Vì lo cho sự an nguy của Long Hạo Thần, Thải Nhi chỉ đành nhỏ giọng giải thích.
Dạ Tiểu Lệ không đồng tình nói:
“Ta chỉ nhìn vào sự thật. Thật đáng ghét, vậy là không thể rời khỏi đây rồi.”
Nghe lời cô bé, Thải Nhi có chút khó hiểu nhưng vẫn hỏi:
“Hạo Thần sao rồi?”
Dạ Tiểu Lệ đáp:
“Hắn không sao, chỉ là sử dụng năng lực vượt quá sức mình thôi. Nhưng trạng thái hiện giờ của hắn lại là thứ mà các ngươi nên ngưỡng mộ mới phải. Đây là tầng lĩnh ngộ sâu, không liên quan đến thuộc tính của hắn. Tuy thân thể có nguy cơ tan vỡ, nhưng có sinh mệnh lực của ta rót vào thì không sao cả. Cứ để hắn như vậy đi. Nếu ta không đoán sai, có lẽ hắn sắp thức tỉnh rồi.”
“Thức tỉnh?” Thải Nhi giật mình nhìn Dạ Tiểu Lệ. “Thức tỉnh là gì?”
Dạ Tiểu Lệ cười hì hì.
“Muốn ta nói cũng được, cởi khăn che mặt cho ta xem đi, so bì xem chúng ta ai đẹp hơn.”
Thải Nhi ngẩn ra, có chút dở khóc dở cười. Nàng nghe ra từ lời Dạ Tiểu Lệ thì việc Long Hạo Thần giữ trạng thái này là một chuyện tốt. Nhưng nàng vẫn kéo khăn che mặt xuống. Nàng hoàn toàn không hiểu về thức tỉnh, thông tin này hiển nhiên rất quan trọng đối với Long Hạo Thần.
Nhìn khuôn mặt đẹp tuyệt mỹ của Thải Nhi, Dạ Tiểu Lệ thoáng ngây ngẩn, có chút buồn rầu nói:
“Thật đáng ghét, ta không lớn nổi, nếu không sẽ chẳng thua ngươi đâu.” Đây rõ ràng là cô bé tự nhận mình không bằng Thải Nhi.
Thải Nhi nhìn cô bé nhỏ xinh đáng yêu, không nhịn được nhẹ nhàng xoa đầu cô bé.
“Vậy tại sao cô không lớn được?”
Sắc mặt Dạ Tiểu Lệ biến đổi.
“Không nói cho ngươi. Nhưng ta nói là giữ lời. Ngay cả thức tỉnh mà các ngươi cũng không biết, có được thiên phú tốt như vậy thật lãng phí. Ngươi và hắn, chẳng phải đều là người có thể chất Thần quyến sao? Không thức tỉnh thì làm sao phát huy được năng lực mà thể chất Thần quyến mang lại cho các ngươi?”
Người có thể chất Thần quyến? Đây thật sự là một danh từ mới. Nếu bây giờ Long Hạo Thần có thể nghe thấy, nhất định sẽ nhớ lại lời nhắn của Y Lai Khắc Tư trong Tháp Vĩnh Hằng cũng có hai chữ “Thần quyến”.
“Cô đang nói nội linh lực bẩm sinh trên chín mươi chính là thể chất Thần quyến sao?” Thải Nhi tò mò hỏi. Việc này không chỉ liên quan đến Long Hạo Thần, mà còn liên quan đến chính nàng.
Dạ Tiểu Lệ có chút mờ mịt nói:
“Nội linh lực bẩm sinh là cái gì, ta không biết. Ta có thể cảm nhận được, ngươi và hắn đúng là người có thể chất Thần quyến. Có lẽ chỉ là cách nói khác nhau thôi. Người có thể chất Thần quyến, đúng như tên gọi, chính là được thần linh chiếu cố, là thiên phú tốt nhất mà nhân loại các ngươi có thể đạt được. Nhưng người có thể chất Thần quyến nhất định phải thức tỉnh rồi mới phát huy được toàn bộ năng lực. Ví dụ như hắn, nếu hắn sớm thức tỉnh thiên phú của mình, thì cái tên lúc trước dù một chọi một cũng chưa chắc là đối thủ của hắn. Nhưng mà cái sinh vật hắc ám bẩn thỉu đó đúng là buồn nôn thật, còn có tên kia lại có thể tạm thời xé rách không gian nơi này.”
Nhắc tới Ma Thần Hoàng, đáy mắt cô bé không kìm được xẹt qua một tia kinh sợ.
Thải Nhi nói:
“Đó là Ma Thần Hoàng của ma tộc. Nếu tôi và Long Hạo Thần thức tỉnh thể chất rồi, vậy sẽ có lợi ích gì?”
Dạ Tiểu Lệ nói:
“Lợi ích rất nhiều. Sau khi thức tỉnh thể chất Thần quyến, nghĩa là các ngươi có thể mượn sức mạnh của vị thần đang chiếu cố các ngươi. Đương nhiên, tùy theo thực lực bản thân mạnh yếu mà mức độ mượn được cũng khác nhau. Haiz, kiến thức của các ngươi kém thật, để ta nói tỉ mỉ hơn một chút. Lai lịch của người có thể chất Thần quyến nghe nói là người thừa kế được thần linh tuyển chọn. Nếu tu luyện đến cực hạn, các ngươi sẽ trở thành giống như thần.”
“Thần? Thật sự có thần sao?” Thải Nhi lẩm bẩm.
Dạ Tiểu Lệ thè lưỡi, nói:
“Đương nhiên là có. Chẳng qua thành thần cũng chẳng có gì tốt. Thần phải cùng tồn tại với trời đất, hoàn toàn dung hợp với thuộc tính mà ngươi cai quản. Còn không bằng làm người. Thần xem ra có thể cai quản tất cả, chúa tể mọi thứ, nhưng chẳng phải cũng không thể phá vỡ quy tắc sao? Nếu không thì Thần cách sẽ tan rã. Đâu có tự do như nhân loại các ngươi, muôn màu muôn vẻ. Cho nên nói, thần có thể xem như tồn tại, mà cũng có thể xem như không tồn tại. Đương nhiên cũng có một số kẻ vì trốn tránh mà không để mình triệt để trở thành thần, chỉ giữ trạng thái Bán thần, tự do sinh hoạt trên thế gian. Chỉ là loại Bán thần này sẽ bị thần đè ép, sớm muộn gì cũng phải trở thành thần.”
“Haiz, ta nói xong còn thấy rối nữa là. Dù sao ta cho ngươi biết, trở thành thần không phải việc tốt. Là người Thần quyến, các ngươi không nên quá lợi hại, nếu không một khi Thần cách giáng xuống, thứ còn lại chính là sự cô độc và tịch mịch vô tận, còn bị quy tắc cường đại hạn chế. Nói đơn giản là, mỗi một loại nguyên tố bên cạnh ngươi thực chất đều là một bộ phận của thần. Thế giới của chúng ta chính là do các loại thần dung hợp lại mà xây dựng thành. Thực sự trở thành thần, thậm chí có lẽ sẽ mất đi cả ký ức nguyên bản nữa.”
Thải Nhi nói:
“Vừa rồi Ma Thần Hoàng xé rách không gian cứu đám ma tộc có nhắc tới Thần cách, cô cũng nói tới Thần cách. Dường như hắn rất muốn có được Thần cách. Tại sao cô lại nói thành thần không tốt?”
Trong mắt Dạ Tiểu Lệ lộ ra vài phần sợ hãi.
“Tên đó không giống. Hơi thở của hắn rõ ràng không thuộc về thế giới của chúng ta, cũng không bị quy tắc của thế giới này hạn chế. Nhưng hắn cũng sẽ không nhận được Thần cách giáng lâm của thế giới chúng ta. Nếu thật sự để hắn có được một Thần cách dung hợp với bản thân, khiến thực lực lại đột phá thêm một lần nữa, có lẽ hắn sẽ thật sự trở thành chúa tể vĩnh viễn của thế giới này, không ai có thể đánh bại hắn.”
Nói đến đây, ánh mắt Dạ Tiểu Lệ đột nhiên trở nên sâu thẳm, nhìn Thải Nhi, lại nhìn Long Hạo Thần bên cạnh, mày nhíu chặt, dường như đang suy nghĩ điều gì.
Thải Nhi nhìn ra được, cô bé này hình như còn có chuyện rất quan trọng không nói ra. Nhưng đối với nàng, thần cũng được, Thần cách cũng thế, đều quá xa vời.
“Thần cách không phải chỉ thuộc về thần sao? Tại sao Thần cách có thể bị hắn tước đoạt?” Thải Nhi nghi ngờ hỏi.
Dạ Tiểu Lệ đột nhiên trở nên nóng nảy.
“Cũng có một số tình huống đặc thù. Được rồi, đừng hỏi nữa, việc nên nói ta đã cho ngươi biết rồi. Dù sao sau này các ngươi tốt nhất không cần trở thành thần. Còn về tên kia, hắn chỉ mơ tưởng hão huyền mà thôi. Muốn đoạt được Thần cách đâu có dễ như vậy, nếu không ta…” Nói đến đây, cô bé đột nhiên im bặt, cảnh giác liếc Thải Nhi, không nói nữa.
Thải Nhi không chịu bỏ qua, tiếp tục truy hỏi:
“Vậy giới hạn để thành thần là gì?”
Dạ Tiểu Lệ liếc cô, lần này không đáp lại.
Thải Nhi đột nhiên mỉm cười.
“Thật ra tôi biết rồi.”
Dạ Tiểu Lệ khinh thường hừ một tiếng.
“Dựa vào thực lực hiện tại của các ngươi, làm sao biết được.”
“Một triệu linh lực, có đúng không?” Thải Nhi mỉm cười hỏi.
“A…” Dạ Tiểu Lệ giật mình nhìn cô, biểu cảm đã nói lên tất cả suy nghĩ trong lòng.
Ngược lại Thải Nhi không hỏi thêm, đi đến bên cạnh Long Hạo Thần, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt tu luyện. Nếu Long Hạo Thần không có việc gì, vậy cô cũng yên tâm.
Mấy người khác luôn lắng nghe cuộc trò chuyện giữa Thải Nhi và Dạ Tiểu Lệ, sắc mặt liên tục biến đổi. Nhưng trạng thái này chỉ kéo dài trong thời gian ngắn ngủi. Dù sao, thần linh đối với họ vẫn còn quá xa xôi.
Thời gian trong Mộng Huyễn Thiên Đường dần trôi qua. Dạ Tiểu Lệ dường như có chút buồn chán ngồi một bên, tổng cộng tám linh lô đang xoay quanh người cô bé, dường như đang nghe theo hiệu lệnh của nó.
Cô bé tuyệt không tỏ ra có ý định cho các thành viên Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu hấp thu đám linh lô này, cũng không thu hồi chúng. Không ai biết trong lòng cô bé đang nghĩ gì. Chỉ là từ ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Long Hạo Thần, có thể thấy suy nghĩ của cô bé nhất định có liên quan tới hắn.
Một ngày cứ thế trôi qua. Rốt cuộc khi ánh bình minh của ngày thứ ba xuất hiện nơi chân trời, trên người Long Hạo Thần đã xảy ra biến hóa.
Ánh bình minh, tràn ngập sức sống. Khi ánh sáng dịu dàng dần xuất hiện, thân thể Long Hạo Thần cũng sáng lên, dường như hắn chính là một mặt trời khác đang dâng lên. Đôi linh cánh lóe sáng ngời mở rộng sau lưng hắn.
Đôi cánh tỏa ánh sáng dịu dàng hơi kéo dài, dường như lớn hơn lúc đầu một chút. Mà ánh bình minh như bị ghìm lại, chỉ rơi trên người hắn. Bất kể là Mộng Huyễn Thiên Đường hay những người khác, đều cảm giác chân trời vốn đang sáng lên đột nhiên tối sầm, chỉ có một tia sáng vàng nối liền Long Hạo Thần và mặt trời đang nhô lên.
Dạ Tiểu Lệ tựa như không có trọng lượng ngồi trên một cành cây. Hai mắt cô bé tỏa sáng vì biến hóa trên người Long Hạo Thần.
“Không sai, hắn quả thật đã thức tỉnh rồi.”
Tắm mình trong ánh sáng vàng, Long Hạo Thần dần thu lại động tác chém, đứng thẳng người, hai tay mở ra hai bên thân thể. Tắm mình trong ánh nắng vàng ngày càng rực rỡ, cả người hắn cũng bị nhuộm thành màu vàng.
Ánh sáng vàng mông lung từ người hắn khuếch tán, dần hình thành từng vòng kim sắc lan ra ngoài.
Tư Mã Tiên và Hàn Vũ rất tự nhiên ngồi xếp bằng cách Long Hạo Thần mười mét. Trên trán họ cùng lóe lên một văn lộ vàng, hiển nhiên là bị khế ước phụ trợ ảnh hưởng, hơn nữa tuyệt đối là chuyện tốt.
Linh cánh sau lưng hai người rất nhanh giãn ra, tắm mình trong vầng sáng vàng nhạt mà Long Hạo Thần tỏa ra, mau chóng tiến vào trạng thái nhập định.
Thân thể Trương Phóng Phóng về cơ bản đã hồi phục, chỉ là còn hơi suy yếu. Được Vương Nguyên Nguyên dìu, y ngưỡng mộ nhìn ba người, cũng chậm rãi nhắm mắt lại, cảm thụ sự biến hóa của quang nguyên tố trong không khí.
Giờ khắc này, y chỉ cảm thấy thân thể mình dường như ngâm trong biển quang, xung quanh có vô cùng vô tận quang nguyên tố dịu dàng vuốt ve thân thể y. Cảm giác tuyệt vời đó y chưa từng cảm nhận qua. Một tia lĩnh ngộ cũng từ từ dâng lên trong lòng. Ánh sáng vàng trong suốt dần phát ra từ người y. Y vội vàng khoanh chân ngồi trên mặt đất. Đôi linh cánh lớn hơn của Tư Mã Tiên và Hàn Vũ giang rộng sau lưng.
Trên người Long Hạo Thần dần hiện ra chín đạo văn lộ, ban đầu là màu tím, nhưng rất nhanh biến thành vàng. Làn da hắn cũng tựa như được phủ một lớp vàng kim, thậm chí không nhìn rõ được cả dung mạo.
Ánh nắng ngày càng sáng ngời, hào quang vàng trên người Long Hạo Thần cũng biến thành đậm hơn. Dưới chân hắn, dần thành hình một quang hoàn vàng.
Quang hoàn này rất đặc biệt. Trong ánh sáng vàng hoa mỹ, văn lộ ở mép viền tựa như tỏa sáng, hoa văn huyền ảo màu vàng đậm, còn vị trí giữa hai chân Long Hạo Thần thì ánh sáng rực rỡ.
Một luồng sáng vàng hư ảo dần hiện ra trên đỉnh đầu hắn. Bóng dáng kia hơi giống Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình, nhưng rất hư ảo, không thấy rõ. Cao chừng ba mét, thân thể tỏa ra vầng sáng vàng dịu dàng chậm rãi giáng xuống, dung hợp làm một với Long Hạo Thần.
Một tiếng ngâm khẽ phát ra từ miệng Nhã Đình. Từ khi Long Hạo Thần tiến vào trạng thái thức tỉnh, nó luôn bay lơ lửng trên không trung. Vừa rồi khi Long Hạo Thần chính thức mở ra nghi thức thức tỉnh, trên mặt nó tràn đầy sợ hãi lẫn vui mừng.
Mắt thấy ánh sáng vàng dung nhập vào thân thể Long Hạo Thần, trên người Nhã Đình cũng bắt đầu xuất hiện biến hóa. Một giọt chất lỏng vàng tách ra khỏi người Long Hạo Thần, dung nhập vào trong Nhã Đình. Cả người nó dường như bị cải tạo lại. Kích thước không thay đổi, nhưng mất đi cảm giác hư ảo. Không chỉ vậy, trong tay phải Nhã Đình còn có thêm một pháp trượng vàng nhỏ xíu. Hình dạng pháp trượng rất đơn giản, cao xấp xỉ Nhã Đình, trên đỉnh có một khối bảo thạch vàng hình thoi tỏa sáng.
Ngoài ra, giữa trán Nhã Đình cũng thêm một khối bảo thạch vàng. Dưới chân cũng có một quang hoàn nhỏ xíu, hình dạng giống hệt quang hoàn vàng dưới chân Long Hạo Thần. Nhưng đó không phải là biến hóa lớn nhất, trên người nó, thay đổi lớn chính là hơi thở. Nguyên bản nó chỉ có hơi thở nguyên tố, nhưng bây giờ lại tỏa ra hơi thở sinh mệnh nồng đậm. Nó không còn là một Quang nguyên tố tinh linh có trí tuệ, mà là một tinh linh chân chính, một Quang Tinh Linh.
Từ đây trở đi, nó không còn là một linh lô hỗ trợ Long Hạo Thần, mà có thể trực tiếp công kích kẻ địch, tăng phúc cho đồng bạn, hơn nữa còn có được sinh mệnh thuộc về mình, một tinh linh.
Đương nhiên nó vẫn là khế ước linh lô của Long Hạo Thần. Điểm này sẽ không thay đổi. Rời khỏi Long Hạo Thần, mất đi sự đánh giá của con trai Quang Minh Thần quyến, chỉ sợ nó sẽ biến trở về hình dáng trước đây.
Một tiếng ngâm nga bỗng vang lên từ miệng Long Hạo Thần. Nhã Đình cũng ngẩng đầu lên, trong miệng phát ra tiếng kêu gần như nỉ non. Ngay sau đó, một hình ảnh kỳ dị xuất hiện. Đầu tiên là ở trên người Nhã Đình.
Nguyên bản nó có hai đôi cánh, nhưng giờ lại mọc thêm một đôi cánh nữa. Đôi cánh mềm mại mới sinh dần giãn ra, mà hơi thở của nó cũng biến đổi hoàn toàn khác biệt. Dáng người lần nữa cao thêm mấy phần, đã gần một mét. Trên trán, viên bảo thạch có thêm mấy góc cạnh, pháp trượng trong tay cũng bắt đầu xuất hiện hoa văn hoa mỹ.
Đúng vậy, nhờ sự trợ giúp từ việc thức tỉnh của Long Hạo Thần, Nhã Đình lại một lần nữa tiến hóa. Đây đã là lần thứ ba nó tiến hóa kể từ khi đi theo Long Hạo Thần.
Biến hóa không chỉ xuất hiện trên người nó, điều càng thêm kỳ dị là sau lưng Long Hạo Thần, đôi cánh lớn nguyên bản chậm rãi nâng lên, rồi một đôi cánh nữa lại thò ra ở bên dưới đôi cánh cũ, giống hệt như Nhã Đình, cũng giương ra. Hai đôi linh cánh lông vàng trở nên rậm rạp hơn, nhẹ nhàng vỗ đập, mơ hồ có hoa văn màu vàng mỹ lệ phát tán.
Linh cánh của cường giả nhân loại không ngờ có thể biến thành hai đôi?
Cũng chính lúc này, cột sáng vàng ở sau lưng Long Hạo Thần không xa đột nhiên phóng lên cao.
Là Trương Phóng Phóng. Cột sáng vàng đậm bao phủ thân thể y từ từ bay lên khỏi mặt đất. Linh cánh vàng sau lưng bỗng biến lớn vài phần. Cả thân thể bỗng chốc biến thành trong suốt, sau đó chậm rãi hồi phục bình thường. Cánh tay phải của y vẫn duy trì trạng thái trong suốt, tựa như một khối thủy tinh vàng điêu khắc thành.
Thể Quang Diệu! Đúng vậy, bị ảnh hưởng bởi sự thức tỉnh thể chất Thần quyến của Long Hạo Thần, lại thêm nội lực y tích lũy và sự kích động từ trận đại chiến, Trương Phóng Phóng rốt cuộc đã đột phá hạn chế cấp bảy bấy lâu nay, thành công đột phá trở thành Kỵ Sĩ Thánh Điện cấp bảy. Đây có thể nói là niềm vui ngoài ý muốn.
Cùng là quang hệ, tuy Hàn Vũ và Tư Mã Tiên không đột phá cao như vậy, nhưng hơi thở quang nguyên tố xung quanh họ cũng rõ ràng trở nên ngưng tụ hơn nhiều.
Cột sáng vàng thẳng tắp dần biến mất, ánh nắng lại chiếu xuống mặt đất, mang đến quang minh cho Mộng Huyễn Thiên Đường.
Long Hạo Thần cũng chậm rãi mở hai mắt ra.
Khoảnh khắc hắn mở mắt, không trung như có hai tia chớp vàng xẹt qua, nhưng rất nhanh đã hồi phục bình thường. Quay đầu nhìn Thải Nhi đang đứng bên cạnh với vẻ mặt quan tâm, Long Hạo Thần áy náy nói:
“Khiến cô lo lắng rồi.”
Thải Nhi không nói gì, chỉ lặng lẽ tựa vào vai hắn, nắm chặt tay hắn.
Biến hóa khiến người vui mừng này trước kia Long Hạo Thần chưa từng nghĩ đến. Mắt thấy A Bảo cố chấp tấn công đỉnh núi, cảm thụ sức sống nồng đậm trong không khí, còn có sương mù quang nguyên tố do Nhã Đình hấp dẫn lại, khi đó hắn chỉ cảm thấy kinh hoảng.
Khi hắn thấy A Bảo biến hóa thành Nghịch Thiên Ma Long thì trong lòng đã muốn rút lui. Hắn phải chịu trách nhiệm với đồng bạn của mình, cho nên đã chuẩn bị đề nghị phát động Giai Điệu Vĩnh Hằng, mang theo đồng bạn và Dạ Tiểu Lệ truyền tống tới Tháp Vĩnh Hằng.
Nhưng mà lúc hắn tiến vào trạng thái kỳ diệu, thì đột nhiên cảm giác nếu chính mình cứ thế rút lui, nhất định sẽ mất đi thứ gì đó quan trọng. Dưới sự hướng dẫn của phần lĩnh ngộ kỳ dị này, hắn không lùi bước, mà mang theo đồng bạn nghênh đón khó khăn, bắt đầu phát động kỹ năng Súc Thế. Một khắc kia chém ra, hoàn toàn là dưới trạng thái cảm giác quái dị. Chớp mắt đó, hắn chỉ cảm thấy tinh thần hoàn toàn dung làm một thể, tinh thần lực khác với người thường, cùng với linh lực bản thân và nhờ vào quang nguyên tố bên ngoài, triệt để dung vào một kiếm đó. Khi hắn chém ra một kiếm ẩn chứa uy thế thiên địa, Long Hạo Thần thậm chí cảm nhận được mình hợp nhất với thiên địa, nắm lấy ánh mặt trời.
Chính một kiếm mượn uy thế thiên địa này, đã khiến hắn triệt để rơi vào lĩnh ngộ kỳ quái kia, cũng bắt đầu quá trình thức tỉnh của con trai Quang Minh. Vô số hình ảnh kỳ quái không ngừng xuất hiện trong đầu hắn. Từng đạo lĩnh ngộ bồi hồi trong lòng hắn.
Khi hắn lần nữa tỉnh lại, lực lượng của con trai Quang Minh tựa như vốn thuộc về hắn, đã khắc sâu trong tâm trí.
Con trai Quang Minh chính là người được Quang Minh Nữ Thần chiếu cố, là người truyền lời của thái dương. Tất cả những nơi ánh mặt trời chiếu đến, hắn có thể tạm mượn lực lượng của thái dương và Quang Minh Nữ Thần để bù đắp sự thiếu hụt của bản thân. Đây mới là truyền kỳ chân chính của con trai Quang Minh. Nếu không, chỉ tu luyện nhanh hơn người thường một chút, cảm giác đối với quang nguyên tố mạnh hơn một chút, thì thể chất con trai Quang Minh cũng quá yếu ớt.
Khi hắn chân chính thức tỉnh trở thành con trai Quang Minh, nội linh lực bẩm sinh cũng theo đó tăng lên tới đỉnh. Một trăm điểm chân chính. Hoàn mỹ chân chính.
Long Hạo Thần rốt cuộc hiểu ra vì sao lúc đó con trai Luân Hồi có thể dựa vào tu vi linh lực không bằng một phần ba của Ma Thần Hoàng, mà lại gây tổn thương thậm chí dẫn đến cái chết của Ma Thần Hoàng. Bởi vì lúc đó con trai Luân Hồi đã thức tỉnh. Nếu nói Long Hạo Thần mượn vào lực lượng quang minh, vậy con trai Luân Hồi là mượn vào lực lượng sát phạt. Y chính là Thần quyến chiến thần!
Long Hạo Thần thức tỉnh ở nơi tràn ngập quang nguyên tố và hơi thở thân thiện của thiên nhiên trong Mộng Huyễn Thiên Đường. Mà nếu Thải Nhi, với tư cách là Luân Hồi Thánh Nữ, muốn thức tỉnh, thì nhất định phải ở trên chiến trường tràn ngập giết chóc và máu tanh. Chỉ có không ngừng chiến đấu, nàng mới có thể chân chính lĩnh ngộ được lực lượng của Luân Hồi Thánh Nữ.
Ánh sáng vàng rốt cuộc hoàn toàn thu lại, hai đôi linh cánh sau lưng Long Hạo Thần cũng hơi mở ra, thân hình hắn theo đó bay lên khỏi mặt đất nửa mét rồi mới lại rơi xuống, dường như còn chưa thích ứng với việc mình có bốn cánh.
Quang nguyên tố nồng đậm lưu chuyển trong không khí. Khí chất của Long Hạo Thần dường như càng trở nên trầm ổn, trưởng thành, hình như hắn còn cao thêm một chút. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, không ai nhận ra hắn chỉ mới mười lăm tuổi. Trông hắn càng giống một thanh niên hơn hai mươi tuổi.
Con trai Quang Minh sau khi thức tỉnh, không chỉ tuấn mỹ kinh người, mà còn có thêm phần hấp dẫn kỳ dị. Bất cứ ai nhìn thấy hắn, đều không tự giác bị lực thân cận từ người hắn hấp dẫn.
“Này, chúng ta nói chuyện một chút.” Giọng của Dạ Tiểu Lệ vang lên.
Long Hạo Thần xoay người, thu bốn cánh vào người. Quang nguyên tố tinh linh Nhã Đình khẽ rên lên một tiếng yêu kiều tràn ngập hưng phấn, nhào vào vòng tay Long Hạo Thần, trực tiếp biến mất trong ngực hắn. Long Hạo Thần sau khi thức tỉnh đối với nó tựa như Mẫu Thần Quang Minh đã sinh ra nó vậy.
Nhìn tám linh lô bên cạnh Dạ Tiểu Lệ, Long Hạo Thần gật đầu.
“Ngươi đi với ta.” Dạ Tiểu Lệ hướng hắn vẫy tay, đi xuống sườn núi.
Long Hạo Thần làm động tác tay ra hiệu đồng bạn chờ, lập tức theo sau.
Dạ Tiểu Lệ đi không quá xa, trông bộ dáng dường như cô có tâm sự nặng nề. Biểu cảm này xuất hiện trên người một cô bé chừng sáu, bảy tuổi thì có chút kỳ quái.
Dừng bước ở sườn núi, Dạ Tiểu Lệ quay người lại. Một tầng sáng xanh tràn ngập hơi thở sinh mệnh bao phủ cả cô bé và Long Hạo Thần.
“Tiểu muội muội, em muốn nói với tôi điều gì?” Long Hạo Thần mỉm cười hỏi.
Dù cho Dạ Tiểu Lệ lúc này chỉ có dáng vẻ của một cô bé sáu, bảy tuổi, nhìn nụ cười tràn ngập ánh mặt trời của hắn cũng không kìm được ngơ ngác, buột miệng nói:
“Ngươi thật đẹp, ngay cả Tinh Linh tộc cũng không xinh đẹp bằng ngươi.”
Khóe mắt Long Hạo Thần giật giật.
“Xin hãy dùng từ đẹp trai để hình dung tôi, xinh đẹp là dành cho con gái.”
Dạ Tiểu Lệ thè lưỡi, nói:
“Thì có sao đâu? Chẳng phải ngươi cũng gọi ta là tiểu muội muội sao? Nếu tính theo tuổi của nhân loại các ngươi thì ta ít nhất cũng hơn vạn tuổi, ngươi ở trước mặt ta mới là một thằng nhóc.”
“…” Long Hạo Thần vẻ mặt không nói nên lời nhìn cô bé.
Hắn tin cô bé này nói thật. Nhưng bảo hắn xem cô bé này như một tiền bối viễn cổ vạn tuổi thì rõ ràng là không thực tế. Bởi vì biểu hiện của cô bé này không khác gì một bé gái.
Nhìn dáng vẻ kinh ngạc của hắn, Dạ Tiểu Lệ dường như rất hài lòng, ngay cả sự u ám giữa hai hàng lông mày cũng tiêu tan. Nhưng rất nhanh lại nổi giận, tức mình nói:
“Ngươi thật đáng ghét!”
Long Hạo Thần cười khổ nói:
“Nếu tôi nhớ không lầm, dường như chúng tôi mới giúp cô, sao lại đáng ghét?”
Dạ Tiểu Lệ nói một cách đương nhiên:
“Dĩ nhiên là đáng ghét. Ngươi là con trai Quang Minh, lại nhiễm hơi thở của Tử Linh pháp sư, hơn nữa còn là loại Tử Linh khá mạnh. Ngươi điên rồi sao? Không sợ Quang Minh Tâm bị bài trừ à?”
Long Hạo Thần chăm chú nhìn cô bé, nói:
“Nếu cô thật sự có cách giúp tôi giải trừ quan hệ với ông ta, tôi sẽ vô cùng cảm tạ.”
Dạ Tiểu Lệ ngẩn ra.
“Hãy kể lại quá trình giữa ngươi và Tử Linh pháp sư cho ta nghe xem.”
Sau đó Long Hạo Thần kể lại tỉ mỉ lần hắn tiến vào Sợ Hãi Bi Khiếu Động và những sự việc xảy ra sau đó trong Tháp Vĩnh Hằng.
Nghe hắn nói xong, Dạ Tiểu Lệ ngơ ngẩn nhìn hắn, thật lâu không nói nên lời.
“Này, điều này sao có thể chứ. Tử Linh pháp sư thuộc tính quang minh. Trời ạ! Chẳng lẽ, chẳng lẽ tên đó cũng giống ngươi, cùng là người Thần quyến của Quang Minh Nữ Thần? Điều này quá khó tin. Người Thần quyến của Quang Minh Nữ Thần lại lựa chọn làm Tử Linh pháp sư, trên người hắn nhất định đã xảy ra chuyện gì đó.”
Long Hạo Thần giật mình nói:
“Chỉ có ma pháp sư quang hệ, có thể chất con trai Quang Minh, mới tu luyện thành Tử Linh pháp sư quang hệ?”
Dạ Tiểu Lệ nghiêm túc gật đầu.
“Đúng vậy, Tử Linh pháp sư là chức nghiệp âm u, phải giao tiếp với thi thể và tử vong. Đối với quang minh, đó là sự khinh nhờn cực lớn. Chỉ có thể chất con trai Quang Minh thuần chính nhất mới có thể không bị phần âm u đó lây nhiễm, giữ vững nội tâm tinh thuần, từ đó tu luyện thành Tử Linh pháp sư hệ quang minh. Khó khăn này còn lớn hơn cả việc ngươi kế thừa Quang Minh Nữ Thần. Tên đó thật sự là thiên tài bậc nhất trong nhân loại các ngươi.”
Người Thần quyến là gì, chính Long Hạo Thần tự mình biết, không cần cô bé giải thích nữa. Chỉ là hắn vẫn giật mình. Chẳng lẽ Tử Linh Thánh pháp sư, Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư cũng là một người Thần quyến? Một người Thần quyến của vạn năm trước…
Long Hạo Thần và Dạ Tiểu Lệ đều ngơ ngác nhìn nhau, trong lòng tràn ngập rung động. Hai người có chung một nghi vấn, rốt cuộc là điều gì đã khiến Trường Miên Thiên Tai, người cũng có được thể chất con trai Quang Minh, lại lựa chọn trở thành Tử Linh pháp sư?
“Ta không giúp được ngươi.” Dạ Tiểu Lệ có chút lắp bắp mở miệng. “Trường Miên Thiên Tai Y Lai Khắc Tư này quá mạnh, hắn có thể để lại một tòa tháp pháp sư xé rách không gian, nghĩa là hắn đã đạt tới cấp Bán thần, không phải ta có khả năng đối kháng. Cho dù tỷ tỷ ta còn ở đây, cũng không thể giải trừ quan hệ giữa ngươi và hắn. Muốn biết rốt cuộc hắn đã xảy ra chuyện gì, vậy ngươi chỉ còn cách leo lên đỉnh tháp để tiếp nhận truyền thừa chân chính của hắn, chắc sẽ có được một ít ký ức của hắn.”
Nói đến đây, cô bé khẽ thở dài.
“Dù cho hắn là Tử Linh pháp sư quang hệ, rốt cuộc vẫn là Tử Linh pháp sư! Tử vong đối lập với sinh mệnh, ta thuộc tính sinh mệnh, không thể cùng ngươi rời khỏi đây. Thật đáng tiếc, chờ đợi nhiều năm như vậy, không dễ dàng gì gặp được một người Thần quyến giống ngươi, rồi lại không thể rời đi, ngươi nói có đáng ghét không? Ta đã đợi hơn vạn năm rồi đấy!”
Long Hạo Thần không nói nên lời, cũng không biết trả lời cô bé ra sao, chỉ có thể bất đắc dĩ nhìn cô bé.
Dạ Tiểu Lệ bĩu môi bất mãn nhìn hắn nửa ngày, mới nói:
“Được rồi, ta cùng ngươi làm một giao dịch đi, thế nào?”
“Giao dịch gì?” Long Hạo Thần có chút đề phòng nhìn cô bé.
Đừng nhìn cô bé này chỉ có dáng vẻ sáu, bảy tuổi, chỉ sợ cô bé chính là người thủ hộ của Mộng Huyễn Thiên Đường này.
Dạ Tiểu Lệ cáu kỉnh nói:
“Có cần phải căng thẳng như vậy không? Ngươi không thiệt thòi chút nào, chỉ có lợi thôi. Nhìn thấy không?” Cô bé chỉ vào tám tòa linh lô bên cạnh.
Long Hạo Thần nghiêm túc gật đầu.
Dạ Tiểu Lệ nói:
“Mấy linh lô này cho các ngươi, hơn nữa ta còn có thể bỏ qua một vòng khảo nghiệm khi các ngươi rời khỏi Thiên Đường, chỉ trực tiếp nhận khảo nghiệm cuối cùng. Như vậy chỉ cần các ngươi không quá tham lam, nhận được quá nhiều linh lô, thì sẽ không có vấn đề gì cả. Lợi ích rất lớn nha.”
Nhìn biểu cảm có chút khoa trương của cô bé, hai tay làm thành hình một vòng tròn lớn, Long Hạo Thần không bị lay động, trọng giọng hỏi:
“Vậy tôi cần phải làm gì?”
“Này, ngươi được không vậy? Một chút nhiệt huyết của nam nhi cũng không có. Trực tiếp đồng ý ta thì chết à?” Dạ Tiểu Lệ rất bất mãn nói.
Long Hạo Thần nhún vai.
“Tôi không chỉ chịu trách nhiệm cho chính mình, mà còn phải chịu trách nhiệm với đồng bạn.”
Dạ Tiểu Lệ nói:
“Chẳng liên quan gì đến bọn họ cả. Chỉ một mình ngươi thôi, ta muốn ngươi cùng ta giữ liên hệ tinh thần, khi ta cần ngươi hỗ trợ thì không được từ chối.”
“Ví dụ?” Long Hạo Thần tuyệt không thả lỏng, hỏi tiếp.
Dạ Tiểu Lệ trợn tròn mắt.
“Ví dụ cái gì?”
Long Hạo Thần nói:
“Tôi hy vọng biết được kết quả tệ nhất có thể xảy ra.”
Dạ Tiểu Lệ đột nhiên vẻ mặt phẫn nộ nói:
“Nếu thật sự xảy ra kết quả tệ nhất, vậy chỉ có thể để ngươi được lợi rồi, ngươi sẽ không có tổn thất gì hết. Khó trách ngươi lớn lên giống con gái, tính cách y hệt đàn bà, lề mề do dự. Không đồng ý giao dịch thì thôi.”
“Ồ.” Long Hạo Thần lại không giận, xoay người đi về hướng đỉnh núi.
“Ngươi…!” Dạ Tiểu Lệ thật sự bị hắn chọc giận. Giậm chân, cuối cùng vẫn chạy theo sau. “Nếu thật sự xảy ra tình hình tệ nhất, ngươi không giúp ta, nhân loại các ngươi sẽ tiêu đời.”
Long Hạo Thần xoay người lại, vẻ mặt tươi cười nhìn cô bé, làm động tác ra hiệu sẵn sàng lắng nghe.
Khoảng một tiếng đồng hồ sau, khi Long Hạo Thần và Dạ Tiểu Lệ quay lại đỉnh núi, sắc mặt hai người khá là bình tĩnh.
Tựa như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Long Hạo Thần mỉm cười nhìn đồng bạn, bao gồm cả Trương Phóng Phóng đang tu luyện.
“Mọi người, chia linh lô.”
Tám linh lô vốn ở bên cạnh Dạ Tiểu Lệ lúc này lại xoay quanh trên đỉnh đầu Long Hạo Thần.
Các thành viên Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu nhìn nhau, cuối cùng hoan hô một tiếng xông lên.
Long Hạo Thần quay đầu nhìn Dạ Tiểu Lệ.
“Làm phiền cô rồi.”
Dạ Tiểu Lệ cáu kỉnh hừ một tiếng.
“Biết rồi.”
Nói xong, tay cô bé liên tục điểm, từng luồng sáng xanh chia ra rơi trên mình mọi người. Tất cả chỉ cảm thấy thân thể dường như rơi vào một chất lỏng dính đặc, bỗng chốc không thể hành động. Ngay sau đó, họ nhìn từng cái linh lô bay về phía mình.
Cũng không phải mỗi người đều được linh lô. Long Hạo Thần không có. Thải Nhi được một cái. Trong mọi người thì Vương Nguyên Nguyên không được linh lô nữa. Ngược lại, Hàn Vũ lúc trước từng có linh lô lại được tới hai cái. Còn có hai cái dừng bên cạnh Trương Phóng Phóng.
Dạ Tiểu Lệ phẩy tay nói:
“Ta dựa theo thuộc tính của các ngươi để tiến hành phân phối thích hợp, các ngươi tự hấp thu đi, sau đó có thể rời khỏi đây.”
Thải Nhi ném cho Long Hạo Thần một ánh mắt nghi hoặc, dường như đang dò hỏi điều gì. Tại sao hắn không nhận được một linh lô nào.
Long Hạo Thần mỉm cười lắc đầu với nàng, nói:
“Lần này tôi thu được đã đủ nhiều rồi.”
Dạ Tiểu Lệ hừ một tiếng, nói:
“Không có cái nào thích hợp với hắn thôi. Các ngươi mau nắm chặt thời gian.”
Mấy người khác đã bắt đầu mau chóng hấp thu linh lô thuộc về mình. Vương Nguyên Nguyên rảnh rỗi, bản năng nhìn về phía Trương Phóng Phóng đang tu luyện ở phương xa.
Đúng lúc này, Trương Phóng Phóng chậm rãi mở mắt ra, trong đôi mắt tỏa ra ánh sáng vàng nhạt, vừa lúc chạm mắt cô. Vẻ mặt Vương Nguyên Nguyên cứng đờ, sau đó mới gật đầu với y.
Long Hạo Thần nói:
“Trương huynh, mau hấp thu đi. Hai linh lô này là thuộc về anh.”
Trong đám linh lô, đương nhiên không phải không có linh lô thích hợp cho Long Hạo Thần hấp thu. Linh lô quang hệ có năm cái. Tư Mã Tiên một cái, Hàn Vũ hai cái, Trương Phóng Phóng hai cái, mấy cái này Long Hạo Thần đều có thể hấp thu sử dụng. Nhưng dựa theo lời Dạ Tiểu Lệ nói, hấp thu nhiều linh lô cấp trung đẳng này sẽ hạn chế sự phát triển tương lai của hắn. Hơn nữa cùng với sự thức tỉnh của thể chất Thần quyến con trai Quang Minh, Long Hạo Thần bắt đầu cảm nhận được chênh lệch giữa mình và đồng bạn. Hắn cũng muốn giúp đỡ đồng bạn mau chóng trưởng thành. Mọi người là một đội, nếu chênh lệch quá lớn thì sẽ bất lợi cho sự phát triển trong tương lai. Bởi vậy trước khi trở về, hắn đã tỏ ý với Dạ Tiểu Lệ rằng mình từ bỏ, hơn nữa nhờ miệng cô bé nói không có linh lô thích hợp với hắn.
Bởi vì chỉ là hấp thu ban đầu, nên quá trình rất đơn giản và nhanh chóng. Mỗi người đều vẻ mặt vui mừng hoàn thành dung hợp ban đầu với linh lô.
Khi người cuối cùng hoàn thành dung hợp linh lô mở mắt ra, Dạ Tiểu Lệ nói:
“Tốt rồi, các ngươi có thể trở về thần điện. Tuy rằng ta có thể tiêu trừ khảo nghiệm các ngươi phải trải qua, khiến các ngươi tự tiến hành dung hợp cuối cùng với linh lô. Nhưng khảo nghiệm cuối cùng của Mộng Huyễn Thiên Đường tuyệt không thể thiếu. Đó chính là hợp thành linh lô. Ai có được trên hai linh lô, các ngươi nhất định phải dùng nghị lực cực lớn để hoàn thành. Một khi thất bại, kết quả tốt nhất là tách khỏi linh lô, thậm chí có khả năng uy hiếp đến tính mạng các ngươi.”
Đúng vậy, đây cũng là bí ẩn lớn nhất của Mộng Huyễn Thiên Đường. Bất kể ngươi ở đây nhận được bao nhiêu linh lô, cuối cùng cũng chỉ có thể hợp thành một. Đó là nguy cơ nhưng cũng là kỳ ngộ. Linh lô sau khi hợp thành, uy lực có thể tăng lên một mảng lớn, nhưng một khi thất bại, phải trả cái giá cực đắt.
Đám ma tộc bị Ma Thần Hoàng mang đi có lẽ có thể dựa vào vài cách đặc biệt để dung hợp linh lô trong người, nhưng cũng mất đi cơ hội hợp thành. Bí mật này cũng là ưu thế lớn nhất của Mục Sư Thánh Điện.