Dự Ngôn Thuật.”

Nghe tới bốn chữ Đại Dự Ngôn Thuật, Long Hạo Thần chợt biến sắc. Đại Dự Ngôn Thuật là một ma pháp đặc biệt và vô cùng cường đại của Tinh Ma tộc, chỉ có huyết mạch trực hệ của Tinh Ma Thần mới có thể thi triển. Cái giá phải trả để thi triển nó là cực kỳ lớn. Cho dù là bản thân Tinh Ma Thần cũng phải tiêu hao một phần sinh mệnh mới có thể sử dụng. Với huyết mạch không có Trụ Ma Thần phụ trợ, cái giá phải trả để thi triển Đại Dự Ngôn Thuật chính là sinh mệnh.

Đặc điểm lớn nhất của Đại Dự Ngôn Thuật là nó không thuộc phạm trù ma pháp, cũng không thể dùng cấp bậc để đánh giá. Nó giống như một loại thần thuật. Khó trách, khó trách khi sử dụng ở đây lại không phá vỡ quy tắc.

Ngay lúc này, Dạ Tiểu Lệ bên cạnh Long Hạo Thần đột nhiên run rẩy. Ngay sau đó, luồng sáng bảy màu quanh người cô bé bỗng trở nên nồng đậm. Hơi thở sự sống mạnh mẽ từ người cô bé tuôn trào ra. Tám người Long Hạo Thần ở bên cạnh đều giật mình, cảm nhận được linh lực của mình bỗng chốc tăng vọt.

Đây không phải là hồi phục linh lực, mà là linh lực đang được tăng cường, tựa như chính họ tu luyện được vậy.

Long Hạo Thần, Thải Nhi và Trương Phóng Phóng còn đỡ, ba người khác thì vui sướng cảm thụ thực lực đang tăng lên, dường như mỗi giây linh lực của họ có thể tăng gần mười điểm. Chỉ trong chốc lát, linh lực đã tăng hơn trăm điểm.

Mà cảm giác của năm người còn lại thì khác hẳn.

Lâm Hâm, Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên, Hàn Vũ và Trần Anh Nhi lúc này đều đang ở trạng thái đỉnh cấp năm, linh lực đột nhiên tăng mạnh, năm người chỉ cảm thấy bình cảnh đang kìm hãm mình rung chuyển dữ dội.

Bọn họ đều là người thông minh, cơ hội như vậy sao có thể bỏ lỡ? Lập tức thúc đẩy linh lực bản thân, toàn lực đột phá bình cảnh.

Linh lực sinh mệnh mà Dạ Tiểu Lệ tỏa ra không chỉ mạnh mẽ mà còn vô cùng nhu hòa, hoàn toàn có thể được bất cứ thuộc tính nào hấp thu ngoại trừ tử vong và hắc ám. Hơi thở sinh mệnh khổng lồ này khuếch tán ra ngoài, đám ma thú bên ngoài bỗng chốc như được uống thuốc tiên, thực lực tăng vọt, thế công trở nên mạnh mẽ hơn hẳn. Cho dù là cường giả như A Bảo khi chống cự cũng có chút khó khăn.

Không còn nghi ngờ gì nữa, khi Dạ Tiểu Lệ cảm nhận được nguy cơ, cô bé đã bắt đầu toàn lực ra tay.

Nhưng ở phía bên kia, trong trận hình của ma tộc, ánh sáng màu cam cũng bắt đầu trở nên ngày càng mãnh liệt. Trên bầu trời, một đồ án ngôi sao sáu cánh màu cam khổng lồ xuất hiện. Ánh sáng nồng đậm mà cường đại. Mỗi lần không khí chớp động, sắc mặt Dạ Tiểu Lệ lại tái đi một phần.

“Long Hạo Thần, tên Tinh Ma tộc này muốn phong ấn ta. Ta sẽ bị phong ấn ít nhất hai giờ. Bảo vệ ta, bảo vệ ta hai tiếng đồng hồ. Khi ta thoát khỏi Đại Dự Ngôn Thuật, chính là giờ chết của chúng.”

Giọng nói trong trẻo non nớt của Dạ Tiểu Lệ tràn ngập phẫn nộ và không cam lòng, nhưng cô bé vẫn chậm rãi khoanh chân ngồi xuống, hai tay chắp trước ngực, nhắm mắt lại.

Khoảnh khắc này, hơi thở sinh mệnh quanh thân cô bé lại tăng gấp đôi, hóa thành một vòng hào quang màu xanh lục khuếch tán ra ngoài.

Những tiếng rên khẽ phát ra từ Lâm Hâm, Vương Nguyên Nguyên, Tư Mã Tiên, Trần Anh Nhi và Hàn Vũ. Năm đôi linh cánh cùng lúc giang rộng. Bọn họ đã hoàn thành đột phá trong thời khắc mấu chốt, linh khiếu sơ ngưng.

Món quà mà Dạ Tiểu Lệ dành cho họ thật sự quá lớn, giúp cả năm người đột phá bình cảnh cấp sáu. Nếu là tu luyện bình thường, dù họ có luyện vài tháng cũng chưa chắc đột phá được!

Nhưng khi tầng sáng xanh cuối cùng tràn ra, trên người Dạ Tiểu Lệ lại có thêm một tầng ánh sáng màu cam, bao phủ toàn thân cô bé, thậm chí một tia hơi thở cũng không thể phát ra.

Đại Dự Ngôn Thuật là thần thuật cực kỳ cường đại, có rất nhiều tác dụng. Cái giá phải trả để thi triển nó lớn như vậy, uy lực sao có thể nhỏ được?

Nói một cách đơn giản, nếu Đại Dự Ngôn Thuật tác dụng lên người bình thường, thì cho dù là “Dự Ngôn Kỳ Tử” cũng có khả năng khiến đối phương tử vong ngay lập tức.

Dạ Tiểu Lệ đương nhiên không phải người thường. Bởi vậy, dù Đại Dự Ngôn Thuật giáng lên người cô bé cũng chỉ có thể tạm thời phong ấn mà thôi.

Khi cô bé bị phong ấn, cùng lúc đó, ma tộc thi triển Đại Dự Ngôn Thuật cũng nổ tung như một quả dưa hấu bị đập nát, hóa thành một trận mưa máu đầy trời. Mưa máu rơi tới đâu, ít nhất hơn mười ma thú bị xuyên thủng thành tổ ong.

Đây chính là cái giá phải trả khi thi triển Đại Dự Ngôn Thuật. Nhưng dựa vào Đại Dự Ngôn Thuật này, không thể nghi ngờ là đã thay đổi cục diện chiến trường.

Theo cái chết của gã, hai đoàn linh lô nhu hòa và một viên ma tinh vương miện truyền thừa màu cam bay lên, thể hiện địa vị của gã trong ma tộc, và cũng là thu hoạch của gã trong lần tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường này.

Sắc mặt A Bảo lạnh lùng, không hề xúc động vì cái chết của đồng bạn. Hắn đã dựa vào lời thề và những lời hứa hẹn mới khiến đồng bạn thi triển Đại Dự Ngôn Thuật mấu chốt này. Mặc dù cái giá hắn hứa hẹn không nhỏ, nhưng nếu có được Dạ Tiểu Lệ trên ngọn đồi này, thì trả cái giá lớn hơn nữa cũng không đắt. Không chỉ là hắn, cho dù là Ma Thần Hoàng cũng cố chấp muốn có được Dạ Tiểu Lệ.

Ma tộc không tiếc trả giá lớn điên cuồng tấn công Trấn Nam quan, lại không tiếc vốn liếng giao dịch với Liên Minh Thánh Điện, để mười ma tộc bọn họ có thể tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường, mục tiêu cuối cùng chỉ có một, đó chính là Dạ Tiểu Lệ.

Liên Minh Thánh Điện nghĩ rằng mình được lợi, lại không biết Dạ Tiểu Lệ đối với ma tộc, đặc biệt là Ma Thần Hoàng quan trọng đến mức nào. Mà bí mật này, chỉ có hai cha con Ma Thần Hoàng và A Bảo biết mà thôi.

Mất đi sự chỉ huy của Dạ Tiểu Lệ, các ma thú tấn công trở nên hỗn loạn. Trong cơn phẫn nộ, chúng điên cuồng xông về phía ma tộc. Tuy trong chốc lát khiến cường độ công kích tăng lên, nhưng mất đi chiến thuật, những nỗ lực của chúng đều trở nên vô ích.

Một vòng hào quang màu tím đen khuếch tán dưới chân A Bảo, bao phủ cả bảy đồng bạn vào trong. Trên người mỗi ma tộc đều được bao bọc bởi một tầng tím đen dày đặc.

Lực công phòng của chúng đều tăng lên đến đỉnh điểm trong nháy mắt. Bỗng chốc máu thịt tung bay, ma thú dưới đôi vuốt mạnh mẽ của A Bảo liên tiếp bị xé nát. Cùng lúc đó, từ ngực A Bảo bắn ra một thanh trường kiếm màu tím đen. Thanh trường kiếm này không nằm trong tay hắn, mà tự bay lượn trên không trung phát động công kích. Mỗi lần xuất kích ít nhất chém chết một ma thú, uy thế mạnh mẽ, trở thành mũi nhọn mở đường cho chúng, dẫn tám tên ma tộc xông lên phía trước, thẳng hướng sườn núi. Nơi nào chúng đi qua đều để lại những mảnh thân thể rách nát của ma thú.

Long Hạo Thần và các bạn đứng trên đỉnh núi, không hề động đậy.

Trương Phóng Phóng có chút sốt ruột nhìn Long Hạo Thần, nhưng y không mở miệng.

Lúc này Long Hạo Thần tuy sắc mặt trầm trọng, nhưng lại tỏ ra vô cùng trầm ổn, tuyệt không hành động lỗ mãng. Chiến trường bên dưới đã trở nên hỗn loạn, tám tên ma tộc bắt đầu đột phá một cách cứng rắn. Nhưng lúc này Long Hạo Thần không thể động.

Năm đồng bạn của hắn cần thời gian để cảm nhận những thay đổi sau khi đột phá, cảm nhận sự trợ giúp mà linh khiếu và linh cánh mang lại. Hơn nữa cục diện bên dưới hỗn loạn như vậy, cho dù họ có tham gia cũng không mang lại tác dụng lớn. Các ma thú vì Dạ Tiểu Lệ bị phong ấn mà đều đã đỏ mắt. Nếu họ tham gia, thậm chí có thể bị xem như kẻ địch và bị tấn công.

Năng lượng sinh mệnh mà Dạ Tiểu Lệ phóng thích đã khiến linh lực của họ tăng lên một cách tổng thể, giúp năm người nhóm Lâm Hâm đột phá đến cấp sáu. Món quà lớn này họ phải báo đáp. Hơn nữa, cho dù không phải vậy, Long Hạo Thần cũng nhất định sẽ dùng hết sức mình để bảo vệ đồng bạn. Hắn đã nghĩ kỹ rồi, nếu thật sự không được thì sẽ mang theo Dạ Tiểu Lệ cùng nhau trở về tháp Vĩnh Hằng.

Đương nhiên đó là bước cuối cùng, không đến lúc bất đắc dĩ tuyệt đối không thể sử dụng. Nguyên nhân rất đơn giản, tuy thuộc tính của tháp Vĩnh Hằng là quang minh, nhưng cũng tràn ngập lực lượng tử vong. Mà Dạ Tiểu Lệ tràn đầy năng lượng sinh mệnh một khi vào tháp Vĩnh Hằng, sẽ xảy ra chuyện gì thì rất khó nói.

Long Hạo Thần quay đầu nhìn về phía Trương Phóng Phóng, trầm giọng nói:

“Trương huynh, lát nữa nếu gặp tình huống không thể chống cự, anh hãy phát động Mộng Huyễn bảo thạch rời đi, chúng tôi có cách thoát thân.”

Trương Phóng Phóng gật đầu. Nhìn bộ dạng của Long Hạo Thần, y liền biết vị Long đoàn trưởng trẻ tuổi này có bài tẩy, ít nhất đã có đường lui. Việc này liên quan đến bí mật của người ta, đương nhiên y sẽ không hỏi.

Nhìn tình hình chiến đấu bên dưới, ánh mắt Long Hạo Thần càng thêm ngưng trọng. Rất nhiều ma thú trong Mộng Huyễn Thiên Đường nhận được sự tăng phúc của Dạ Tiểu Lệ, từng con một đều tăng vọt sức mạnh. Tu vi của một số ma thú trực tiếp đột phá đến cấp tám, tương đương với cường giả cấp bảy của nhân loại. Mặc dù đa số chúng chỉ có bản năng chiến đấu, nhưng trên trăm ma thú vây công tám người vẫn là cực kỳ hung mãnh.

Dù là vậy, cuộc chiến vẫn diễn ra trong cảnh máu thịt tung tóe.

Trong tám tên ma tộc, A Bảo ở vị trí tiên phong. Cách chiến đấu của hắn rất đơn giản và trực tiếp, hắn không thèm né tránh công kích của ma thú, mà trực tiếp lấy công đối công. Mỗi một con ma thú trước mặt hắn đều khó tránh khỏi vận mệnh bị xé nát. Đồng thời, hắn cũng dựa vào thực lực bản thân để chặn đứng phần lớn công kích chính diện, vai trò tựa như Long Hạo Thần trong đội.

Bên cạnh hắn có hai ma tộc dáng người cao to, trông hơi giống nhau, bộ dạng không hề giống nhân loại, thoạt nhìn khá giống địa long, nhưng thân hình nhỏ hơn nhiều. Cao khoảng hai mét rưỡi, sau lưng kéo theo một cái đuôi to khá dài.

Nhưng dáng người nhỏ hơn địa long không có nghĩa là thực lực của chúng thấp hơn. Ngược lại, hai tên này hoàn toàn dùng tay không để tấn công, thoạt nhìn không thua kém A Bảo. Chân trước to khỏe, cùng với cái miệng rộng mọc đầy răng nhọn đều là vũ khí đoạt mệnh. Lớp vảy đen toàn thân có lực phòng ngự cực mạnh.

Chỉ ba tên đã đủ để ngăn cản toàn bộ công kích chính diện.

Phía sau tám tên, cũng là ba cận chiến. Trong ba cận chiến này, Lãnh Tiêu lại là trung tâm. Hai bên trái phải Lãnh Tiêu là những ma tộc có chút giống ma thú biến dị. Một tên có dáng người hùng tráng như gấu, trên người tỏa ra ánh sáng vàng sẫm. Mỗi khi gặp nhiều ma thú tấn công, gã sẽ mạnh mẽ giẫm xuống đất, phát ra một trận kịch chấn, khiến mặt đất rung chuyển nứt ra một mảng lớn.

Bên kia của Lãnh Tiêu là một cường giả ma tộc giống sư tử, cũng có năng lực công phòng cực mạnh.

Nguyệt Dạ và một cô gái ma tộc khác đứng ở giữa, phóng thích ma pháp. Trung tâm của toàn đội là A Bảo, nhưng người chỉ huy lại là Nguyệt Dạ. Pháp trượng trong tay cô đã đổi thành màu tím sậm, dao động ma lực nồng đậm không ngừng khuếch tán, tăng phúc ma pháp cho các ma tộc khác, đồng thời không ngừng bù đắp những lỗ hổng.

Cô gái ma tộc bên cạnh cô thì mặc đồ đỏ, thoạt nhìn không khác gì nhân loại, chỉ là dáng người bốc lửa hơn. Bộ nhuyễn giáp vảy cá mặc trên người bị thân hình đầy đặn của cô làm cho như muốn nứt ra. Trước ngực là cặp bồng đảo căng tròn tựa hai quả dưa hấu lớn, vòng eo thon gọn đến khó tin, và bên dưới là cặp mông cong vút. Dáng người như vậy nhân loại không thể nào có được.

Trong tay cô là hai thanh pháp trượng san hô, lúc hành động lả lướt thướt tha. Từng đạo ánh sáng đỏ đậm không ngừng bắn ra từ đôi pháp trượng. Ma thú nào bị trúng phải đều chịu đả kích cực kỳ thảm khốc, lực công kích vô cùng mạnh. Nhưng công kích của cô chỉ là đơn thể, không xuất hiện ma pháp loại quần công.

Sự phối hợp của tám người không hề ăn ý, hiển nhiên thời gian tập hợp còn rất ngắn. Nhưng có Nguyệt Dạ điều phối, nên không xuất hiện lỗ hổng nào. Cho dù có, cũng đều được bù đắp bằng thực lực mạnh mẽ của chúng.

Qua một khoảng thời gian quan sát, Long Hạo Thần đã phát hiện ra bí ẩn của bọn chúng. Trừ Nguyệt Dạ và cô gái tóc đỏ mặc đồ đỏ là hắn không rõ, các ma tộc khác đều có ngoại linh lực khá mạnh, cho nên dưới sự công kích của vô số ma thú, chúng không hề rơi vào thế yếu.

Mất đi sự chỉ huy của Dạ Tiểu Lệ, công kích của ma thú dần trở nên hỗn loạn không có quy tắc. Việc điên cuồng tấn công chỉ tạo ra sự chen chúc, bầy ma thú thiếu đi bộ não chỉ huy, bắt đầu liên tục bị tám tên ma tộc đẩy lùi. Mặc kệ chúng nó phát cuồng đến mức nào, cũng không thể ngăn cản bước chân tiến tới của ma tộc.

Long Hạo Thần vẫn đứng đó không động đậy. Ánh mắt hắn thỉnh thoảng lại rơi trên người Nguyệt Dạ. Nếu hắn có thể chỉ huy đám ma thú, có lẽ vẫn có thể ngăn cản được kẻ địch như trước, nhưng hắn không thể. Hiện tại hắn chỉ có thể dựa vào địa thế, chờ đợi cường giả ma tộc lao đến.

Thời gian hai tiếng đồng hồ khá dài. Cường giả ma tộc dưới tác dụng của hào quang từ A Bảo, dường như không hề biết mệt mỏi, từng bước không ngừng tiến lên. Mỗi bước tiến tới, đều để lại vô số thi thể ma thú bị phá nát, máu tươi và nội tạng văng tung tóe.

Sau khi Dạ Tiểu Lệ bị Đại Dự Ngôn Thuật phong ấn, số lượng ma thú từ bốn phương tám hướng đến tiếp viện rõ ràng đã giảm bớt. Đây là một tin tức rất bất lợi.

Thải Nhi đi tới bên cạnh Long Hạo Thần, nhỏ giọng hỏi:

“Làm không?”

Tuy nàng không nói rõ ràng nhưng Long Hạo Thần lại hiểu ý, nhẹ lắc đầu, nói:

“Chưa phải lúc.”

Thải Nhi gật đầu, không nói gì thêm.

Long Hạo Thần xoay người nhìn về phía Hàn Vũ, vung tay ra hiệu.

Hàn Vũ lập tức hiểu ý, đi tới đứng cạnh Long Hạo Thần, chậm rãi ngâm xướng chú ngữ. Cùng lúc đó, Nhã Đình sau lưng Long Hạo Thần cũng bắt đầu ngâm xướng.

Lúc này, tám tên ma tộc đã dần tiến đến chân đồi nhỏ, cách đỉnh núi còn hơn trăm mét. Đương nhiên, khi chúng tiến lên, ma thú tấn công càng trở nên điên cuồng. Dạ Tiểu Lệ ở trên đó, dù chúng nó có phải trả giá bằng sinh mệnh cũng tuyệt không lùi bước.

Một vầng sáng vàng nhạt từ đỉnh núi khuếch tán xuống dưới, bao phủ chiến trường.

Có ánh sáng vàng dịu nhẹ, vết thương trên người các ma thú được chữa trị một phần, bỗng chốc uy thế lại tăng thêm mấy phần.

Ngay sau đó, ánh sáng vàng càng thêm nồng đậm lan xuống, càng nhiều ma thú được chữa trị sâu hơn. Bất ngờ nhận được tiếp viện, khiến bầy ma thú của Mộng Huyễn Thiên Đường càng trở nên hung mãnh. Thế xung phong của tám tên ma tộc cũng chậm lại.

Hai ma pháp này đương nhiên là do Long Hạo Thần và Hàn Vũ phóng ra. Long Hạo Thần không biết ma pháp trị liệu quần thể, nhưng Nhã Đình biết! Tuy Nhã Đình không thể trực tiếp sử dụng ma pháp, nhưng nó có thể hoàn thành chú ngữ, thông qua Long Hạo Thần để thi triển.

Từ khi họ gặp Dạ Tiểu Lệ, họ dường như đã trở thành một phần của Mộng Huyễn Thiên Đường, được Mộng Huyễn Thiên Đường hết lòng ủng hộ. Dưới tình huống như vậy, tốc độ hồi phục linh lực của mọi người cũng nhanh hơn nhiều.

Long Hạo Thần xoay người, gọi Trần Anh Nhi tới gần, nhỏ giọng dặn dò mấy câu.

Trần Anh Nhi ngơ ngác một lúc rồi cũng gật đầu. Ánh mắt nhìn Long Hạo Thần có vài phần kỳ quái.

Tư Mã Tiên và Vương Nguyên Nguyên đi tới bên cạnh Long Hạo Thần, sẵn sàng chiến đấu. Khoảng cách trăm mét nhìn thì không ngắn, nhưng trên thực tế trước mặt cường giả có lẽ chỉ là vài bước chân mà thôi.

Từng đạo ma pháp trị liệu bắt đầu không ngừng rơi xuống từ đỉnh núi. Các ma thú được chữa trị, không những vết thương hồi phục, mà tâm tình tán loạn cũng dần bình tĩnh lại. Có ma pháp chữa trị xuất hiện từ đỉnh núi, có nghĩa là Dạ Tiểu Lệ không có việc gì. Chỉ cần trụ cột vẫn còn, chúng nó không sợ cường địch trước mặt.

Long Hạo Thần nói với Nhã Đình:

“Dùng ngôn ngữ chúng có thể hiểu, nói cho chúng biết Dạ Tiểu Lệ chỉ tạm thời bị phong ấn, cần thời gian để tỉnh lại, ít nhất phải kéo dài hai tiếng đồng hồ.”

Nhã Đình nhẹ gật đầu, bay tới trước mặt Long Hạo Thần, líu lo nói gì đó. Thanh âm của nó dưới tác dụng của quang nguyên tố truyền ra rất xa.

Nghe thanh âm của Nhã Đình, bầy ma thú bộc phát một tràng gầm rống giận dữ, dường như chúng đã bị chọc giận. Dạ Tiểu Lệ bị kẻ địch phong ấn, đối với chúng mà nói là một sự sỉ nhục cực lớn! Bỗng chốc sĩ khí lại tăng vọt, có ma pháp trị liệu trên đỉnh núi hỗ trợ, các ma thú tấn công như mưa rơi.

Long Hạo Thần không phải không nghĩ đến việc thông qua Nhã Đình để chỉ huy đám ma thú. Nhưng làm vậy hiển nhiên sẽ không có hiệu quả tốt. Bởi vì hắn không quen thuộc đám ma thú, không biết mỗi con am hiểu điều gì, càng không gọi được tên chúng. Nếu chỉ huy, bầy ma thú có lẽ sẽ càng thêm hỗn loạn. Cho nên, điều hắn có thể làm chính là chữa trị cho các ma thú và nâng cao sĩ khí của chúng.

Bên kia, chẳng biết từ bao giờ Trần Anh Nhi đã ngồi xếp bằng trên mặt đất. Heo con Mạch Đâu nằm trên chân cô, một người một thú đang giao lưu gì đó. Ngay sau đó, Trần Anh Nhi lấy ra một viên ma tinh lớn đặt trước mặt heo con.

Mạch Đâu dường như hơi sợ, nhưng dưới sự khích lệ của Trần Anh Nhi, nó rất nhanh đưa ra quyết định, nuốt viên ma tinh rõ ràng là cấp bảy vào bụng, sau đó nhắm mắt lại.

Trương Phóng Phóng cũng gia nhập hàng ngũ trị liệu. Ma pháp trị liệu của y nói thật còn không bằng Hàn Vũ. Dù sao trong đội y cũng có mục sư chuyên phụ trách. Là một Thủ Hộ kỵ sĩ, y không cần quá quan tâm đến phương diện trị liệu. Nhưng dù gì y cũng là cường giả đỉnh cấp sáu, vẫn biết Đại Hồi Phục Thuật đơn giản. Trị liệu quần thể không được, ít ra đơn thể còn tạm ổn. Từng cái Đại Hồi Phục Thuật luôn rơi trên người những ma thú bị thương nặng. Phối hợp với trị liệu quần thể của Nhã Đình và Hàn Vũ, đã hỗ trợ rất lớn cho bầy ma thú.

Dưới sự trợ giúp của họ và tin tức Dạ Tiểu Lệ bị phong ấn kích động, các ma thú đã cứng rắn ngăn chặn bước chân xung phong của tám tên ma tộc. Đặc biệt là kỹ năng trị liệu quần thể của họ, đó đều là quang hệ, rơi trên đầu ma tộc không khác gì ma pháp công kích. Tuy không thể thật sự gây thương tổn cho ma tộc, nhưng vẫn có hiệu quả làm suy yếu kỹ năng hắc ám có thể tăng phúc cho đồng đội của A Bảo.

Long Hạo Thần ngẩng đầu nhìn bầu trời, lại nhìn Dạ Tiểu Lệ bên cạnh, trong lòng càng thêm kiên định.

Đây không phải lần đầu tiên hắn chỉ huy một trận chiến, thậm chí có thể nói là một cuộc chiến tranh. Nhưng lần này rõ ràng là nguy hiểm nhất. Một khi để tám người của A Bảo xông tới, bọn họ có thể ngăn cản được bao lâu thì rất khó nói. Ít nhất trước mắt, thực lực của họ tuyệt không thể chống đỡ quá lâu.

Nhưng trên chiến trường này, họ có rất nhiều ma thú cường đại trợ giúp, đám ma thú mới là chủ lực ngăn cản kẻ địch.

Hai tiếng đồng hồ. Họ cần thời gian hai tiếng đồng hồ.

Ánh sáng nhàn nhạt lóe lên, đáy mắt Long Hạo Thần xẹt qua một tia lạnh lẽo. Vừa lúc A Bảo ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi, ánh mắt hai người va chạm trên không trung, tóe ra vô số tia lửa.

Tuy về thực lực, Long Hạo Thần còn kém xa hắn, nhưng về khí thế thì không hề yếu kém. Đặc biệt là tinh thần lực, Long Hạo Thần càng không thua đối thủ.

A Bảo lạnh lùng nhìn Long Hạo Thần trên đỉnh núi, kỳ thực trong lòng hắn chấn kinh hơn xa Long Hạo Thần. Hắn đã trơ mắt nhìn đám Long Hạo Thần đi lên đỉnh núi, hơn nữa không bị bất cứ ma thú nào ngăn cản.

Theo hắn thấy, đây là âm mưu của nhân loại. Long Hạo Thần có thể mang nhiều người như vậy tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường đã vượt qua dự đoán của hắn. Hơn nữa, thoạt nhìn đám Long Hạo Thần và ma thú của Mộng Huyễn Thiên Đường có quan hệ không bình thường, chẳng những không bị công kích mà còn được ủng hộ.

Đây cũng là nguyên nhân quan trọng vì sao A Bảo cưỡng ép cường giả Tinh Ma tộc sử dụng Đại Dự Ngôn Thuật. Đám Long Hạo Thần đã lên tới đỉnh núi, khiến hắn có cảm giác nguy cơ mãnh liệt. Một khi Dạ Tiểu Lệ rơi vào tay họ, thì tất cả hành động của mình đều là công dã tràng. Cho nên hắn mới không thể không hy sinh một đồng bạn cực kỳ quan trọng, hơn nữa còn hứa hẹn rất nhiều.

Lúc này càng tới gần đỉnh núi, A Bảo càng phán đoán rõ ràng tình thế. Xem ra đám Long Hạo Thần tuyệt không biết sự quan trọng của Dạ Tiểu Lệ. Hơn nữa, việc họ đứng bên cạnh Dạ Tiểu Lệ chỉ đơn thuần là muốn ngăn cản mà thôi.

Phát hiện điều này, tâm tình A Bảo nhẹ nhõm rất nhiều. Tuy ma thú vây công rất nhiều, nhưng hắn có tự tin lên tới đỉnh núi. Vết thương mà Long Hạo Thần gây ra hôm qua hắn vẫn còn nhớ rõ. Mặc dù hắn đã thể hiện bản lĩnh đại trượng phu co được giãn được, làm ra lựa chọn chính xác nhất trong thời điểm mấu chốt, nhưng tuyệt không có nghĩa là hắn không ghi hận. Ngược lại, không biết đã bao nhiêu năm hắn chưa từng bị thương, hiện giờ lại bị thương trong tay Long Hạo Thần, sao hắn có thể cam tâm cho được?

Liếc nhìn về phía đỉnh núi, A Bảo công kích càng thêm mạnh mẽ. Tuy chậm nhưng từng bước ổn định tấn công lên núi.

Ánh mắt Nguyệt Dạ thỉnh thoảng liếc lên đỉnh núi. Nếu nói trên chiến trường này có ai tâm thần bất ổn nhất, thì đó nhất định là cô.

Khi cô trông thấy Long Hạo Thần cũng tham gia hành động lần này, trong lòng đã thầm than. Kỳ thực, cô càng hy vọng đám Long Hạo Thần chiến thắng. Nếu họ thắng, bản thân cô không mất mát gì. Ngược lại, nếu đám Long Hạo Thần rơi vào tuyệt cảnh? Vậy họ sẽ xử lý mình ra sao? Cô gái tràn ngập sát khí kia cũng có mặt, cô ta có thể lấy mạng mình bất cứ lúc nào!

Nếu thật sự tấn công lên được, để Bảo ca hoàn thành mục tiêu, vậy mình chắc chắn sẽ chết.

Không được, nhất định phải hành động. Tên Tinh Ma tộc đã nói, phong ấn Đại Dự Ngôn Thuật của hắn chỉ có thể duy trì hai tiếng đồng hồ. Ta phải giúp nhóm Long Hạo Thần kéo dài thời gian.

Nghĩ tới đây, công kích và chỉ huy của Nguyệt Dạ dần yếu đi. Không chỉ vậy, cô còn phạm một sai lầm cực kỳ nguy hiểm, suýt nữa khiến một ma thú cường tráng đột phá phòng tuyến xông vào, khiến trận hình hoàn chỉnh của tám tên ma tộc xuất hiện hỗn loạn.

Nguyệt Dạ đương nhiên biết mình làm vậy không thể thật sự ngăn cản bước tiến của các cường giả ma tộc. Nhưng thông minh như cô, làm việc này đương nhiên là có mục đích. Cô đang nói cho Long Hạo Thần biết, mình sẽ cố hết sức trợ giúp họ.

“Nguyệt Dạ, cô làm gì đó?” A Bảo lạnh lùng quát một tiếng, quay đầu trừng cô. Nhưng hắn rất nhanh phóng một đạo ánh sáng tím đen lên người Nguyệt Dạ. Bỗng chốc khí thế của Nguyệt Dạ tăng vọt, ma lực hồi phục đến trạng thái cao nhất.

“Cảm ơn Bảo ca, ta không sao, yên tâm đi.” Nguyệt Dạ cảm kích nói.

Nói ra, quan hệ giữa Nguyệt Dạ và A Bảo rất kỳ diệu. Đáng lý ra cô và A Bảo không nên có giao tiếp gì, nhưng sự việc lại cứ trùng hợp như vậy. Với thân phận một nửa dòng máu nhân loại, cô không nên gặp A Bảo, nhưng lại vô tình đụng phải trong một lần ngoài ý muốn.

A Bảo không biết vì sao, có vô số người đẹp ma tộc để hắn chọn, nhưng lại chỉ thích mỗi mình Nguyệt Dạ.

Chỉ là cuộc hôn nhân này không thể nào thành được. Bản thân Nghịch Thiên Ma Long tộc yêu cầu huyết thống thuần khiết cực cao. Trước nay chỉ có thể thông hôn trong tộc, cho dù có kết hôn với ngoại tộc thì cũng không thể được xem là chính thê.

Nếu Nguyệt Dạ chỉ là một cô gái ma tộc bình thường thì cũng dễ làm. Có thể trở thành người phụ nữ của A Bảo, mặc kệ cô thuộc tộc nào đều là vinh hạnh, thậm chí là quang vinh.

Nhưng phụ thân của Nguyệt Dạ chính là ma thần thứ hai của ma tộc, Nguyệt Ma Thần! Bản thân cô lại là con gái mà Nguyệt Ma Thần yêu thương nhất, sao có thể để cho A Bảo làm thê thiếp được?

Bởi vậy, quan hệ giữa hai người trở nên kỳ diệu. A Bảo vì chuyện này mà nhiều lần cãi lại Ma Thần Hoàng. Có lẽ bởi vì càng không có được thì càng khát vọng, hắn càng quyết tâm muốn ở bên Nguyệt Dạ, hơn nữa còn tuyên bố nhất định phải để Nguyệt Dạ làm chính thê của mình.

Vì việc này mà Ma Thần Hoàng giận dữ, suýt phế bỏ địa vị người thừa kế của hắn. Đáng tiếc, Ma Thần Hoàng chỉ có một con trai, nếu bỏ tư cách kế thừa của hắn, thì cũng chỉ có Lãnh Tiêu có thể thừa kế.

Hai cha con vì chuyện này mà tranh cãi gần hai năm.

Lần đầu tiên Long Hạo Thần đụng phải Nguyệt Dạ, chính là lúc Lãnh Tiêu làm người truyền tin, mang thư của anh trai đưa cho Nguyệt Dạ.

Sự kiên quyết của A Bảo dần có tác dụng. Hắn chính là thái tử của Nghịch Thiên Ma Long tộc, chẳng những thực lực mạnh mẽ mà còn thông minh cơ trí, bình thường rất được Ma Thần Hoàng yêu thích. Vì chuyện hôn nhân, hai cha con cãi vã căng thẳng, là điều Ma Thần Hoàng không muốn thấy.

Thiên phú của Lãnh Tiêu tuy không tệ, nhưng so với A Bảo thì còn cách một trời một vực. Đặc biệt là mấy năm gần đây, A Bảo bắt đầu bộc lộ tài năng, năng lực huyết thống cũng dần bộc phát, uy vọng trong Nghịch Thiên Ma Long tộc ngày càng cao.

Ma tộc không giống nhân loại. Nếu quân vương nhân loại gặp thái tử quá mạnh, nhất định sẽ nghĩ cách làm suy yếu thực lực của thái tử để củng cố sự thống trị của mình. Nhưng ma tộc thì ngược lại, bất cứ người thống trị ma tộc nào cũng hy vọng con trai mình có thể sớm ngày mạnh hơn. Tình huống tốt nhất chính là nó có năng lực giết chết mình để cướp lấy ngai vàng.

Bởi vậy, Ma Thần Hoàng cuối cùng vẫn bị con trai thuyết phục, hôm đó y tìm Nguyệt Ma Thần chính là để bàn chuyện hôn sự của hai bên.

Ma Thần Hoàng đồng ý cũng rất đơn giản, có thể đồng ý cho con trai cưới Nguyệt Dạ làm chính thê, nhưng con trai phải chọn ra hai người trong tộc làm thiếp, hơn nữa phải bảo đảm với tộc nhân, người kế vị tương lai của A Bảo phải ưu tiên chọn từ con cái do thị thiếp sinh ra.

Địa vị của Ma Thần Hoàng trong ma tộc lớn cỡ nào, cách làm của y không có gì không ổn. Dù có vài ý kiến bất đồng cũng rất nhanh bị hai cha con bắt tay trấn áp, chuyện này xem như đã được xác định.

Tuy Ma Thần Hoàng đã thỏa hiệp với con trai, nhưng trong chuyện này y cũng tính một hòn đá trúng hai con chim. Không những thỏa mãn nguyện vọng của con trai, đồng thời còn làm sâu sắc thêm quan hệ giữa mình và Nguyệt Ma Thần, khiến địa vị thống trị của mình càng thêm vững chắc.

Chính vì quan hệ đã có biến đổi, trong lần hành động này, A Bảo mới mang Nguyệt Dạ cùng tham gia. Nếu không, với thực lực hiện tại của Nguyệt Dạ, trong ma tộc đương nhiên có thể chọn người thích hợp hơn cô.

Nguyệt Dạ thì sao? Cô có thích A Bảo không? Vấn đề này, bất kể là Ma Thần Hoàng hay A Bảo, họ đều chưa từng nghĩ tới. Cho dù là Nguyệt Ma Thần cũng chưa từng nghĩ. Theo họ thấy, đây căn bản không phải là vấn đề. Trong ma tộc, còn ai có thể so sánh với A Bảo?

Nguyệt Dạ chính là dựa vào tình cảm sâu đậm của A Bảo dành cho mình mới không sợ, mới dám xuất hiện sai lầm vào lúc quan trọng như vậy. Đổi lại là người khác, không chừng A Bảo đã xoay người tung một chưởng rồi. Mà đối với cô, hắn lại không tiếc tiêu hao tiềm năng để trị liệu.

Bảo ca, huynh đối với ta thật tốt quá. Nhưng mà, vì sao ta không thể yêu huynh? Có lẽ, ta sẽ làm vợ huynh, nhưng ta tuyệt đối không yêu huynh. Trong lòng ta, huynh càng giống một người anh trai hơn là một người chồng.

Nguyệt Dạ thầm nghĩ trong lòng, cô không thể cứ luôn phạm sai lầm, như vậy quá rõ ràng. Cho nên cô lại tỏ ra ngoan ngoãn, bước tiến của ma tộc vẫn như cũ.

Nhưng ngay lúc này, có thể thấy rõ, tám tên ma tộc sau một thời gian dài tiêu hao, đã bắt đầu xuất hiện mệt mỏi.

Nguyệt Dạ ngẩng đầu nhìn về phía đỉnh núi, liền thấy Long Hạo Thần đang đứng ở đó. Lúc này, Long Hạo Thần đang chuyên chú nhìn A Bảo, tuyệt không thấy ánh mắt của Nguyệt Dạ.

Nhìn hắn, hai mắt Nguyệt Dạ chợt trở nên mông lung. Cô cũng không biết mình đối với Long Hạo Thần là loại tâm tình gì. Nhưng ít ra cô có thể khẳng định, trong lòng mình, hình ảnh của chàng kỵ sĩ nhân loại này xuất hiện nhiều hơn A Bảo.

Làm sao đây? Rốt cuộc thì ta phải làm gì đây! Nguyệt Dạ thầm thở dài trong lòng. Thông minh như cô, lúc này lòng cũng có chút rối loạn.

Long Hạo Thần đương nhiên không biết trong lòng Nguyệt Dạ đang giãy dụa, nhưng khi thấy một loạt biểu hiện trước đó của cô, hắn liền hiểu ý cô.

Không thể hy sinh cô gái này. Long Hạo Thần thầm quyết định. Coi như hành động lần này thất bại cũng không thể hy sinh Nguyệt Dạ.

Cô gái này thật thông minh, có một nội ứng như vậy trong ma tộc, đối với hành động sau này của Săn Ma Đoàn cấp hiệu số hai mươi mốt thật sự rất quan trọng.

Thải Nhi cũng thấy biểu hiện của Nguyệt Dạ, nhưng ánh mắt nàng trở nên băng lãnh. Bởi vì nàng vừa vặn thấy ánh mắt có chút u oán của Nguyệt Dạ khi nhìn Long Hạo Thần.

Trong chớp mắt đó, nàng thậm chí có ý định phát động cấm chế trong người Nguyệt Dạ. Giết cô ta. Cô ta là một uy hiếp lớn. Về diện mạo, Nguyệt Dạ không thua Thải Nhi bao nhiêu, thậm chí còn có phần trưởng thành hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!