Hệ Quang, đúng là hệ Quang. Nhưng người thuộc hệ Quang chỉ còn lại mỗi Long Hạo Thần. Chẳng lẽ… hắn biến đổi giới tính rồi?
Nhìn đôi chân dài miên man đó, tất cả mọi người đều ngẩn ra, con ngươi trợn tròn, miệng há hốc, gần như sắp hét lên.
May mắn thay, đôi chân thon dài không hoàn toàn để trần. Từ trong ánh sáng xanh, đôi chân vươn ra đến vị trí trên đầu gối khoảng hai mươi centimet thì một chiếc váy chiến màu vàng kim vừa vặn che đi phần thân trên. Dù vậy cũng đủ khiến người ta suy nghĩ mông lung. Đúng lúc mọi người còn đang ngơ ngẩn nhìn chăm chú, một mỹ nhân có vóc dáng cao ráo bước ra.
Nàng có thân hình thon dài, cao khoảng hơn một mét bảy, tương đương với Vương Nguyên Nguyên. Vẻ đẹp của nàng ngập tràn ánh sáng, toát lên vẻ thần thánh không thể xâm phạm.
Bộ váy chiến màu vàng kim liền thân bao phủ những vị trí quan trọng nhất trên cơ thể mềm mại của nàng, nhưng cũng để lộ ra hai cánh tay, đôi chân dài và phần ngực đầy đặn được điểm xuyết bởi một viên bảo thạch hình thoi màu trắng ngà. Trên trán nàng cũng có một viên bảo thạch hình thoi màu vàng kim.
Dung mạo xinh đẹp thuần khiết mang theo nụ cười nhàn nhạt, tay phải nàng nắm một cây pháp trượng vàng dài hai mét. Trên đỉnh pháp trượng đính một viên bảo thạch vàng tản ra ánh sáng dịu nhẹ.
Nàng đẹp, một vẻ đẹp thần thánh không chút tì vết. Đôi chân ngọc ngà không trực tiếp đạp trên đất mà lơ lửng cách mặt đất nửa mét, càng làm nổi bật vóc dáng cao ráo thon dài của nàng.
Cảm nhận được ánh mắt ngẩn ngơ của mọi người, thiếu nữ mỉm cười.
“Không nhận ra ta sao?”
“Cô, cô là…” Lâm Hâm kinh ngạc thốt lên.
Pháp trượng trong tay phải thiếu nữ lóe sáng, thân hình hơi nghiêng về phía trước. Trong thoáng chốc, ba đôi cánh bỗng từ sau lưng nàng bung ra, tựa như những cánh hoa đột nhiên nở rộ, mỗi chiếc cánh đều trong suốt như cánh ve nhưng lớn hơn rất nhiều. Khi chúng bung ra, dưới chân thiếu nữ xuất hiện một vầng hào quang tỏa ra ánh sáng thái dương. Ánh sáng vàng dịu nhẹ quay quanh thân thể nàng, dâng lên.
“Nhã Đình!”
Mọi người đồng thanh kêu lên, ngây ngốc nhìn Nhã Đình trước mặt.
Đây, đây chính là Quang Nguyên Tố Tinh Linh mà bọn họ dưới sự chỉ huy của Long Hạo Thần đã cướp từ tay ma tộc sao? Đây là sự thật ư?
Cũng khó trách họ lại rung động như vậy, Nhã Đình lúc này trông gần như không khác gì con người. Nếu nàng đáp xuống đất, thu lại đôi cánh thì quả thật là một thiếu nữ thực thụ!
Nàng đâu còn giống một thể năng lượng, mà đã là một thực thể sống động rồi.
Vương Nguyên Nguyên không nhịn được bước tới, véo nhẹ vào tay Nhã Đình, cảm giác mềm mại, ấm áp, mịn màng, thật tuyệt.
“Ngươi, ngươi biến thành người rồi?”
“Nói chính xác là biến thành tinh linh. Hơn nữa có lẽ là tinh linh biến dị.” Giọng nói của Long Hạo Thần vang lên, ngay sau đó, hắn từ trong ánh sáng bước ra.
So với mấy người trước, hắn gần như không có biến hóa gì, cũng không có vẻ mệt mỏi. Chỉ là ánh mắt nhìn Nhã Đình có chút kỳ quái.
Nhã Đình lúc này, có thể nói là kết quả của việc dung hợp linh lô, cũng có thể nói là nhờ những kỳ ngộ mà biến hóa.
Mộng Huyễn Thiên Đường không thể nghi ngờ là nơi thích hợp nhất cho tinh linh sinh sống. Do cơ duyên trùng hợp, Nhã Đình đã hấp thu một lượng lớn sức sống và quang nguyên tố, hoàn toàn chữa lành vết thương của mình, hơn nữa còn thật sự có được sinh mệnh.
Đương nhiên nàng sẽ không biến thành nhân loại. Theo một ý nghĩa nào đó, lúc này nàng vẫn là một thể năng lượng. Chẳng qua là năng lượng ngưng tụ quá mức, tạo ra hiệu quả như thực thể. Giống như Long Hạo Thần đã nói, hiện tại nàng là một tinh linh chân chính chứ không phải là nguyên tố tinh linh.
Thánh Dẫn Linh Lô yếu thế hơn Nhã Đình rất nhiều. Năng lực dưỡng dục của nó cũng bị Nhã Đình hấp thu, ngay cả Lam Vũ và Quang Phù Dung đã vỡ nát hiện tại cũng đã dung nhập vào trong cơ thể Nhã Đình. Đợi sau này khi nó tự chữa trị xong, Long Hạo Thần nếu muốn sử dụng cũng phải do Nhã Đình cung cấp.
Việc Long Hạo Thần lo lắng nhất cuối cùng cũng xảy ra, năng lực Khiên Dẫn của Thánh Dẫn Linh Lô đã bị tách ra trong quá trình dung hợp, trở thành một phần năng lực của Nhã Đình.
Nói chung, quá trình dung hợp này mang lại lợi ích rất lớn cho Nhã Đình.
Đương nhiên, Nhã Đình vẫn là linh lô của Long Hạo Thần, khế ước không thay đổi, chỉ thêm một phần liên hệ tâm linh trực tiếp. Khác với trước đây là hiện nay Nhã Đình đã là một cá thể độc lập, có suy nghĩ, có trí tuệ, hơn nữa còn trở thành một ma pháp sư hệ Quang chân chính. Tất cả những gì ma pháp sư hệ Quang cùng cấp có thể làm thì nàng cũng làm được, thậm chí còn tốt hơn. Còn về thực lực của nàng tăng đến mức nào thì phải xem Long Hạo Thần.
Đối với Nhã Đình mà nói, nàng rất hài lòng với sự biến hóa này, cho nên ánh mắt nhìn Long Hạo Thần cũng trở nên kỳ quái. Điều này cũng làm Long Hạo Thần đau đầu nhất. Hắn không hy vọng vì sự biến hóa của Nhã Đình mà khiến Thải Nhi không vui. Hắn có thể xem Nhã Đình như bạn bè, nhưng tuyệt đối không có ý nghĩ nào khác.
“Đẹp quá đi mất! Nếu không phải anh đây đã có Hinh Nhi rồi thì chắc chắn đã đổ nàng rồi!” Lâm Hâm chẳng hề xấu hổ nói, phối hợp với bộ dạng nhếch nhác của y, trông thật buồn cười.
Long Hạo Thần nói với Nhã Đình:
“Biến trở về kích cỡ ban đầu đi.”
Nhã Đình chu môi:
“Nhưng mà chủ nhân, như vậy sẽ làm suy yếu thực lực của ta.”
Long Hạo Thần cười khổ:
“Nhưng cô vẫn nên biến nhỏ lại đi, nếu gặp lúc cần cô phát huy hết sức, cô lại biến lớn là được rồi.”
Nhã Đình tiến hóa khiến nàng có khả năng giao tiếp bằng ngôn ngữ với con người.
“Được rồi.” Nhã Đình có chút bất mãn gật đầu.
Dưới ánh nhìn tiếc nuối của đám đàn ông, ánh sáng thu lại, rất nhanh, nàng biến trở lại kích cỡ nhỏ, hơn nữa là thu nhỏ triệt để, chỉ còn cao hơn một thước, ngồi trên vai Long Hạo Thần.
Mặc dù nàng đã biến nhỏ, nhưng việc ngồi trên vai Long Hạo Thần vẫn khiến hắn có chút không tự nhiên. Chẳng qua hắn vừa mới vì ích kỷ mà bắt Nhã Đình làm chuyện nàng không muốn, nên không tiện yêu cầu thêm điều gì.
Quay người lại, nhìn vào màn sương xanh, ánh mắt Long Hạo Thần trở nên căng thẳng, hắn lẩm bẩm:
“Chỉ còn lại Thải Nhi.”
Đúng vậy, cho đến bây giờ, trừ Thải Nhi ra thì những người khác đều đã ra ngoài. Về tình hình của Tư Mã Tiên và Trần Anh Nhi, vì họ bị thương nặng nên tạm thời không thể hỏi thăm. Có lẽ họ đã thất bại trong việc dung hợp linh lô.
Nhã Đình thì không hề rảnh rỗi, ngồi trên vai Long Hạo Thần, nàng liên tục phóng ra từng ma pháp trị liệu lên người Tư Mã Tiên và Trần Anh Nhi. Nói về năng lực trị liệu, nàng so với Hàn Vũ và Trương Phóng Phóng còn đáng tin cậy hơn nhiều. Việc có thể thi triển ma pháp lên người khác có nghĩa là Săn Ma Đoàn số hai mươi mốt cấp hiệu sau này sẽ không còn thiếu mục sư nữa.
Thời gian trôi qua từng phút, sắc mặt Long Hạo Thần ngày càng khó coi. Hai tay hắn bất giác nắm chặt, trong lòng không ngừng cầu nguyện: Thải Nhi, em không thể có chuyện gì được! Em nhất định phải thành công!
Hiện tại hắn bắt đầu hối hận. Hối hận vì sao lại thêm một linh lô cho Thải Nhi làm gì. Nếu chỉ là dung hợp Luân Hồi Linh Lô và Thiên Kích Linh Lô, có lẽ nàng đã nhẹ nhàng hơn một chút.
Đang lúc Long Hạo Thần vô cùng sốt ruột, đột nhiên, một giọng nói yêu kiều vang lên trong đầu hắn.
‘Tên ngốc, lo lắng rồi chứ. Đáng đời. Ta đưa ngươi đến chỗ nàng, nàng không thể tự ra ngoài được, cần ngươi đưa nàng đi.’
Đây là giọng của Dạ Tiểu Lệ. Long Hạo Thần mừng thầm, vội vàng gật đầu.
Ánh sáng xanh lóe lên, bao quanh thân thể hắn, ngay sau đó, Long Hạo Thần đã biến mất. Nhã Đình thì bị ánh sáng xanh đẩy ra, không thể đi cùng Long Hạo Thần.
Khi tầm mắt hắn rõ ràng trở lại, hắn phát hiện mình đã quay lại hồ nước xanh biếc lúc dung hợp linh lô. Trong hồ không phải là nước mà là năng lượng sinh mệnh thuần túy. Bất kể lúc nào ngâm mình trong đó đều cảm thấy vô cùng thoải mái.
Theo lời Dạ Tiểu Lệ, đây dĩ nhiên không phải nơi hắn ở lúc trước, mà là chỗ Thải Nhi tiến hành dung hợp linh lô. Nhưng Thải Nhi đang ở đâu?
Tuy lòng Long Hạo Thần sốt ruột, nhưng hắn vẫn giữ được bình tĩnh, không mù quáng tìm kiếm. Hắn chậm rãi nhắm mắt lại, dựa vào tinh thần lực cường đại để khuếch tán cảm giác, tìm kiếm tung tích của Thải Nhi.
Không gian xanh biếc này dường như vô tận, nhưng tinh thần lực của Long Hạo Thần rất nhanh đã cảm nhận được biên giới của nó. Ngay sau đó, một hơi thở sinh mệnh yếu ớt xuất hiện trong phạm vi cảm nhận của hắn.
Không chút do dự, hắn mở to mắt, theo sự chỉ dẫn của cảm giác mà nhanh chóng đi tới nơi có hơi thở sinh mệnh.
Là Thải Nhi.
Đến gần, Long Hạo Thần liếc mắt một cái liền nhìn thấy Thải Nhi. Lúc này, thân thể nàng hoàn toàn ngâm trong chất lỏng màu xanh ngọc. Chỉ có khuôn mặt nổi trên mặt nước, tái nhợt đến đáng sợ. Nếu không phải còn có hơi thở sinh mệnh cực kỳ yếu ớt, nàng trông chẳng khác nào một thi thể đang trôi nổi.
“Thải Nhi!” Long Hạo Thần đau lòng kêu lên một tiếng, vội vàng lao tới kéo nàng vào lòng mình.
Vừa ôm lấy nàng, hắn lập tức sững người.
Tiếp xúc qua làn da mịn màng, dù đang ở trong làn nước xanh biếc, hắn vẫn cảm nhận rõ ràng sự mềm mại non nớt ấy. Long Hạo Thần chỉ cảm thấy như có một luồng điện giật chạy qua người.
Hắn và Thải Nhi tuy đã ở bên nhau một thời gian không ngắn, nhưng cả hai dù sao tuổi còn nhỏ, đối với chuyện nam nữ vẫn còn mơ hồ. Hơn nữa Long Hạo Thần cũng sợ làm tổn thương nàng, bởi vậy luôn giữ lễ tiết, tối đa chỉ là ôm hôn mà thôi. Chưa bao giờ thực sự chạm vào da thịt nàng.
Giờ khắc này, mặc dù hắn chưa ôm Thải Nhi ra khỏi mặt nước, nhưng cũng có thể cảm nhận được nàng không một mảnh vải che thân. Loại tiếp xúc không chút ngăn cách này là lần đầu tiên.
Chẳng qua Long Hạo Thần chỉ ngơ ngẩn trong chốc lát. Tuy trong lòng hắn dâng lên cảm giác kỳ lạ và ngại ngùng, nhưng an nguy của Thải Nhi mới là điều quan trọng nhất.
Cắn mạnh đầu lưỡi, trong cơn đau, tinh thần hắn tỉnh táo lại đôi chút. Hắn từ từ truyền linh lực quang minh dịu nhẹ vào cơ thể Thải Nhi.
Hắn truyền linh lực rất chậm, sợ làm tổn thương Thải Nhi. Khi cơ thể Thải Nhi không có linh lực, hắn cũng thông qua liên kết linh lực mà cảm nhận được phần nào trạng thái của nàng.
Tình hình của Thải Nhi vô cùng tồi tệ. Kinh mạch xuất hiện nhiều chỗ tổn thương nghiêm trọng, có vài mạch máu đã đứt lìa, chỉ có một luồng sinh khí màu xanh nhạt kỳ dị níu giữ chúng lại, miễn cưỡng duy trì sự kết nối.
Dùng từ thập tử nhất sinh để hình dung Thải Nhi lúc này cũng không đủ. Nếu không phải được ngâm trong hồ nước xanh này, chỉ sợ nàng đã hương tiêu ngọc vẫn.
Càng cảm nhận được sự nguy hiểm của Thải Nhi, lòng Long Hạo Thần càng run rẩy, nhưng linh lực hắn phát ra lại càng thêm cẩn thận.
Thánh Quang Tráo nhẹ nhàng bung ra, bao phủ cả hắn và Thải Nhi.
Long Hạo Thần không phải không biết những ma pháp trị liệu mạnh hơn, nhưng vì tình trạng của Thải Nhi quá yếu ớt, hắn không dám sử dụng những ma pháp tiêu hao linh lực lớn để chữa trị cho nàng. Hắn chỉ dám cẩn thận từng chút một chữa lành cơ thể nàng. Việc này tuyệt đối không thể vội vàng, nếu không, rất có khả năng sẽ phản tác dụng.
Không biết đã qua bao lâu, hắn cuối cùng cũng dần chữa trị xong các mạch máu bị tổn thương. Tuy không thể nói là hoàn toàn hồi phục, nhưng ít nhất cũng đảm bảo mỗi mạch máu đều được nối liền. Hắn thầm cảm tạ Dạ Tiểu Lệ. Trong người Thải Nhi tuy kinh mạch tổn thương nghiêm trọng, nhưng nhờ có sự chăm sóc của Mộng Huyễn Thiên Đường, những mạch máu bị tổn hại đều được một luồng sinh khí dịu nhẹ miễn cưỡng giữ lại. Điều này không chỉ bảo vệ tính mạng của Thải Nhi mà còn giúp hắn dễ dàng chữa trị hơn.
Thánh Quang Tráo không ngừng xoa dịu cơ thể Thải Nhi. Cùng với việc kinh mạch được nối liền, linh lực của Thải Nhi dần hồi phục, từng tia từ từ vận chuyển trong cơ thể. Kinh mạch cũng có thể tự hấp thu sức sống xung quanh và ma pháp trị liệu hệ Quang của Long Hạo Thần để tự chữa lành. Thải Nhi đang nhanh chóng hồi phục.
“Ưm…” Một lúc sau, một tiếng rên khẽ vang lên, thân hình mềm mại run rẩy, nàng chậm rãi mở mắt.
Nhưng mà Long Hạo Thần lại một lần nữa ngây người. Bởi vì Thải Nhi run rẩy, xúc cảm mềm mại trên tay khiến hắn không khỏi run lên, tay phải vô tình trượt qua vòng eo thon gọn, chạm đến nơi đầy đặn mềm mại phía trên. Bàn tay hơi ấn vào, cho dù hắn có ngây ngô đến đâu cũng biết mình đang sờ vào chỗ nào! Đúng lúc này, đôi mắt đẹp của nàng mở ra cũng đồng thời cảm nhận được bàn tay to nóng rực của hắn. Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều ngẩn ngơ.
“Anh…” Giọng Thải Nhi run rẩy, nhỏ như muỗi kêu, một tầng mây hồng hiện trên khuôn mặt xinh đẹp, lan dần xuống cổ và cả phần thân dưới mặt nước.
“Tôi… tôi…” Long Hạo Thần không biết nên giải thích thế nào. Hắn dời tay ra cũng không được mà không dời cũng không xong. Cảm giác đàn hồi tuyệt diệu ấy khiến hắn… không nỡ buông tay.
Thải Nhi cắn nhẹ đôi môi đỏ, nghiêng đầu đi, hai tay ôm lấy thắt lưng Long Hạo Thần, khiến cơ thể mình càng thêm áp sát vào hắn, không dám nhìn hắn. Nàng có thể cảm nhận được tim mình đang đập loạn xạ, trong lòng vừa hoảng hốt vừa xấu hổ. Nhưng ngoài ra, càng nhiều hơn là sự mãn nguyện.
Thải Nhi đã trải qua quá nhiều chuyện khiến lòng nàng tràn ngập u ám và cô độc. Nhưng sau khi gặp Long Hạo Thần, trái tim nàng không ngừng biến đổi. Mỗi khi nàng gặp nguy hiểm hay khó khăn, chàng ngốc của nàng luôn là người đầu tiên xuất hiện bên cạnh. Đối với Long Hạo Thần, đó là điều hiển nhiên, nhưng trong lòng Thải Nhi, đây là điều hạnh phúc nhất.
Sau khi trải qua nỗi đau đớn không ai chịu nổi khi dung hợp linh lô, từ cơn hôn mê tỉnh lại, người đầu tiên nàng nhìn thấy chính là hắn. Sự tiếp xúc thân mật khiến lòng nàng ngập tràn xấu hổ. Nhưng sau cơn đau lại được gặp người đàn ông mình yêu, còn có gì khiến người ta mãn nguyện hơn thế? Cho nên trong lòng nàng không hề trách Long Hạo Thần. Hơn nữa, nàng tin tưởng Long Hạo Thần không phải loại người lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn. Luồng quang nguyên tố dịu nhẹ trong cơ thể còn chưa tan hết đã đủ chứng minh, vừa rồi hắn đang chữa trị cho nàng. Có lẽ, có lẽ anh ấy chỉ vô tình chữa trị ở chỗ đó…
Khi một người thật lòng yêu một người, dù cho người đó có làm sai điều gì, họ cũng sẽ nghĩ theo chiều hướng tốt.
Nhưng hành động của nàng lại mang đến cho Long Hạo Thần một cảm giác khác. Bàn tay hắn từ phần trên trượt xuống bên hông, Long Hạo Thần chỉ cảm thấy ý chí của mình đang phải chịu một thử thách còn đáng sợ hơn cả lần dung hợp linh lô. Cả người hắn cứng đờ. Đừng quên, hắn vẫn là một thiếu niên huyết khí phương cương! Hơn nữa, hắn còn phát triển nhanh hơn bạn bè cùng trang lứa, cũng trưởng thành hơn nhiều.
“Tên ngốc, còn không đưa đồ cho tôi mặc.” Thải Nhi vùi mặt vào ngực hắn, lí nhí nói.
“A, à.” Nghe giọng Thải Nhi, Long Hạo Thần vội vàng lấy ra một bộ đồ của mình từ Giai Điệu Vĩnh Hằng. Không đợi hắn phải bối rối nên làm sao để mặc quần áo cho nàng, Thải Nhi đã tự nhiên từ trong nước đứng lên.
Động tác của nàng rất nhanh, thân thể mềm mại nhẹ nhàng xoay một vòng, bộ trang phục của Long Hạo Thần đã bao bọc lấy cơ thể nàng. Chẳng qua vì là đồ của nam, đương nhiên không tránh khỏi việc để lộ ra đôi chân dài miên man. Mặc dù đã che đi những chỗ quan trọng, nhưng như vậy lại càng thêm phần thần bí quyến rũ.
Long Hạo Thần ngây ngốc nhìn nàng. Thị lực của hắn rất tốt! Tuy lúc trước Thải Nhi mặc đồ chỉ trong chớp mắt, nhưng cái nên thấy, cái không nên thấy, dường như hắn đều đã thấy hết.
Hiện tại hắn không dám động đậy, chỉ sợ ngọn lửa trong lòng sẽ bùng lên, càng không dám có hành động thân mật nào với Thải Nhi. Lúc này hắn như củi khô tẩm dầu, có thể bốc cháy bất cứ lúc nào.
Nhìn khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, ánh mắt ngơ ngác, Thải Nhi chỉ lén liếc hắn một cái, rồi lập tức nấp sau lưng hắn.
“Không được nhìn lén.”
“À, à.” Long Hạo Thần miễn cưỡng đồng ý, nhưng yết hầu chuyển động làm động tác nuốt nước bọt đã bán đứng hắn.
Đôi chân của Thải Nhi… không giống Nhã Đình.
Long Hạo Thần kinh ngạc phát hiện, trong đầu mình lại nảy ra ý nghĩ như vậy.
Nhã Đình tuy đẹp, đôi chân dài càng thêm thon thẳng, nuột nà, không một tì vết. Nhưng so với Thải Nhi thì vẫn thua xa. Đôi chân của Thải Nhi càng thêm bóng loáng, tràn ngập hương thơm thiếu nữ. Quan trọng hơn, khi ngắm nhìn đôi chân nàng, dù Long Hạo Thần có chút ngượng ngùng nhưng không hề có cảm giác xa cách như với một vị thần.
“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Giọng nói mềm mại của Thải Nhi vang lên sau lưng.
Long Hạo Thần có chút cứng ngắc xoay người, chợt thấy Thải Nhi đã thay lại bộ đồ đen của nàng. Che đi phong tình lúc trước, nàng cũng đưa bộ đồ của Long Hạo Thần tới trước mặt hắn.
Thở ra một hơi, Long Hạo Thần cầm lấy đồ của mình. Nhưng khi hắn chạm vào đầu ngón tay Thải Nhi, ngọn lửa trong lòng khó kiềm chế, hắn kéo nàng vào lòng, hôn lên môi nàng. Tay hắn có chút không cẩn thận lại rơi vào vị trí lúc trước, cách lớp vải vóc mà vô thức nhéo hai cái.
Quang Minh Chi Tử cũng không phải là thánh! Coi như là thánh, cũng có lúc không nhịn được! May mắn là còn cách một lớp quần áo. Phi lễ chớ nhìn…
Bởi vì Thải Nhi bị thương khá nghiêm trọng, Long Hạo Thần chỉ giúp nàng tạm thời ổn định, cho nên dù lòng hắn bốc lửa cũng chỉ có thể hơi phóng túng một chút, rồi liền mang theo Thải Nhi trở lại Mộng Huyễn Thần Điện.
“Nhã Đình, cô giúp Thải Nhi tiếp tục chữa trị.”
Long Hạo Thần nói với Nhã Đình đang bay lơ lửng trên không, dường như bất mãn vì bị hắn bỏ quên.
Lúc này Thải Nhi còn rất yếu, không phát hiện ra Nhã Đình có gì khác lạ.
Long Hạo Thần quay sang Trương Phóng Phóng nói:
“Trương huynh, làm phiền anh chờ ở đây một lát, tôi cần đưa đồng đội đi đã. Cách này đối với đội chúng tôi là bí mật cực lớn, xin Trương huynh đừng hỏi, cũng đừng nói ra.”
Trương Phóng Phóng gật đầu, mỉm cười nói:
“Yên tâm.” Vừa nói y vừa đi tới trước mặt Vương Nguyên Nguyên. “Đánh ngất tôi đi.”
Vương Nguyên Nguyên ngẩn người.
Trương Phóng Phóng sâu lắng nhìn cô:
“Chỉ có khi không thấy gì, không nghe gì, không cảm nhận được gì, mới có thể thực sự bảo vệ bí mật, không phải sao?”
Long Hạo Thần cản lại:
“Trương huynh, không cần như vậy…”
Hắn còn chưa nói hết, một bàn tay của Vương Nguyên Nguyên đã chặt vào gáy Trương Phóng Phóng. Trương Phóng Phóng mềm nhũn, được Vương Nguyên Nguyên đỡ lấy, nằm xuống đất.
Lâm Hâm không nhịn được nói:
“Nguyên Nguyên, cậu ra tay thật đấy à!”
Vương Nguyên Nguyên lườm y một cái:
“Có muốn thử không?”
“Không, không cần.” Lâm Hâm vội vàng xua tay.
Vương Nguyên Nguyên liếc nhìn Trương Phóng Phóng đang hôn mê, trong lòng hầm hừ nghĩ, ai bảo ngươi làm loạn lòng ta, đáng đời.
Thời gian không còn sớm, Long Hạo Thần không dám chậm trễ, đem Trương Phóng Phóng, Thải Nhi, Nhã Đình để lại đây. Hắn kích hoạt Giai Điệu Vĩnh Hằng, truyền tống các đồng đội đi. Vết thương của Tư Mã Tiên và Trần Anh Nhi đã hoàn toàn ổn định, chẳng qua vẫn còn đang ngủ say. Thực tế thì vết thương của họ không nghiêm trọng bằng Thải Nhi, chỉ cần liên tục trị liệu và có thời gian điều dưỡng là được.
Ánh sáng vàng lóe lên, Long Hạo Thần lại xuất hiện trong Mộng Huyễn Thiên Đường. Cảm nhận được sự biến hóa của quang nguyên tố trong không khí, đáy mắt hắn lộ ra một tia vui mừng.
Sau khi thức tỉnh thể chất Thần Quyến Giả, khả năng khống chế quang nguyên tố của hắn rõ ràng đã tăng lên rất nhiều. Hắn thậm chí còn dễ dàng khống chế Giai Điệu Vĩnh Hằng hơn. Hơn nữa, hiện tại hắn đang ở trong Mộng Huyễn Thần Điện, chứ không phải Mộng Huyễn Thiên Đường, bởi vậy khi truyền tống không hao phí nhiều linh lực.
Đánh thức Trương Phóng Phóng, để Nhã Đình quay về trong cơ thể mình, ba người Long Hạo Thần mới đi ra ngoài Mộng Huyễn Thần Điện.
Thời gian ba ngày không dài cũng không ngắn. Nhưng bất kể là Liên Minh Thánh Điện hay ma tộc đều chờ đợi trong sốt ruột. Dù sao lần này tiến vào Mộng Huyễn Thần Điện, đều là những nhân vật quan trọng của hai bên.
Bên ma tộc, tiến vào là mười người thừa kế có thực lực mạnh mẽ trong thế hệ trẻ. Bên Liên Minh Thánh Điện cũng là mười Săn Ma Giả, bao gồm cả Quang Minh Chi Tử và Luân Hồi Thánh Nữ. Cho nên hai bên không thể không căng thẳng.
Khi họ thấy trong thần điện màu xanh biếc có bóng người đi ra, Lăng Tiếu và Hoàng Thước đều đứng bật dậy, nhanh chóng đi tới mép hồ. Các cường giả hai bên cũng giương cung bạt kiếm đối đầu nhau. Một khi có biến cố gì, có lẽ sẽ bùng nổ chiến đấu.
Long Hạo Thần đi đằng trước nhất, thấy hắn xuất hiện, Hàn Khiếm chỉ cảm thấy mình như trút được gánh nặng, bản năng quay người nhìn về phía Kỵ Sĩ Thánh Điện. Rồi ông mới nhìn chằm chằm Long Hạo Thần, sẵn sàng tùy thời ra tay ngăn cản ma tộc tấn công bất ngờ.
Theo sau Long Hạo Thần là Thải Nhi, tiếp đó mới là Trương Phóng Phóng. Ảnh Tùy Phong và Lăng Tiếu đồng thời thở phào. Dù sao đi nữa, hai người quan trọng nhất là Quang Minh Chi Tử và Luân Hồi Thánh Nữ đều đã sống sót trở về. Hơn nữa nhìn bộ dạng của họ chắc hẳn đã có thu hoạch.
Nhưng mà, sắc mặt Lăng Tiếu rất nhanh trở nên khó coi. Bởi vì đi ra khỏi Mộng Huyễn Thần Điện, cũng chỉ có ba người họ.
Còn về bên ma tộc, Hoàng Thước thống lĩnh cấm vệ quân Hắc Long thì sắc mặt càng khó xem hơn. Người đi ra đầu tiên là nhân loại, đối với gã mà nói không phải là tin tốt.
Rất nhanh, ba người Long Hạo Thần được Lăng Tiếu đích thân tiếp dẫn đi về phía Liên Minh Thánh Điện.
“Những người khác còn chưa ra sao?” Lăng Tiếu hỏi Long Hạo Thần.
Long Hạo Thần thở dài một tiếng, hơi cúi đầu. Vẻ mặt hắn đã nói cho Lăng Tiếu biết rất nhiều điều.
Sắc mặt Lăng Tiếu bỗng chốc biến thành xanh mét. Đây chính là những Săn Ma Giả của Săn Ma Đoàn cấp Suất! Điều này có nghĩa là sẽ có bảy Săn Ma Đoàn có nguy cơ giải tán. Trách nhiệm này dĩ nhiên sẽ do Mục Sư Thánh Điện của họ gánh vác.
Long Hạo Thần lạnh lùng nhìn về phía ma tộc, trầm giọng nói:
“Mười ma tộc đi vào đều là những kẻ đã áp chế tu vi, trong đó không thiếu cường giả cấp tám, ngoại linh lực đều cao tới hai vạn. Dưới tình hình như vậy, chúng ta căn bản không phải là đối thủ.”
“Cái gì?” Lăng Tiếu thất thanh kinh hô.
Hàn Khiếm kéo tay áo Long Hạo Thần, ý bảo hắn đừng nói nữa. Không còn nghi ngờ gì nữa, lần này Mục Sư Thánh Điện phải gánh vác trách nhiệm cực lớn. Lần hợp tác với ma tộc này chính là do họ chủ đạo.
Long Hạo Thần quay đầu nhìn Hàn Khiếm, gật đầu với sư tổ, ý bảo mình hiểu rồi.
Hơi thở của Lăng Tiếu rõ ràng có chút rối loạn. Các cường giả nhân loại bên Liên Minh Thánh Điện cũng đều rục rịch, có khả năng tùy thời ra tay.
Bên Hoàng Thước hiển nhiên không sợ. Có Nghịch Thiên Ma Long tộc dẫn đầu, chúng tự thấy tổng thể thực lực tuyệt đối vượt qua nhân loại trước mắt, có đánh nhau cũng không sợ. Chẳng qua Hoàng Thước vẫn cố gắng kiềm chế sát khí trong lòng. Bởi vì gã rõ ràng cảm nhận được, mấy ngày nay có một khí thế cường đại ẩn giấu trong trận địa của đối phương. Uy áp khủng bố tùy thời trấn áp gã, dường như chỉ cần gã có động thái gì sẽ gặp phải đòn tấn công hủy diệt.
Nên biết, Hoàng Thước không phải cường giả cấp chín tầm thường, thực lực của gã đã đạt tới đỉnh cấp chín. Tổng linh lực tiếp cận ba mươi vạn, trong ma tộc là cường giả hiếm có, là phụ tá đắc lực của Ma Thần Hoàng. Ngay cả gã cũng phải chịu áp lực cực lớn, có thể thấy thực lực của vị cường giả đối phương đáng sợ đến mức nào. Có người như vậy tồn tại, một khi bùng nổ chiến đấu, ma tộc nhất định sẽ tổn thất nặng nề. Hơn nữa, dù sao đây cũng là lãnh địa của nhân loại.
Long Hạo Thần lớn tiếng nói:
“Chẳng qua ma tộc cũng phải trả một cái giá không nhỏ. Lần này bọn họ tiến vào tuy đều là cường giả, nhưng cũng có một số người thừa kế ma thần. A Bảo dẫn đầu càng là người thừa kế của Ma Thần Hoàng, bọn họ cũng chẳng được lợi lộc gì.”
Nói xong hắn lật tay ra, một ngọn lửa màu xanh đen bùng cháy trong lòng bàn tay.
Ngọn lửa này hiển nhiên không phải do Long Hạo Thần thuộc tính quang minh có thể phóng ra. Dưới ánh mắt chăm chú của mọi người, một viên tinh thạch hình vương miện xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Chính là ma tinh Vương Miện Truyền Thừa lấy từ người Ác Ma.
Nhìn thấy ma tinh này, các cường giả bên Liên Minh Thánh Điện đều bật thốt kinh ngạc, đồng thời càng khẳng định lời Long Hạo Thần nói trước đó là sự thật.
Bên kia, sắc mặt Hoàng Thước biến thành vô cùng khó coi. Đương nhiên gã nhận ra ma tinh này thuộc về ai. Lần này các cường giả ma tộc tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường, chủ nhân của viên ma tinh này tuy không phải mạnh nhất, nhưng tổng thể thực lực cũng có thể chen vào năm hạng đầu. Không ngờ lại chết trong tay Long Hạo Thần, điều này gã không bao giờ nghĩ tới! Nhân loại và ma tộc không giống nhau, gã liếc mắt một cái đã đoán ra đại khái tuổi của hắn.
Ánh sáng vàng lóe lên, trong mắt Long Hạo Thần lộ ra tia băng lãnh, hắn nhìn Hoàng Thước đối diện, không chút sợ hãi.
“Ít nhất chúng ta có ba người sống sót rời khỏi Mộng Huyễn Thiên Đường, còn các ngươi…” Nói đến đây, hắn cố ý ngừng lại.
Dù Hoàng Thước có trầm ổn đến đâu, lúc này gã cũng không kìm được tinh thần hỗn loạn, ánh mắt nhìn về Mộng Huyễn Thần Điện phương xa, thoáng chốc sắc mặt trắng bệch.
Nên biết, lần này tiến vào đó, đều là người thừa kế của bốn vị ma thần đứng đầu trong ma tộc! Vì thu hoạch linh lô, đồng thời Ma Thần Hoàng còn ra một mệnh lệnh bí mật. Nếu tất cả người thừa kế đều chết trong Mộng Huyễn Thiên Đường, đối với ma tộc đó là một đả kích không gì sánh bằng. Thậm chí có thể làm lung lay gốc rễ của ma tộc.
Trong tay Long Hạo Thần đã lấy ra một viên Vương Miện Truyền Thừa, ai có thể nói hắn không có viên khác? Hơn nữa nghe giọng hắn thì tình hình của đám A Bảo trong Mộng Huyễn Thiên Đường không mấy khả quan.
“Nói, bọn họ ra sao rồi?” Hoàng Thước gầm lên một tiếng. Khí thế lạnh lẽo bỗng nhiên dâng lên. Lực áp bách khủng bố hầu như trong chớp mắt đạt tới đỉnh điểm. Ngay cả vùng đất Mộng Huyễn Thiên Đường tràn ngập hơi thở thiên nhiên, lúc này cũng bị bóng tối bao trùm.
Lăng Tiếu hừ lạnh một tiếng, trong tay chợt lóe ánh sáng vàng, một thanh pháp trượng màu trắng ngà rơi vào lòng bàn tay. Ánh sáng vàng dịu nhẹ lan rộng, dễ dàng ngăn cản hơi thở hắc ám, hơn nữa còn phủ lên phe ta một tầng ánh sáng mông lung.
Ông có chút hiểu ý đồ của Long Hạo Thần, nên trầm mặc không lên tiếng, để Long Hạo Thần phát huy. Các cường giả bên Liên Minh Thánh Điện đã rút vũ khí của mình, sẵn sàng tiến vào trạng thái chiến đấu.
Áp lực mà Hoàng Thước mang đến không thể làm gì được Long Hạo Thần, trên mặt hắn ngược lại lộ ra nụ cười nhạt.
“Vì sao ta phải nói cho ngươi biết?”
Hoàng Thước lạnh lùng nhìn hắn:
“Nếu bọn họ xảy ra chuyện gì, chúng ta nhất định sẽ san bằng Trấn Nam Quan, không tiếc bất cứ giá nào quyết tử chiến với nhân loại các ngươi.” Gã nói ra câu này một cách đanh thép.
Các chủng tộc khác thì gã không rõ, nhưng tình hình của Nghịch Thiên Ma Long tộc thì gã rất rõ ràng.
Hiện tại trong Nghịch Thiên Ma Long tộc, Ma Thần Hoàng Phong Tú chỉ có hai người con là A Bảo và Lãnh Tiêu, lần này đều đã tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường. Theo gã thấy, với thực lực của A Bảo, dù xảy ra chuyện gì cũng không thể có vấn đề trong Mộng Huyễn Thiên Đường. Không tàn sát hết đám nhân loại đã là nương tay, nhất định sẽ có thu hoạch cực lớn trong hành động lần này. Đây cũng là nguyên nhân quan trọng vì sao ma tộc chịu trả một cái giá lớn như vậy, chỉ để lấy được danh ngạch tiến vào Mộng Huyễn Thiên Đường.
Nhưng gã tuyệt đối không ngờ được, tình hình lại biến hóa quỷ dị như vậy. Nhân loại thương vong quả thực thảm khốc, vào mười người, sống sót trở ra chỉ có ba. Hơn nữa nhìn bộ dạng của Thải Nhi dường như rất suy yếu. Nhưng quan trọng là, bên ma tộc đến tận bây giờ một người cũng không ra!
Điểm yếu lớn nhất của ma tộc trong lần hành động này là không hiểu rõ về Mộng Huyễn Thiên Đường. Tất cả hiểu biết chỉ là thông qua suy đoán của Ma Thần Hoàng và một vài lời tiên tri của Tinh Ma Thần. Dù sao đi nữa, ít nhất A Bảo và Lãnh Tiêu hiện tại vẫn chưa trở ra, còn có cả con gái của Nguyệt Ma Thần.
Bên Nguyệt Ma Thần còn dễ nói, Nguyệt Dạ lần này có thể nói là nhờ quan hệ với A Bảo mới có được một danh ngạch. Nhưng Nghịch Thiên Ma Long tộc thì không được! Đương kim Ma Thần Hoàng tuy chưa đến lúc già yếu, nhưng khả năng sinh sản của y đã suy giảm gần như không thể có thêm con cái. Dưới tình huống như vậy, nếu cả Lãnh Tiêu và A Bảo đều chết trận trong Mộng Huyễn Thiên Đường, đối với Nghịch Thiên Ma Long tộc mà nói chính là một tai họa hủy diệt.
Từ trước đến nay, tộc trưởng của Nghịch Thiên Ma Long tộc đều là Ma Thần Hoàng, người thừa hưởng huyết mạch Nghịch Thiên Ma Long thuần khiết nhất, chưa từng có tiền lệ Ma Thần Hoàng đến từ huyết mạch khác. Hơn nữa hiện tại A Bảo đã tạo dựng được uy vọng trong Nghịch Thiên Ma Long tộc, nếu lần này họ đều chết hết, Ma Thần Hoàng nhất định sẽ vô cùng tức giận. Gã làm thống lĩnh dẫn đội, không thể nào không bị giận cá chém thớt.
Bởi vậy lúc này mắt Hoàng Thước đã đỏ ngầu. Tất cả sự trầm ổn đều tan biến trước hiện thực tàn khốc. Gã đã chuẩn bị sẵn sàng tử chiến đến cùng, gã thà chết ở đây còn hơn phải đối mặt với cơn thịnh nộ của Ma Thần Hoàng.
Ánh sáng nhạt lóe lên, đáy mắt Long Hạo Thần lộ ra tia băng lãnh.
“Muốn biết tin tức của họ cũng không phải không thể. Ta có thể nói cho ngươi biết, trong số họ không phải đều đã chết, vẫn có người còn sống. Nhưng vì sao ta phải nói rõ tình hình cho ngươi chứ?”
Long Hạo Thần nói rất bình tĩnh, trên mặt thậm chí không có biểu cảm thừa thãi. Nhưng sau khi nghe hắn nói ra câu này, bất kể là Hàn Khiếm hay Lăng Tiếu, trên mặt đều hiện lên một nụ cười nhẹ.
Đứa trẻ này thật quá thông minh. Bọn họ đương nhiên nhìn ra được, nếu Hoàng Thước thật sự bị ép đến đường cùng, nhất định sẽ liều chết tại đây. Ma tộc đương nhiên sẽ thương vong thảm trọng, nhưng chẳng lẽ nhân loại sẽ bình an vô sự? Nên biết, đây không phải là phòng thủ Trấn Nam Quan, nơi có địa thế hiểm trở để dựa vào. Lần này ma tộc đến đây đa số là cường giả cấp chín. Dù chỉ mới vượt qua ngưỡng cửa cấp chín, không có bất cứ vũ khí nào hỗ trợ, ma tộc cũng không phải dễ đối phó. Đây chính là đội quân do cấm vệ quân Hắc Long dẫn đầu