Virtus's Reader
Thần Ấn Vương Tọa

Chương 113: CHƯƠNG 113: CHÂN THÂN MA LONG

Tiếng rồng ngâm vang vọng, chấn động khắp chiến trường. Cùng với tiếng rống vang dội ấy, một quầng sáng tím đen từ người A Bảo đột nhiên khuếch tán ra, ép đám ma thú xung quanh phải ngừng công kích, đồng thời hoảng sợ lùi lại.

Nhân cơ hội này, năm tên ma tộc còn sức chiến đấu nhanh chóng tụ tập lại một chỗ. Lại một tiếng rồng ngâm vang lên, khi A Bảo bộc phát, Nguyệt Dạ cũng hành động.

Màu tím đen nồng đậm khuếch tán từ người chúng, lúc này có thể thấy rõ chênh lệch tu vi. Quang mang tím đen từ người A Bảo rõ ràng mạnh hơn Lãnh Tiêu rất nhiều. Thanh kiếm dài tím đen bay lên từ tay A Bảo, cả người y nhanh chóng bành trướng, vảy rồng biến lớn. Sau khi hoàn tất biến thân, khí thế vốn đã mạnh mẽ lại càng thêm ngưng tụ.

Tuy dao động nội linh lực của y trông không mạnh hơn bao nhiêu, nhưng lại cho người ta cảm giác nguy hiểm hơn hẳn.

Hai cánh rồng khổng lồ mở ra sau lưng, bốn vuốt chạm đất, thân hình to lớn hung dữ ngang nhiên hiện ra giữa sườn núi.

Ngửa đầu rống lên một tiếng rồng ngâm, thân thể A Bảo lại bành trướng thêm vài phần. Từ đầu tới đuôi đã dài hơn mười mét.

Nguyệt Dạ hơi cúi đầu, không ai biết đáy mắt nàng vừa xẹt qua một tia chán ghét. Trong lòng nàng, mặc kệ A Bảo mạnh mẽ đến đâu, có địa vị trong ma tộc cao thế nào, thì cuối cùng vẫn mang bản thể của Nghịch Thiên Ma Long. Hiện giờ mới là con người thật của y. Còn Nguyệt Dạ lại xem mình như một con người, bởi bản thể của Nguyệt Ma tộc vốn gần giống nhân loại. Đặc biệt là nàng còn mang huyết thống nhân loại, nên đối với đa số ma tộc đều có cảm giác chán ghét.

Lúc trước khi A Bảo ra lệnh cho người thừa kế của Tinh Ma tộc thi triển Đại Dự Ngôn Thuật, Nguyệt Dạ đã cảm thấy đáy lòng lạnh lẽo. Cảm giác của nàng lúc ấy chính là, nếu có một ngày A Bảo gặp nguy hiểm tính mạng, với tư cách là vợ y, liệu mình có bị y vứt bỏ hay không? Đối với ma tộc chỉ coi trọng lợi ích, việc này rất có thể sẽ xảy ra. Nhưng nếu mình là vợ của người ấy thì sao? Hắn sẽ làm thế nào? Suy nghĩ của phụ nữ vĩnh viễn không giống đàn ông. Giữa chiến trường căng thẳng, Nguyệt Dạ lại suy nghĩ miên man, những ý nghĩ ấy tựa như măng mọc sau mưa, không ngừng xâm chiếm tâm trí nàng. Khi nàng lần nữa ngẩng đầu nhìn bóng người đứng trên đỉnh núi, ánh mắt càng trở nên tha thiết.

Trên sườn núi, biến hóa diễn ra rất nhanh. Thân hình dài mười mét của Nghịch Thiên Ma Long so với đám ma thú xung quanh, chưa chắc đã chiếm ưu thế về kích thước. Nhưng nếu so về thực lực, đám ma thú cấp bảy, cấp tám đông đảo này chưa chắc đã sánh bằng. Đặc biệt là khi hiệu ứng tăng phúc cuối cùng mà Dạ Tiểu Lệ mang lại cho chúng đang nhanh chóng biến mất.

Ngửa đầu gầm rống, thanh trường kiếm tím đen bỗng từ trên trời giáng xuống, cắm thẳng vào trán y, hóa thành một chiếc sừng dài cả mét màu tím đen. Miệng rồng há ra, một luồng khói tím đen phun thẳng về phía trước.

Trong tiếng nổ điếc tai, ít nhất ba con ma thú có hình thể khổng lồ phía trước bị nổ bay. Thân thể chúng nhanh chóng tan rã ngay trên không trung, trong nháy mắt đã hóa thành tro bụi.

Sau khi phun ra một hơi, có thể mơ hồ thấy chiếc sừng trên trán A Bảo dường như đang được bao bọc bởi một tầng hỏa diễm tím đen. Hai cánh sau lưng đột nhiên giang rộng, men theo vách núi xông thẳng lên đỉnh đồi.

Khoảnh khắc lao tới, y còn ngoái lại nhìn Nguyệt Dạ một cái, gật đầu với nàng.

Nguyệt Dạ đương nhiên hiểu ý của y, lòng xẹt qua một ý niệm, liền hét lớn một tiếng.

“Cẩn thận!”

Hai chữ này lọt vào tai A Bảo thì khá là êm ái. Được người con gái mình yêu quan tâm, cho dù thân đang trong vòng vây, chiến ý của y vẫn tăng vọt.

Nhưng lọt vào tai Long Hạo Thần lại là chuyện khác. Bởi vì A Bảo đang quay lưng về phía Nguyệt Dạ nên không nhìn thấy, khi nàng hét lên, ánh mắt lại đang nhìn chằm chằm vào Long Hạo Thần!

A Bảo bộc phát, sau khi hiện ra bản thể, thực lực của y lại tăng vọt, dường như đã trở lại trạng thái đỉnh cao. Không chỉ vậy, ngoại linh lực còn tăng lên đến cực hạn. Tuy tổng sản lượng có lẽ vẫn là hai vạn, nhưng thân thể hiện tại không thể so với lúc còn trong hình người. Những ma thú chặn đường khi va chạm với y đều bị đụng thành mảnh vụn, đặc biệt là chiếc sừng trên trán y cứng rắn vô cùng.

Long Hạo Thần hít sâu một hơi, chậm rãi tiến lên một bước, sương mù vàng óng nồng đậm dâng lên quanh thân, chính là Súc Thế.

Không chỉ có hắn, làn sương vàng tương tự cũng xuất hiện trên người Hàn Vũ và Vương Nguyên Nguyên.

Kỹ năng Súc Thế này chỉ cần là chức nghiệp cận chiến thì đều có thể học. Đối với kỵ sĩ và chiến sĩ bình thường, có lẽ sẽ cảm thấy nó quá tầm thường, nhưng trong tay Long Hạo Thần thì lại biến hóa thành vô số cách chiến đấu.

Tư Mã Tiên hơi lùi lại nửa bước. Gã không Súc Thế, nhưng Quang Chi Đại Lực Hoàn trong tay đã xoay tít. Chú ngữ mà Lâm Hâm ngâm xướng từ nãy đến giờ vẫn chưa kết thúc. Có thể thấy chú ngữ này rất phức tạp, trên trán y đã lấm tấm mồ hôi. Y mới đột phá tu vi cấp sáu, vậy mà khi ngâm xướng chú ngữ này vẫn còn rất khó khăn.

Thải Nhi vẫn không thấy bóng dáng. Chú ngữ của Trần Anh Nhi cũng đã bắt đầu, hai tay ôm quả cầu thủy tinh, bắt đầu phóng thích Sinh Linh Môn.

Tám người mỗi người một việc, nhưng tất cả đều đang phát huy sức mạnh lớn nhất của mình trong trận chiến. Bọn họ phải dốc hết sức lực cuối cùng để ngăn cản đợt công kích của kẻ địch.

Ánh mắt Trương Phóng Phóng trở nên trầm trọng. Kỹ năng Súc Thế y cũng biết, nhưng không sử dụng, mà trầm tĩnh đứng đó, nhìn chăm chú vào A Bảo đang điên cuồng tàn sát ma thú để lao lên đỉnh núi. Cả người Trương Phóng Phóng như đang tiến vào một trạng thái kỳ lạ. Quang mang vàng đậm đặc nhanh chóng loãng ra, trải rộng toàn thân. Có thể thấy rõ, tay trái cầm tấm thuẫn của y không ngờ đang chậm rãi biến thành trong suốt.

Thể Quang Diệu, đây là đặc trưng của kỵ sĩ cấp bảy. Mặc dù hiện tại thực lực của Trương Phóng Phóng chưa đạt tới cấp bảy, nhưng y có tu vi đỉnh cấp sáu, dựa vào khả năng khống chế và vận dụng linh lực, đã miễn cưỡng vượt cấp phát động năng lực cường đại này.

Gần rồi, A Bảo càng lúc càng gần. Sau khi trở về bản thể, không một ma thú nào trên chiến trường có thể ngăn cản bước tiến của y. Ai cũng biết hiện tại y đang chịu áp lực cực lớn, nhưng không cần nghi ngờ, chỉ cần y bắt được Dạ Tiểu Lệ, thì phe Long Hạo Thần sẽ thua trắng.

Đôi mắt rồng màu tím đen của A Bảo tràn ngập băng lãnh và phẫn nộ. Áp lực trong lòng y còn lớn hơn Long Hạo Thần rất nhiều. Sau lưng y, mặc kệ là Nguyệt Dạ hay Lãnh Tiêu, đều là những người y không thể bỏ mặc. Hơn nữa lần này chết nhiều đồng bạn như vậy, nếu không thể mang Dạ Tiểu Lệ trở về, uy danh của y nhất định sẽ bị ảnh hưởng nặng nề, phụ thân cũng sẽ phạt nặng y.

Dưới tình huống đó, A Bảo căn bản không có lựa chọn, y chỉ có thể dốc hết sức mình. Y cũng tin tưởng mình có thực lực này. Dựa vào đám nhân loại như Long Hạo Thần mà có thể ngăn cản mình sao? Tuyệt đối không thể nào. Hiện tại trong lòng y không có ý niệm báo thù, mục tiêu chỉ có một mình Dạ Tiểu Lệ.

Cuối cùng, y chỉ còn cách đỉnh núi chưa đến năm mét. Hơi thở nặng nề tràn ngập hắc ám của y đã truyền đến tai Long Hạo Thần. Khi y ngẩng đầu lên, khoảnh khắc đó vừa lúc chạm mắt Long Hạo Thần. A Bảo thấy rõ làn sương vàng, y biết nhân loại kia đang làm gì. Nhưng vậy thì sao chứ, có ý nghĩa gì? Quá trình gian nan như vậy đều đã vượt qua, chẳng lẽ còn kém một lần bạo phát cuối cùng sao?

*Oành!*

Ngọn lửa tím đen thiêu đốt trên chiếc sừng của A Bảo bỗng chốc lan ra toàn thân, khiến cả người y đều bị hỏa diễm bao phủ.

Đây chính là kỹ năng đặc biệt của Nghịch Thiên Ma Long tộc, Nghịch Thiên!

Dựa vào kỹ năng này, y có thể bộc phát ra sức chiến đấu khủng bố hơn nữa trong thời gian ngắn. Mặc dù quy tắc của Mộng Huyễn Thiên Đường đang áp chế y rất chặt, nhưng khi ngọn lửa tím đen bốc cháy, không khí xung quanh người y kịch liệt vặn vẹo, không ngờ lại tạm thời che chắn được sự trói buộc của quy tắc Mộng Huyễn Thiên Đường.

Thời gian này đương nhiên sẽ không quá dài, nhưng đối với y thì đã đủ rồi. Quang mang tím đen kinh khủng bỗng khuếch tán xung quanh, đánh bay toàn bộ ma thú đang nhào tới. Hai cánh giương ra, ngang nhiên lao thẳng về phía Long Hạo Thần.

Một kích này, Long Hạo Thần đã chờ đợi từ lâu. Nhã Đình sau lưng hắn vì ngâm xướng chú ngữ quá nhanh, thanh âm đã có chút khàn. Quang mang vàng óng quanh người Long Hạo Thần càng thêm chói mắt, tựa như đôi linh cánh của hắn. Quang minh chi tử, hắn chính là quang minh chi tử chân chính!

Hai tay nắm lấy trọng kiếm Lam Vũ - Quang Phù Dung, chân trái tiến lên một bước, đối mặt với A Bảo đang lao tới, hai tay siết chặt, chém xuống.

Một kiếm này chém ra, trông vô cùng huyền ảo. Quang mang quanh người Long Hạo Thần vặn vẹo lấp lóe, cả người hắn dường như tiến vào một trạng thái hư không.

Giờ khắc này, nhát chém trông không chút khí thế, lặng lẽ không tiếng động. Nhưng khi hắn chém ra một kiếm, tia sáng xung quanh dường như tối sầm lại, tựa như tất cả quang nguyên tố đều bị một chém này hút sạch. Không gian dường như chỉ còn quang mang lấp lánh trên người hắn là màu vàng.

Trên bầu trời, một tia nắng vàng mơ hồ từ mặt trời rơi xuống, chiếu rọi lên người Long Hạo Thần. Chín đường văn lộ màu tím trên trán hắn trong khoảnh khắc đã hoàn toàn biến thành màu tím đậm.

Một kiếm này của Long Hạo Thần, không chỉ dốc hết sức ứng phó, mà còn mang theo cảm giác đại triệt đại ngộ.

Dưới áp lực cực lớn, Long Hạo Thần dường như đã tiến vào một trạng thái đặc thù. Chỉ đơn giản là một nhát chém, nhưng hắn dường như đã siêu thoát khỏi quy tắc của Mộng Huyễn Thiên Đường.

*Phập!*

Lam Vũ - Quang Phù Dung va chạm vào chiếc sừng trên trán thái tử Nghịch Thiên Ma Long tộc A Bảo. Không khí dường như tĩnh lặng trong chớp mắt này. Xung quanh, cả người và ma thú cũng tạm dừng công kích.

Không có vầng sáng nào khuếch tán, nhưng lại có thể thấy rõ, ánh sáng vàng trên người Long Hạo Thần và hỏa diễm tím đen thiêu đốt trên người thái tử Nghịch Thiên Ma Long tộc A Bảo đồng thời dập tắt. Ngay cả tia sáng trong mắt hai người cũng trở nên ảm đạm.

Đừng nói là ma tộc, ngay cả đồng bạn của Long Hạo Thần cũng đều ngây người. Không một ai nghĩ tới, Long Hạo Thần lại có thể chém ra một kiếm khiến A Bảo phải thất bại.

*Ong...*

Thanh âm vù vù quái dị đồng thời vang lên, từ chiếc sừng trên trán A Bảo đến thanh Lam Vũ - Quang Phù Dung trong tay Long Hạo Thần.

Vô số điểm sáng vàng và xanh lam sáng rực trước mặt Long Hạo Thần, hóa thành nhiều điểm sáng khuếch tán trên không trung. Mà bên kia, trên đỉnh đầu A Bảo lại truyền đến tiếng vỡ giòn tan. Một vết nứt từ đỉnh sừng kéo dài đến tận gốc.

“Grao!” Dường như bị thương tổn trí mạng, miệng A Bảo bỗng phát ra một tiếng rống đau đớn, thân thể to lớn ngửa ra sau, đứng thẳng lên.

Ngay tại lúc này, công kích của đồng đội Long Hạo Thần đã tới.

Đầu tiên là Cự Linh Thần Thuẫn của Vương Nguyên Nguyên. Cự Linh Thần Thuẫn hóa thành búa lớn mang theo uy lực khủng bố của Tu La Trảm, chém thẳng vào người A Bảo.

Mất đi sự bảo hộ của hỏa diễm tím đen, thân thể A Bảo bị chém ra một vết thương lớn. Ngay sau đó là Tu La Trảm mà Hàn Vũ đã tích súc từ lâu, mặc dù A Bảo cố gắng che chắn, nhưng cánh trái vẫn bị Tu La Trảm đâm xuyên.

Quang Chi Đại Lực Hoàn cũng ngay lúc này bay tới, trong tiếng nổ điếc tai, nó đập mạnh vào người A Bảo, đánh bay thân hình dài mười mét của y ra xa. Phấn Toái và Quang Chi Đãng Dạng được Tư Mã Tiên thi triển đến cực hạn, còn kèm theo kỹ năng công kích của mục sư. Chỗ bị đánh trúng trên người A Bảo, vảy rồng vỡ nát, lộ ra một mảng thịt lầy nhầy.

Đây chính là đòn tấn công toàn lực của bốn cường giả cấp sáu! Sau khi va chạm với Long Hạo Thần, A Bảo dường như rơi vào trạng thái cực kỳ yếu ớt, thậm chí mất cả năng lực phòng ngự, vì thế mới bị trọng thương đánh bay.

Nhưng không thể không nói, ý chí của y kinh người vô cùng, nội tâm cố chấp đến bất khuất. Cho dù thân thể bị đánh bay, trong khoảnh khắc, một viên ngọc tím đen đã phun ra từ miệng y. Không phải công kích Long Hạo Thần, mà là bay về phía Dạ Tiểu Lệ ở đằng sau.

Lúc bị đánh bay, A Bảo đã cảm giác mình có lẽ đã thất bại. Nhưng y không cam lòng. Thứ y không có được, thì đừng ai hòng có được. Y phải hủy diệt cô ta, hủy diệt…

Một bóng đen lặng yên không tiếng động xuất hiện phía trên người A Bảo. Vô số ánh sáng trắng lạnh lẽo hòa cùng sắc ám kim âm u trong chớp mắt hợp làm một, mũi nhọn đâm mạnh vào sau gáy A Bảo, xuyên thẳng vào não y.

Thải Nhi cuối cùng cũng xuất hiện. Nàng ẩn mình trong không khí, chờ đợi khoảnh khắc A Bảo yếu ớt nhất để ra tay.

Đây là nhiệm vụ Long Hạo Thần giao cho nàng. Long Hạo Thần đã nói với Thải Nhi, chỉ khi A Bảo bị đánh lui, nàng mới có thể phát động công kích.

Một kích kia, là thành quả của ngàn vạn lần rèn luyện. Sau khi tu vi đột phá cấp sáu, Thiên Kích Linh Lô của Thải Nhi cũng theo đó tiến hóa. Tiến hóa đến tầng thứ hai, có thể dùng bốn chữ để hình dung Thiên Kích Linh Lô: thiên kích hợp nhất. Dựa vào một kích kia, lại phối hợp với Bá Vương Thứ, lực công kích của nàng đã phát huy đến cực độ.

Trong Lục Đại Thánh Điện, người hiểu rõ nhất điểm yếu của mỗi chủng tộc ma tộc, không ai khác chính là Thích Khách Thánh Điện. Chỗ cứng rắn nhất của Nghịch Thiên Ma Long là đầu, nhưng muốn thật sự giết chết chúng, lại phải hủy diệt não bộ.

Chỉ có tấn công từ sau gáy, mới có khả năng phá hủy não.

A Bảo đang trong lúc suy yếu bỗng bị đâm trúng yếu hại, lập tức hét lên thảm thiết. Thân thể khổng lồ chợt bộc phát ra một lực lượng khó có thể hình dung. Trong tiếng vỡ giòn tan, một khối lệnh bài màu đen trên không trung biến thành mảnh vụn, ngay sau đó, một lực lượng dường như đến từ thời cổ đại bỗng bùng nổ, cứng rắn đánh bay Thải Nhi. Dao găm của nàng cuối cùng vẫn không thể thật sự đâm vào óc A Bảo.

Bên kia, trên đỉnh núi.

Chú ngữ của Trần Anh Nhi trước đó đã hoàn thành. Vận may của cô không tệ lắm, lần này triệu hoán ra một ma thú cấp sáu.

Ma thú này lập tức xông về hướng bay của hạt châu tím đen. Nhưng nó chỉ dừng lại ở vị trí đó trong khoảnh khắc, rồi đã hóa thành tro bụi tan biến trong không khí.

Một luồng sáng lửa đỏ bỗng xuất hiện, rơi thẳng xuống mặt đất. Ánh sáng lửa đỏ này trông rất kỳ quái, lại là một thể năng lượng hình người. Khoảnh khắc nó xuất hiện liền mang theo một khí thế uy nghiêm không thể hình dung. Trong tay nó, chỉ có một tấm thuẫn lớn, thậm chí còn lớn hơn cả Cự Linh Thần Thuẫn của Vương Nguyên Nguyên.

Chùng bước, giơ khiên đỡ.

Không có tiếng va chạm, chỉ có những gợn sóng linh lực quái dị chấn động. Nhưng ngay sau đó, thân hình màu đỏ cũng theo đó biến mất.

Đây chính là cái giá mà Lâm Hâm không tiếc hao phí, dùng một viên đan dược trân quý chỉ mình y có thể dùng, để thi triển ra ma pháp phòng ngự cấp bảy, Hỏa Thần Thuật! Đây chính là ma pháp có linh trí. Nhưng đối mặt với viên ngọc tím đen, nó vẫn bị phá hủy.

Tuy nhiên, Hỏa Thần Thuật dù sao cũng được mệnh danh là ma pháp phòng ngự mạnh nhất của hỏa hệ dưới cấp tám, viên ngọc tím đen sau khi phá vỡ nó, ánh sáng cũng rõ ràng ảm đạm đi, trông không còn rực rỡ nữa.

Vương Nguyên Nguyên đứng gần Dạ Tiểu Lệ nhất. Cô không nghĩ ngợi gì, giơ ngang Cự Linh Thần Thuẫn chắn trước mặt Dạ Tiểu Lệ. Trên thực tế, cô vừa mới dồn toàn bộ sức mạnh để tấn công, căn bản không còn bao nhiêu linh lực để duy trì Cự Linh Thần Thuẫn.

Tại thời điểm này, không một thành viên nào của Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu có thể giúp cô ngăn chặn. Long Hạo Thần từ khi chém ra một kiếm kia, đã như bị đóng đinh tại chỗ, không động đậy. Tư Mã Tiên, Hàn Vũ, Lâm Hâm, Trần Anh Nhi thì đều đã dùng hết sức mạnh, càng không thể giúp đỡ cô. Thải Nhi thì đang trong quá trình truy sát kẻ địch mạnh nhất là A Bảo. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, ai mà ngờ được, A Bảo còn có thể phát ra một kích kinh khủng như vậy?

Vương Nguyên Nguyên rất rõ mình sắp phải đối mặt với cái gì. Nhưng cô vẫn chắn trước mặt Dạ Tiểu Lệ. Cô không thể để cố gắng của đồng đội đổ sông đổ bể, hiện tại cô chỉ còn cách dựa vào Linh Hồn Xiềng Xích để cùng chia sẻ sinh mệnh. Còn về việc thân thể cô có thể chịu đựng được một kích kia hay không, đã không còn nằm trong suy nghĩ của cô. Chết trận thì sao chứ? Cô gái có tính cách như đàn ông này ngay từ đầu đã không biết sợ là gì.

Ngay lúc đó, một thân hình cao lớn đột nhiên che khuất mọi tia sáng, chắn trước mặt Vương Nguyên Nguyên. Vương Nguyên Nguyên nhìn thấy, đó là một bờ vai rộng lớn.

Là y.

Vương Nguyên Nguyên ngơ ngác, một khắc sau, thân hình cao lớn kia đã bị đánh lùi lại, đập mạnh vào Cự Linh Thần Thuẫn, máu tươi bắn tung tóe trên không trung.

Không sai, người chắn trước Vương Nguyên Nguyên, chính là Trương Phóng Phóng. Tấm thuẫn trong tay y đã hoàn toàn vỡ nát, vỡ nát cùng với nó còn có hai tay y đang nắm tấm thuẫn. Có thể thấy rõ xương trắng hếu lộ ra, rạn vỡ, từng mảnh xương chỉ còn chút da thịt dính liền với bàn tay. Không chỉ vậy, hai tay y rũ xuống, ngay cả áo giáp trước ngực cũng bị vài mảnh vỡ của tấm thuẫn đâm vào. Máu tươi chính là bắn ra từ hai tay và ngực y.

Ánh sáng vàng nồng đậm chớp mắt phát ra. Trương Phóng Phóng đè lên người Vương Nguyên Nguyên, con ngươi y gần như trợn to trong khoảnh khắc.

Vương Nguyên Nguyên ngây người. Diễn biến này khiến cô ngơ ngác. Cô không sợ chết, nhưng được người khác trực tiếp cứu mạng thì đây là lần đầu tiên trải qua.

Giây phút Trương Phóng Phóng chắn trước người cô, cô thấy rõ tay trái y cầm tấm thuẫn trong suốt lóe lên sắc vàng. Thể Quang Diệu, đây là thực lực gần tới cấp bảy.

Cho dù là vậy, y đỡ một kích kia vẫn thê thảm như thế. Nếu như viên ngọc tím đen đó bắn vào Cự Linh Thần Thuẫn của mình thì sao?

Ngay sau đó, một khí thế uy nghiêm vô tận xuất hiện trong Mộng Huyễn Thiên Đường. Bầu trời lần này thật sự trở nên tối tăm. Nhưng cũng chỉ ảm đạm trong khoảnh khắc, ánh sáng xanh nồng đậm bỗng từ dưới mặt đất bốc lên, va chạm với ánh sáng đen.

Giữa không trung, xuất hiện một vết rách cùng lực hút mạnh mẽ. A Bảo đang trọng thương và mấy ma tộc còn lại đều bị lực hút này cưỡng bức kéo vào trong khe rách, biến mất không thấy.

“Tự Nhiên Nữ Thần, ta sẽ trở lại. Thần cách của ngươi ta nhất định phải có.” Một thanh âm nhu hòa mà bình tĩnh, uy nghiêm tựa như có thể ra lệnh cho trời đất, vang lên.

Đối với thanh âm này, các thành viên Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu đều rất quen thuộc. Bởi vì, đây chính là giọng của Ma Thần Hoàng! Không ngờ y lại cưỡng ép xé rách không gian của Mộng Huyễn Thiên Đường để kéo đám A Bảo đi.

Dường như bị thanh âm này kích động, ánh sáng xanh trong Mộng Huyễn Thiên Đường bỗng trở nên mạnh mẽ hơn. Vết rách đen kia bỗng chốc biến mất, tất cả màu đen trong không gian đều bị quét sạch. Chỉ còn lại bảy, tám đoàn sáng trắng bay lơ lửng trên không trung.

Đó là linh lô mà mấy ma tộc chết đi để lại, chúng lơ lửng trên không trung giữa tiếng gầm rống của bầy thú.

Tất cả ô uế tựa như đã biến mất theo bóng tối. Các ma thú sau một chuỗi tiếng rống phẫn nộ cũng dần bình tĩnh trở lại, bi thương nhìn thi thể đồng bạn. Ánh sáng xanh cũng dần yếu đi, chậm rãi hồi phục như cũ.

“Hàn Vũ, Lâm Hâm, mau cứu y!” Tiếng kêu sốt ruột của Vương Nguyên Nguyên phá vỡ sự bình tĩnh ngắn ngủi.

Hàn Vũ và Lâm Hâm lập tức quay người, trông thấy bộ dáng thê thảm của Trương Phóng Phóng, không khỏi hít một ngụm khí lạnh.

Trương Phóng Phóng không hôn mê, chỉ là mặt mũi trắng bệch như giấy. Lúc này y nằm liệt trong ngực Vương Nguyên Nguyên, miễn cưỡng mỉm cười nói:

“Không sao, tôi còn chưa chết được.”

Tuy nói ra nhẹ nhàng nhưng khóe miệng không ngừng co giật và thân thể run rẩy đã bán đứng y.

Lâm Hâm nhanh chóng nhét hai viên đan dược vào miệng y. Hàn Vũ thì tập trung chút linh lực vừa hồi phục, thi triển ma pháp trị liệu lên người Trương Phóng Phóng, giúp y tạm thời ổn định vết thương. Nhưng hai người đều không dừng lại, áy náy gật đầu với Trương Phóng Phóng, sau đó trở lại bên cạnh Long Hạo Thần.

Đúng vậy, bọn họ đều nhìn ra Long Hạo Thần có gì đó không ổn. Trận chiến đã kết thúc. Long Hạo Thần chém ra một kiếm kia, đã thật sự cắt đứt ý đồ bắt đi Dạ Tiểu Lệ của A Bảo, nhưng lúc này hắn lại không biết làm sao.

Hắn chỉ đứng đó, ánh mắt dường như trống rỗng nhìn về phương xa. Cả người giữ nguyên tư thế chém kiếm, tựa như một pho tượng sừng sững trên đỉnh núi.

Không ai dám chạm vào hắn, bởi vì sợ hắn sẽ giống như thanh Lam Vũ - Quang Phù Dung kia, tan vỡ, bay tán loạn trong không khí.

Nhã Đình ngơ ngác bay lơ lửng, từng ma pháp trị liệu không ngừng phóng ra, rơi trên người Long Hạo Thần.

Là Quang nguyên tố tinh linh, ma pháp của nó tuy không thể công kích kẻ địch hay hỗ trợ người khác, nhưng lại có tác dụng trực tiếp lên người chủ nhân. Tuy nhiên, mặc kệ nó cố gắng chữa trị thế nào, từng luồng ánh sáng vàng dâng lên từ người Long Hạo Thần, hắn vẫn đứng bất động như cũ.

Điều duy nhất khiến mọi người vui mừng là, hai điểm sáng vàng và xanh của Lam Vũ - Quang Phù Dung tán loạn trong không khí đang từ từ nhập vào ngực hắn, cho thấy hắn vẫn chưa thật sự tan vỡ.

Thải Nhi yên tĩnh đứng trước mặt Long Hạo Thần, nhìn hắn. Ánh mắt nàng dường như rất bình tĩnh. Nhưng nếu quan sát kỹ, sẽ phát hiện đôi tay luôn ổn định của nàng lại đang run rẩy. Có ai quan tâm đến tình hình của Long Hạo Thần hơn nàng chứ?

Một kiếm kia nàng thấy rất rõ ràng. Tựa như nhật nguyệt vô quang, trời sụp đất nứt. Một kiếm kia đã hoàn toàn vượt qua cảnh giới của Long Hạo Thần, không thuộc về bất cứ kỹ năng nguyên bản nào của hắn. Một kiếm kia chém ra hoàn toàn là một loại lĩnh ngộ.

Đây không phải là thứ Long Hạo Thần ở trạng thái bình thường có thể phóng ra. Giải thích duy nhất chính là trạng thái lúc ấy của hắn. Áp lực, hoàn cảnh, lĩnh ngộ, còn có sự kích thích từ A Bảo không ngừng xông lên. Các loại nhân tố tổng hợp lại, cộng thêm Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình giúp hắn dung hợp với toàn bộ Mộng Huyễn Thiên Đường, mới có thể đánh ra một kiếm trông thì tĩnh lặng nhưng lại kinh thiên động địa.

Chỉ là không ai biết, Long Hạo Thần chém ra một kiếm kia sẽ phải trả cái giá gì.

Thế giới này là công bằng. Khi ngươi có được thứ gì, thì nhất định sẽ mất đi một thứ gì đó. Ví dụ như các chức nghiệp giả có thực lực cường đại, lại mất đi thời gian hưởng thụ cuộc sống nhân gian.

“Thải Nhi, làm sao đây?” Trần Anh Nhi sốt ruột hỏi Thải Nhi.

Thải Nhi hít sâu, cố gắng để cảm xúc của mình ổn định.

“Mọi người đừng nóng vội, trước hết hãy tự hồi phục linh lực. Hàn Vũ, anh giúp Trương Phóng Phóng trị liệu. Hiện tại chúng ta không ai có thể chạm vào Long Hạo Thần, chỉ có thể chờ.”

Tư Mã Tiên có chút nóng nảy nói:

“Vậy phải chờ đến khi nào?”

Thải Nhi lạnh lùng liếc gã.

“Chẳng lẽ tôi không gấp hơn anh sao? Nơi này là Mộng Huyễn Thiên Đường, đương nhiên là phải đợi Dạ Tiểu Lệ tỉnh lại. Chúng ta vì cô bé mà chiến đấu, cô bé quen thuộc nơi này nhất.”

Tư Mã Tiên khựng lại, gật đầu, không nói gì nữa.

Nếu nói Long Hạo Thần khiến đồng đội tín phục, thì Thải Nhi chính là uy nghiêm. Mọi người khâm phục nhất là Long Hạo Thần, nhưng sợ nhất lại là Thải Nhi.

Tuy lời Thải Nhi nói giống như răn dạy, nhưng Tư Mã Tiên nghe vào tai lại có cảm giác rất đương nhiên. Lúc chấp hành nhiệm vụ ở Sợ Hãi Bi Khiếu Động, trong khoảng thời gian Long Hạo Thần không có mặt, Thải Nhi vì cứu mọi người đã phát huy sức mạnh cực hạn, để rồi mất đi tứ cảm trong suốt bảy tháng. Nàng làm phó đoàn trưởng tuyệt đối là danh xứng với thực. Bởi vậy trong đội, sự tín phục của mọi người dành cho nàng có lẽ không bằng Long Hạo Thần, nhưng về quyền uy, nàng một chút cũng không thua kém. Mỗi khi Long Hạo Thần không thể chỉ huy, nàng nhất định có thể thuận lợi tiếp nhận quyền chỉ huy.

Tiếng gầm rống của các ma thú dần ổn định lại. Chúng nằm rạp xuống hướng về đỉnh núi, nhưng không con nào leo lên. Ánh mắt chúng nhu hòa nhìn đám người Long Hạo Thần, Thải Nhi, hiển nhiên là đã thừa nhận họ.

Dần dần, ánh sáng xanh nhạt kỳ dị nâng đỡ bảy, tám linh lô từ từ bay về phía đỉnh núi rồi mới ngừng lại.

Không ai có ý định hấp thu linh lô, mà đều yên tĩnh ngồi xếp bằng. Nhìn đồng đội không chút ham muốn những báu vật trân quý, ánh mắt Thải Nhi trở nên hiền hòa. Đây là những người đồng đội tốt có thể hoàn toàn tin tưởng! Ánh mắt nàng vô thức nhìn về phía Tư Mã Tiên vừa bị mình răn dạy một câu.

“Tư Mã.”

“A?” Tư Mã Tiên nghi hoặc nhìn nàng.

Thải Nhi nói:

“Tâm trạng tôi không tốt, đừng để trong lòng.”

“A…” Tư Mã Tiên cứng đờ.

Mấy người khác cũng nhìn Thải Nhi với ánh mắt kỳ lạ. Bầu không khí trở nên có chút quái dị.

Thải Nhi quay đầu đi, tiếp tục nhìn chăm chú Long Hạo Thần.

Tư Mã Tiên lập tức quay đầu nhìn Lâm Hâm, nhỏ giọng hỏi:

“Tôi, tôi không nghe lầm chứ. Mới rồi phó đoàn trưởng xin lỗi tôi à?”

Lâm Hâm khinh thường liếc gã.

“Nhìn cái bộ dạng ngốc nghếch của ông kìa, tôi thấy phó đoàn trưởng mắng ông mới tốt.”

“Đúng! Đúng! Nếu vậy thì tôi thoải mái hơn.” Tư Mã Tiên lạ thường không phản bác lời Lâm Hâm, ngược lại còn rất đồng tình gật đầu.

Mộng Huyễn Thiên Đường dần hồi phục bình thường. Kỳ lạ là xương cốt của đám ma thú dần dung nhập vào lòng đất. Bầu không khí vốn có chút mùi máu tanh dần bị hơi thở mát mẻ tẩy rửa sạch sẽ.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, tình trạng của Long Hạo Thần vẫn như cũ, không có chút biến hóa nào.

Ánh sáng da cam trên người Dạ Tiểu Lệ dần rút đi, cuối cùng, một tiếng *bóc* khẽ vang lên, tầng hào quang cuối cùng cũng tan vỡ, hóa thành từng điểm sáng biến mất trong không khí.

Vì lo lắng cho Long Hạo Thần, không có ai thật sự tiến vào trạng thái tu luyện. Dạ Tiểu Lệ vừa phá tan phong ấn của Đại Dự Ngôn Thuật, mọi người lập tức đứng dậy.

Đương nhiên là trừ Trương Phóng Phóng ra. Dưới tác dụng của đan dược Lâm Hâm và sự chữa trị của Hàn Vũ, vết thương của y chỉ có thể xem như ổn định lại, nhưng trông vẫn rất suy yếu. Đặc biệt là vết thương ở cánh tay và ngón tay. Loại thương tổn gãy xương này, cho dù là mục sư cao cấp cũng không có cách nào, nhất định phải phối hợp với các phương pháp chữa trị khác. Hàn Vũ chỉ có thể dựa vào ma pháp quang hệ để duy trì sức sống cho các cơ, không đến mức hoại tử. Lúc này y đã mê man trong ngực Vương Nguyên Nguyên.

Vương Nguyên Nguyên luôn mím chặt môi, lòng cô có chút rối loạn. Trong đầu cô, không ngừng lặp lại hình ảnh Trương Phóng Phóng dứt khoát chắn trước mặt mình, và cả ánh mắt bình tĩnh của y sau khi trọng thương. Cánh tay bị tổn hại nặng như vậy, đối với một kỵ sĩ chính là đả kích trí mạng! Nhưng y vẫn còn có thể an ủi người khác.

Dạ Tiểu Lệ đứng bật dậy, không nói một lời, hai tay đồng thời vung về phía Trương Phóng Phóng và Long Hạo Thần. Hai đoàn sáng xanh nhu hòa bỗng chốc từ tay cô bé bắn ra, chia nhau rơi trên người hai người.

Trương Phóng Phóng khẽ hừ một tiếng, nhanh chóng tỉnh lại từ cơn hôn mê. Dạ Tiểu Lệ bé bỏng đi tới trước mặt y, đôi tay nhỏ xinh nhanh chóng vung vẩy.

Động tác của cô bé rất nhanh, nhưng phối hợp vô cùng chặt chẽ. Ánh sáng xanh nồng đậm bao phủ, không ngừng nối lại các cơ của Trương Phóng Phóng. Càng quái dị hơn là, tay cô bé đi đến đâu thì vết thương mau chóng khép lại, sinh cơ nối liền xương gãy. Vết thương nặng như vậy của Trương Phóng Phóng lại đang khép lại với tốc độ kinh người.

Lâm Hâm ở một bên giật mình nói nhỏ:

“Đây là ma pháp sinh mệnh.”

Tư Mã Tiên thấp giọng hỏi:

“Cái gì là ma pháp sinh mệnh? Sao tôi chưa nghe nói qua?”

Lâm Hâm nói:

“Trong đầu ông toàn là cơ bắp, biết cái gì chứ. Ma pháp sinh mệnh là một loại ma pháp đã thất truyền. Bản thân nó không có bất cứ lực công kích nào, nhưng lại dùng sức sống để thi triển. Bàn về năng lực trị liệu, đám mục sư quang hệ các người ở trước mặt ma pháp sinh mệnh, không đáng một xu.”

Tư Mã Tiên hừ một tiếng.

“Chém gió vừa thôi! Về ta mách lão sư cho xem, hừ hừ.”

Từ sau ngày thi đấu, gã đã được Lăng Tiếu công nhận, trực tiếp bái Lăng Tiếu làm thầy. Nguyên bản gã đã có thầy rồi, nhưng việc này trong Mục Sư Thánh Điện cũng không ảnh hưởng gì. Tựa như lão sư của Long Hạo Thần không chỉ có một mình Dạ Hoa. Hàn Khiếm và phụ thân hắn cũng có thể xem như là lão sư của hắn.

Trong lúc bọn họ trò chuyện, Dạ Tiểu Lệ đã chữa trị xong cho Trương Phóng Phóng. Cuối cùng một đoàn sáng xanh tiến vào ngực y, lúc này cô bé mới lui ra sau, mà Trương Phóng Phóng thì lại rơi vào hôn mê.

Long Hạo Thần cũng được bao bọc trong tầng sáng xanh, nhưng hắn vẫn không có biến đổi gì, vẫn giữ nguyên bộ dáng cũ.

Dạ Tiểu Lệ nhíu mày đi tới trước mặt hắn. Tay phải chỉ về phía trước, chạm vào ngực Long Hạo Thần.

Hai tay Thải Nhi bản năng siết chặt. Trạng thái cứng ngắc của Long Hạo Thần khiến trong lòng nàng tràn ngập cảm giác khủng hoảng, chỉ là nàng luôn đè nén không biểu hiện ra ngoài. Lúc này Dạ Tiểu Lệ cuối cùng đã giải trừ phong ấn, nếu ngay cả cô bé cũng không có cách nào, chỉ sợ thật sự phiền phức.

Ánh sáng xanh nhu hòa lóe lên ở đầu ngón tay Dạ Tiểu Lệ. Nhưng trong nháy mắt, ngực Long Hạo Thần lóe lên một tia sáng vàng đậm, không ngờ lại bắn ngược ngón tay cô bé ra.

“Ủa!” Dạ Tiểu Lệ kinh ngạc kêu lên một tiếng, tiến sát lại gần, hai đôi tay nhỏ bé định kéo Huy Hoàng Thánh Thuẫn của Long Hạo Thần. Nhưng vóc người cô bé quá thấp, nên không với tới.

Hình ảnh thật sự có chút buồn cười. Một cô bé đáng yêu đang trèo lên giáp trụ của Long Hạo Thần.

“Để tôi giúp.” Thải Nhi vội vàng nói, lập tức kéo Huy Hoàng Thánh Thuẫn của Long Hạo Thần xuống.

Khi Dạ Tiểu Lệ kéo vạt áo trước của Long Hạo Thần ra, nhìn thấy Giai Điệu Vĩnh Hằng trước ngực hắn thì sắc mặt không khỏi biến đổi, tay phải lại nâng lên.

Ngón trỏ vươn ra, vẽ vài vòng trên không trung. Lần này không chỉ đơn giản là ánh sáng xanh, một đoàn hỏa diễm xanh ngọc nhấp nháy trên ngón tay cô bé, lại thử tới gần Giai Điệu Vĩnh Hằng.

Ánh sáng vàng nồng đậm lần nữa phát ra, lại đẩy tay cô bé ra. Mà Long Hạo Thần, người luôn giữ một động tác, thì thân thể cũng theo đó run rẩy.

Sắc mặt Dạ Tiểu Lệ có chút khó coi, liếc Thải Nhi đứng bên cạnh, hừ hừ nói:

“Là quang minh chi tử nhưng lại nhận được truyền thừa loại đó.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!