Nữ nhân là người hiểu rõ nữ nhân nhất, cũng là người có nội tâm nhạy cảm nhất. Trong khoảnh khắc đó, Thải Nhi cảm nhận được sự khác lạ trong thái độ của Nguyệt Dạ đối với Long Hạo Thần. Dù tuyệt đối tin tưởng Long Hạo Thần, cảm giác này vẫn khiến lòng nàng không thoải mái.
Nàng bản năng nhích lại gần Long Hạo Thần. Long Hạo Thần vừa hay quay đầu lại.
“Thải Nhi, nghe lời ta, bất kể thế nào cũng không được kích hoạt sức mạnh linh lô của nàng, biết không? Nếu thật sự nguy cấp, chúng ta sẽ mạo hiểm dùng Giai Điệu Vĩnh Hằng mang Dạ Tiểu Lệ đi cùng.”
“A?” Thải Nhi hoàn hồn, mặt đỏ bừng. May mà nàng đeo khăn che nên không bị phát hiện. Mình, mình đang ghen sao?
Long Hạo Thần kinh ngạc nói:
“Thải Nhi, nàng sao vậy?”
Thải Nhi vội vàng cúi đầu.
“Ta không sao, đều nghe lời chàng.”
Long Hạo Thần tưởng nàng lo lắng cho mình, bèn nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo nàng.
“Chúng ta cứ làm hết sức, mặc kệ kết quả cuối cùng ra sao, ít nhất chúng ta đã cố gắng vì Mộng Huyễn Thiên Đường.”
“Ừm.” Thải Nhi khẽ đáp một tiếng, lòng ghen tuông bỗng dưng tan biến. Đúng vậy! Mình căn bản không cần lo lắng, ai có thể cướp chàng đi được chứ? Chàng chỉ là tên ngốc của riêng mình thôi!
Trận chiến ngày càng kịch liệt. A Bảo nhận thấy sức lực của đồng bạn dần cạn kiệt, lập tức đưa ra quyết định, ngừng lại thế công. Cứ như vậy, áp lực mà phe địch phải chịu giảm đi trong thoáng chốc. Cùng lúc đó, từ ngực y bay ra từng viên bảo thạch màu tím đen, chia ra bay về phía mỗi đồng bạn.
Những viên bảo thạch tím đen này dường như là đại bổ đối với ma tộc. Mỗi người sau khi dùng xong, tinh thần nhanh chóng hồi phục.
Lâm Hâm trợn to hai mắt, nói:
“Đó là đan dược của ma tộc sao? Thật muốn lấy một viên về nghiên cứu ghê.”
Vương Nguyên Nguyên cáu kỉnh nói:
“Vậy ông đi đi, không ai cản ông đâu.”
Lâm Hâm cười hì hì, nói:
“Cô ác thật đấy, Nguyên Nguyên à, chúng ta là người một nhà, cô nỡ lòng nào nhìn ta chui vào miệng cọp chứ?”
Vương Nguyên Nguyên bật cười, nói:
“Được rồi, đừng nói nhảm nữa. Bọn chúng ngày càng gần rồi, chuẩn bị chiến đấu đi.”
Lúc này, Long Hạo Thần đã giơ cao Huy Hoàng Thánh Thuẫn và Lam Vũ, Quang Phù Dung.
Sau khi nuốt bảo thạch tím đen, thực lực của tám tên ma tộc rõ ràng đã hồi phục. Công kích của bầy ma thú tuy vẫn mạnh mẽ, nhưng cùng với sự tiêu hao sức lực, chúng không còn dũng mãnh như trước, số lượng cũng không ngừng giảm bớt.
Không có Dạ Tiểu Lệ, chẳng những thiếu đi người chỉ huy mà còn thiếu cả nguồn viện quân tiếp tế không ngừng. Cứ theo tốc độ hiện tại, tối đa mười phút nữa, đám người A Bảo có thể tràn lên đỉnh núi. Mà lúc này mới trôi qua chưa đầy một tiếng đồng hồ. Điều đó có nghĩa là nhóm tám người của Long Hạo Thần phải cầm cự ở đây hơn một tiếng đồng hồ nữa. Việc này hiển nhiên là không thể.
Dùng mu bàn tay chạm vào ngực, nơi có Giai Điệu Vĩnh Hằng, Long Hạo Thần thầm than. Xem ra, mình thật sự phải đưa ra lựa chọn rồi.
Đương nhiên, đây là lá bài tẩy cuối cùng, không đến bước đường cùng hắn tuyệt đối không dùng đến.
Liếc nhìn Dạ Tiểu Lệ bên cạnh vẫn đang được bao bọc bởi ánh sáng màu cam, trong đầu Long Hạo Thần đột nhiên vang vọng lại câu nói hắn từng nói với phụ thân: Con muốn làm một Thủ Hộ Kỵ Sĩ, bởi vì con muốn bảo vệ tất cả những người con trân quý.
Nghĩ đến đây, vẻ mặt trầm trọng của Long Hạo Thần dần giãn ra. Đến thì đến đi, nếu đã tới rồi thì cứ việc xông tới đi.
Từng mệnh lệnh được phát ra từ miệng hắn, mọi người nhanh chóng bày sẵn trận hình.
Trần Anh Nhi ngồi trước mặt Dạ Tiểu Lệ, cô và Dạ Tiểu Lệ được đồng bạn bảo vệ ở chính giữa. Heo con Mạch Đâu dường như đã ngủ thiếp đi, hơn nữa còn ngủ rất say.
Long Hạo Thần đứng ở phía trước nhất, sau lưng hắn là Trương Phóng Phóng, rồi đến Hàn Vũ.
Ba kỵ sĩ đứng thành một hàng dọc. Hai bên Long Hạo Thần là Vương Nguyên Nguyên và Tư Mã Tiên, còn Thải Nhi thì đã ẩn mình vào trong không khí. Lâm Hâm ở hàng cuối cùng, y bắt đầu thì thầm ngâm xướng chú ngữ. Dù đang phóng thích chú ngữ, nhưng chắc chắn đó không phải là ma pháp công kích.
A Bảo mỗi khi bước một bước, đều để lại một dấu chân thật sâu trên sườn núi. Thân thể y đã bị máu ma thú nhuộm thành đủ màu sắc, nhưng đôi mắt y vẫn giữ nguyên vẻ u ám và hư vô. Dường như tất cả những cuộc tàn sát trước mắt đều không liên quan đến y.
Cùng với sự mệt mỏi của đồng bạn, những viên bảo thạch tím đen cũng chỉ có thể duy trì được một khoảng thời gian. A Bảo chủ động gánh vác thêm nhiều trách nhiệm hơn, và thực lực y thể hiện ra lại càng đáng sợ.
Lớp vảy trên người y đã xuất hiện vài chỗ tổn hại. Dù sao y cũng không phải mình đồng da sắt. Nhưng đòn tấn công của y lại càng thêm sắc bén.
Khi chúng vượt qua nửa sườn núi, số lượng ma thú mà một mình A Bảo giết đã vượt qua tổng số của những người khác cộng lại. Từng thi thể ma thú không ngừng rơi xuống, bị y ném bay đi. Thanh ma kiếm kỳ dị đã sớm bị y thu lại để tiết kiệm linh lực.
Nên biết, tuy A Bảo chưa thật sự đạt đến sức mạnh cấp chín, nhưng nội linh lực của y đã vượt qua 50.000. Sau một hồi tiêu hao không ngừng, y đã hao tổn hơn phân nửa.
Đương nhiên, đây cũng là vì trong Mộng Huyễn Thiên Đường, nhóm Long Hạo Thần được tăng phúc gấp đôi, còn đám ma tộc thì không được bổ trợ gì, chỉ có thể dựa vào đan dược và kỹ năng hồi phục linh lực của bản thân.
Dù vậy, điều đó vẫn không hề làm lung lay niềm tin tất thắng của A Bảo. Y đã hy sinh hai đồng bạn, đó chính là người thừa kế của Tinh Ma tộc và Ác Ma tộc, y nhất định phải thành công. Chỉ cần bắt được Dạ Tiểu Lệ, thì bất kể là Ma Thần Hoàng hay là y, tương lai đều có thể trở thành chúa tể thống trị đại lục, thậm chí…
Cách đỉnh đồi chưa đầy năm mươi mét, vẻ hư vô trong mắt A Bảo dần ngưng tụ lại, trên người y toát ra một loại khí chất đặc biệt. Giống như khí chất quang minh tràn ngập trên người Long Hạo Thần vậy. Khí chất của y là sự cố chấp và bất khuất.
Một khi đã xác định mục tiêu, y sẽ dốc toàn lực tiến tới, tuyệt không lùi bước, cho dù cuối cùng có đổ máu rơi đầu cũng không thay đổi.
Một kẻ vô dụng, cho dù là con trai của Ma Thần Hoàng, cũng quyết không thể thống trị ma tộc, càng không thể kế thừa vinh quang của Đệ Nhất Trụ Ma Thần.
Khoảng cách ngày càng gần, mắt thấy chúng sắp lên tới đỉnh núi, đột nhiên, một luồng sáng vàng đen bỗng bùng phát.
Luồng sáng vàng đen đó thật sự quá khổng lồ, cột sáng có đường kính đến cả chục mét. Khoảnh khắc nó xuất hiện, bầu trời vốn đang sáng bỗng chốc tối sầm lại. Cột sáng khổng lồ dâng lên, mặt trời tựa như bị bắn rơi, biến mất không thấy tăm hơi.
Toàn bộ ngọn đồi bị bao phủ trong màu vàng đen này. Toàn bộ Mộng Huyễn Thiên Đường dường như cũng biến thành màu vàng đen. Biến cố đột ngột khiến cả bầy ma thú lẫn tám cường giả ma tộc đều kinh hãi biến sắc.
Bầy ma thú chỉ chấn kinh, chúng vẫn nhanh chóng tấn công. Nhưng tám cường giả ma tộc thì sắc mặt đại biến. Ngay cả một người trầm ổn, kiên định và bất khuất như A Bảo cũng bất giác lùi lại mấy bước, trong mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc.
Cột trụ màu vàng đen rất nhanh đã nối liền trời và đất. Xung quanh đều biến thành màu đen, chỉ có nó phóng ra thứ ánh sáng mới mẻ, mang đến cho thế giới này một tia sáng. Bởi vậy, những biến hóa bên trong cột sáng vàng đen càng thêm rõ ràng.
Nó thật sự quá lớn, từ phương xa nhìn lại cũng có thể thấy rõ hình dạng.
Cột sáng toàn thân màu vàng đen, khắc vô số phù văn quái dị. Quan trọng nhất là, trên cột sáng khổng lồ ấy quấn quanh một con rồng toàn thân vàng đen.
Đây, đây rõ ràng là biểu tượng của người thống trị tối cao của ma tộc, thứ thuộc về Ma Thần Hoàng, Đệ Nhất Trụ Ma Thần!
“Bệ hạ, là bệ hạ!” Lên tiếng là tên ma tộc hình dáng địa long đứng bên trái A Bảo. Trong mắt gã tràn ngập vẻ cuồng nhiệt, cùng với tên ma tộc bên phải có bộ dáng giống hệt, không thèm để ý đến bầy ma thú đang ập tới, lập tức phủ phục xuống đất bái lạy.
Đúng vậy, đối với ma tộc mà nói, Ma Thần Hoàng chính là chúa tể của chúng. Có Ma Thần Hoàng ở đây, ai có thể làm hại được chúng? Đám ma thú nhỏ bé này thì tính là gì?
Quỳ rạp xuống đất không chỉ có hai tên đó, mà còn có hai ma tộc đứng cạnh Lãnh Tiêu, một tên hình gấu và một tên hình sư tử. Chỉ có A Bảo, Lãnh Tiêu, Nguyệt Dạ và ma nữ áo đỏ là trong mắt đầy vẻ nghi ngờ.
Lúc bốn tên ma tộc quỳ xuống, chính bầy ma thú cũng đang trong trạng thái kinh ngạc. Và ngay lúc này, thanh âm thánh thót của Nhã Đình vang lên giữa không trung. Bằng ngôn ngữ tinh linh, chỉ có một mệnh lệnh đơn giản: Tấn công!
Công kích của bầy ma thú lại một lần nữa bộc phát. Mà lúc này, vì bốn cường giả ma tộc đang bái lạy, trận hình vốn nghiêm chỉnh đã bị phá vỡ gần như hoàn toàn.
*Oành!*
Một con ma thú to như voi đột nhiên nhấc đôi móng trước lên, hung hăng đạp lên lưng cường giả ma tộc hình địa long.
Dù cho ngoại linh lực của tên ma tộc này cực mạnh, nhưng vốn thân thể đã mệt mỏi, lại thêm sự rung động và kích động khi thấy Đệ Nhất Trụ Ma Thần, gã căn bản không hề phòng ngự.
Tiếng xương vỡ vụn vang lên, toàn bộ lồng ngực của cường giả ma tộc hình địa long đều bị đạp nát. Dù nó không phải hình người, nhưng cũng có yếu điểm! Lúc này nội tạng nó đã bị đạp thành thịt vụn, cho dù là ma pháp trị liệu cấp cấm chú, e rằng cũng không cứu nổi gã.
Đôi mắt gã trợn trừng, tràn đầy vẻ khó tin, cuối cùng vẫn nỉ non:
“Không, không… thể nào, bệ… hạ, ngài vứt bỏ… con dân… của ngài sao…”
Tên cường giả hình địa long còn lại may mắn hơn một chút, được A Bảo kịp thời phản ứng cứu lại.
“Đó không phải là Ma Thần Hoàng bệ hạ, mà là ảo giác! Tất cả đứng lên chiến đấu!”
Đáng tiếc, tiếng hét của y hơi muộn. Tuy động tác cứu viện kịp thời, nhưng bầy ma thú thật sự quá đông.
Tên cường giả hình địa long kia bị đạp nát một tay và một chân, ngực và đầu cũng trúng chiêu. Dù y cố gắng cứu gã về bên cạnh, nhưng gã đã lập tức rơi vào trạng thái trọng thương hôn mê.
Hai tên ma tộc phía sau tương đối may mắn hơn. Lãnh Tiêu và Nguyệt Dạ phản ứng rất nhanh. Nguyệt Dạ phóng ra một ma pháp phòng ngự lên người tên ma tộc hình gấu. Không phải cô không muốn cứu tên hình sư tử, mà vì lực phòng ngự của sư tử không thể so với gấu, cứu gã chưa chắc đã hữu dụng.
Kết quả thật rõ ràng, tên ma tộc hình sư tử bị bầy ma thú xé xác. Tên hình gấu được cứu nhưng cũng bị xé mất một cánh tay, Lãnh Tiêu phải điên cuồng phản kích mới miễn cưỡng ổn định lại trận tuyến.
Tất cả biến hóa diễn ra quá nhanh. Nhanh đến mức cả tám tên ma tộc, cho dù là A Bảo, con trai của Ma Thần Hoàng, cũng không kịp phản ứng.
Trên đỉnh núi, Trương Phóng Phóng cũng trợn mắt há hốc mồm. Khoảnh khắc cột sáng vàng đen xuất hiện, ngay cả y cũng bị dọa sợ, huống chi là đám ma tộc bên dưới.
Thế nhưng, cột sáng vàng đen lúc này đã nhanh chóng thu lại. Ma Thần Hoàng? Ngay cả cái bóng cũng không thấy đâu.
Heo con Mạch Đâu với vẻ mặt mệt mỏi chui vào lòng Trần Anh Nhi, ngủ say tít.
Không sai, đây chính là kế hoạch của Long Hạo Thần. Để Mạch Đâu mô phỏng hình dạng của Ma Thần Hoàng, nhằm nhiễu loạn tâm thần của tám cường giả ma tộc.
Hiệu quả cuối cùng vượt xa dự đoán của Long Hạo Thần. Thực ra, lần mô phỏng này của Mạch Đâu có thể xem là thất bại. Dù chỉ là mô phỏng, nhưng hình dạng Trụ Ma Thần khủng bố của Ma Thần Hoàng quá khó để bắt chước. Sau khi tiêu hóa bảy viên ma tinh cấp bảy, nó mới mô phỏng ra được đại khái, hơn nữa chỉ duy trì được mười giây mà thôi. Nên biết, Mạch Đâu chỉ có thể bắt chước bề ngoài, không thể mô phỏng được khí thế và uy áp, ít nhất với tu vi hiện tại của nó thì chưa thể. Dù vậy, sự tiêu hao vẫn là cực lớn.
Mặc dù thế, các cường giả ma tộc vẫn bị lừa. Đó là vì địa vị của Ma Thần Hoàng trong lòng ma tộc quá cao.
Hai chết, hai bị thương, trong đó một tên trọng thương hôn mê, một tên khác cũng đứt tay. Đòn đả kích như vậy đối với đội ngũ ma tộc do A Bảo dẫn dắt có thể nói là mang tính hủy diệt.
Bước chân vốn vững chắc của chúng giờ đây gần như bị áp chế, không thể tiến thêm một phân nào. Không chỉ vậy, những đợt công kích ngày càng mãnh liệt của bầy ma thú khiến chúng dần có xu thế không chống đỡ nổi.
Đôi mắt Long Hạo Thần luôn dán chặt vào A Bảo. Hắn tuyệt không vì tình thế đột nhiên chuyển biến tốt mà lơ là. Chúng vẫn đang ngoan cố chống cự, huống chi còn có thái tử ma tộc ở đó?
Đôi mắt vốn hư vô của A Bảo bỗng trở nên sâu thẳm vô cùng. Những ma tộc quen thuộc với y đều biết, đây là biểu hiện y đã giận đến cực độ.
Mô phỏng hình dạng của Ma Thần Hoàng, đối với ma tộc mà nói, là một sự sỉ nhục to lớn. Huống chi, tổn thất trước mắt đã là một gánh nặng mà A Bảo khó lòng gánh vác.
Trường kiếm tím đen lại xuất hiện lần nữa, chỉ khác là lần này nó trực tiếp hiện ra trong tay A Bảo. Tay kia y phải túm lấy người đồng bạn đang trọng thương hôn mê, nhưng sát ý trên người y đã tăng lên đến mức chưa từng có. Mỗi đòn công kích đều gần đạt tới đỉnh cao 10.000 nội linh lực. Ngoại linh lực cũng bộc lộ toàn diện, có thể mơ hồ nhìn thấy, lớp vảy trên người y không ngừng lấp lóe ánh sáng.
Có thể nói, A Bảo đã dựa vào sức mạnh cá nhân để ngăn chặn công kích của phần lớn ma thú. Ngay lúc đó, y đột nhiên ngửa đầu phát ra một tiếng rồng ngâm kéo dài. Thân thể vốn thon dài cao lớn của y đột nhiên bắt đầu biến hóa nhanh chóng.